Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lụa Là Nở Hoa

Chương 1: Bản phác thảo của sự cô độc

Tiếng kéo cắt vải lách cách vang lên đều đặn trong không gian nặc mùi hồ vải và những hạt bụi mịn lờ lững dưới ánh đèn vàng. Nguyễn Quang Anh đứng trước manơcanh, đôi mắt hằn lên những tia máu mỏng vì thiếu ngủ. Anh đang siết chặt một dải lụa satin trắng, cố gắng tạo ra một nếp gấp hoàn hảo cho bộ váy chủ đạo của bộ sưu tập mùa Đông.
Nhưng, "xoạch" một tiếng, dải lụa tuột khỏi tay anh.
Quang Anh ném chiếc kéo xuống bàn gỗ, âm thanh kim loại va chạm khô khốc vang vọng khắp studio rộng lớn. Anh gục đầu vào lòng bàn tay. Đã hai tuần nay, cảm hứng của vị "phù thủy giới thời trang" hoàn toàn cạn kiệt. Những đường cắt của anh vẫn sắc sảo, chất liệu anh chọn vẫn xa xỉ bậc nhất, nhưng chúng thiếu một thứ “sự sống”
Cánh cửa studio bật mở, Lê Quang Hùng bước vào với chiếc máy ảnh Leica quen thuộc lủng lẳng bên hông. Hùng nhìn đống bản thảo bị vò nát dưới sàn, tặc lưỡi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vẫn chưa tìm thấy “linh hồn”cho bộ sưu tập à? Mày đang biến mình thành một cái máy may đắt tiền đấy, Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng triết lý nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/gắt nhẹ với giọng khàn đặc/Tao cần một thứ gì đó mềm mại hơn, nhưng phải chân thật. Đống vải này... chúng vô tri quá.
Hùng tiến lại gần, vỗ vai bạn thân
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đi với tao.Có một nơi này, có lẽ mày sẽ tìm thấy thứ mày cần. Hoặc ít nhất, mày sẽ không chết vì ngạt thở trong cái đống lụa này
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước một con phố nhỏ yên tĩnh. Trái ngược với sự ồn ào của phố thị, nơi này thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ, hòa quyện giữa mùi đất ẩm sau cơn mưa và hương hoa thanh khiết
Trước mặt họ là một bảng hiệu gỗ nhỏ khắc dòng chữ tinh tế “Redamancy”
Bên trong tiệm, không gian ngập tràn sắc màu của hàng trăm loại hoa. Giữa những cánh hoa rực rỡ ấy, một chàng trai đang đứng quay lưng lại với cửa. Cậu mặc một chiếc tạp dề màu xanh rêu, đôi bàn tay gầy nhưng khéo léo đang tỉ mỉ gỡ từng cái gai trên cành hoa hồng Juliet.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Duy ơi, có khách quý này!
Hùng lên tiếng
Chàng trai ấy quay lại. Hoàng Đức Duy nở một nụ cười nhẹ, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết. Dưới ánh nắng ban chiều hắt qua cửa kính, làn da cậu trắng sứ, đối lập hoàn toàn với vẻ mệt mỏi, u tối của Quang Anh lúc bấy giờ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh Hùng lại ghé à? Hôm nay anh muốn lấy hoa gì?
