[BângxQuý] Mặc Em Làm Loạn
#01
boboboi
Tui là lmeoww, tác giả của bộ [BângxJiro] Dạy Tôi Cách Yêu.
Vì một số lý do tui không hoạt động bên account đó nữa nên bây giờ cùng tui làm lại từ đầu nhé.
Truyện ít giới thiệu vì tui không thích dài dòng
boboboi
Truyện không hay mời bạn góp ý, tác giả không nhận gạch đá. Góp ý là để phát triển 🩷
#01. Bản Giao Hưởng Mùa Xuân
Hành lang giờ ra chơi luôn ồn ào, nhưng hôm nay còn náo nhiệt hơn thường lệ.
Một cú va chạm mạnh khiến vai Bâng lệch hẳn sang một bên. Lon nước trên tay hắn rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi dừng lại ngay giữa lối đi.
Bâng chậm rãi cúi đầu nhìn vết nước đổ loang trên nền gạch, rồi ngẩng lên. Ánh mắt sắc lại.
Thóng Lai Bâng
Đi đứng kiểu gì vậy?
Nguyễn Ngọc Quý
Cậu đứng chắn đường. *không mấy bận tâm*
Thóng Lai Bâng
Ờ, rồi nên tông luôn à? //bật cười//
Quý bình thản cúi xuống nhặt từng cuốn sách bị rơi khỏi tay.
Nguyễn Ngọc Quý
Tôi không có nghĩa vụ né một người đang đứng giữa lối đi. //phủi bụi trên sách//
Một vài học sinh xung quanh bắt đầu dừng lại xem. Không khí trở nên căng như dây đàn.
Thóng Lai Bâng
Ờ. Vậy là lỗi của tôi?
Nguyễn Ngọc Quý
Ít nhất thì cậu cũng nên tự biết. //nhìn thẳng vào hắn//
Thóng Lai Bâng
Biết cái gì? Biết mình đứng đây à? //lại gần hơn//
Nguyễn Ngọc Quý
Biết mình gây cản trở người khác.
Thóng Lai Bâng
Hay thật. Học giỏi nên nói chuyện cũng khác người ghê. //cười//
Nguyễn Ngọc Quý
Còn hơn gây rối rồi nghĩ đó là tốt.
Thóng Lai Bâng
//đấm thẳng vào mặt Quý//
Quý không kịp tránh hoàn toàn, đầu lệch sang một bên. Nhưng gần như ngay lập tức, cậu phản ứng lại, túm cổ áo Bâng kéo xuống, đập mạnh vào tường phía sau.
Nguyễn Ngọc Quý
//nắm cổ áo đẩy vào tường// làm gì đó ?
Tiếng va chạm vang lên khô khốc.
Thóng Lai Bâng
Cậu nghĩ mình hơn ai? //gằng giọng//
Nguyễn Ngọc Quý
Tôi không cần nghĩ.
Thóng Lai Bâng
Vậy để tôi dạy cậu. //phấn khích//
#02
Thóng Lai Bâng
Vậy để tôi dạy cậu. //phấn khích//
Bâng lao vào như con thú dữ lâu ngày chưa được ăn. Hắn đánh Ngọc Quý giữa hành lang đông kịt người.
Từng đòn đấm như trời giáng xuống cái thân thể gầy gò, cao cao trước mặt.
Nguyễn Ngọc Quý
Ức..- //đau đớn//
Quý không phải là không biết đánh nhau, nhưng vì cái danh dự "học trưởng" mà khó có thể chống cự bằng vũ lực.
Thóng Lai Bâng
//Đấm liên tục vào người Quý//
Học sinh
: Trùm trường đánh học trưởng à ? //bàn tán//
Thóng Lai Bâng
MÁ NÓ, MÀY CHÁN SỐNG À ?! //đấm mạnh//
Không ai can ngăn, cả đám đông hàng tá người chỉ nhìn hắn đánh liên tục vào người cậu.
Nguyễn Ngọc Quý
Tôi làm gì chứ? //đẩy Bâng ra//
Học sinh
: Quý đẩy Bâng ra kìa, trông ngầu ghê !!
Đàn em Bâng
: Ngầu cái chó gì, anh Bâng bảnh vãi l.ồn!!
Thóng Lai Bâng
Chúng mày bàn tán cái gì, việc của chúng mày à? //trừng mắt//
Hắn nói rồi lôi cậu rời khỏi hành lang chật hẹp.
Thóng Lai Bâng
//nắm cổ áo cậu lôi đi//
Ngọc Quý bị kéo đi lê lết dưới sàn hành lang, lực ma sát mạnh đến nỗi cả đôi chân nóng rát dường như sắp bỏng.
Nguyễn Ngọc Quý
Bỏ tao ra! Lôi tao đi đâu đó? //giãy//
Thóng Lai Bâng
Tao lôi mày đi đâu là việc của tao, mày làm đ.éo gì có quyền ý kiến? //đi tới nhà vệ sinh//
Nhà vệ sinh trường học, tầng 2, nơi lưu trữ thành phần tệ nạn xã hội, con ông cháu cha, ỷ quyền mà lộng hành.
