[MasonB] TỔNG HỢP POV
POV 1: "Mười Năm"
Showbiz - Nơi vừa là cơ hội cho nhân tài, vừa là cái bẫy tham vọng ch** người
Nếu biết cách hái, quả ngọt sẽ về tay nhưng nếu quá lún sâu vào thì sẽ nhận lấy trái quả cay đắng nhất cuộc đời
Thành Công - nghệ danh là CONGB, một nghệ sĩ tài năng từng tham gia những show sống còn khắc nghiệt tại nước ngoài khi tuổi đời còn rất trẻ sở hữu số lượng fan đông đảo, luôn hỗ trợ anh trên con đường sự nghiệp
Xuân Bách - nghệ danh là Mason Nguyễn, một rapper với vô số bản hit là những bài feat hot hit qua từng năm giúp anh đứng vững trên con đường sự nghiệp âm nhạc với sự ủng hộ mạnh mẽ từ fan hâm mộ của mình
Sâu trong một con hẻm tối đó chính là một quán bar nổi tiếng với rất nhiều nghệ sĩ tài năng thường xuyên lui tới
Hôm nay của Thành Công là một ngày khá tồi tệ
Cậu bị antifan vu khống đạo nhạc và tin đồn đó lan ra khắp các trang mạng xã hội
Điều đó đã giúp cậu lọc được một rổ fan hùa tầm 2000 người
Bài hát của cậu bị so sánh với một bài hát của một tân binh ra trước cậu 1 tháng
Trong khi thể loại của hai người đều khác nhau và bài hát của cậu rõ là có phần chỉn chu hơn cậu tân binh kia
Dù là vậy nhưng cậu vẫn rất buồn vì công sức của mình lại bị người khác chà đạp và vu không một cách thiếu minh bạch đến vậy
Vậy nên hôm nay cậu muốn được khuây khỏa một hôm
Hôm nay quán bar có vẻ vắng khách nên trông mọi thứ xung quanh cũng không quá ồn ào như cậu nghĩ
Nguyễn Thành Công
/bước vào quán bar/
Tiếng nhạc hôm nay khá êm tai không ồn ào như những quán khác khiến Công cảm thấy dễ chịu và có lẽ cậu sẽ đến đây thêm vài lần nữa chăng?
Nguyễn Thành Công
Anh ơi cho em một ly rượu..nặng
Nói thật thì tửu lượng của Công khá kém nhưng thôi thì khuây khỏa nên cậu cố tình chọn một ly rượu mạnh
Nhân vật nam
Của em /đưa cho Công một ly/
Ly rượu óng ánh sắc đỏ làm cho người ta càng nhìn càng muốn đắm chìm vào nó
Nguyễn Thành Công
/nhìn ly rượu một hồi lâu thì uống cạn/
Nguyễn Thành Công
"khá ngon đó chứ"
Nhưng rượu mạnh mà, đâu phải những ly cocktail nhẹ nhàng mà em hay uống khi đi xã giao với đàn anh đàn chị đâu chứ?
Sau một hồi lâu, em thấy đầu mình hơi choáng rồi
Và bỗng nhiên kí ức ùa về
Bách và Công từng yêu nhau sâu đâm
Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng màu hồng đúng chứ?
Ngày hôm ấy cơn mưa cứ trút xuống như nỗi lòng của Công
Ngay kỉ niệm 1 năm yêu nhau, Bách chợt nói lời chia tay
Công đã hỏi rất nhiều, nhưng đáp lại chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ của Bách
Năm đó Bách bị ép đi du học
Cơn mưa đi rồi vẫn sẽ để lại vũng nước
Nỗi đau ấy vẫn mãi in sâu trong lòng Công, không bao giờ trút bỏ được
Trong kí ức mơ hồ, Công chợt nghĩ đến Bách
Mười năm rồi nhỡ đâu người ta có người thương rồi thì sao?
Dù là vậy thì Công vẫn ấn vào số điện thoại quen thuộc ấy
Đầu dây bên kia đã bắt máy
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi..
Sau mười năm hai người vẫn còn yêu, vẫn còn thương, vẫn còn nhớ chứ?
Chỉ là ai cũng nghĩ "Chắc người ta có người thương rồi"
Và hôm nay Công muốn thử liều một lần xem, xem xem tình yêu của em giờ đã có bến đỗ chưa?
Nguyễn Thành Công
Em nhớ bạn.. /khóc/
Nguyễn Thành Công
Em mệt..