Giọng của Duy trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng nước chảy qua khe đá. Quang Anh đứng lặng người. Anh không nhìn hoa, anh đang nhìn cách Duy nâng niu cành hoa trên tay. Cậu không chỉ cầm nó, cậu đang giao tiếp với nó bằng tất cả sự trân trọng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đây là Quang Anh, bạn thân anh. Cậu ấy đang bị... “kẹt” ý tưởng. Anh mang cậu ấy đến đây để nhờ em giải vây /Hùng nháy mắt/
Duy nhìn sang Quang Anh. Ánh mắt hai người chạm nhau. Một bên là sự sắc sảo, lạnh lùng của một biểu tượng thời trang, một bên là sự ấm áp, bình yên của một người thợ chăm hoa. Duy không hề tỏ ra bối rối trước danh tiếng của người đối diện, cậu chỉ nhìn vào đôi mắt đầy quầng thâm của anh rồi khẽ nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trông anh có vẻ đang rất mệt mỏi. Hoa chỉ đẹp khi người ngắm nó cảm thấy bình yên thôi
Duy tiến lại gần một lùm hoa trắng nhỏ li ti, cắt một nhành rồi đưa cho Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đây là hoa Linh Lan. Người ta gọi nó là 'Return to Happiness' sự trở về của hạnh phúc. Anh đừng cố tìm cảm hứng ở đâu xa, đôi khi nó chỉ nằm ở cách một cánh hoa khẽ rũ xuống khi gặp gió thôi
Quang Anh đón lấy nhành hoa từ tay Duy. Những ngón tay họ vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng nhà thiết kế tài ba. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh ngửi thấy một mùi hương không phải là mùi nước hoa đắt tiền hay mùi hóa chất tẩy vải
Đó là mùi của sự sống
Anh nhìn nhành hoa nhỏ bé trong lòng bàn tay, rồi nhìn sang chàng trai đang mỉm cười trước mặt. Trong đầu Quang Anh lúc này, những đường cắt may cứng nhắc bỗng chốc tan biến, thay vào đó là hình ảnh những cánh hoa mềm mại ẩn hiện dưới lớp vải lụa mỏng manh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn em...
Quang Anh khẽ thốt lên, ánh mắt không rời khỏi Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có lẽ, tôi đã tìm thấy thứ mình cần rồi
Bên ngoài, gió chiều khẽ lay động chuông gió trước cửa tiệm, báo hiệu cho một chương mới bắt đầu chương mà ở đó, lụa là bắt đầu biết nở hoa

Chương 2: Những sợi dây vô hình

Sau buổi gặp gỡ ở chương trước, Quang Anh trở về studio. Nhành Linh Lan của Duy tặng được anh đặt trong một chiếc lọ thủy tinh đắt tiền, nhưng lạ thay, nó trông lạc lõng giữa đống vải vóc xa xỉ. Quang Anh nhìn nó, rồi nhìn bản phác thảo của mình. Anh nhận ra mình không thể vẽ nổi một cánh hoa nếu không thực sự hiểu về nó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mình cần tư liệu thực tế
anh tự nhủ, cố nén sự nôn nao trong lòng
Chiều hôm sau, Quang Anh ghé tiệm hoa một mình, không báo trước. Anh đỗ chiếc xe sang trọng ở đầu phố, đi bộ vào để tránh gây chú ý
Bên trong tiệm, Duy đang đứng trên một chiếc thang gỗ cao để treo những giỏ dương xỉ lên trần nhà. Cậu mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, ống tay xắn cao lộ ra cánh tay gầy nhưng săn chắc. Duy mải mê làm việc đến mức không nghe tiếng chuông cửa
Quang Anh không lên tiếng. Anh đứng dựa vào kệ gỗ, khoanh tay ngắm nhìn. Trong thế giới của anh, con người luôn phải gồng mình lên để lộng lẫy, nhưng ở đây, Duy lại đẹp nhất khi cậu chẳng hề hay biết có người đang nhìn mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cẩn thận, cái móc đó hơi lỏng
Giọng nói trầm thấp bất ngờ khiến Duy giật mình. Cậu trượt chân trên bậc thang gỗ đã cũ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Á..!
Theo bản năng, Quang Anh lao tới. Một tay anh bám chặt lấy thành thang để giữ thăng bằng, tay kia vòng qua eo Duy, giữ chặt cậu lại. Khoảng cách thu hẹp lại trong gang tấc. Mùi hương gỗ trầm từ nước hoa của Quang Anh hòa lẫn với mùi lá xanh trên áo của Duy
Duy mở to mắt, hơi thở dồn dập vì hú vía. Cậu nhìn cận cảnh gương mặt của nhà thiết kế đại tài, sống mũi cao, đôi mắt sắc sảo đang nhìn cậu đầy vẻ... dò xét hơn là lo lắng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... Anh Quang Anh? Sao anh lại ở đây?
