Đầu tháng ba, những cơn mưa trái mùa cứ bất chợt trút xuống lòng phố thị như gieo rắc một nỗi buồn tản mạn chẳng thể gọi tên cũng chẳng thể định hình bằng bất kỳ loại cảm xúc nào rõ rệt. Nó chóng vánh, chênh vênh và có phần mông lung mờ mịt. Cố Giang Hoài trầm mặc tựa lưng lên thành ghế, đôi mắt phượng hẹp dài chăm chú nhìn giọt nước li ti đang từ từ đáp xuống, loang rộng trên cửa kính ô tô. Phảng phất, hắn lại thấy được gương mặt mình phản chiếu.
Mười năm như một giấc mộng dài đằng đẵng, suýt chút nữa Cố Giang Hoài đã chẳng còn nhận ra dáng vẻ vốn có của chính bản thân mình. Mái tóc đen vuốt ngược để lộ vần trán sáng sủa tinh anh, đôi mày kiếm sát phạt cùng sóng mũi cao đeo kính gọng viền vàng. Hắn vận trên người bộ âu phục phẳng phiu, muốn nhã nhặn có nhã nhặn, muốn ôn nhu có ôn nhu, rõ là bộ dạng đường hoàng thuộc về bậc "thiên chi kiêu tử".
"Thật xấu xí!" Cố Giang Hoài tặc lưỡi cảm thán, mang theo nụ cười tự giễu mà đánh giá lớp vỏ bọc dối trá này. Dưới sự rèn dũa của Cố gia, hắn hoàn toàn trút bỏ phần thật nhất, trở thành loại người hắn từng căm ghét nhất, cũng điên theo kiểu ngông cuồng nhất.
Chẳng ai biết trong suốt mười năm qua hắn đã tự tay giết chết bao nhiêu phiên bản của chính mình. Chỉ có hắn biết, hắn sẽ không bao giờ có thể trở về được nữa, không thể trở về như ngày xưa được nữa.
Chiếc McLaren Speedtail lao vun vút trên đoạn đường cao tốc, sau vài lần rẽ hướng rốt cuộc cũng tiến vào khu đất đắt đỏ nhất tọa lạc tại phía bắc Thủ Đô. Cánh cổng sắt mạ vàng đầy xa hoa bề thế chầm chậm mở ra, cả một biệt phủ rộng lớn được xây dựng theo lối kiến trúc cổ xưa xen lẫn hiện đại dần xuất hiện sau hàng cây tùng bách. Cố Giang Hoài thong thả bước xuống xe, vừa đặt chân vào nhà đã va ngay ánh nhìn không mấy hài lòng của ông Cố.
"Giờ đây, muốn gọi anh về một chuyến cũng khó nhỉ?" Cố Uông Thành nhàn nhạt buông câu, ngữ điệu trầm trầm nhưng lại mang theo loại khí thế uy nghiêm, đè ép.
"Chẳng phải con đã có mặt rồi hay sao?" Hắn đáp, rất thản nhiên mà ngồi xuống bàn trà, đối diện với người cha chỉ xem mình là công cụ nối dõi.
Cố Uông Thành bản tính trăng hoa, thời trẻ phong lưu, tình nhân bên ngoài nhiều không đếm xuể. Cố Giang Hoài vốn là con dòng chính thế nhưng vì cuộc hôn nhân đổ vỡ của ông và mẹ mình mà chịu cảnh bị hất hủi, đuổi xua. Còn nhớ, khi ấy hắn chỉ vừa sáu tuổi, tâm hồn non nớt chẳng hiểu sự tình, hắn chỉ biết thút thít khóc trong lòng mẹ, cùng với bà rời khỏi nơi điện ngọc cung son. Mười hai năm sống khổ cực tại vùng quê nghèo Magnolia cằn cỗi hắn luôn chờ cha hắn sẽ đến đón mẹ con hắn về nhà. Tiếc là, hắn chờ rồi lại chờ, chờ người kia xuất hiện thì đầu đã đội mảnh khăn tang.
