520
Be Loved in House: I Do ( অনুমানিক )
Kim Dư Chân đứng trước tấm kính sát trần của văn phòng giám đốc, nhìn xuống thành phố Đài Bắc đã lên đèn từ lâu. Ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng phản chiếu vào đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn sắc lạnh của anh. Trên bàn làm việc, đống hồ sơ được sắp xếp gọn gàng đến mức cực đoan, không lệch một milimet. Anh là một kẻ sùng bái sự hoàn hảo, một con quái vật của công việc (workaholic), và cũng là kẻ đã ban hành "Lệnh cấm yêu" quái gở khiến cả studio Seisei phẫn nộ.
Nhưng lúc này, tâm trí anh không đặt vào bản kế hoạch kinh doanh. Nó đang dừng lại ở một hình bóng nơi sảnh làm việc chung.
Dư Chân xoay người, bước ra khỏi văn phòng. Tiếng giày tây nện xuống sàn nhà gỗ vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh của studio lúc nửa đêm. Tại khu vực thiết kế, chỉ còn một chiếc đèn bàn duy nhất còn sáng. Thạch Lỗi đang gục đầu bên đống bản vẽ đồ sộ, hơi thở đều đều.
Em trưởng nhóm thiết kế nhiệt huyết, bộc trực, kẻ luôn công khai chống đối "Lệnh cấm yêu" của anh, giờ đây trông thật nhỏ bé và mệt mỏi. Một sợi tóc mai rũ xuống trán, che đi một phần gương mặt thanh tú.
Dư Chân dừng lại bên cạnh bàn của Thạch Lỗi. Anh không đánh thức cậu ngay. Ánh mắt lạnh lùng thường ngày lướt qua những bản phác thảo lộn xộn trên bàn, rồi dừng lại ở gương mặt đang ngủ của Thạch Lỗi. Sâu trong thâm tâm Dư Chân, nơi vốn được bao bọc bởi những tầng băng tuyết của quá khứ bị tổn thương, một vết nứt nhỏ đang dần lan rộng.
Tại sao em lại nỗ lực đến thế? Dư Chân tự hỏi. Để chứng minh tôi sai, hay chỉ đơn giản vì em yêu cái studio này hơn chính bản thân mình?
Anh đưa tay ra, định gạt sợi tóc mai trên trán Thạch Lỗi. Ngón tay anh khựng lại giữa không trung, chỉ cách làn da em vài milimet. Một nỗi sợ hãi mơ hồ ập đến – nỗi sợ hãi về việc cho phép ai đó bước vào thế giới cô độc của mình. Anh rụt tay lại, siết chặt thành nắm đấm.
Kim Dư Chân
"Thạch Lỗi" // giọng lạnh lùng nhưng thấp xuống //
Kim Dư Chân
"Dậy đi. Đến giờ về rồi."
Thạch Lỗi giật mình, bật dậy, đôi mắt sưng húp vì thiếu ngủ mở to. Em nhìn thấy Dư Chân, sự cảnh giác lập tức hiện lên.
Thạch Lỗi
"Giám đốc... tôi, tôi sắp xong rồi." // vội vàng thu dọn đồ đạc, cử động hơi lóng ngóng //
Dư Chân không nói gì, chỉ đứng đó, sự hiện diện của anh như một áp lực đè nặng lên Thạch Lỗi. Em cảm thấy sếp của mình hôm nay có gì đó lạ lùng, không quá gay gắt như mọi khi, nhưng lại toát ra một thứ cảm xúc phức tạp mà em không thể gọi tên.
Cả hai cùng bước vào thang máy. Không gian hẹp và im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Thạch Lỗi cố gắng đứng xa Dư Chân nhất có thể, lưng tựa vào vách thang máy. Em cảm nhận được ánh mắt của Dư Chân thỉnh thoảng liếc qua mình.
Kim Dư Chân
"Về nhà" // lên tiếng khi thang máy xuống đến tầng hầm //
Kim Dư Chân
"Tôi sẽ lái xe."
Đây là một câu lệnh, không phải một lời đề nghị. Thạch Lỗi bị động gật đầu, đi theo sau dáng lưng thẳng tắp của Dư Chân. Em không hề hay biết, phía sau vẻ ngoài sắt đá đó là một Dư Chân đang cố gắng che giấu sự rung động đang dần lớn lên trong lòng, một sự rung động mà anh chưa sẵn sàng thừa nhận.
Buổi chiều tại quán cafe của Ngôn Triệu Cương luôn mang một vẻ yên bình tách biệt với sự xô bồ của phố thị. Hương cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ ấm áp. Triệu Cương đang lau ly ở quầy bar, động tác điềm đạm, khoan thai. Đôi mắt hắn thi thoảng lại hướng về phía chiếc bàn khuất trong góc, nơi Vương Tiểu Lạc đang ngồi ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ.