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi, em say rồi
Nguyễn Thành Công
Em say mới dám nói
Nguyễn Thành Công
Em vẫn thương bạn nhiều lắm..
Nguyễn Thành Công
Sao bạn lại bỏ em.. /khóc/
Nguyễn Xuân Bách
Công, gửi địa chỉ cho anh
Nguyễn Xuân Bách
Em ngồi im ở đấy
Nguyễn Xuân Bách
Đừng đi đâu hết
Nguyễn Xuân Bách
Anh đến ngay đây
Nguyễn Thành Công
/im lặng gửi định vị/
Nguyễn Thành Công
/gục trên bàn với đôi mắt sưng húp/
Nguyễn Xuân Bách
/đến nơi/
Nguyễn Xuân Bách
Công.. /nhìn bộ dạng của Công bây giờ/
Khác xa với hình ảnh năng lượng, vui tươi trên sân khấu, Công bây giờ giống một con mèo nhỏ mong chờ tìm được nhà
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi về nhà /bế Công lên/
Nguyễn Thành Công
Bách ơi em nhớ bạn
Nguyễn Thành Công
/thút thít trên vai Xuân Bách/
Nguyễn Xuân Bách
Anh cũng nhớ em /bế Công ra khỏi quán bar sau khi thanh toán ly rượu/
Suốt quãng đường, Công vẫn luôn thút thít trên vai Bách
Bách cũng muốn trả lời lắm chứ nhưng mà họ là người nổi tiếng, làm vậy ngoài đường sẽ không hay cho sự nghiệp của họ
Nhất là với việc Công đang dính phốt
Nguyễn Thành Công
Em yêu bạn
Nguyễn Thành Công
/ôm chặt cứng người Bách/
Nguyễn Xuân Bách
Anh cũng thương bạn nhỏ
Nguyễn Xuân Bách
/đặt Công lên đùi mình rồi ngồi lên giường/
Nguyễn Xuân Bách
Rồi nói đi, sao mà bạn lại khóc
Nguyễn Thành Công
H..họ vu khống em, em không làm gì cả, lúc đó em chỉ nhớ tới..Bách /gục trên vai Bách/
Nguyễn Thành Công
Suốt năm năm qua em vẫn lưu tên Bách trong danh bạ
Nguyễn Thành Công
Vẫn nhớ, vẫn thương, vẫn yêu
Nguyễn Thành Công
Chỉ là sợ Bách có người thương rồi
Nguyễn Thành Công
Không còn nhớ tới em nữa-
Nguyễn Xuân Bách
/bất ngờ hôn lấy đôi môi em/
Nụ hôn không nồng nhiệt như là đang chiếm hữu nhưng cũng không quá nhẹ nhàng như đang ngại ngùng của những cặp đôi mới yêu
Nó nhẹ nhàng nhưng đủ lâu và sâu để Công biết rằng: Công sẽ không phải đối diện với những điều tiêu cực kia một mình nữa
Năm phút nhưng đủ để cả hai người nhớ lại khoảng thời gian trước kia - khi họ vẫn chưa phải nhận lấy những cay đắng cuộc đời
Khi mà chỉ có học hành và thứ tình yêu nhỏ bé nơi ánh đèn rọi xuống mỗi tối thôi
Nguyễn Thành Công
/khẽ đập vai Bách/
Nguyễn Xuân Bách
/buông ra khỏi đôi môi của em/
Nguyễn Xuân Bách
Mình quay lại nhé
Nguyễn Xuân Bách
Anh yêu em /ôm em/
Nguyễn Thành Công
/bất ngờ/
Nguyễn Thành Công
D..dạ /ôm lại anh/
Nguyễn Thành Công
Em vui lắm
Nguyễn Xuân Bách
Sau này đừng giấu anh chuyện gì nữa nhé, anh không muốn em trải qua chúng một mình
Họ cứ ôm nhau như vậy như thể chỉ cần buông tay ra sẽ không còn thấy đối phương trước mặt mình nữa
Nguyễn Xuân Bách
Sao, anh đây
Nguyễn Thành Công
/ngẩng mặt lên, mặt đối mặt với anh/
Nguyễn Thành Công
Nay em muốn hư, được không? /câu cổ anh kéo sát lại người mình/
Nguyễn Xuân Bách
C..Công em say rồi /đỏ tai, nuốt nước bọt/
Hôm nay Công mặc một chiếc áo trắng ren có phần rộng so với thân hình bé nhỏ của cậu nên chỉ cần cúi xuống một chút là Bách có thể nhìn thấy gần hết
Nguyễn Thành Công
Hôm nay em muốn hư một hôm, chả nhẽ anh không muốn xem xem nghệ sĩ CONGB lúc hư sẽ như nào ạ? /tay lướt nhẹ qua cổ Bách/
Ngày xưa Bách từng đạt giải nhất cuộc thi bóng rổ vì vậy nên sức khỏe thể chất của anh rất tốt
Nguyễn Xuân Bách
Đi ngủ thôi em say rồi-
Nguyễn Thành Công
/bất ngờ hôn Bách/