Duy lắp bắp, vội vàng đứng vững lại rồi lùi ra xa một bước, giữ khoảng cách khách sáo
Quang Anh thu tay về, cảm giác hơi ấm nơi vòng eo nhỏ của Duy vẫn còn vương trên lòng bàn tay. Anh lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đến để đặt hoa cho lookbook. Nhưng xem ra chủ tiệm ở đây làm việc hơi bất cẩn
Duy bối rối gãi đầu, cười trừ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại hôm nay An bận đi chiết xuất mẫu hương mới ở phòng lab, nên em mới phải tự leo trèo. Anh cần loại hoa gì cho bộ sưu tập ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa biết. Tôi muốn quan sát cách em làm việc một thời gian. Tôi cần hiểu “ngôn ngữ”của hoa trước khi đưa chúng lên vải
Duy ngẩn người. Một nhà thiết kế bận rộn như Quang Anh mà lại muốn dành thời gian ở một tiệm hoa nhỏ sao? Cậu thật thà đáp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc anh sẽ chán lắm đấy. Việc của em chỉ có tưới nước, tỉa cành và dọn lá rác thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứ để tôi tự quyết định mình có chán hay không
Quang Anh thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế mây ở góc tiệm, mở cuốn sổ tay phác thảo ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cứ làm việc của mình đi. Coi như tôi không có ở đây
Nhưng nói thì dễ hơn làm. Duy bắt đầu thấy lóng ngóng. Cậu cầm kéo tỉa cành mà cứ chốc chốc lại liếc nhìn về phía người đàn ông đang ngồi kia. Quang Anh không nhìn cậu, anh đang tập trung vẽ, nhưng cái uy quyền tỏa ra từ người anh khiến không khí trong tiệm hoa vốn dĩ bình yên bỗng trở nên... ngột ngạt theo một cách kỳ lạ
Đúng lúc ấy tiếng chuông vang lên
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chủ tiệm hoa ơi cho tôi một bó hoa tulip…
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ủa sao mày ở đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy sao mày ở đây
Duy còn đang ngơ ngác thì thêm người nữa xuất hiện
Một người tay cầm lọ tinh dầu nhỏ bước vào tiệm
Đó là Đặng Thành An, người bạn thân thiết của Duy, một nhà chế tác nước hoa đầy tài năng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy ơi, mẫu hương hoa hồng đá tớ mới chiết xuất xong đây, cậu xem có hợp với...
An chưa kịp nói hết câu thì khựng lại khi thấy Đăng Dương. Hai ánh mắt chạm nhau. Dương nhìn thấy ở An một sự điềm tĩnh, bí ẩn như chính những nốt hương nồng nàn. Còn An lại bị ấn tượng bởi vẻ ngoài sắc sảo, có phần "đanh đá" nhưng đầy khí chất của vị đạo diễn
Cùng lúc đó, một chiếc xe phân khối lớn dừng trước cửa tiệm. Người bước xuống là Nguyễn Thanh Pháp hay được gọi là Pháp Kiều gương mặt Vedette đang làm mưa làm gió khắp các sàn diễn quốc tế, cũng là "anh em cây khế" của Duy. Kiều tháo mũ bảo hiểm, mái tóc bạch kim rực rỡ dưới nắng
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Duy bé bỏng! Chị mang bánh ngọt đến cho... Ồ, đạo diễn Trần Đăng Dương? Sao anh lại ở đây?
Đăng Dương khoanh tay, nhếch mép
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi đi mua hoa giúp người khác
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Có vẻ như tiệm hoa này là nơi hội tụ của những nhân vật không tầm thường nhỉ?
