Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ngàn Lần Lừa Dối – 6369 _LÔI BẰNG_

༆ Chỉ Là Khó Chịu – Lại Dọa Người Rồi.

Tiếng thủy tinh của ly vang lên lách tách, tiếng người cười nói hú hét vui vẻ, tiếng nhạc xập xình quen thuộc cùng ánh đèn nhấp nháy của quán bar vang lên khắp nơi.
Quầy bartender. Tống Tử Du ngồi nói chuyện với Lưu Tranh.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Hôm nay mày đến sớm hơn mọi ngày.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Mày không sợ dư luận bàn tán sao, Tử Du?
Bên trong quầy. Lưu Tranh cúi mặt lau những chiếc ly thủy tinh nhưng vẫn liếc mắt sang Trịnh Bằng ngồi đối diện.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Không sợ.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Trên mạng xã hội toàn những tin đồn không thiết thực.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Dù có bằng chứng rõ ràng nhưng nó đều trái chiều, toàn chuyện bịa đặt.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Mày luôn chọn cách im lặng nhỉ.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Nếu không bị công ty quản lý tao đã làm rầm rộ nó lên để lấy lại danh dự rồi.
Lưu Tranh phì cười. Rót cho em một ly champagne. Nhận lấy, em nóc một hơi vì sự khó chịu trong lòng.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Tuy là loại rượu có độ cồn không quá cao.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Nhưng mày cũng không nên nóc một lượt sạch ly như vậy.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Vẫn có tác dụng say đấy.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Biết.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Chỉ là.. khó chịu vì mớ tin đồn thất thiệt trên Weibo thôi.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Mày nói không sợ mà.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Vậy thì đừng quan tâm.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
... // Nóc cạn. //
_
.
.
.
...
...
: Thiếu gia, ông chủ cho gọi cậu.
Trên bàn, đóng sổ sách và tài liệu chất chòng. Người đàn ông điển trai khoác lên mình bộ vest đỏ, tay áo được sắn lên gọn gàng đang xử lí chúng.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Làm gì?
Điền Hủ Ninh không ngẩn mặt lên mà chỉ châm châm vào mớ công việc hằng ngày mà bản thân phải làm.
...
...
: Ông chủ nói.. có chuyện cần bàn với cậu.
Dừng bút 3 giây. Hắn tiếp tục công việc, bình thản đáp.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Không đi.
...
...
: Thiếu gia.. cậu đừng làm khó người làm già như tôi chứ..
...
...
: Cậu không đi, tôi biết nói sao với ông chủ đây?
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Cứ báo là tôi không đi.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Có việc gì tôi sẽ giải quyết giúp ông.
...
...
: Được-.. được rồi..
Nhìn con rắn trắng trườn lên trên bàn làm việc, cuộn tròn mình lại nhắm mắt ông lại rùng mình, không dám ở lại lâu.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Dạ Trầm, mày lại dọa người rồi.
Hắn nhẹ nhàng vuốt dọc đầu rắn trắng. Gương mặt vẫn không một cảm xúc nhưng lại rất dịu dàng, ru ngủ cho con rắn cưng tên Dạ Trầm.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Mày lại lớn lên rồi.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Càng lớn lại càng thích đi lung tung, quản mày thế nào?
Câu hỏi không có câu trả lời. Chỉ có tiếng xì.. xì.. khe khẽ vang lên bên tai trong căn phòng yên ắng âm trầm.

༆ Phước Phần Ba Đời – Vô Liêm Sỉ!

• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Sáng làm bác sĩ, tối lại làm bartender.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Mày không thấy mệt sao? // Chóng cằm nhìn Lưu Tranh. //
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Quán bar là tao làm chủ, phòng khám này cũng là của tao.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Quán bar không đến cũng được nhưng phòng khám nhất định phải được mở cửa.
Tại phòng khám 181s Clinic. Lưu Tranh vừa làm việc vừa nói chuyện với Trịnh Bằng.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Dì Trương, nhớ là không được để vết thương chạm nước nhé.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Nó gây nhiễm trùng đấy.
...
...
: Vâng vâng tôi biết rồi, cảm ơn cậu nhiều lắm Tiểu Soái.
Người đàn bà lật đật rời đi với cánh tay được băng bó chu đáo.
Lưu Tranh đút hai tay vào túi áo. Bước đến bàn làm việc đối diện với em.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Hôm nay mày có vẻ rảnh rỗi ha.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Giờ này lại đến đây tìm tao, có việc gì sao?
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Không có gì.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Chỉ là muốn gặp mày nói chuyện phím cho đỡ nhàm chán.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Nhân tiện thì.. hôm nay tao không có lịch, đi chơi nhé. // Cầm thẻ nháy mắt cười mỉm. //
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Ayda Tử Du à, làm bạn với mày đúng là phúc phần 3 đời của tao.
Lưu Tranh đi vòng qua bàn làm việc ôm lấy em. Hai người vui vẻ đùa giỡn cho đến khi có khách.
Két-..
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Ở đây có chữa trị cho thú cưng không vậy?
Triển Chí Vĩ bước vào, trong tay là một cái lòng rắn. Con rắn bị thương nằm yên một chỗ, tiếng xì xì yếu ớt chậm rãi được phát ra.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Rắn?
Triển Chí Vĩ đặt lòng rắn lên bàn. Xoay mặt nhìn Lưu Tranh, nở nụ cười chuẩn tra nam.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Đây là phòng khám không phải thú y.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Nếu anh muốn chữa cho con rắn này thì đi thẳng, quẹo trái, cuối đường là phòng khám thú y.
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Tôi đi xe, không vào được hẻm nhỏ.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Vậy thì xuống xe đi bộ.
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Chân tôi đau, đi bộ nhiều không tiện.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Cần tôi bố thí xe lăn không?
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Không cần, em dìu tôi đi là được.
Trịnh Bằng ngồi một góc nhìn hai người họ đối đáp mà hoang mang. Lưu Tranh điều chỉnh hơi thở để không phải đánh người.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Triển thiếu, tôi không rảnh để nói mấy chuyện thừa thải với anh.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Nếu không còn việc gì, mời anh ra ngoài.
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Ấy, sao tôi có thể đi trong khi rắn cưng của tôi đang cần được chữa trị chứ.
Lưu Tranh siết chặt nắm tay, thở hắt ra một hơi.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Tôi nói lại lần cuối.. ra ngoài!
Vốn cứng đầu gã vẫn tiếp tục trêu ghẹo anh, dồn anh vào tường.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Tôi đang nói chuyện tử tế.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Mời anh đi cho.
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Tôi nói rồi mà, rắn của tôi chưa được chữa trị.
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Tôi chưa thể đi.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Vô liêm sỉ!
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Tôi còn có thể hơn thế, muốn thử không?
Gã cuối xuống, anh giật mình đẩy mạnh gã.
Chát!
Một cái tát gián thẳng vào má phải, mạnh đến mức đầu hắn quay sang một bên, khóe môi rỉ máu. Hắn sững sờ lau vệt máu trên khóe môi.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
* Kịch tính quá.. * // Vừa xem vừa ăn nho. //
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Hah..
• Triển Chí Vĩ •
• Triển Chí Vĩ •
Được, lần sau tôi lại đến..!
Gã cầm lòng rắn rời đi với vẻ tức tối. Lưu Tranh nhìn bóng lưng gã mà liếc xéo, chửi rủa.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Tên lưu manh vô liêm sỉ!
_
• Rai •
• Rai •
Không biết giờ này còn ai lụy " Nghịch Ái " giống Rai không ha.
• Rai •
• Rai •
Không có truyện hợp gu nên tự viết tự ủng hộ luôn (˵ ͡° ͜ʖ ͡°˵)

༆ Biển Và Âm Nhạc – Nghịch Tử Nhà Họ Điền.