Mùi thuốc lá bay sồng sộc xung quanh khiến không khí bị ô nhiễm nặng. Ngọc Quý là người không thích khói bụi, lại càng là khói của thuốc lá khiến cậu ho sặc sụa.
Nguyễn Ngọc Quý
Mày thả bố ra, đừng có lôi nữa! //đẩy tay Bâng//
Thóng Lai Bâng
Đ.ịt m.ẹ, mày thích chống đối không? //ném cậu vào buồng vệ sinh//
Học sinh
Ai đó: đồ chơi mới? //nhìn Bâng//
Thóng Lai Bâng
Bao cát, cứ cho là đồ chơi đi.
Học sinh
: Có cần giúp gì không?
Thóng Lai Bâng
Đ.éo, đừng xen vào việc của tao.
Nguyễn Ngọc Quý
//ho sặc sụa// mày bỏ tao ra...khó thở quá
Thóng Lai Bâng
Hah-...mày có phải đang cố tỏ ra yếu đuối không, học trưởng giả tạo?
Ý của hắn là gì? Vì sao là học trưởng giả tạo?
Nguyễn Ngọc Quý
Giả tạo? Giả tạo cái đ.éo gì chứ!
Thóng Lai Bâng
Không à? //cúi sát//
Nguyễn Ngọc Quý
Tránh ra, đừng lại gần tao //đẩy Bâng//
Thóng Lai Bâng
Yếu đuối thế sao...//cười khẩy//
Nguyễn Ngọc Quý
Tao cũng biết mệt, ai mà trâu bò như mày.
Thóng Lai Bâng
Yếu đuối...hay giả vờ yếu đuối để che đậy cái tìm ẩn bên trong mày. Ngọc Quý? //khiêu khích//
Nguyễn Ngọc Quý
//im bặt//
Thóng Lai Bâng
Yếu đuối lắm mà. Quỳ dưới chân tai mà xin lỗi đi, biết đâu tao nương tay.
Nguyễn Ngọc Quý
Yếu mà vẫn đập lại được mày, vậy là cái gì? //lau máu ở khoé môi//
Thóng Lai Bâng
Mày muốn đánh tiếp?
Nguyễn Ngọc Quý
Tao lúc mào cũng sẵn, vấn đề là đang ở đâu.
Thóng Lai Bâng
Ngon. Tao biết mày là ai mà. Học trưởng~ //nắm cổ áo cậu//
Bâng không nói thêm, đấm thẳng tới.
Quý nghiêng đầu né, nhưng vẫn bị sượt qua, lùi lại nửa bước.
Nguyễn Ngọc Quý
Đúng là chỉ biết dùng vũ lực để giải quyết. //cười ranh//
Quý túm cố áo Bâng, đấm thẳng vào bụng hắn như trút mọi cơn phẫn nộ vào bao cát.
Thóng Lai Bâng
Tch- Đánh đau đấy //đè ngược lại//
Thóng Lai Bâng
Đừng bảo sao tao giết chết mày. //đấm túi bụi//
Nguyễn Ngọc Quý
M.Á NÓ! //đau điếng//
Từng đòn đánh không đơn giản là trừng phạt, mà còn đang đùa giỡn lên chính danh dự của Ngọc Quý.
Tiếng va chạm vang lên liên hồi trong căn phòng vệ sinh cũ kĩ của trường học. Mùi máu tanh bốc lên nhưng cuộc chiến vẫn chưa có hồi kết cho đến khi...
Thóng Lai Bâng
//Châm thuốc// Tao bảo đừng trách sao tao giết mày chết mà.
Nguyễn Ngọc Quý
Nè, chơi bẩn!
Thóng Lai Bâng
Mày đừng nói như thế, chả phải mày muốn tiếp tục sao~ //ấn thuốc lá vào cánh tay cậu//
Nguyễn Ngọc Quý
Agh!!- //đau đớn//
Thóng Lai Bâng
Không phải mày nói mày không yếu sao?
Thóng Lai Bâng
Chứng minh đi, nhóc con. //ngoáy sâu vào tay cậu//
Nguyễn Ngọc Quý
Đau bố, con ch.ó rách. //vùng vẫy//
Thóng Lai Bâng
Mày bảo ai ch.ó rách? //vứt thuốc lá sang một bên//
Bâng vứt cây thuốc lá đang cháy sang một bên, máu nóng thật sự dồn lên tới đỉnh điểm. Không thể kiềm chế được khi Ngọc Quý gọi hắn là "ch.ó rách".
Thóng Lai Bâng
//nắm tóc cậu//
Thóng Lai Bâng
Chán sống thật rồi. //kéo cậu lại bồn rửa tay//
Học sinh
: Bâng, mày giết nó hay gì
Thóng Lai Bâng
Mày có nghe nó kêu tao là ch.ó rách không?
