RHYCAP / EYES
I. Season 𝟭 ૮꒰ ˶• ༝ •˶꒱ა
Tình yêu là gì ? Cách để yêu như thế nào cho đúng ?
Tình yêu là thứ cảm xúc phát sinh giữa người với người, họ có mạch giao thoa bởi những cảm xúc của nhau. Cảm xúc chính là nòng cốt của một tình yêu.
Nhưng đôi khi, cảm xúc đó không phải lúc nào cũng tích cực. Có những thứ bị nó chi phối đến mỏi mệt, kiệt quệ.
Cách chúng ta đối xử với người mình yêu đều xuất phát từ những cảm xúc, những gì ta mang trong mình, những đau đớn hay tổn thương hay là những kí ức mơ hồ đều có thể khiến ta lệch lạc.
Yêu đúng cách, đối xử với người mình yêu như nào cho phải là vấn đề nan giải trong một cuộc tình, ai cũng cho mình là đúng.
Quang Anh - Đức Duy. Một cặp bạn thân chí cốt từ thời cái bím còn dành nhau.
Sau khi bố mất sớm, bên cạnh Đức Duy chỉ còn mẹ là gia đình và Quang Anh là chỗ dựa tinh thần lớn nhất.
Đức Duy giỏi giang, ngoan ngoãn, lại sở hữu nhan sắc không kém cạnh ai nên được thầy cô trọng dụng, bạn bè yêu mến.
Quang Anh xuất thân từ vạch đích, từ nhỏ ngậm thìa vàng, nam thần của trường mỗi tội ngông cuồng và học hành thua bò cái đuôi.
Nằng mai ấm áp lấp lánh rải rác khắc các bức tường của những ngôi nhà trong phố cũ, nhà nào nhà nấy cũng đầy hoa lá mát mẻ yên bình.
Mùi hương trong nắng sớm mai là mùi thơm dịu nhất. Không nồng nàn, phô trương, chỉ là chút mùi cỏ dại còn đọng sương, mùi hoa tươi phấp phới dạo chơi cùng gió thoảng, len qua những con phố nhỏ.
Nơi góc phố nhỏ không ồn ào náo nhiệt như chốn phồn hoa đô thị bên ngoài. Nó chỉ lặng lẽ, dịu dàng đón ánh ban mai của nó.
Nhà Duy là một ngôi nhà gạch đỏ ở trong một con phố nhỏ, là một ngôi nhà phủ đầy hoa hồng leo, hoa giấy tím, cây leo và một dàn cẩm tú cầu ngoài cổng.
Nhà tuy không lớn nhưng hai mẹ con cũng đã thoải mái lắm rồi.
Và như thường lệ, mỗi sáng Quang Anh vẫn đứng dưới làn đường cửa số phòng Duy để chờ em đến trường.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
ĐỨC DUY !!! NHANH LÊN ĐII !!
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Aa Duy biết rồi, đợi Duy một tí đi !!!
Đức Duy thò đầu ra cửa sổ, tay nhỏ vẫy vẫy xuống làn đường với khuôn trang rạng rỡ.
Nắng vàng ấm áp hằn lên gương mặt vốn trong trẻo của em, mắt sáng lấp lánh như đựng một ngôi sao trong đó lại long lanh ánh nước như đại dương xanh thẳm về đêm.
Chỉ là khoảnh khắc nhỏ của người trong tim cũng đủ khiến ta lặng đi trong sự bình yên đấy.
Một nụ cười xinh xắn nở ra khiến Quang Anh chậm đi một nhịp tim. Mặt nó đỏ lên, mắt đảo liên tục để che giấu thứ cảm xúc khó gọi tên.
Là rung động. Cảm xúc đầu đời mà ai cũng từng có.
Là người nó thầm yêu bán sống bán chết, cả thế giới thấy nhưng Duy không thấy. Tất cả sự dịu dàng trên đời Quang Anh đều mang cho Duy.
Hoàng Đức Duy là cả thế giới của Nguyễn Quang Anh.