Nụ hôn vụng về nhưng chứa chán sự nhung nhớ sau bao năm tháng xa cách
Nguyễn Xuân Bách
/đáp lại/
Nguyễn Thành Công
/khẽ đập vai/
Nguyễn Xuân Bách
/buông ra khỏi đôi môi hơi sưng đỏ của em/
Nguyễn Thành Công
Họ mắng em nên em không mặc kệ được
Nguyễn Thành Công
Em buồn lắm
Nguyễn Thành Công
Vậy nên hôm nay em muốn..được là của anh
Nguyễn Thành Công
Một đêm thôi
Nguyễn Thành Công
Em yêu anh-
Chưa kịp nói hết câu thì Bách đã đè mạnh Công xuống giường
Tay mân mê chiếc eo thon trắng của em khiến em khẽ kêu lên vài tiếng
Nguyễn Xuân Bách
Một đêm thôi..!
Đêm hôm đó Bách sung sức như thể đây là lần đầu sau nhiều năm cậu được "chơi" bộ môn mình yêu thích vậy
Ngoài kia đèn đã tắt nhưng ở một căn phòng nào đó vẫn có hai con người vừa thắp sáng cho một tình yêu tưởng chừng như đã lụi tàn tự lâu
Sáng ngày hôm ấy, bỗng dưng những tin đồn thất thiệt về Công nhanh chóng bị phanh phui
Đó chỉ là lời bịa đặt của anti fan vu khống cho Công
Từ đó họ bắt đầu thấy những sản phẩm âm nhạc socola kẹo mút đến từ cặp đôi "sữa đậu"
Ngoài kia, xã hội vẫn đang bàn tán về họ nhưng xã hội không biết rằng ở căn phòng kia, họ đang trải qua khoảng thời gian tuyệt vời của cuộc đời
♫✿*¨*✿.¸¸♪Góc thông điệp♫✿*¨*✿.¸¸♪
Đừng chỉ vì những lời đồn vô căn cứ mà chửi bới nghệ sĩ vì họ cũng là những con người biết vui biết buồn như tất cả chúng ta
Đừng sợ bất cứ điều gì mà bạn nghĩ nó sẽ không thành công vì chỉ khi thử chúng ta mới biết điều đó có phù hợp với bản thân hay không
Hãy biết mặc kệ và sống thật với chính mình
POV 2: Em..
tác giả
Mọi người nghĩ sao về việc mình vừa đăng pov trên này vừa đăng trên tiktok
tác giả
Qua vừa đọc pov này buồn quá nên phải sang đây viết để chữa lành
Nguyễn Xuân Bách - 26 tuổi, một người lính cứu hỏa mới bước vào nghề còn nhiều hoài bão và mong ước, anh và Nguyễn Thành Công đã yêu nhau được 10 năm kể từ hồi cả hai còn là những cậu học sinh ngây ngô và trong sáng
Nguyễn Thành Công - 26 tuổi, một người họa sĩ với những bức tranh giàu sức gợi, một người trẻ tài năng hết mình với đam mê. Em là người được đồng nghiệp của Xuân Bách hết sức khen ngợi bởi tính cách siêu thân thiện và nhiệt huyết, trái ngược hoàn toàn với một con người có thể nói là ngoài lạnh trong nóng thất thường như Xuân Bách
Hôm nay là ngày kỉ niệm 10 năm yêu nhau của hai người vì vậy Công hôm nay đã tự tay làm bánh để chờ Xuân Bách về ăn mừng kỉ niệm
Không kém cạnh Công, Bách đang ở một cửa hàng trang sức để mua món quà kỉ niệm cho em - một cặp nhẫn kim cương để cầu hôn em trong ngày đặc biệt của hai người
Nguyễn Thành Công
Yeah, xong bánh rồi, giờ chỉ đợi Bách về nữa thôi
Nguyễn Thành Công
Không biết Bách sẽ thấy món quà của mình như nào ta
Nguyễn Thành Công
Chắc mình không bỏ nhầm đường thành muối đâu nhỉ /cười thầm/
Nguyễn Thành Công
Mong là anh ấy không chê
Ở một tiệm trang sức nào đó
Nguyễn Xuân Bách
"không biết em ấy sẽ thấy món quà này của mình như thế nào ta"
Nguyễn Xuân Bách
"thể nào cũng chê đắt cho mà xem"
Nguyễn Xuân Bách
"không biết cảm xúc của em ấy lúc đấy sẽ như thế nào ta"
Nguyễn Xuân Bách
"à đúng rồi phải mua thêm bó hoa mới được"
Nguyễn Xuân Bách
/chuẩn bị đi mua thì/
Nguyễn Xuân Bách
Hửm ai gọi đây
Nguyễn Xuân Bách
/bắt máy/
Nhân vật nam
Sếp: Xuân Bách! Có nhiệm vụ cứu trợ khẩn cấp, yêu cầu cậu có mặt
Nguyễn Xuân Bách
Dạ, nhưng...