Không gian nhỏ bé của tiệm hoa bỗng chốc trở nên chật chội bởi sự hiện diện của những cái tên đình đám. Tuy nhiên, thay vì sự cạnh tranh gay gắt, mùi hương của hoa nhài hòa quyện với mùi nước hoa gỗ trầm của An tạo nên một bầu không khí chữa lành lạ kỳ
Duy nhanh chóng pha một ấm trà hoa cúc, mời mọi người ngồi xuống dãy ghế gỗ dài trước hiên tiệm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật ra
Quang Anh lên tiếng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Duy nhưng lời nói lại dành cho cả nhóm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi muốn mời Duy và An hợp tác cho bộ sưu tập Thu-Đông sắp tới. Tôi muốn sàn catwalk không chỉ có vải vóc, mà phải có hương thơm và sự sống thật sự của cỏ cây
Duy ngẩn người, đôi tay đang cầm tách trà khẽ run
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em... em chỉ là một người bán hoa bình thường. Sàn diễn lớn như vậy, liệu em có làm được không?
Quang Anh đặt tay mình lên tay Duy, một cái chạm đầy vững chãi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không bán hoa, Duy ạ. Em bán sự bình yên. Và đó chính là thứ mà thế giới thời trang hào nhoáng kia đang thèm khát nhất
Phía bên kia bàn, Đăng Dương và Thanh Pháp bắt đầu tranh luận về góc máy và ánh sáng, trong khi Hùng (vừa mới đến) và An lại mải mê nói về sự tương quan giữa hình ảnh và mùi hương.
Những sợi dây định mệnh bắt đầu đan xen vào nhau, từ những người xa lạ trở thành một vòng tròn gắn kết. Giữa cái nắng vàng hanh của buổi sớm, tại một tiệm hoa nhỏ, một cuộc hành trình nghệ thuật và tình yêu chính thức bắt đầu, hứa hẹn những rung động khó quên.

Chương 3: Những nốt hương lên tiếng

Căn phòng lab của Đặng Thành An nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của phố thị. Nơi đây không có hoa tươi rực rỡ như tiệm của Duy, mà chỉ có hàng trăm lọ thủy tinh nâu xếp san sát trên kệ, chứa đựng những tinh túy được chưng cất từ gỗ, vỏ cây và những loài hoa quý hiếm
Hôm nay, phòng lab đón hai vị khách không mời Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp(Kiều)
Mùi gì mà hắc thế này? An ơi, mày định ám sát khứu giác của một Vedette triệu đô như tao à?
Pháp Kiều vừa bước vào đã lấy tay quạt quạt, gương mặt nhăn nhó đầy kịch tính
Đăng Dương đứng bên cạnh, ngược lại, anh im lặng hít hà bầu không khí đặc quánh mùi hương. Ánh mắt anh dừng lại ở tấm lưng gầy của An đang tỉ mẩn nhỏ từng giọt tinh dầu vào ống nghiệm
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đây là nốt hương đầu của hổ phách pha với tiêu đen. Nó không dành cho những người chỉ thích sự ngọt ngào hời hợt
An trả lời, giọng điềm tĩnh mà không thèm quay đầu lại
Dương nhếch mép, tiến lại gần
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tiêu đen mang lại sự gai góc, hổ phách tạo chiều sâu. Cậu đang chế tác mùi hương cho bộ sưu tập của Quang Anh đúng không?