Nực cười làm sao, cũng chua chát làm sao! Cố Uông Thành tìm hắn, chỉ vì hắn là con trai, là độc đinh duy nhất đủ yêu cầu nối nghiệp, giúp ông bành trướng Cố thị - Sperm Whale. Thì ra người đàn bà mà ông mang về chung sống chỉ hạ sinh được hai cô con gái, tuổi tác ông lại ngày một cao, "dẫu dốc sức cấy cày cũng chẳng thể nào đơm bông kết trái". Cuối cùng, vẫn là đứa con bị ruồng bỏ này kế thừa hương hỏa, trở về làm quân cờ để mặc ông dàn xếp giựt dây.
Cố Uông Thành nhíu mày, giọng nói lạnh đi trong tức khắc:
"Đừng bày thái độ kệch cỡm đó trước mặt tôi. Tôi còn chưa hỏi tội anh về chuyện để thiên kim nhà họ Lý ngồi đợi mấy tiếng ở nhà hàng."
"Con đã nói là con không đến rồi mà. Cô ta thích leo cây thì sao con cản được." Cố Giang Hoài nhàn nhã nhấm nháp trà ô long, trên môi vẫn treo lên nụ cười tà trêu tức. Hiện tại hắn đã không còn là con rối dễ điều khiển như xưa. Cũng không muốn giả ngoan hiền tùy ý người chi phối. Nếu hắn thích, hắn liền có thể lật cả ván cờ. Chỉ là màn kịch phụ tử này hắn còn chưa chơi chán.
"Dự án Gladiolus rất cần Lý thị đổ vốn vào, Thanh Vy cũng là một cô gái giỏi giang xinh đẹp. Anh bồi con bé dùng bữa, vung đắp tình cảm chẳng phải rất tốt sao?"
"Ba." Cố Giang Hoài cười càng thêm đậm, nhưng đồng tử lại u ám thâm trầm:
"Chuyện làm ăn thì liên quan gì đến việc con gái nhà người ta đẹp hay xấu. Muốn hợp tác cứ đến văn phòng, con sẽ tiếp. Còn lại con không có nhu cầu kết thân."
Cố Uông Thành nghẹn một bụng tức, biết không thể vòng vo nên trực tiếp nói thẳng vấn đề:
"Lý gia thuộc hàng trâm anh thế phiệt, Thanh Vy từ nhỏ đã được dạy dỗ đàng hoàng, so về nhan sắc lẫn học vị đều tương xứng với anh. Tôi và lão Lý cũng đã định xong hôn sự cho hai đứa." Lời thốt ra rõ là thông báo, không phải kiến nghị càng không cho phép khước từ.
"Nhà mình sắp phá sản rồi sao?" Ngón tay thon dài vân vê miệng ly bằng sứ trắng, hắn lãnh đạm nâng mi, nụ cười trên môi từ từ thu liễm. Thấy vị cha già đáng kính của mình vẫn còn chưa hiểu ý, Cố Giang Hoài châm chọc nói thêm:
"Chỉ có những gia tộc sắp tàn đời mới chọn cách liên hôn để củng cố thế lực."
Sắc mặt Cố Uông Thành xám ngoét, hết đỏ rồi lại xanh, hết xanh rồi lại trắng. Ông tức giận nghiến răng:
"Giỏi! Coi như anh giỏi!"
"Vâng! Cảm ơn ba đã thật tâm công nhận. Con cũng thấy con tài giỏi vô cùng."
Ngòi nổ cháy hết, Cố Uông Thành rốt cuộc cũng rống lên:
"Mày...!" Ông run tay chỉ ra ngoài cửa lớn:
"Cút! Cút ngay!"
Cố Giang Hoài nhún vai, điềm nhiên đứng dậy vuốt phẳng lại vạt áo. Cố tình trưng ra nét mặt lo lắng dặn dò:
"Lần sau có gọi con về, ba nhớ uống thuốc huyết áp trước. Đừng để lên tăng xông."
Dứt lời hắn cũng không buồn nán lại, đôi chân dài sải bước đi thẳng về hướng garage, mặc cho Cố Uông Thành ở sau lưng mắng chửi. Cái tình thân giả dối này, hắn đã chán ngán đến tận xương.