Nguyễn Xuân Bách
/suy nghĩ/
Nguyễn Xuân Bách
Dạ vâng em đến ngay
Nguyễn Xuân Bách
/cất hộp nhẫn cẩn thận/
Nguyễn Xuân Bách
"chỉ một chút thôi"
Nguyễn Thành Công
Sao anh ấy bảo sẽ xin về sớm mà ta
Nguyễn Thành Công
Hơn một tiếng rồi /xem đồng hồ/
Nguyễn Thành Công
Thôi vậy đợi thêm chút cũng chả sao
Chuông báo cháy khẩn cấp của tòa nhà vang lên
Nguyễn Thành Công
Ch..chuyện gì vậy
Nguyễn Thành Công
"cháy rồi"
Nguyễn Thành Công
"kh..khăn ướt"
Nguyễn Thành Công
/vội đi tìm khăn ướt/
Nhưng không kịp nữa rồi, khói đã tràn vào căn hộ của em và Bách
Nguyễn Thành Công
/ý thức mơ màng/
Nguyễn Thành Công
"đây rồi, khăn ướt đây rồi"
Nhưng đời mà đâu phải chuyện gì cũng sẽ suôn sẻ đúng chứ?
Trong lúc mơ màng, Công đã vấp té và đầu em đập vào cạnh bàn
Thành Công là người sợ máu, chỉ cần thấy nhiều máu quá là em sẽ ngất luôn
Nhưng ý chí kiên cường của em không cho phép em gục ngã
Bách đã từng dặn dò em rất kĩ càng: "Nếu có hỏa hoạn thì phải tìm cách thông báo cho người bên ngoài đầu tiên sau đó thì phải lấy khăn ướt che chắn kĩ càng và chờ đội cứu hộ đến"
Em vượt qua nỗi sợ của chính mình, cố gắng dùng màu viết ngược lên cửa kính để người bên ngoài thấy
Bách ở trụ sở vừa xong nhiệm vụ, đang hớn hở về nhà với em thì nhận được tin sét đánh: Tòa nhà ... tại đường ... đang bị cháy
Anh vội vàng mặc đồ và đến đó trong tâm thế lo lắng
Nguyễn Xuân Bách
"Công ơi cầu trời em đừng xảy ra chuyện gì"
Dưới tòa nhà, đội lính cứu hỏa đang cật lực dập lửa và cứu người
Nguyễn Xuân Bách
/Tìm trong đoàn người đông đúc/
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi em đâu rồi /lo lắng/
Bỗng dưng mắt anh nhìn thấy dòng chữ được viết bằng màu trên cửa kính
Không sai được, đó chính là chữ của Công
Nguyễn Xuân Bách
/mặc kệ lời nói của đồng đội mà lao lên/
Giữa làn khói dày đặc, anh tìm được căn hộ của hai đứa
Nguyễn Xuân Bách
/đạp cửa/
Trên bàn, chiếc bánh kem cắm vài cây nến chưa được thắp kèm với một bình hoa tulip hồng nay đã nhuốm vài giọt m.áu
Ở dưới sàn, Công giữ chặt lấy chiếc khăn ướt che mũi và miệng nhưng đầu của em sao lại nhuốm nhiều m.áu thế này?