Tiểu Lạc, nhân viên ngây thơ và nhút nhát của Seisei, hôm nay trông thật ủ rũ. Chiếc bánh ngọt yêu thích trước mặt cậu vẫn còn nguyên vẹn.
Triệu Cương đặt chiếc ly xuống, pha một ly sô-cô-la nóng với một lớp kem tươi dày, rồi bước đến bàn của Tiểu Lạc.
Ngôn Triệu Cương
"Của em" // nói nhẹ nhàng, đặt ly sô-cô-la xuống trước mặt cậu //
Vương Tiểu Lạc
"A, anh Triệu Cương. Em... em không gọi cái này." // giật mình, ngước lên //
Ngôn Triệu Cương
"Anh mời" // ngồi xuống đối diện, nụ cười dịu dàng luôn thường trực trên môi khi đối diện với cậu //
Ngôn Triệu Cương
"Nhìn em có vẻ không vui. Chuyện ở studio à?"
Vương Tiểu Lạc
"Vâng... Giám đốc Kim thật sự quá đáng. Lệnh cấm yêu đó... nó làm mọi người áp lực quá. Em... em sợ mình sẽ làm sai gì đó." // thở dài, hai tay áp vào ly sô-cô-la ấm áp //
Cậu cúi đầu, giọng nhỏ dần. Cậu luôn coi Triệu Cương như một người anh trai đáng tin cậy, người duy nhất cậu có thể trút bầu tâm sự mà không sợ bị phán xét. Cậu không hề nhận ra, ánh mắt Triệu Cương nhìn cậu không phải là ánh mắt của một người anh nhìn em trai, mà là ánh mắt của một người đàn ông đã thầm thương trộm nhớ một người suốt nhiều năm.
Triệu Cương nhìn ngón tay Tiểu Lạc bồn chồn vân vê miệng ly. Hắn ước mình có thể vươn tay ra, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé đó, bao bọc nó bằng sự che chở của mình. Nhưng hắn biết, nếu hắn làm thế, Tiểu Lạc sẽ sợ hãi bỏ chạy. Cậu quá ngây thơ, quá chậm chạp trong chuyện tình cảm để nhận ra những ẩn ý của hắn.
Ngôn Triệu Cương
"Dư Chân... cậu ta không xấu đâu" // kiên nhẫn nói //
Ngôn Triệu Cương
"Chỉ là... cậu ta từng bị tổn thương. Cậu ta dùng sự lạnh lùng để bảo vệ bản thân."
Vương Tiểu Lạc
"Thật ạ?" // ngước mắt lên, sự tò mò hiện rõ //
Vương Tiểu Lạc
"Thế còn anh? Anh... anh có ai để bảo vệ chưa?"
Câu hỏi ngây ngô của Tiểu Lạc làm tim Triệu Cương hẫng một nhịp. Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, trong đôi mắt đó chỉ có sự thuần khiết, không một chút gợn sóng của tình yêu.
Ngôn Triệu Cương
"Có rồi" // nói //
Ngôn Triệu Cương
"Một người rất ngốc, rất chậm chạp, nhưng lại là người anh muốn bảo vệ nhất." // giọng thấp xuống, chứa đựng một sự kiên trì sâu sắc //
Vương Tiểu Lạc
"Ồ... chắc người đó hạnh phúc lắm." // chớp chớp mắt //
Cậu mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên làm tim Triệu Cương vừa ấm áp vừa đau nhói.
Cậu vẫn không hiểu. Triệu Cương thở dài trong lòng, nhưng hắn không vội. Hắn đã chờ đợi nhiều năm, hắn có thể chờ đợi thêm nữa. Chỉ cần được ở bên cạnh cậu, nhìn cậu mỉm cười, nghe cậu tâm sự, đối với hắn, thế là đủ. Sự dịu dàng và kiên trì thầm lặng của hắn chính là thứ tình yêu bao la nhất, thứ tình yêu không cần được đáp lại ngay lập tức, chỉ cần được tồn tại bên cạnh người mình yêu.
Mưa xối xả bên ngoài cửa sổ căn nhà chung của Dư Chân và Thạch Lỗi. Tiếng mưa rơi vào mái tôn như những tiếng trống dồn dập, làm cho không gian bên trong càng trở nên tĩnh lặng và tách biệt.
Dư Chân ngồi trong phòng khách, trên tay là một mô hình Robot đang lắp dở. Đây là sở thích trẻ con, bí mật mà anh giấu kín với thế giới bên ngoài, nhưng Thạch Lỗi đã vô tình phát hiện ra. Từ khi sống chung, Dư Chân nhận ra những tầng băng xung quanh mình đang dần tan chảy. Sự ân cần, những món ăn ấm nóng, nụ cười chân thành của Thạch Lỗi... tất cả đều đang len lỏi vào trái tim anh.