An lúc này mới đặt ống nghiệm xuống, xoay người lại. Ánh mắt anh chạm phải vẻ dò xét của Dương. Sự kiêu ngạo của một đạo diễn và sự trầm mặc của một nhà chế tác va vào nhau, tạo ra một bầu không khí "căng" không kém gì studio thời trang
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Quang Anh muốn một mùi hương có thể “nhắc”người ta về sự cô độc nhưng vẫn thấy ấm áp. Tôi gọi nó là Vải Lụa Đêm Đông
An giải thích ngắn gọn
Trong khi đó, tại tiệm hoa, Nguyễn Quang Anh lại đang trải qua một cảm giác mà trước đây anh chưa từng nếm trải
Bị phớt lờ
Anh ngồi đó, cuốn sổ phác thảo đặt trên đùi, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào Duy. Duy đang bận rộn đón một đoàn khách du lịch ghé ngang. Cậu cười nói, kiên nhẫn giải thích ý nghĩa từng loại hoa, đôi tay thoăn thoắt bó những bó hoa nhỏ xinh. Cậu đối xử với ai cũng dịu dàng, nhiệt thành, khiến Quang Anh cảm thấy mình cũng chỉ là "một trong số những người khách" mà thôi
Sự khó chịu dâng lên, Quang Anh đóng sầm cuốn sổ lại. Tiếng động khiến Duy giật mình quay sang
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ, anh Quang Anh, anh đợi em lâu chưa? Để em pha trà cho anh nhé?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần
Quang Anh đứng dậy bước tới quầy thu ngân
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã quan sát đủ rồi. Ngày mai, tôi muốn em mang những loại hoa mùa đông đến studio của tôi. Chúng ta cần thử nghiệm trực tiếp trên nền vải lụa
Duy ngập ngừng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngày mai ạ? Nhưng ngày mai em có hẹn giao hoa cho một triển lãm ảnh của anh Hùng...
Quang Anh nheo mắt, giọng thấp xuống đầy uy quyền
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hủy đi. Tôi sẽ bảo Hùng dời lịch. Việc của bộ sưu tập là ưu tiên hàng đầu
Duy nhìn thẳng vào mắt Quang Anh, sự bướng bỉnh ẩn sau vẻ ngoài mềm mại trỗi dậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh, với anh đó là bộ sưu tập, nhưng với em, lời hứa với khách hàng nào cũng quan trọng như nhau. Em sẽ đến studio của anh, nhưng là sau khi giao hoa cho anh Hùng xong
Lần đầu tiên có người dám nói "không" hoặc "chờ đã" với Nguyễn Quang Anh. Anh đứng lặng đi một giây, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo nhưng kiên định của Duy. Cơn giận lạ lùng lúc nãy bỗng tan biến, thay vào đó là một sự thú vị khó tả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được, tôi sẽ đợi. Đừng để tôi phải đợi quá 17 giờ chiều
Tối hôm đó, 6 người họ tụ tập tại một quán ăn nhỏ ven đường.
Lê Quang Hùng hào hứng khoe những tấm ảnh film vừa rửa, trong đó có một tấm chụp lén Duy đang đứng giữa rừng hoa, ánh sáng huyền ảo đến nao lòng
Quang Anh nhìn tấm ảnh đó, im lặng không nói gì nhưng bàn tay khẽ siết lấy ly rượu
Thanh Pháp và Đăng Dương vẫn không ngừng tranh cãi về vị trí đứng của Vedette, trong khi Thành An lặng lẽ rót thêm trà cho mọi người
Giữa những ồn ào ấy, Duy khẽ chạm vào tay Quang Anh dưới gầm bàn, đưa cho anh một viên kẹo gừng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh làm việc khuya nhiều, ngậm cái này cho ấm cổ họng
Quang Anh nhìn viên kẹo nhỏ trong lòng bàn tay, rồi nhìn Duy đang bận cười nói với Hùng. Những nốt hương từ phòng lab của An, mùi hoa từ tiệm của Duy, và sự quan tâm giản đơn này... chúng đang bắt đầu len lỏi vào những kẽ nứt trong trái tim vốn dĩ lạnh lẽo của anh
Anh nhận ra, bộ sưu tập này có lẽ sẽ không chỉ có vải vóc và hoa lá. Nó sẽ có cả những thứ cảm xúc mà anh chưa bao giờ dám đặt tên.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play