Nguyễn Xuân Bách
C..công..!!!!!!!!
Nguyễn Xuân Bách
/lao tới bế em chạy khỏi tòa nhà còn đang bốc lửa/
Trong tiềm thức mơ màng, Công nghe thấy giọng Bách không ngừng gọi tên mình, điều đó khơi gợi ý chí của cậu sống dậy một lần nữa
Nguyễn Thành Công
/bấu lấy da của bản thân để tránh việc mất ý thức/
Tiếng còi xe cứu thương vang lên, phá tan khung cảnh nhộn nhịp của Sài Gòn
Nguyễn Xuân Bách
C..Công em nhất định không được có mệnh hệ gì /lo lắng nhìn em dần được chuyển lên xe cứu thương/
Nguyễn Thành Công
B..Bách, em muốn Bách /níu tay áo Bách trong khi đang thở oxy bằng máy/
Nguyễn Xuân Bách
/nhìn đồng đội/
Nhân vật nam
Đồng đội: Đi đi ở đây bọn tôi lo được, em ấy cần cậu
Nguyễn Xuân Bách
Cảm ơn /lên xe cùng em/
Vài phút sau, xe cứu thương được đưa đến bệnh viện
Nguyễn Xuân Bách
C..Công, nghe thấy anh không? Em nhất định không được xảy ra chuyện gì
Nguyễn Xuân Bách
/chạy theo chiếc giường đang dần lăn vào phòng cấp cứu/
Nhân vật nữ
Mẹ Công: B..Bách, Công sao rồi hả con /hớt hải chạy tới/
Nguyễn Xuân Bách
C..Công em ấy đang ở trong phòng cấp cứu, tất cả là tại con /bật khóc/
Nhân vật nam
Bố Công: Không phải lỗi tại con
Nhân vật nam
Bố Công: Hiện giờ chỉ đành phó mặc cho ông trời và tin tưởng vào bác sĩ thôi /ôm lấy cơ thể đang run của mẹ Công/
Nhân vật nữ
Mẹ Công: /khóc/
Sau một tiếng rưỡi, bác sĩ bước ra khỏi căn phòng
Nhân vật nam
Bác sĩ: Chúc mừng gia đình, bệnh nhân không sao hiện đã tỉnh và được chuyển tới phòng hồi sức, mọi người có thể vào thăm
Nhân vật nam
Bố Công: Thật may quá cảm ơn bác sĩ
Nhân vật nữ
Mẹ Công: Cảm ơn bác sĩ
Nguyễn Xuân Bách
Cảm ơn bác sĩ nhiều /nói xong liền chạy tới phòng hồi sức/
Nhân vật nam
Bố Công: Có vẻ Công nó yêu đúng người rồi em nhỉ /ôm mẹ Công/
Nhân vật nữ
Mẹ Công: Vâng anh
Nguyễn Xuân Bách
/chạy vội tới giường bệnh của Công/
Nguyễn Xuân Bách
E..Em còn đau không, có mệt không, có khát nước không, anh lấy nước cho em-
Nguyễn Thành Công
Thôi mà em không sao
Nguyễn Thành Công
Anh đừng lo quá
Nguyễn Xuân Bách
Bạn làm anh hú hồn, tưởng mất em
Nguyễn Thành Công
Sao mà em nỡ rời bỏ anh để đi trước cơ chứ
Nguyễn Thành Công
Nhỡ đâu anh có cô khác thì ai đấm anh hộ em được
Nhân vật nữ
Mẹ Công: Con không sao chứ, làm mẹ lo ơi là lo
Nguyễn Thành Công
Con không sao mà, chỉ hơi choáng chút thôi à
Nhân vật nam
Bố Công: Con đó, nằm viện mà vẫn cứ trêu thằng Bách mãi thôi
Nguyễn Xuân Bách
Không sao hết ạ, miễn em ấy vẫn bình an là được
Nguyễn Xuân Bách
/ôm Công cứng nhắc/
Nguyễn Thành Công
Nào ôm chặt quá em đau /nói thế nhưng vẫn ôm anh/
Nguyễn Xuân Bách
Thôi em nghỉ ngơi đi, để anh đi mua cháo cho em
Nguyễn Thành Công
Nay còn bày đặt hẹn em đi ăn cơ đấy /cùng Bách ăn tối ở một nhà hàng hạng sang/
Nguyễn Xuân Bách
Anh muốn mời người anh yêu đi ăn mà cũng không được à /hôn lấy mu bàn tay em/
Nguyễn Thành Công
Anh này, cứ làm mấy trò sến súa ở nơi đông người
Nguyễn Xuân Bách
Công à, anh quyết định rồi
Nguyễn Xuân Bách
Qua sự việc lần này anh sợ mất em nên..anh xin nghỉ làm rồi
Nguyễn Thành Công
Sao anh lại nghỉ, công việc của anh đang trên đà phát triển mà sao cứ phải lo cho em nhờ
Nguyễn Thành Công
Em không có sao hết á
Nguyễn Xuân Bách
Em đừng lo, anh đã được nhận vào một công ty công nghệ thông tin lớn rồi
Nguyễn Xuân Bách
Sau này gia đình mình sẽ không còn cực khổ nữa
Thật ra ước mơ của Bách là được trở thành một nhân viên làm trong một công ty công nghệ thông tin mà anh mơ ước
Nguyễn Thành Công
Anh nói gia đình mình là sao?