Đức Duy là ánh sáng duy nhất len lói vào cuộc đời tăm tối vô thường của nó, nó coi em là sự cứu rỗi, là cả thế giới mà nó không thể vấy bẩn, càng không thể để vụt xa tầm tay.
Đức Duy vào trong rồi, tên ngốc đó vẫn còn trơ người đứng nhìn lên cửa sổ.
Đến khi Đức Duy đến bên cạnh vẫn còn ngơ ngẩn ở đấy.
Đức Duy khó hiểu nhìn lên chỗ cửa sổ rồi lại nhìn sang Quang Anh đang thẫn thờ. Em vỗ vỗ vào vai nó.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Hey, Quang Anh thúii.
Quang Anh giật nảy mình, quay sang nhìn Duy, nó lấy lại được tâm trí nhưng cái nóng đỏ trên mặt còn đậm hơn ban nãy rồi.
Mặt đỏ lên như cà chua chín, nó quay phắt đi để che dấu gương mặt đang nhộn nhịp màu sắc.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Ể ? Quang Anh sao thế ? Nắng quá à.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quay qua Duy xem nào.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Kh..Không!! Nắng gì chứ ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đi thôi, đói rồi.
Đức Duy dùng hai tay mềm mại ôm lấy mặt Quang Anh xoay qua, mặt anh nóng hổi trên đôi tay mát lạnh. Ngại chết Quang Anh nhà ta rồi.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Ể ? Nóng hổi vậy ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Khô- không, đi ăn đi, không sao cả.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Vậy đi nha, Quang Anh mà mệt phải nói Duy đó.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Ừ biết rồi.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Bạn muốn ăn gì ?
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Bánh bơ sữa !!
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Hôm nay kiểm tra Toán.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh đã học bài chưa đó ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Tao quên rồi.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Nói tỉnh bơ quá ha ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Duy.. bạn chỉ bài cho tao đi mà. Lần cuối thôi, lần sau tao hứa học bài mà.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Không !! Quang Anh lại chơi game nên không học chứ gì ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Tao không có.. bạn nỡ để tao điểm thấp hả ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Bạn Duy.. 🥺
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Đừng bày ra vẻ mặt đó với tui !!
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Duy.. Quang Anh xin lỗi mà.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Quang Anh mua bánh cho bạn nhá ?
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Đừng mua chuộc tui.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
3 cái bánh, 2 hộp sữa, 3 thanh kitkat được không?
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Tại Duy thương Quang Anh chứ không phải Duy ham ăn đâu à nha !!
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Dạ bạn Duy ham ăn nhất.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Không phải!!
Tiếng cười khúc khích vang lên trên đường, trong sáng đầy ắp thanh xuân.
Thứ tình yêu tuổi thanh xuân đó liệu có mãi mãi đẹp thuần khiết ? Hay là ánh sáng mờ ảo sẽ vụt tắt trong đêm.
𝓮𝓵𝓲𝓹𝓼𝓲𝓷𝓭𝓻𝓮 ۶ৎ
Viết lại bằng acc này ha, acc kia mất rồi.
II. ૮꒰˶ ˕ ˶꒱
⚠️ : Chương có yếu tố nhạy cảm, bạo lực và tự hành hạ bản thân. Nghiêm cấm học theo và nghĩ đó là ngầu, đéo phải đâu đấy là bệnh.
Vui lòng không phán xét nhân vật, không toxic.
Trong giờ kiểm tra, trong khi cả lớp cúi mặt hí hoáy thì Quang Anh đang ngồi gặm bút mê say.
Có biết làm đâu ? Đang chờ Duy làm xong để chép.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
' Duy.. bạn xong chưa ? '
Quang Anh ngồi phía sau Duy, dùng bút gõ nhẹ vào lưng em.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
' Chưa, cô nhìn kìa..! '
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
' Đức Duy... câu này làm như nào thế ? '
Một cô bạn bàn trên với vẻ ngoài xinh xắn rạng ngời quay xuống hỏi bài Duy.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
' Đợi chút, mình chép ra giấy cho nhé. '
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
' Ỏ... cảm ơn Duy. '
Thư dùng động tác bắn tim về phía Duy. Quang Anh ngồi phía sau nhìn thấy và nghe rõ tất cả.