Học sinh
: Ít nhất chừa cho nó đường sống đi chứ.
Thóng Lai Bâng
Đừng có tỏ ra tốt lành, mày đâu có vừa //vừa nói vừa đập đầu cậu vào thành bồn//
Nguyễn Ngọc Quý
Ahhh!!! Đ.ỊT MẸ MÀY CON CH.Ó //cạn sức//
Hắn đập đầu cậu liên tục vào thành bồn. Lực không đủ mạnh để cướp đi một sinh mạng, nhưng đủ để kẻ trước mặt kiệt sức.
Nguyễn Ngọc Quý
//không còn kháng cự//
Thóng Lai Bâng
Mày bảo mày không yếu mà, vùng vẫy cho tao coi đi //cười lớn//
Nguyễn Ngọc Quý
Tch- //thở dốc//
Đến đỉnh điểm, Ngọc Quý dùng chút sức lực cuối cùng để đẩy Bâng ngược lại vào cánh cửa nhà vệ sinh.
Nguyễn Ngọc Quý
MÀY ĐỪNG CÓ CHƠI DƠ. BỐ MÀY ĐIÊN RỒI ĐẤY NHÉ? //đánh hắn//
Sức lực cuối cùng. Là sức lực nhịn nhục mà Ngọc Quý dành cho hắn, cậu điên tiết đấm vào mặt hắn đến mức kính rơi ra. Huyết vẫn chảy từ trên đầu chảy xuống nhưng từng cú đấm không ngừng lại.
Thóng Lai Bâng
Mẹ nó, mày làm gì tao vậy thằng ngu? //bóp cổ cậu//
boboboi
Viết dở quá. Tự ái
#03
Thóng Lai Bâng
Mẹ nó, mày làm gì tao vậy thằng ngu? //bóp cổ cậu//
Nguyễn Ngọc Quý
Bỏ…ra…//nắm chặt cổ tay hắn, thở gấp//
Thóng Lai Bâng
Không phải mày thích tỏ vẻ cứng à? //cười khẩy//
Thóng Lai Bâng
Đứng cho đàng hoàng đi.
Quý nghiến răng, lấy đà trụ chân lại, đẩy ngược hắn về phía sau.
Cả hai tiếp tục va vào nhau lần nữa.
Nhưng lần này, Quý đuối hơn so với ban đầu. Có thề xem là kiệt sức.
Nguyễn Ngọc Quý
//Đấm một cú sượt qua má Bâng//
Thóng Lai Bâng
Được đấy //bật cười khô khốc//
Hắn đáp trả ngay, mạnh hơn, dồn dập hơn.
Tiếng va chạm vang lên giữa khoảng không trống.
Nguyễn Ngọc Quý
//hụt hơi// hộc...-
Nhịp thở rối loạn, tay không còn chắc như ban đầu. Nhưng cậu vẫn không lùi.
Nguyễn Ngọc Quý
Chưa xong đâu...//thở gấp//
Thóng Lai Bâng
Cứng đầu thật //lao tới//
Nhưng lần này Quý không kịp né
Cú va chạm khiến cậu mất thăng bằng, người loạng choạng về phía trước.
Nguyễn Ngọc Quý
//ngã thẳng vào người hắn// Ch.ó chết!
Một khoảnh khắc rất ngắn. Bâng sững lại. Cơ thể theo phản xạ giữ lấy người trước mặt… rồi khựng cứng.
Tay Quý dùng vai Bâng làm điểm tựa để không ngã. Hơi thở nóng rực, gấp gáp từ cổ phả ra trong mùi máu tanh nồng.
Quý không còn sức phản kháng, chỉ đành chịu nhục mà áp sát vào người Bâng.
Nguyễn Ngọc Quý
"coi như tao thua...mày mạnh quá!"
Thóng Lai Bâng
//Cau mày, đẩy nhẹ cậu ra//
Quý không phản ứng kịp, lưng đập nhẹ vào tường, chân không còn trụ vững.
Hắn đá nhẹ vào chân Quý một cái, không quá mạnh nhưng đủ khiến cậu trượt xuống.
Bâng nhìn xuống vài giây. Ánh mắt thoáng dao động… rồi lại lạnh đi.
Thóng Lai Bâng
Yếu thì đừng tỏ vẻ...chuốc hoạ vào thân //bỏ đi//
Nguyễn Ngọc Quý
//nhắm tịt mắt// "bọn trước mặt vô tâm"
Không ai lại gần, sau khi mọi chuyện kết thúc chỉ còn lại cái dáng vẻ gầy guộc ấy lấy bức tường làm điểm tựa. Mọi người rời đi trong sự lạnh nhạt, vô tâm như không quen biết.
Nguyễn Ngọc Quý
Tao hận mày. Thù này...- //ngất lịm//
Sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo, chưa kịp buông hết câu Quý đã ngất đi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play