Nguyễn Xuân Bách
Công, anh suy nghĩ kĩ rồi /bất ngờ quỳ xuống trước mặt Công/
Nguyễn Thành Công
A..anh làm gì vậy, đứng lên đi người ta nhìn kìa
Nguyễn Xuân Bách
Công à, anh không biết nói lời mật ngọt như bao chàng trai khác, không giỏi làm những điều sến súa nhưng anh yêu em là thật, thương em là thật, trân trọng em cũng là thật. Vậy nên em có thể cho anh cơ hội được bên em cả cuộc đời này có được không? /rút trong túi áo ra một chiếc nhẫn kim cương/
Nguyễn Thành Công
B..Bách /xúc động mà rơi nước mắt/
Nguyễn Thành Công
E..Em đồng ý
Nguyễn Xuân Bách
/đeo nhẫn vào tay Công/
Nguyễn Xuân Bách
Cảm ơn em, cảm ơn em vì tất cả /đứng lên ôm Công trước mặt mọi người/
Nguyễn Thành Công
Em yêu anh, yêu tất cả những gì của anh
Tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng, tình yêu rực rỡ nhất là khi bạn chọn cách hành động thay vì nói lời hứa suông
Những người lính cứu hỏa chính là những người anh hùng thầm lặng của thời bình, những con người chọn gạt bỏ cản xúc cá nhân mà dứt khoát chọn cứu lấy những sinh mệnh không biết tên. Họ vĩ đại những không muốn được ghi danh nhưng chính tấm lòng quả cảm của họ chính là những minh chứng rõ ràng cho một thời đại mà con người không đứng nhìn nhau trong biển lửa.
Việc học kĩ năng sinh tồn chính là một bản năng mà bất kì ai cũng nên học và đáng được học. Nếu họ nghĩ chỉ cần có tiền là có tất cả thì liệu họ cũng dùng tiền để giúp bản thân vượt qua biển lửa chăng? Vậy nên việc học những kĩ năng cơ bản là điều cần được truyền bá rộng rãi hơn
Tình yêu không phải chỉ cần nhẫn, hoa và lời nói. Tình yêu cần là những hành động vì đối phương, những niềm vui nhỏ nhoi hằng ngày. Tình yêu cũng cần phải đến từ cả hai phía vì nếu chỉ đến từ một phía thì liệu 10 năm hay 20 năm có phải là cột mốc hay chỉ là khoảng thời gian bạn được người khác yêu thương nhưng không bao giờ đáp lại?
tác giả
Định âm dương cách biệt cơ nhưng thôi thương độc giả
POV 3: Cánh Hoa Không Tàn
Vào thế kỉ XX, đất nước ta chìm trong ch.iến tr.anh. Lính Mỹ bóc lột nhân dân, những người con yêu nước không sợ kẻ đ.ịch mà vào miền Nam dùng x.ương dùng m.áu của mình để tô lên lá cờ Việt Nam tung bay trong gió trên dải đất hình chữ S.
Xuân Bách - con trai út của một gia đình khá giả thời đó với tinh thần yêu nước và muốn giữ nước. Đến năm 24 tuổi thì trốn gia đình, cùng hầu chính vào miền Nam đi lính.