Trên đường về Mộng Uyển Cư, chiếc điện thoại đặt trong túi quần bất chợt rung lên báo hiệu tin nhắn đến. Nhân lúc chờ đèn đỏ, Cố Giang Hoài lười biếng mở ra xem, sau đó vô lăng liền chuyển hướng. Lái đến một hộp đêm nổi tiếng ở phố Dandelion.
Mở cửa phòng bao riêng, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc liền bị ngăn cách ở bên ngoài, thay vào đó là âm thanh nhẹ nhàng của những bản ballad không lời du dương thư thái. Cố Giang Hoài đảo mắt nhìn một lượt những gương mặt quen thuộc đang say đến ngả nghiêng, túm tụm lại chơi bài, hùng hồn nốc rượu. Thấy hắn, Vương Hạo liền nhào tới lôi kéo vào tròng.
"Lão đại, bọn em đợi anh nãy giờ đấy."
"Ừm hửm." Cố Giang Hoài nhướng mày, cũng chẳng chút ngại ngần mà bắt đầu nhập cuộc. Ngày mới về Cố gia, đám cậu ấm cô chiêu ở mảnh đất Thủ Đô này hoàn toàn xem hắn như quả hồng mềm dễ bóp. Khinh thường có, lén lút ở sau lưng giễu cợt có, ngấm ngầm chèn ép đấu đá hơn thua cũng có, thế nhưng sau nhiều lần gây sự đều bị hắn mạnh mẽ trả đòn rốt cuộc bọn họ cũng sợ chọc phải chó điên mà thôi không động tới. Chỉ riêng Vương Hạo là người từ đầu đến cuối muốn cùng hắn kết giao, thật lòng xem hắn là anh em chí cốt.
Cố Giang Hoài vừa ngồi xuống sofa, một ly Balkan Vodka trong suốt liền được đẩy đến.
"Các cậu cũng thật biết hưởng thụ." Hắn cười cười nhận lấy, đôi mắt sắc lạnh thưởng thức dòng chất lỏng sóng sánh trong ly. Nghiền ngẫm chốc lát mới chậm rãi đưa lên môi nhấp thử.
"Không tồi." Cố Giang Hoài tặc lưỡi, chính cái vị cay nồng đắng chát của cồn khiến mọi cảm xúc của hắn được nâng cao. Tối hôm nay hắn muốn say, say để tìm kiếm chút hư huyền, ảo mộng. Say để quên hết sự bạc bẽo lòng người. Chẳng biết từ bao giờ, bình yên của hắn lại là những phút giây bất cần đời, ăn chơi buông thả. Nghe thật trần tục mà cũng thật...thường tình.
"Nhiêu đây đã là gì." Một tên công tử bột nghiêng đầu qua góp chuyện:
"Màn đặc sắc còn ở phía sau."Y nháy mắt đầy bí hiểm.
Cố Giang Hoài nheo mi, dường như cũng đoán được trò vui mà đám người này chuẩn bị. Là đàn ông trưởng thành đi đến chỗ phong tình làm gì còn nói chuyện đứng đắn. Hắn im lặng không đáp, chỉ vui thích nhâm nhi ly rượu quý trên tay, bộ dạng vẫn thản nhiên, tùy ý. Hắn căn bản chẳng nảy sinh hứng thú đối với chuyện tầm hoan. Những người phụ nữ từng tìm cách tiếp cận, chủ động leo lên giường đều bị hắn phũ phàng xua đuổi. Hắn có nguyên tắc riêng của hắn, dù bản thân đói khát cũng tuyệt đối không ăn tạp, ăn bừa.
Cánh cửa gỗ bị gõ nhẹ ba cái, một thân hình mảnh mai trong bộ váy lụa cổ trang bưng khay rượu tiến vào. Lọn tóc dài đen nhánh buông lơi đậu trên đôi vai gầy cân đối, khuôn mặt sắc xảo ẩn sau chiếc mặt nạ hồ ly càng tăng thêm phần mị hoặc, yêu kiều. Bầu không khí trong phòng tức khắc nóng lên, có vài người không nhịn được liền trêu đùa huýt sáo. Theo sau cô gái đi đầu là vài mỹ nhân xinh đẹp khác, bọn họ hóa trang thành tiên tử với những bước đi uyển chuyển câu hồn.