Sợ cô giáo mà dám chép bài cho gái, còn thằng best friend thì kêu từ từ. Hẳn là cốt.
Phòng bắt đầu nóng lên bởi hơi khí hừng hực của Quang Anh. Nó điên tiết rồi không muốn làm nữa, tay bẻ đôi cây bút chì, gân cổ và tay nổi lên với máu nóng lúc này có thể đấm nhau với hai chục thằng một lúc.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
" Địt mẹ... "
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
" Cay thế.. "
Hết giờ, Quang Anh nộp luôn giấy trắng. Sau đó xách cặp ra về không chờ Duy.
Đức Duy vừa soạn cặp xong quay xuống thì Quang Anh đã đi mất rồi.
Đang định đuổi theo thì..
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
Câu cuối hồi nãy, cậu giảng cho tớ được không ?
Người trong mộng của Hoàng Đức Duy đấy, được crush nhờ chỉ bài sướng tận mây xanh.
Quên luôn thằng cốt, Đức Duy quay lại đồng ý luôn.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Được chứ, nhưng mà ở lớp có tiện không ? Hay đến quán cafe gần đây nhé.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Cũng khá yên tĩnh.
Quang Anh về nhà, ngồi phịch xuống sofa, tay vắt lên trán thở hắt một hơi mạnh.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Điên vãi, Hoàng Đức Duy..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày bỏ tao để chỉ bài cho gái.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Tao có nên phang cả hai không nhỉ ?
Quang Anh nằm ngửa đầu ra sofa, đưa hai đôi tay của mình lên nhìn ngắm rồi siết lại.
Mạch máu, gân xanh nổi trên cánh tay và cổ. Máu điên nóng lắm rồi. Quang Anh " phát điên " rồi.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Aa.. MẸ MÀY CHỨ !!!
Nó đứng dậy lùa một phát cả bộ ấm chén trà quý vỡ tan nát.
Quản gia người làm nghe tiếng động liền chạy tới, cảnh tượng khiến họ điếng người vì sợ. Họ biết cậu chủ có máu điên trong người nên không dám làm càn.
Quang Anh quắt mắt sang lườm đám người làm rồi dẫm thẳng qua những mảng sứ sáng loáng đó đi thẳng lên phòng.
Mỗi bước đi là những giọt máu nhỏ theo hàng. Quang Anh không đau, nó đang phát rồ.
Trước giờ Đức Duy luôn hết lòng hết dạ vì nó, chưa từng làm nó thất vọng.
Nhưng hôm nay lại khiến nó phát điên. Còn không đến tìm nó, không dỗ dành xoa dịu con gấu đen ấy.
Quang Anh về phòng, khóa cửa bên trong. Phòng tối đen, chỉ có ánh sáng ngoài cửa len lói một vài tia nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển trong căn phòng lớn ấy.
Trên bàn là 5 lọ thuốc an thần mới mua, vài vỉ thuốc ngủ, thuốc trợ tim, thuốc dạ dày..v..v..
Quang Anh tiến tới, ngồi thụp xuống dưới cửa sổ ngắm toàn cảnh căn phòng. Vừa lạnh vừa đau thấu xương.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đức Duy... bạn phải dỗ tao chứ.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Sao lại bơ tao, sao lại bỏ rơi tao.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Aaa.. TẠI SAO HẢ ?!
Quang Anh vùng vẫy, mắt đẫm lệ phát điên phát dại đập đầu vào tường.
Nó vốn không bình thường, từ bé đã bị bệnh tâm lí.
Gia đình tuy giàu và Quang Anh được chiều chuộng nhưng từ bé đã bị cô lập.
Một đứa trẻ non nớt, nó không hiểu tại sao mọi người lại xa lánh nó. Nó không hiểu tại sao ai gặp nó cũng gọi nó là kẻ lập dị ngu ngốc.
Nó thường xuyên im lặng, giờ ra chơi hí hoáy vẽ tranh. Gia đình bố mẹ bận bịu cả tháng không gặp là lẽ thường.