Thành Công - một cậu trai trẻ tài năng, từng học qua những nhạc cụ châu Âu nhờ vào điều kiện gia đình nhưng đến năm 14 tuổi thì gia đình bị g.iế.t sạch, được gửi vào nhà cậu Bách để làm hầu chính. Năm 16 tuổi thì cùng cậu tư là Xuân Bách vào miền Nam đi lính.
Gió nhẹ lướt qua mái tóc nâu tự nhiên, nhẹ lượt qua đời người nhưng để lại dấu ấn sâu sắc không thể phai nhòa.
Nguyễn Thành Công
C..cậu tư
Tiếng Công nhỏ nhẹ phía sau lưng Bách khiến bước chân kia đang đi cũng phải dừng lại
Nguyễn Xuân Bách
Sao, mệt à, đã bảo ngay từ đầu là đừng đi theo rồi mà không nghe cơ, cứ thích bám theo tao chịu khổ..!
Giọng Bách không giống như trách móc mà lại giống như đang mắng yêu cậu bé nhỏ nhắn đằng sau lưng.
Thoạt nhìn Công có thân hình nhỏ nhắn nhưng sức khỏe thể chất của em lại rất tốt, sức khỏe tinh thần thì lại càng không phải bàn cãi, một cậu bé thân thiện, tích cực, yêu thương tất cả mọi người, động vật, và cây cối.
Nguyễn Thành Công
Không phải ạ, con chỉ sợ con với cậu trốn ông bà đi như này..không hay lắm ạ
Dù nói là vậy nhưng ánh mắt của em không có chút nào là hoảng sợ hay lo lắng mà trái lại, ánh mắt của em lại rất háo hức.
Nguyễn Xuân Bách
Ở nhà mãi cũng chả được việc gì, ra ch.iến tr.ường chút cho có kinh nghiệm, về già còn có chuyện mà sĩ với con với cháu
Nguyễn Thành Công
Cậu tư nói chuyện buồn cười thật đấy, đi đ.ánh giặc chứ có phải đi chơi đâu mà cậu nói nghe nhẹ nhàng quá
Nguyễn Xuân Bách
Nói thế thôi chứ tao cũng không muốn cho mày đi đâu, đi hồi mất công mất này mất kia lại phiền tao nữa
Nguyễn Thành Công
Cậu yên tâm, con cẩn thận lắm không phiền cậu đâu
Nguyễn Thành Công
Mà con không ngờ cậu tư mà cũng biết đi đánh giặc đấy.!
Nguyễn Xuân Bách
Là cậu thì càng phải làm gương cho hầu, để hầu còn biết đứng dậy mà đ.ánh.
Nhìn họ nói chuyện vui vẻ thế thôi chứ họ đang trên đường đến ch.iến tr.ường Quảng Trị, một trong những chiến trường khốc liệt nhất thời đó.
Sau một thời gian tại Quảng Trị, dáng vẻ của một cậu tư tri thức uy nghiêm đã bị gió bụi của ch.iến tr.ường thổi bay đi hết, nhìn anh bây giờ cũng không khác Công là mấy, cũng lấm lem bùn đất như bao người lính khác mà thôi.!!
Bỗng dưng khoảng trời đang im lặng bỗng dưng n.ổ một tiếng pháo lớn.
Anh quản lí tiểu đổi hốt hoảng bảo mọi người chuẩn bị, kẻ đị.ch đang đến..!!!!
Nguyễn Xuân Bách
Công, mày đi sau lưng tao nhớ chưa, cẩn thận nhìn ngó xung quanh nhớ chưa?
Bách dặn dò Công kĩ càng như thể chút cần một phút lơ là của mình mà có thể đánh mất em mãi mãi. Đúng, cậu tư nhìn thì lạnh lùng kia nhưng đã thích em được hai năm rồi. Em thì cũng không kém cạnh, khoảng thời gian anh quan tâm em cũng đã khiến em rung động.
Nguyễn Thành Công
Cậu cứ quan tâm việc đánh gi.ặc đi, không cần lo cho con đâu
Đang nói thì bùm, một tiếng n.ổ vang lên ngay cần em và pằng.
M.áu văng khắp nơi, em bị b.ắn một phát vào vai khi đang nói chuyện với anh.
Nguyễn Xuân Bách
CÔNG.!!!!
Tiếng anh hét lên, xé toạc đi sự bình tĩnh ban nãy, nhìn m.áu em dần tuôn ra, tim anh nhói không thôi. Anh theo phản xạ mà ôm em vào lòng
Nguyễn Xuân Bách
Công Công, không được ngủ, mày phải tỉnh, tỉnh để về nhà với tao!!