Giới thượng lưu quả thật đủ cách chơi, chỉ cần dám vung tiền liền có thể tận hưởng đãi ngộ của bậc vương hầu, công tước. Muốn rượu ngon có rượu ngon, muốn mỹ nữ có mỹ nữ, trái ôm phải ấp mặc sức làm càng.
Cố Giang Hoài lẳng lặng ngồi trong góc, hàng mi dài rũ xuống, hoàn toàn lạnh nhạt với cảnh xuân. Bỗng, bên cạnh truyền đến tiếng thủy tinh đổ vỡ, một giọng nói có đôi phần quen thuộc khe khẽ vang lên.
"Xin...Xin lỗi...Tôi không cố ý." Giữa tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng nói cười ầm ĩ, âm thanh ấy vẫn rõ ràng rành mạch đánh thẳng vào nơi sâu thẳm nhất linh hồn. Hắn nghi hoặc nhìn sang, đôi đồng tử ám trầm dừng trên một dáng người thanh mảnh. Đường viền cằm tinh xảo cùng bờ môi mỏng đỏ mọng kia khiến hắn phải ngỡ ngàng.
Giống! Quá giống!
Nơi ngực trái thổn thức nảy lên, Cố Giang Hoài chẳng nói chẳng rằng liền xông tới túm chặt lấy cổ tay người muốn chạy.
"Tống Nhiễm?" Hắn thấp giọng gằn ra cái tên vẫn thường gọi trong mơ. Dẫu ác liệt, hung hăng nhưng ngữ điệu lại khàn khàn, đặc quánh.
"Anh nhận nhầm người rồi." Đối phương dùng hết sức giãy giụa nhưng chẳng mấy ăn thua.
"Nhầm?" Cố Giang Hoài bật cười lạnh lẽo. Bàn tay to lớn mạnh mẽ giựt phăng chiếc mặt nạ hóa trang để nhìn rõ dung nhan người thương cũ.
"Tôi làm sao có thể nhầm được chứ?" Hắn cười càng thêm phần cay đắng, xót xa.
Hết đường trốn tránh, Tống Nhiễm cũng chỉ đành thẳng thắng đối diện với vùng ký ức đã mục rửa loang màu.
"Thật không ngờ trí nhớ của anh lại tốt như vậy." Cô gượng cười, thái độ đầy xa cách.
"Tôi cũng không ngờ sẽ có ngày gặp lại em trong tình huống như này." Cố Giang Hoài chế giễu, mang theo sự ngả ngớn mà siết chặt chiếc cằm thon:
"Tống gia chẳng phải đã tìm cho em một mối hôn sự tốt sao? Sao em lại lăn lộn ở chốn phong trần buông hương bán phấn?"
Từng câu từng chữ thốt ra chẳng khác gì những mũi dao bén nhọn dày xéo con tim nhiều vết xước, Tống Nhiễm cố ngăn dòng lệ nóng tuôn rơi, cười một cách bất cần, đáp trả :
"Cố Giang Hoài, đời tôi như thế nào cũng không phiền anh quản. Đừng nghĩ ai làm việc ở hộp đêm cũng rẻ rúng nhuốc nhơ." Cô mặc kệ người đàn ông trước mặt có tin tưởng hay không, cô chỉ muốn sớm ngày rời khỏi vòng tay hắn.
"Buông!"
Sự bài trừ rõ rệt ẩn dưới đôi mắt hạnh ngoan cường, Tống Nhiễm hệt như chú mèo hoang bị dồn vào góc tối, tức giận xù lông dọa lại kẻ săn mồi.
Cố Giang Hoài nhìn cô, nhìn thật sâu rồi khẽ khàng nhếch mép:
"Được, được thôi." Hắn nhấn mạnh âm tiết, dứt khoát buông tay.
Tống Nhiễm còn chưa kịp thở phào đã thấy người nào đó chỉ thẳng mình, ra lệnh:
"Lại đây, phục vụ tôi cho tốt. Tâm trạng tôi vui, tôi sẽ thưởng cho em."