Anh nhớ lại một đêm trước, khi anh bị sốt cao, Thạch Lỗi đã thức trắng đêm chăm sóc anh, lo lắng cho anh từng chút một. Cảm giác được quan tâm, được lo lắng... đó là thứ anh đã đánh mất từ lâu.
Anh đứng dậy, đi về phía nhà bếp. Thạch Lỗi đang đứng đó, nhìn đăm đăm vào ly nước trên bàn. Em đang suy nghĩ về Dư Chân, về sự mâu thuẫn giữa một vị giám đốc độc đoán và một người đàn ông đáng thương đã từng bị tổn thương mà em đã thoáng nhìn thấy.
Kim Dư Chân
"Thạch Lỗi" // giọng vang lên ngay sau lưng em //
Thạch Lỗi giật mình, xoay người lại. Cú xoay người quá mạnh làm em mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước.
Dư Chân nhanh tay đỡ lấy em. Cơ thể Thạch Lỗi va vào ngực Dư Chân. Hương thơm nhẹ nhàng của xà phòng tắm trên người Thạch Lỗi xộc vào mũi Dư Chân, làm xáo trộn mọi suy nghĩ của anh.
Họ đứng đó, trong tư thế ôm nhau, thời gian như ngừng trôi. Thạch Lỗi ngước lên, đôi mắt mở to nhìn Dư Chân. Em cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, một cảm giác nóng bừng lan tỏa khắp cơ thể. Em bị động hoàn toàn, không biết phải làm gì, chỉ biết đứng im trong vòng tay của Dư Chân.
Dư Chân nhìn xuống Thạch Lỗi. Ánh mắt anh không còn lạnh lùng nữa, mà thay vào đó là một sự khao khát mãnh liệt. Đôi môi mọng của Thạch Lỗi, đôi mắt trong trẻo của em... tất cả đều đang mời gọi anh.
Nỗi sợ hãi về quá khứ, lệnh cấm yêu vô lý... tất cả đều tan biến. Lúc này, chỉ còn lại anh và em, và một ngọn lửa tình yêu đang bùng cháy dữ dội trong lòng.
Dư Chân cúi xuống, áp môi mình lên môi Thạch Lỗi.
Đó là một nụ hôn bất ngờ, mãnh liệt và tràn đầy khát vọng. Nó không phải là một nụ hôn dịu dàng, lãng mạn như trong phim. Nó là sự giải tỏa của những cảm xúc bị kìm nén suốt bấy lâu nay, là sự bùng nổ của một tình yêu không thể ngăn cản.
Thạch Lỗi sững sờ. Em không đẩy Dư Chân ra, nhưng cũng không đáp trả. Em bị động chấp nhận nụ hôn của anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Em chỉ cảm nhận được sự nồng cháy của Dư Chân, sự khát khao của anh, và một thứ tình cảm gì đó đang thức tỉnh trong chính trái tim mình.
Nụ hôn kéo dài, như muốn thiêu đốt cả không gian im lặng của đêm mưa. Khi Dư Chân buông em ra, cả hai đều thở hổn hển. Đôi mắt Dư Chân nhìn Thạch Lỗi, không còn sự che giấu nào nữa. Đó là một sự thừa nhận, một sự cam kết.
Thạch Lỗi
"Anh…..anh” // lắp bắp, gương mặt đỏ bừng, em vội vàng chạy về phòng mình //
Dư Chân đứng đó, nhìn theo dáng lưng Thạch Lỗi, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh. Anh biết, nụ hôn này đã thay đổi tất cả. Sẽ không còn "Lệnh cấm yêu" nào nữa, ít nhất là giữa anh và Thạch Lỗi. Sẽ chỉ còn những lời hẹn ước, những sự che chở, và một tình yêu đang dần đơm hoa kết trái.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng trong căn nhà nhỏ, một ngọn lửa tình yêu ấm áp đã được thắp lên, sưởi ấm những trái tim từng cô độc và tổn thương.
Sau cái đêm mưa định mệnh ấy, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy căn nhà chung. Thạch Lỗi vẫn thức dậy sớm, vẫn nấu bữa sáng, nhưng em bắt đầu dùng sự im lặng và thái độ chuyên nghiệp đến cực đoan để làm tấm khiên chắn. Em không né tránh Dư Chân, nhưng ánh mắt em không còn đặt lên người anh quá lâu. Em chọn cách trở nên "lạnh lùng" – không phải kiểu băng giá của Dư Chân, mà là một sự điềm tĩnh, tách biệt để che giấu sự bối rối trong lòng.