Nguyễn Thành Công
Con không sao, con vẫn đánh được, cậu đ.ánh đi nhanh lên. Cậu mà không đ.ánh, con ở đây, không về với cậu nữa
Giọng Công đanh thép, quyết liệt làm Bách sững người vài giây
Ánh mắt Công kiên quyết, một ý chí sắt đá vượt nghịch cảnh.
Nguyễn Xuân Bách
Mày không được giấu tao đâu đó, lấy cái khăn băng vào kìm m.áu, tí tao báo cho anh quản lí tiểu đội.
Nguyễn Thành Công
Con biết rồi
Hai người cùng đ.ánh, cùng đi, cùng sải bước trên ch.iến tr.ường, cùng c.ầm s.úng g.iế.t kẻ đ.ịch
Tại căn nhà năm xưa, cha mẹ Bách vẫn ở đó ngày đêm ngóng trông con trở về từ nơi ch.iến tr.ường khốc liệt.
Bỗng nhiên một bóng người từ xa lại gần. Đó chính là Vũ - một người em mà Bách rất tin tưởng tại Quảng Trị, một người anh luôn cùng Bách lắng nghe Công hát những bài ca trong đêm tại ch.iến khu.
Minh Vũ
Con chào hai bác..
Giọng Vũ nặng trĩu, như kìm nén rất lâu nhưng chưa thể khóc, Vũ run rẩy đưa cho hai ông bà một tờ giấy. Một tờ giấy được cất cẩn thận nhưng vẫn dính một vài giọt nước, có lẽ đó là nước mắt. Ngoài ra, bên cạnh lá thư ấy còn là một chiếc khăn, không sai được, đó chính là chiếc khăn màu xanh rêu Công đã lén mang theo đến ch.iến trường.
Chiếc khăn này chính là kỉ vật mà bố mẹ Công để lại cho em vào năm em 14 tuổi.
Nhân vật nam
Lá thư này là cả anh Bách và Công đã viết, Công luôn nhắc đến hai bác khi còn trong tiểu đội, em ấy bảo hai bác rất tốt với em dù em là con hầu, muốn gọi hai bác là ba và mẹ khi về nhà. Em ấy hát hay lắm, suốt ngày hát rồi ngủ quên bên cạnh anh Bách thôi..
Nói đến đây, nước mắt của bà mẹ ngày đêm nhớ mong cuối cùng cũng tuôn ra. Cha của anh ở bên cạnh cũng không kiềm được mà rơi. Nhà có ba đứa con, đứa cả thì xung phong ra ch.iển trường rồi không về nữa, đứa thứ hai thì vào làm bác sĩ trong Sài Thành cũng đã hai năm và vẫn gửi thư về nhà thường xuyên. Còn đứa út thì trốn ba mẹ vào Quảng Trị đ.ánh giặc với hầu chính và cũng.. không về.
Còn anh Bách, anh ấy nhìn thì lạnh lùng nhưng lúc nào cũng giúp đỡ anh em trong đội, anh ấy hay tâm sự với con buổi đêm, bảo rằng đ.ánh xong sẽ cùng em Công ra Bắc thưa chuyện với hai bác, mà cũng không về được nữa.
Giọng Vũ nghẹn lại nơi cổ họng, nước mắt tuôn ra như vẫn cố nói nốt
Minh Vũ
Hai người trước lúc c.h.ế.t ôm nhau chặt lắm, cứ nằm nói rồi cười xong thì m.ấ.t ạ..
Hai ông bà ôm nhau khóc trước sân nhà. Tiếng bà thì đau đến xé lòng, cứ gọi tên con mãi thôi.
Từ đó mỗi mười năm, nhà hai ông bà lại tổ chức đám cưới cho hai đứa nhỏ ôm nhau c.h.ế.t trên đất Quảng Trị.
Cho đến khi hai ông bà m.ấ.t, người ta vẫn nhớ tới một chuyện tình đẹp đến đau lòng, cùng nhau bước tới cảnh cửa mới, một kiếp người mới, nơi không còn b.om còn đ.ạn chia cắt hai người được nữa..!
tác giả
Hơi dở nhưng được cái thương đọc giả
tác giả
Định âm dương đó mà thôi âm âm thấy dễ thương hơn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play