Lúc đó, nó chỉ biết im lặng chịu đựng. Nhưng nó không đơn độc. Nó có ánh sáng của đời nó, Hoàng Đức Duy.
Duy mỗi chiều đi học về luôn qua nhà nó, xoa gương mặt bị đánh của nó, an ủi nó những lời non nớt chân thành nhất. Nó không đau nữa, nó muốn Duy luôn cạnh nó nên không chống trả để bị đánh, để nghe Duy phàn nàn những vết thương, vết nhơ của nó bằng sự dịu dàng quan tâm mà nó lần đầu cảm nhận.
Những lúc đau đớn tột cùng, cái tên duy nhất phát ra từ miệng nó chỉ có..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đức Duy..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Hức.. đừng bỏ tao.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đừng bỏ Quang Anh mà.
Nó loạng choạng đứng dậy, cơn đau dưới chân truyền lên ngực nhói buốt, đầu rỉ máu.
Nó chống tay lên bàn, quờ quạng một lọ thuốc, là an thần.
Nó khó khăn vặn nắp rồi nhét 2 viên vào miệng nuốt ực, dường như quá mất sức lọ thuốc cũng không thể cầm nổi mà tuột xuống vương vãi trên sàn lạnh.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Ức.. Đau quá.
Đau ở đâu ? Ở tim, ở nơi đang vỡ nát, nơm nớp lo sợ sẽ bị bỏ rơi.
Trong khi có một kẻ đang tuyệt vọng, vẫn có kẻ đang ngập tràn hi vọng.
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
Oa, Duy giỏi quá !! 15p mà giải gần hết đề rồi !!
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Tớ.. thường thôi..
Đỏ mặt, cúi gằm, gặm bút. Là lúc đang ở cạnh " bạch nguyệt quang " và không nhớ gì đến thằng thanh mai trúc mã.
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
Mà.. sao hôm nay cậu với Quang Anh không về chung thế ?
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
Hai cậu giận nhau à ?
Chết!! Đức Duy quên béng luôn.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
H-Hả ? Đâu có.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Nay Quang Anh mệt nên về trước.
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
Thế à, tưởng hai cậu giận nhau thì buồn lắm đó.
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
Duy với Quang Anh thân vậy mà.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
À, ừ. Câu 3 này cậu làm sai rồi đó.
𝐇𝐀̀ 𝐔𝐘𝐄̂̉𝐍 𝐓𝐇𝐔̛.
Ể.. giảng cho tớ điii.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Đây, sẽ giảng mà.
Hâm và vô tư cũng hư và vô tâm nốt.
III. ໒꒰˵- ˕ -˵꒱১
⚠️ : Chương có yếu tố nhạy cảm, bạo lực và tự hành hạ bản thân. Nghiêm cấm học theo và nghĩ đó là ngầu, đéo phải đâu đấy là bệnh.
Vui lòng không phán xét nhân vật, không toxic.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
Thuê bao quý khách vừa gọi..
Thuê bao quý khách vừa gọi..
Thuê bao quý khách vừa gọi..
Quang Anh quay lại ngồi ở chỗ cũ, mắt đã vô hồn, sự mệt mỏi hiện trên từng đường nét gương mặt.
Nó cứ nhìn màn hình vô thức ấn liên tục vào " Bạn Duy ".
100 cuộc chỉ nhận lại những câu chữ máy móc lạnh lẽo ám ảnh.
Quang Anh bất lực, nó ném luôn điện thoại ra xa.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Nếu vậy, đừng đến nữa.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Cút hết đi.
Đức Duy vừa ra khỏi quán cafe khi đã tiễn Uyển Thư ra về.
Mở điện thoại lên, 116 cuộc gọi từ " Quang Anh thúi ".
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Ôi vãi chưởng..
Đức Duy bấm gọi, giọng máy móc phát ra khiến Duy hơi hoang mang.
Trước giờ chỉ cần chuông đổ 1s Quang Anh sẽ bắt máy ngay. Nhưng đã nhỡ 2 cuộc rồi vẫn không có hồi âm.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Không ổn rồi.