Hợp đồng với tập đoàn J&H là cơ hội cuối cùng. Thạch Lỗi tự đặt lên vai mình trọng trách nặng nề: Nếu dự án này đạt doanh thu kỷ lục, em sẽ có đủ vị thế để đàm phán với Dư Chân về việc xóa bỏ lệnh cấm yêu cho toàn bộ anh em trong studio Seisei.
Suốt một tuần ròng rã, Thạch Lỗi gần như biến mất trong đống bản vẽ. Tại văn phòng, em là một trưởng nhóm quyết đoán, ôn nhu hướng dẫn đàn em nhưng cũng đầy mạnh mẽ khi bảo vệ ý tưởng. Em làm việc như một cỗ máy đã được lập trình, phớt lờ những cơn nhức đầu âm ỉ và cảm giác đắng ngắt nơi cổ họng.
Dư Chân quan sát tất cả. Anh thấy quầng thâm dưới mắt em đậm dần, thấy đôi vai em gầy đi dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu. Nhiều lần anh định lên tiếng bảo em nghỉ ngơi, nhưng sự kiên định trong ánh mắt Thạch Lỗi mỗi khi nhìn vào bản thiết kế khiến anh khựng lại. Anh hiểu, đó là lòng tự trọng và trách nhiệm của một người đàn ông.
Ngày bàn giao dự án kết thúc mỹ mãn. Phía đối tác gật đầu hài lòng, doanh thu dự kiến sẽ phá mọi kỷ lục trước đó của studio. Cả văn phòng reo hò, nhưng Thạch Lỗi chỉ mỉm cười nhẹ, thu dọn đồ đạc rồi lặng lẽ rời đi trước. Em cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, những bước chân trên phố như bước trên bông.
Khi Dư Chân về đến nhà vào lúc tối muộn, không gian chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Mùi thức ăn ấm nóng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Anh nhìn thấy một bóng người nằm co quắp trên ghế sofa.
Kim Dư Chân
"Thạch Lỗi?" // lo lắng //
Không có tiếng đáp lại. Dư Chân vội vàng tiến tới, bật chiếc đèn vàng ở góc phòng. Gương mặt Thạch Lỗi đỏ rực một cách bất thường, đôi môi khô khốc hé mở, hơi thở đứt quãng và nóng rực. Em vẫn mặc nguyên bộ đồ đi làm, tay vẫn còn nắm chặt chiếc máy tính bảng chứa bản thảo dự án cuối cùng.
Dư Chân đưa tay chạm vào trán em. Sức nóng từ làn da Thạch Lỗi làm anh giật mình. Cơn sốt cao như muốn thiêu đốt em.
Kim Dư Chân
"Thạch Lỗi! Tỉnh lại đi!" // lo lắng , bồn chồn //
Thạch Lỗi
"Giám đốc... doanh thu... lệnh cấm... xóa bỏ..." // khẽ nhíu mày, đôi mi run rẩy nhưng không thể mở ra. Em vô thức thu mình nhỏ lại, miệng lẩm bẩm những câu không rõ chữ //
Trái tim sắt đá của Kim Dư Chân như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh cảm thấy một luồng cảm xúc hỗn loạn – vừa giận, vừa xót xa, vừa hối hận. Hóa ra, sự mạnh mẽ, ôn nhu mà em thể hiện ra ngoài chỉ là lớp vỏ bọc cho một sự kiên cường đến đáng thương. Em đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng chỉ vì lời hứa với mọi người, và có lẽ là để chứng minh giá trị của mình trước mặt anh.
Dư Chân không chần chừ, anh bế xốc em lên. Cơ thể Thạch Lỗi nhẹ hơn anh tưởng, điều đó càng làm anh đau lòng. Anh đặt em lên giường, tỉ mỉ cởi bỏ chiếc cà vạt đang siết chặt cổ em, rồi dùng khăn ấm lau đi những giọt mồ hôi đang rịn ra trên thái dương.
Trong cơn mê man, Thạch Lỗi cảm nhận được một bàn tay to lớn, thô ráp nhưng vô cùng nhẹ nhàng đang chạm vào mình. Em khẽ rên rỉ, bản năng tìm kiếm hơi ấm đó. Bàn tay em vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của Dư Chân, chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Dư Chân ngồi xuống cạnh giường, để mặc cho em nắm lấy áo mình. Anh dùng sự kiên nhẫn lớn nhất từ trước đến nay để chăm sóc một người.
Kim Dư Chân
"Tôi ở đây rồi. Nghỉ ngơi đi." // Anh không dùng những lời mắng mỏ, chỉ lặng lẽ thay khăn hạ sốt, thỉnh thoảng lại thì thầm bên tai em //
Đến gần sáng, cơn sốt mới bắt đầu hạ. Thạch Lỗi hé mắt, thấy ánh đèn ngủ mờ ảo và dáng người cao lớn đang gục bên cạnh giường mình, tay vẫn đang nắm lấy tay em.
