Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Em And Em

1. Cơn mưa

NovelToon
________
Cuộc gọi
Nvp
Nvp
Mẹ của Thẩm Mộc An: (📞) Trưa nay về sớm
Nvp
Nvp
Mẹ của Thẩm Mộc An: (📞) Có người muốn gặp con
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
(📞) Dạ
Cô nhìn màn hình điện thoại vài giây rồi tắt máy
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Haiz.../ Thở dài /
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
" Lại bắt đầu nữa rồi "
Mình 23 tuổi. Nhưng cuộc đời… không phải của mình.
Bỗng một tin nhắn mới hiện lên
[12:25] – Số lạ
Nvp
Nvp
Người được chọn xem mắt: Chào em, anh là người mẹ em giới thiệu.
Tin nhắn hiện lên… rồi bị vuốt qua
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Rep lại / Em bận
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Xin lỗi anh
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Tắt điện thoại cái rụp /
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
"Không muốn về nhà, không muốn gặp ai. Chỉ muốn… biến mất một chút."
Bầu trời dần trĩu xuống, những đám mây xám nặng nề kéo về, phủ kín khoảng không như một tấm màn u uất
Gió bắt đầu nổi lên, luồn qua từng tán cây, mang theo cái lạnh và mùi đất ẩm ngai ngái. Không gian như nín thở, lặng im đến mức nghe rõ cả nhịp tim của chính mình
Rồi một giọt nước rơi xuống—khẽ khàng, đơn độc
Sau đó là giọt thứ hai, thứ ba,… từng hạt mưa nối nhau chạm vào mặt đất, vỡ ra thành những âm thanh tí tách dịu nhẹ
Chỉ trong chốc lát, cơn mưa ùa đến, xóa nhòa mọi ranh giới, phủ lên thế gian một màn nước mỏng mịt mờ, như thể cả bầu trời đang lặng lẽ trút xuống những điều chưa kịp nói thành lời
An đứng lặng dưới mái hiên. Hôm nay cô không mang ô
Mưa không quá lớn, nhưng đủ để làm ướt vai áo
Cô không chạy, cũng không né. Như thể đang chờ bị nhấn chìm
???
???
/ Bật ô / Này! Em có muốn đi nhờ không?
Một giọng nói trẻ trung vang lên ngay bên cạnh
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Nhìn / Chúng ta có quen sao?
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
NovelToon
???
???
Không quen, nhưng tôi nghĩ em cần một nơi yên tĩnh
???
???
Em dường như sắp rơi vậy
???
???
Và thật trùng hợp, tôi lại có sự yên tĩnh đó
???
???
Vậy...Em có muốn theo tôi không?
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Ồ... Rất hân hạnh / đi theo/
________
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Tính toong
Chuông cửa vang lên khi An bước vào
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
" Một quán cà phê sao? "
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Nhìn quanh / " Ở đây yên bình thật "
???
???
Này!
Một giọng nói bất chợt vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đang trôi dạt không điểm dừng của cô
Âm thanh ấy không lớn, nhưng đủ rõ để kéo cô trở về thực tại, như một sợi chỉ mảnh len lỏi qua màn mưa đang rơi lặng lẽ
Cô khẽ giật mình, ánh mắt còn vương chút mơ hồ, trái tim dường như vẫn chậm hơn một nhịp so với hiện tại, như thể vừa bị gọi tỉnh khỏi một giấc mơ dài chưa kịp kết thúc
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Hả!??
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Tôi tên là Tô Hạ Mai, năm nay 21 tuổi, còn em?
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Ừm.../ Lúng túng / Em...À tôi tên là Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
23 tuổi
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Ồ thất lễ rồi! chào chị
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Lúng túng gật đầu /
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Chị muốn uống gì?
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
NovelToon
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Gì cũng được...
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Tôi không kén cá chọn canh đâu
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Ở đây không có 'gì cũng được'
...
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
...
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Vậy em chọn giúp nhé?
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Ừm...
END
Con ku của Izana
Con ku của Izana
Hố mới hố mới các con vợ ơiii