Đức Duy một mạch chạy đến nhà Quang Anh.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Chú Vương ạ.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh đâu ạ ?
nvp nam.
Cậu Duy, cậu chủ ở trên tầng.
nvp nam.
Cậu chủ giao lệnh nếu ai lên tầng không được cậu ấy cho phép sẽ bị cắt lương.
nvp nam.
Chúng tôi không dám.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Cậu ấy đã không ra ngoài từ chiều ạ ?
nvp nam.
Cậu chủ về nhà sau đó hất vỡ bộ chén sứ trên bàn rồi lên phòng. Chân hình như có bị mảng sứ đâm vào.
Đức Duy nghe vậy, liền chạy vụt lên tầng.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh!!!
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh, Quang Anh mở cửa cho Duy.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh ơi!!
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
" Vẫn mò mặt đến. "
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Hức.. trả lời Duy đi.. Duy sợ.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh.. hức.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Duy xin lỗi.
Nghe em khóc, tim nó nhói lên quặn thắt. Đành lê bàn đang rỉ máu đến cửa.
Một tiếng rầm vào cửa khiến Duy giật mình.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh?
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Cậu.. hức mở cửa cho Duy..
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Duy sao rồi.. Duy xin lỗi Quang Anh mà.
Quang Anh tựa lưng vào cửa, mắt đã mờ đi vì mất máu và kiệt sức.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Về..đi.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Không cần.. muộn rồi.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Hức..không mở cửa đi mà..
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Cậu bị chảy máu đúng không ? Mở..mở Duy xem.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Đau lắm đúng không ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Về đi, xin mày Đức Duy.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Tao mệt.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh mà không mở cửa.. Duy không về đâu.. hức hức.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Duy chết cho Quang Anh xem !!
Đức Duy xông vào khi vừa nghe tiếng xoay tay nắm cửa.
Nhìn bãi chiến trường trong phòng và cậu bạn thân tóc rối mù áo quần xộc xệch mắt tối sầm. Duy biết Quang Anh không ổn rồi.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
" Cậu ấy phát bệnh.. "
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
" Thuốc an thần. "
Quang Anh chưa lần nào phát điên đến mức quá ngưỡng như này, lí do lại là vì mình, Duy vô cùng áy náy.
Mặc dù trăm lần bảy lượt Duy thấy Quang Anh nổi máu nhưng luôn được Duy ngăn lại kịp thời.
Duy lao vào lòng nó đẩy nó ngồi xuống giường rồi ôm chặt nó vào lòng dịu dàng xoa mái tóc rối của nó và cảm nhận được nước mắt của nó thấm vào áo nóng hổi chua chát.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Tại sao vậy Duy ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày cũng giống bọn họ.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày cũng bỏ rơi tao, vì tao là một thằng điên đúng không ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày ghét tao lắm đúng không ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày bỏ rơi tao..
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Không.. Quang Anh.. Duy xin lỗi.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Duy sai rồi.. hức.
Đức Duy xoa đầu nó, vừa khóc vừa dỗ dành con thú lớn này.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày biến đi.. mày đã bỏ rơi tao.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày cũng giống lũ đó..ha đều ghê tởm tao.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày luôn tìm cách rời khỏi tao.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh.. thôi đi..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đức Duy, mày cũng vậy.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Sẽ luôn tìm cơ hội để rời xa tao.
Đức Duy trao Quang Anh một cái tát.
Cơn nóng rát lan ra dần, Quang Anh im lặng, mắt nó vô hồn ngơ ngác.
Đức Duy sững sờ, nhìn bàn tay đang run bần bật vì vừa đánh Quang Anh của mình rồi lắp bắp.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Qua..Quang Anh..
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Duy.. lỡ tay..
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh à..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Mày đánh tao ?
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh à.. Duy xin lỗi..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đi về đi, tao không muốn mày ở đây.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh...
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
AAA!!!!
Quang Anh ôm đầu hét lên rồi lùi sát vào tường, cả người run rẩy.
Đức Duy đứng đó ngẩn ngơ không biết phải làm sao.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Q..Quang Anh ?