Thạch Lỗi
"Giám đốc..." // Giọng em khàn đặc //
Kim Dư Chân
"Cậu tỉnh rồi à? Có biết mình sốt bao nhiêu độ không?" // Dư Chân giật mình tỉnh giấc. Thấy em đã tỉnh, sự lo lắng trong mắt anh vơi đi phần nào, nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm nghị //
Thạch Lỗi
"Dự án... thành công rồi phải không? Doanh thu cao nhất từ trước đến nay... Anh sẽ xóa bỏ lệnh cấm yêu chứ?" // cố gắng ngồi dậy nhưng hơi ấm từ bàn tay Dư Chân khiến em khựng lại. Em lại trở về với vẻ điềm tĩnh thường ngày, dù giọng nói còn yếu ớt //
Dư Chân nhìn sâu vào đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy hy vọng của cậu. Anh nhận ra, sự bị động của Thạch Lỗi không phải là yếu đuối, mà là một sự nhẫn nại vĩ đại. Em không cầu xin anh cho bản thân mình, mà là cho mọi người.
Dư Chân thở dài, đưa tay định vuốt lại mái tóc rối của Thạch Lỗi, nhưng khi nhìn thấy sự kiên định xen lẫn mệt mỏi trong ánh mắt em, tay anh khựng lại giữa không trung rồi thu về. Một khoảng lặng ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng mưa rả rích ngoài hiên.
Kim Dư Chân
"Chuyện đó... hiện tại không phải lúc để nói tới" // tránh ánh mắt của Thạch Lỗi //
Kim Dư Chân
"Việc của em bây giờ là nằm xuống và nghỉ ngơi cho thật tốt. Em đã kiệt sức rồi. Còn về lệnh cấm yêu hay những chuyện khác ở studio, cứ để sau này hãy tính." // giọng anh trầm xuống, mang theo sự né tránh rõ rệt //
Thạch Lỗi sững người. Ánh sáng hy vọng vừa nhen nhóm trong đôi mắt em vụt tắt, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo. Em không ngốc, em nhận ra rất rõ sự thoái thác ẩn sau lời quan tâm ấy. Anh nói em nghỉ ngơi, nhưng thực chất là anh đang tự cho mình thêm thời gian để duy trì cái quy tắc khắc nghiệt kia, để không phải đối mặt với sự đánh đổi giữa quyền lực và cảm xúc.
Em lặng lẽ nằm xuống, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt, che đi cả nỗi thất vọng đang dâng lên cay đắng nơi lồng ngực. Em không tranh cãi, cũng không cầu xin thêm một lời nào. Sự bị động của Thạch Lỗi lúc này trở nên nặng nề như một khối chì. Em nhắm mắt lại, nhưng không phải để ngủ, mà là để dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách với người đàn ông đang ngồi ngay sát cạnh mình.
Dư Chân nhìn bóng lưng gầy của Thạch Lỗi đang run nhẹ dưới lớp chăn, anh biết mình vừa bỏ lỡ một điều gì đó rất quan trọng. Anh muốn tiến lại gần, muốn sửa chữa, nhưng cái tôi và những rào cản do chính anh tạo ra đã giữ chân anh lại.
Trong bóng tối mờ ảo của buổi sớm mai, Thạch Lỗi hiểu rằng, lòng nhiệt huyết và sự hy sinh của em hóa ra vẫn chưa đủ để làm lay chuyển "lệnh cấm" của vị giám đốc sắt đá kia. Và kể từ giây phút đó, sự ôn nhu của em đã bắt đầu được thay thế bằng một lớp băng thanh lãnh, cứng cỏi hơn bao giờ hết.
Sau đêm sốt cao ấy, một bản giao kèo không thành văn dường như đã được xác lập giữa hai người. Nhưng trái với sự mong đợi về một bước tiến lãng mạn, Thạch Lỗi bắt đầu dựng lên một bức tường ngăn cách còn kiên cố hơn trước. Em hồi phục, quay lại studio với phong thái của một trưởng nhóm thiết kế mẫu mực: điềm tĩnh, chuyên nghiệp và... xa cách một cách tuyệt đối với Kim Dư Chân.
Dư Chân bắt đầu thay đổi. Sự quan tâm của anh không ồn ào, nó lẩn khuất trong những chi tiết nhỏ nhặt mà chỉ người tinh ý mới nhận ra. Trên bàn làm việc của Thạch Lỗi mỗi sáng luôn xuất hiện một ly cà phê ít đường, đúng nhiệt độ em thích. Những xấp tài liệu nặng nề vốn dành cho em bỗng nhiên được chuyển sang bộ phận hỗ trợ với lý do "tối ưu hóa quy trình". Thậm chí, giờ tan ca của studio được đẩy sớm hơn 30 phút, một điều chưa từng có tiền lệ dưới thời vị giám đốc cuồng công việc.