Khu du lịch đảo Liên Hoa tại Liên Vân Cảng thuộc tỉnh Giang Tô. Chiều xuống, trời bắt đầu dịu lại, ánh nắng không còn gắt mà chuyển sang màu vàng nhạt. Biển ở Liên Đảo lúc này nhìn xanh trong, sóng không quá mạnh, cứ lăn tăn vỗ vào bờ cát trắng mịn. Gió biển thổi nhẹ, mang theo mùi mặn mặn đặc trưng.
Dọc bãi biển có mấy hàng ghế nằm, dù trắng xếp thẳng tắp. Khách du lịch đeo kính râm, mặc thoải mái ở biển. Xa xa có mấy chiếc thuyền nhỏ trôi chậm, rất chill.
Lúc hoàng hôn. Mặt trời hạ thấp dần, nhuộm cả mặt biển thành màu cam đỏ, ánh sáng phản chiếu lấp lánh như có kim tuyến trên mặt nước.
NovelToon
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Trời má, cảnh biển hữu tình vãi lồn.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Wei!
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Tao nhầm. // Tự vả miệng. //
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Một ngày không chửi chắc mày chết sớm.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Xin lỗi nhưng tôi quen mồm.
Cả hai cùng đi dọc bờ biển hệt như một cặp đôi. Mỏi chân rồi thì lại ngồi xuống cùng nhau ngắm hoàng hôn trên biển.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Này, cảnh như thế này mà nghe mày hát nữa là chuẩn bài luôn.
Trịnh Bằng cười mỉm, liếc nhẹ Lưu Tranh, ánh mắt em tinh nghịch.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Muốn nghe tao hát chứ gì.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Uây, bạn hiểu tôi quá cơ.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Hát cũng được.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Vì mày là bạn của tao nên tao hát cho mày nghe miễn phí.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Vinh hạnh quá.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Muốn nghe bài gi?
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Gì cũng được.
• Lưu Tranh •
• Lưu Tranh •
Miễn là mày hát vì mày hát bài nào cũng hay.
Trịnh Bằng phì cười. Nhìn trời suy nghĩ bài mình muốn hát.
• Trịnh Bằng •
• Trịnh Bằng •
Not support
Tiếng hát em trong trẻo, ấm áp. Vừa nghe đã mê chất giọng ngọt ngào của chàng thiếu niên vừa tròn 24.
Lưu Tranh ngắm hoàng hôn, lắc lư nhẹ nhàng theo từng nhịp nhạc du dương. Cảnh đẹp kết hợp với giọng hát ấm áp ngân vang khắp bờ biển tạo nên khung cảnh khó quên.
_
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Ba, con về rồi.
Điền Lôi bước đến trước mặt người đàn ông trung niên. Bộ vest đen quen thuộc tạo nên hình ảnh người đàn ông thanh lịch, nhấp nhẹ ngụm trà, ông đặt tách xuống bàn.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Ồ.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Chịu về rồi sao.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Ba, con không thích dài dòng vô nghĩa.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Vào thẳng vấn đề cần bàn, nếu không con xin phép về nhà.
Điền Tạ Vũ cười khẩy. Ngã lưng tựa ghế sofa, vắt chéo chân, tay phải để lên gối.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Con dọn ra ở riêng ba không nói, không cản.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Con nuôi một con rắn độc trong nhà ba cũng không nói.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Nhưng thân là chủ tịch tập đoàn lớn, người kế thừa duy nhất của nhà họ Điền.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Con lại đi chơi lêu lỏng, lăng nhăng hết người này đến người khác trong bar, trong club à?
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Đáng mặt không?
Chân mày Điền Tạ Vũ khẽ nhíu lại, ông đẩy nhẹ gọng kính lên, nhìn hắn như đang dò xét.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Nếu như con dọn ra ở riêng, ba không cản.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Con nuôi Dạ Trầm, ba không ý kiến.
• Điền Lôi •
• Điền Lôi •
Vậy thì việc con đi đâu, lăng nhăng như thế nào, ba cũng đừng xía vào.
Ngậm điếu thuốc trên môi, hắn rít một hơi rồi phả khói. Ngồi xuống đối diện ông.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Hah..
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Hay rồi, lại còn dám đem con bò sát này đến đây.
Con rắn trắng quấn quanh tay hắn. Hắn không quan tâm để nó tự mình làm trò, không nói thêm gì nữa, chỉ ngồi yên mà hút thuốc.
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Tch-
• Điền Tạ Vũ •
• Điền Tạ Vũ •
Đúng là sinh phải thằng nghịch tử mà!
_
• Rai •
• Rai •
Có ai ủng hộ không vậy tròuuu.
• Rai •
• Rai •
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play