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Làm ơn.. Làm ơn mà..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đừng đánh.. đừng đánh.. đau đau.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Nóng quá, hức nóng quá..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Rát quá.. tha cho mình.. mình sẽ nghe lời..
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Làm ơn đó.. Aaa.!!
Duy lao lên giường ôm lấy cả người to lớn đang run rẩy, máu dưới lòng bàn chân nó nhuộm đỏ li ti rải rác khắp giường.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh bình tĩnh.. ngoan ngoan nào.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
Đừng...tha cho mình đi..
Quang Anh mềm đi, mê man lịm đi trong vòng tay Đức Duy. Nó mệt rồi, não quá tải máu chảy đủ nhiều để có thể đi hiến vô tư luôn rồi.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
QUANG ANH!!!
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
QUẢN GIA!! QUẢN GIA GỌI CẤP CỨU!!!!
Xe cấp cứu vẫn vang còi ing ỏi, tim Đức Duy treo lơ lửng trên những nhịp còi xe vang đều.
Chiếc xe di chuyển với tốc độ nhanh nhất có thể, Đức Duy ngồi cạnh giường Quang Anh, mặt không cảm xúc nhưng nước mắt không ngừng rơi.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
" Đừng.. Quang Anh đừng xảy ra gì tồi tệ.. "
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
" Nếu không Duy sẽ hối hận cả đời mất.."
Cảm xúc gì thế ? Duy chả biết nữa. Chỉ biết bằng mọi giá, Quang Anh là người Đức Duy luôn yêu thương, luôn quan tâm. Vùng an toàn tuyệt đối của Duy.
Quang Anh nằm đó, người nó lạnh nóng thất thường, nỗi sợ trong Duy lại tăng lên. Em khẽ chạm bàn tay đang buông thõng rồi đan những ngón tay nhỏ của mình vào.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh đừng bỏ Duy nhá ?
2 tiếng sau, Quang Anh đã được đưa vào phòng hồi sức đơn đặc biệt cao cấp.
Quang Anh đã được kiểm tra và tiêm thuốc an thần để có thể ngủ ngon hơn, lòng bàn chân bị nhiễm trùng nặng phải bó bột.
Nó nằm đó, gương mặt điển trai trắng bệch, môi khô khốc tái nhợt tóc rũ xuống trán.
Đức Duy ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn nó, trong lòng ngập tràn cảm xúc bức bối, có hối lỗi, có khó chịu, có mệt mỏi và... khó hiểu.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Sao Quang Anh lại ngốc thế hả ?
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Hức.. tỉnh dậy Duy sẽ mắng Quang Anh..
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh à.. Tớ không bỏ rơi cậu đâu. Tớ cũng sẽ chết mất.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh tỉnh dậy tớ sẽ xin lỗi cậu nhá ?
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Duy xin lỗi Quang Anh.. hic.
𝐇𝐎𝐀̀𝐍𝐆 Đ𝐔̛́𝐂 𝐃𝐔𝐘.
Quang Anh là đồ ngốc..
Em gục xuống bên cạnh nó, mặt úp xuống nệm khóc nấc.
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
" Hoàng Đức Duy mới là đồ ngốc... "
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
" Duy làm tao đau đấy. "
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
" Nhưng tao biết.. Duy sẽ không bỏ rơi tao nên tao mới như vậy. "
𝐍𝐆𝐔𝐘𝐄̂̃𝐍 𝐐𝐔𝐀𝐍𝐆 𝐀𝐍𝐇
" Đức Duy, Quang Anh yêu em. Chết cũng yêu em. "
Khi ta được yêu thương. Cho dù ta có giận dỗi hay làm gì đi chăng nữa, ta cũng sẽ được người đó dỗ dành vì ta biết ta được yêu.
Dáng vẻ của kẻ được yêu là thứ ta không thể bắt chước.
Vì Quang Anh nó biết Duy thương nó, không bỏ rơi nó nên nó mới dám phát điên như vậy. Nó chắc chắn Duy sẽ không bỏ rơi nó dù có ra sao.
Nhưng... cái gì cũng có giới hạn.
Không phải cứ thương sẽ luôn khoan hồng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play