Nhưng Thạch Lỗi chọn cách chối bỏ tất cả. Em lờ đi ly cà phê đã nguội lạnh trên bàn, hoặc lẳng lặng đưa nó cho một đồng nghiệp khác. Em né tránh mọi ánh mắt của Dư Chân trong các cuộc họp, chỉ nhìn chằm chằm vào bản kế hoạch trên tay như thể đó là thứ duy nhất tồn tại. Em chối bỏ mọi rung động trong lòng, tự nhắc nhở bản thân rằng sự dịu dàng của người đàn ông kia có lẽ cũng chỉ là một phút yếu lòng sau cơn sốt.
Sự "bị động" của Thạch Lỗi lúc này trở thành một loại vũ khí sắc bén. Em không lớn tiếng, không tranh cãi, em chỉ đơn giản là... không phản hồi.
Buổi chiều tại Seisei, không khí trở nên náo nhiệt hơn thường lệ khi một đối tác trẻ tuổi, cũng là người quen cũ của Thạch Lỗi, ghé thăm để bàn về giai đoạn hai của dự án.
Thạch Lỗi đứng ở khu vực sảnh chung, nụ cười hiền lành và ôn nhu vốn dĩ chỉ dành cho người thân thiết giờ đây lại nở rộ. Em thoải mái trò chuyện, thỉnh thoảng còn để đối tác chạm nhẹ vào vai mình khi cười đùa. Sự thân thiết ấy tự nhiên đến mức khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy dễ chịu. Em cố tình duy trì khoảng cách gần gũi với người khác, nhưng hễ thấy bóng dáng Dư Chân bước tới, gương mặt em lập tức trở về trạng thái "lạnh lùng" công sở.
Từ căn phòng kính giám đốc, Dư Chân đứng lặng, đôi bàn tay siết chặt lấy thành ghế. Ánh mắt anh rực lên một ngọn lửa ghen tuông mà anh đang cố gắng kìm nén dưới lớp mặt nạ bình thản. Anh nhìn thấy Thạch Lỗi nhận lấy một túi quà nhỏ từ người kia, nhìn thấy em gật đầu đồng ý một lời mời dùng bữa tối mà không hề do dự – điều mà em đã từ chối anh suốt cả tuần qua.
Dư Chân mở cửa phòng, bước ra ngoài với vẻ mặt không cảm xúc. Tiếng giày tây nện xuống sàn nhà dường như nặng nề hơn.
Kim Dư Chân
"Trưởng nhóm Thạch" // giọng trầm đục, cắt ngang tiếng cười đùa //
Kim Dư Chân
"Bản báo cáo tiến độ giai đoạn hai cần bổ sung thêm chi tiết. Cậu vào phòng tôi ngay đi." // có chút khó chịu “nhẹ” //
Thạch Lỗi khựng lại, nụ cười trên môi nhạt đi trong tích tắc. Em quay sang xin lỗi đối tác rồi lẳng lẽ đi theo sau Dư Chân. Khi cánh cửa phòng giám đốc khép lại, không gian bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Thạch Lỗi
"Anh muốn bổ sung phần nào?" // lên tiếng, giọng điệu xa cách như thể họ chưa từng chung sống dưới một mái nhà //
Dư Chân không nhìn vào bản báo cáo. Anh tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách cho đến khi Thạch Lỗi buộc phải lùi lại, lưng chạm vào cánh cửa gỗ.
Kim Dư Chân
"Em đang cố tình, đúng không?" // thấp giọng, hơi thở nóng rực phả lên trán em //
Kim Dư Chân
”Thân thiết với người ngoài, nhưng lại đóng sầm cửa trước mặt tôi?"
Thạch Lỗi ngước mắt lên, đôi mắt em vẫn phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, dù trong lòng đang là những đợt sóng cuộn trào. Em bị động chịu đựng áp lực từ sự hiện diện của anh, không đẩy ra, nhưng cũng không thỏa hiệp.
Thạch Lỗi
"Giám đốc Kim, tôi chỉ đang thực hiện đúng lệnh cấm yêu của anh" // bình thản đáp, từng chữ như một lưỡi dao cứa vào sự kiên nhẫn của Dư Chân //
Thạch Lỗi
"Mối quan hệ với đối tác là vì công việc. Còn giữa tôi và anh... cũng nên giữ đúng mực công việc. Lệnh cấm vẫn còn đó, anh mong chờ tôi phải phản ứng thế nào?"