2. Chị trốn à?

NovelToon
________
5 phút sau
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Cà phê sữa, ít ngọt.
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
...
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Sao em biết?
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Nhìn là đoán được.
Cô không hỏi thêm, chỉ khẽ im lặng như thể mọi thắc mắc đều đã tan vào khoảng không giữa hai người
Ánh mắt cô thoáng chùng xuống, mang theo chút gì đó vừa hiểu, vừa không muốn hiểu quá rõ
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
" Lần đầu có người…đoán đúng mình thích gì "
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
NovelToon
[13:13] – Mẹ
Nvp
Nvp
Mẹ của Thẩm Mộc An: (📞) Con đang ở đâu?
Nvp
Nvp
Mẹ của Thẩm Mộc An: (📞) Người ta đợi lâu lắm rồi
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
(📞) Con mắc mưa, hiện giờ chưa thể về. Mẹ hủy cuộc hẹn đi nhé
Nvp
Nvp
Mẹ của Thẩm Mộc An: (📞) Ơ! cái con n-...
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Cúp máy /
[13:15] – Số lạ
Nvp
Nvp
Người được chọn xem mắt: (💬) Em không đến à?
Thông báo biến mất
Trời mưa mỗi lúc một lớn, những hạt nước đập dồn dập lên mái hiên, tạo thành âm thanh rì rào kéo dài không dứt
Trong quán chỉ còn lại vài người, mỗi người một góc, lặng lẽ như những chiếc bóng bị bỏ quên
Không ai nói chuyện, không gian chìm trong sự im ắng đến mức tiếng mưa ngoài kia bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể đang thay tất cả lên tiếng cho những điều chẳng ai muốn nói ra
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Chị trốn à?
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
...
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Ngẩng đầu lên nhìn /
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Trốn gì?
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Trốn người...Hoặc trốn chính mình
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
NovelToon
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Em hay đoán vậy với khách à?
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Không! Chỉ với người có vẻ…sắp khóc.
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
NovelToon
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
" Mình ổn mà...đúng không? "
Cô vẫn im lặng, nhưng bàn tay lại vô thức siết chặt ly cà phê, đến mức những khớp ngón tay trắng bệch
Hơi ấm từ chiếc ly không đủ xua đi cái lạnh đang len lỏi trong lồng ngực, và câu nói vừa rồi nghe giống như để trấn an chính mình hơn là dành cho người đối diện
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Nếu không ổn… cũng không sao đâu
Câu nói rất nhẹ. Nhẹ đến mức An tưởng mình nghe nhầm
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
...
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Em quen nói vậy với người lạ à?
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Không
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Chỉ với người…cần nghe!
Một khoảng lặng kéo dài, mỏng manh nhưng nặng nề như chính cơn mưa ngoài kia
Không ai lên tiếng, chỉ còn tiếng nước rơi đều đều lấp đầy mọi khoảng trống giữa hai người
Thời gian dường như chậm lại, từng giây trôi qua đều rõ ràng đến khó chịu, như thể chỉ cần một lời nói thôi cũng đủ làm vỡ tan sự yên lặng mong manh ấy
END

3.

NovelToon
________
Bên ngoài trời vẫn mưa, những giọt nước rơi đều như chưa từng biết mệt
Nhưng bên trong này, có một hạt giống vừa nảy mầm—âm thầm, kín đáo.
Đó là hạt giống của cái gì...đến chính bản thân cô còn chẳng biết
Chỉ biết, trái tim của mình đã bắt đầu đập
Dù chỉ là một nhịp nhỏ
Tinh Tinh
bỗng màn hình sáng lên
[13:41] – Mẹ
Nvp
Nvp
Mẹ của Thẩm Mộc An: (💬) An! trả lời mẹ
Nvp
Nvp
Mẹ của Thẩm Mộc An: (💬) Sao con không đến? / Trách móc /
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Xem qua rồi tắt điện thoại /
Có những nơi… không phải là nhà, nhưng lại khiến người ta muốn ở lại
Không phải vì đẹp, cũng không phải vì quen. Chỉ là ở đó, giữa những khoảng lặng rất khẽ, không ai hỏi bạn đã từng là ai, cũng chẳng ai bắt bạn phải trở thành một phiên bản khác
Bạn có thể mệt thì ngồi xuống, buồn thì im lặng, và chỉ cần tồn tại thôi cũng đã là đủ
Mai đặt một tờ giấy nhỏ lên bàn
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Nhìn nó rồi nhìn Mai /
An nhìn xuống, đó là một dãy số điện thoại
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Nếu chị cần chỗ trú mưa…quán này lúc nào cũng mở
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
/ Gật nhẹ đầu, mở điện thoại, lưu vào danh bạ /
Tô Hạ Mai
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Em… hay ở đây à? / Ngước nhìn hỏi /
Tô Hạ Mai
Tô Hạ Mai
Ừ. Còn chị?
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
Chắc… sẽ quay lại
________
Thẩm Mộc An
Thẩm Mộc An
" Mình...vừa nói dối Hoặc không"
________
Bên ngoài, mưa vẫn chưa dứt, những giọt nước vẫn rơi đều, phủ lên mọi thứ một lớp mờ nhòe lạnh lẽo
Nhưng bên trong, giữa khoảng không lặng đến mức nghe rõ từng nhịp thở, có một thứ gì đó… vừa khẽ bắt đầu—mỏng manh, âm thầm, như một cảm xúc còn chưa kịp gọi tên, nhưng đủ để làm thay đổi tất cả
END
Con ku của Izana
Con ku của Izana
Hệ hệ, tự nhiên thấy mình chăm quá, 2 bộ mỗi bộ một Chap

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play