Kim Dư Chân
"Lệnh cấm đó... tôi sẽ..." // ngập ngừng //
Anh hối hận vì chính cái rào cản mình đã dựng lên, nhưng áp lực từ hội đồng quản trị và những cam kết trước đó khiến anh chưa thể xóa bỏ nó ngay lập tức. Anh muốn bù đắp, muốn dịu dàng với em, nhưng lại bị chính luật lệ của mình trói buộc.
Thạch Lỗi
"Khi nào lệnh cấm đó chưa biến mất, thì những gì anh làm chỉ là sự vi phạm quy tắc do chính anh đặt ra. Tôi không có trách nhiệm phải phản hồi một cảm xúc bất hợp lệ." // khẽ nhếch môi, một nụ cười thoáng qua đầy chua xót //
Sự lạnh lùng và cương quyết của Thạch Lỗi khiến Dư Chân sững sờ. Anh nhận ra mình đang nếm trải chính cái cảm giác bị từ chối mà anh từng bắt mọi người phải chịu đựng. Thạch Lỗi không hề làm loạn, em chỉ đang dùng sự im lặng và thái độ chuyên nghiệp để "trừng phạt" anh, để bảo vệ trái tim vốn dĩ đã quá mỏi mệt của mình.
Thạch Lỗi lách qua tay Dư Chân, mở cửa bước ra ngoài mà không đợi anh cho phép. Em quay trở lại bàn làm việc, tiếp tục gõ những dòng mã code, tiếp tục xử lý bản vẽ như thể cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng xảy ra.
Em biết mình đang làm đau cả hai, nhưng sự kiêu hãnh của một người có trách nhiệm cao không cho phép em dễ dàng đầu hàng trước người đã từng làm tổn thương niềm tin của mình. Dư Chân đứng lại trong căn phòng trống, nhìn theo bóng lưng gầy nhưng đầy mạnh mẽ ấy, lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy mình hoàn toàn bất lực trước một người.
Cuộc chiến này, người chủ động cố gắng hàn gắn là anh, nhưng người nắm giữ chìa khóa mở cửa trái tim lại là kẻ đang giả vờ vô tình ngoài kia. Một kẻ bị động nhưng lại làm chủ toàn bộ cuộc chơi cảm xúc này.
Một buổi tối cuối tuần, studio Seisei tổ chức buổi tiệc gắn kết tại quán cafe của Ngôn Triệu Cương. Không khí náo nhiệt bao trùm, nhưng Thạch Lỗi vẫn giữ cho mình một khoảng cách nhất định. Em ngồi lặng lẽ ở góc quầy bar, đôi mắt mông lung nhìn những đồng nghiệp đang vui đùa. Sự bị động của cậu lúc này không phải là yếu đuối, mà là sự nhẫn nại đến cùng cực sau chuỗi ngày né tránh những cử chỉ quan tâm âm thầm từ Kim Dư Chân.
Trong lúc hỗn loạn của các trò chơi tập thể, một nhân viên sơ ý đã làm đổ nhầm một loại tinh chất kích thích hưng phấn vào ly nước trái cây trên bàn. Vô tình, ly nước đó được mang đến cho Thạch Lỗi.
Chỉ mười phút sau, Thạch Lỗi cảm thấy cơ thể mình bắt đầu có những biến chuyển lạ lùng. Một luồng nhiệt nóng rực từ bụng dưới bốc lên, khiến đầu óc em trở nên mụ mị. Nhận thấy sự bất ổn, em lặng lẽ rời khỏi buổi tiệc, bắt xe trở về căn nhà chung mà không báo cho ai một lời.
Kim Dư Chân, vì mải trao đổi công việc với Ngôn Triệu Cương ở phía sau quán, đã không để ý đến sự biến mất đột ngột của em. Cho đến khi tàn cuộc, anh mới nhận ra vị trí của Thạch Lỗi đã trống không.
Khi Dư Chân đẩy cửa bước vào nhà, không gian tối om, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề phát ra từ phía sofa.
Anh vội vàng bật đèn. Thạch Lỗi đang nằm co quắp, gương mặt đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng, khiến lớp vải dán chặt vào cơ thể, thấp thoáng lộ ra những đường nét săn chắc và làn da trắng ngần dưới ánh đèn vàng. Em đang dùng những ngón tay run rẩy xoa dịu vùng cổ và xương quai xanh một cách vô thức, cố gắng kiềm chế cơn nóng ran đang hành hạ tâm trí.
Kim Dư Chân
"Thạch Lỗi? Em sao vậy?" // hốt hoảng lao đến, định chạm vào em //
Thạch Lỗi
"Đừng... đừng chạm vào tôi." // co rúm người lại, dùng chút lý trí cuối cùng để né tránh bàn tay anh. Em quay mặt đi, hơi thở nóng hổi phả vào không khí //
Dù cơ thể đang khát khao hơi ấm, nhưng sự kiêu hãnh và nỗi đau bị khước từ bấy lâu khiến em không muốn hợp tác. Em thà tự hành hạ bản thân bằng những cái chạm nhẹ vào xương quai xanh đến đỏ ửng còn hơn là để mình buông xuôi trong vòng tay anh.
Kim Dư Chân
"Nghe này, cậu đang gặp vấn đề rồi." // nhận ra tình trạng của em, anh không ép buộc mà quỳ xuống cạnh sofa, ánh mắt tràn đầy sự xót xa và hối hận //
Kim Dư Chân
"Tôi xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn. Để tôi giúp cậu."
Thạch Lỗi vẫn lắc đầu, đôi mắt ngấn lệ vì sự kích thích của thuốc và cả sự tủi thân dâng trào. Em cố gắng lùi sâu vào góc sofa, đôi tay siết chặt lấy cổ áo sơ mi như muốn bóp nghẹt chính mình.
Dư Chân không đợi thêm được nữa
Kim Dư Chân
"Cứ dựa vào tôi. Không cần phải gồng mình nữa." // tiến tới, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết bao bọc lấy đôi tay đang run rẩy của Thạch Lỗi //
Hơi lạnh từ bàn tay Dư Chân như một dòng suối mát lành tưới lên tâm hồn đang bốc cháy của Thạch Lỗi. Em khẽ rên rỉ, sự phòng bị cuối cùng sụp đổ. Dư Chân cúi xuống, nụ hôn của anh bắt đầu từ hõm cổ, nơi Thạch Lỗi vừa tự xoa dịu, rồi từ từ di chuyển lên môi em.
Nụ hôn sâu, nồng cháy và tràn đầy sự bù đắp. Trong bóng tối, tiếng vải sơ mi ma sát vào nhau, tiếng thở dốc hòa quyện. Dư Chân nhẹ nhàng gỡ bỏ từng chiếc cúc áo của Thạch Lỗi, đôi bàn tay anh lướt trên làn da nóng hổi của em, mang theo sự trân trọng và khao khát cháy bỏng.
Đêm đó, trong không gian chỉ có hai người, mọi rào cản đều bị phá vỡ. Những cử động quấn quýt, những tiếng gọi tên nhau khẽ khàng trong cơn mê say đã thay cho mọi lời giải thích. Thạch Lỗi hoàn toàn chìm đắm trong sự dẫn dắt của Dư Chân, một sự bị động đầy tin tưởng và ngọt ngào.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng chiếu qua khe cửa. Thạch Lỗi tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của Dư Chân. Anh nhìn em, ánh mắt chưa bao giờ dịu dàng đến thế.
Kim Dư Chân
"Tôi có chuyện muốn cho cậu xem." // mở điện thoại, cho em xem một thông báo vừa được gửi đi từ email của giám đốc đến toàn thể nhân viên studio Seisei lúc 5 giờ sáng //
THÔNG BÁO CHÍNH THỨC:
Kể từ hôm nay, quy định hạn chế các mối quan hệ cá nhân trong công việc (Lệnh cấm yêu) chính thức được bãi bỏ. Studio Seisei khuyến khích mọi nhân viên tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.
Thạch Lỗi ngẩn người nhìn dòng chữ, nước mắt bỗng dưng rơi xuống. Em chưa kịp nói gì thì điện thoại của em bắt đầu rung lên liên tục. Nhóm chat của studio bùng nổ.
Nhân viên Studio
"Húuuuuu! Giám đốc muôn năm!"
Nhân viên Studio
"Tin chuẩn chưa anh em? Tôi không nằm mơ chứ?"
Nhân viên Studio
"Thạch Lỗi ơi, kế hoạch của cậu thành công rồi! Chúng ta tự do rồi!"
Tiếng reo hò vui sướng như vang vọng từ màn hình điện thoại vào tận căn phòng nhỏ. Thạch Lỗi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc thực sự.
Cuối cùng, bản giao hưởng của họ đã có một đoạn kết viên mãn. Không còn quy tắc, không còn né tránh, chỉ còn lại sự chân thành và tình yêu được công khai dưới ánh mặt trời.
छगू चिकिचाधंगु ज्वालां मौन रुपं च्वापुया हिमपातया ब्लकयात लुमुका बी, शीतया बूबःयात मतिना समुद्रय् हिलाबी, अले नुगःत गलाः वनीबलय् भाग्यं झीत सदांया निंतिं छथाय् तयाबी, गुबलें अलग जुइमखु ।
Download MangaToon APP on App Store and Google Play