Cố Giang Hoài sảng khoái ném một tấm thẻ đen lên bàn, vẻ mặt lạnh băng đầy ác liệt. Hắn ngạo mạn, hắn điên cuồng, hắn tàn nhẫn và âm u như quỷ dữ. Hắn chễm chệ ngồi ở đó làm bậc đế vương ngự trị trên cao, hắn phô bày uy thế, chỉ để cô thấy rõ...hắn đã chẳng còn là hắn của năm nào.
Tống Nhiễm cảm giác cổ họng mình nghẹn ứ, không khí trong phổi mỗi lúc một cạn dần, đau đến khó thở. Giữa cô và Cố Giang Hoài từng tồn tại một đoạn tình ngắn ngủi. Dẫu thời gian kề cận không lâu nhưng cũng đủ để khắc sâu vào bên trong tâm khảm. Hắn là người đi cùng cô qua tuổi trẻ hoang đường, cùng cô gắng gượng vượt qua những tháng ngày chênh vênh chưa vững chãi. Tình yêu của hắn cuồng nhiệt mà ngây ngô, mộng mơ mà nổi loạn. Hắn luôn là quá khứ cô chẳng thể chối từ, là tương lai cô vô tình đánh mất cũng là nỗi đắng cay tuyệt vọng đến tận cùng.
"Thế nào? Chê tiền tips ít à?" Cố Giang Hoài cười khẩy, ánh mắt nhìn người xưa hệt như nhìn một món đồ thấp kém, tầm thường. Hắn oán hận Tống Nhiễm, oán hận Tống gia, oán hận Đường Quân Lập, càng oán hận khoảng thời gian sống bất lực, nghèo hèn. Giá mà có thể chạm tay vào dĩ vãng, hắn sẽ không chút ngại ngần bóp nát những kỷ niệm đã xa.
"Ba ngàn đô đủ để em hầu rượu tôi rồi chứ? Đến cả người mẫu nổi tiếng trong showbiz còn chưa nhận được mức giá này đâu." Cố Giang Hoài tùy tiện ném thêm một chiếc thẻ đen khác, ác mồm ác miệng thốt ra lời nhạo báng, mỉa mai.
Cô bất động đứng đó, toàn thân như mất đi tri giác, chết điếng cả người. Suốt mười năm qua, trong những đêm mất ngủ cô đã vô số lần tưởng tượng đến viễn cảnh tương phùng, đã vô số lần nhìn ngắm bức ảnh duy nhất hắn từng chụp cùng cô để lắp đầy nỗi nhớ. Ấy vậy mà khi thực sự gặp nhau, hắn lại dùng hành động lạnh lùng nói cho cô biết hắn ở phiên bản này chẳng còn là hắn của riêng cô.
Tống Nhiễm chua chát nhoẻn miệng cười, một nụ cười tự giễu. Cũng đúng thôi, là cô ruồng rẫy hắn, là cô đã dùng những lời lẽ cay độc để đẩy hắn ra xa. Cô tệ như thế mà, cô làm gì còn tư cách mơ về vòng tay cũ.
"Cố tổng thật hào phóng!" Tống Nhiễm khiêu mi, đôi mắt hạnh mờ sương vẫn giả vờ bình thản. Nếu số mệnh định sẵn giữa hai người còn buộc chặt một sợi dây oan, vậy thì cô sẽ dùng tấm thân tàn này để trả hết món nợ tình ngang trái. Mặc cho hắn sỉ nhục, mặc cho hắn dày vò. Chỉ cần hắn hả giận, cô có chịu đựng thế nào cũng nguyện ý cam tâm.
Khuôn mặt diễm lệ treo lên nụ cười ngọt ngào nịnh bợ, Tống Nhiễm biết phận mình giờ như cánh hoa trôi. Cô trút bỏ tự trọng, cũng trút bỏ tôn nghiêm của một người phụ nữ. Đơn giản chỉ vì cô cần tiền. Không có tiền thì không có quyền lên tiếng. Xã hội này vốn dĩ là mạnh được yếu thua.
Thân hình lả lướt từ từ ngồi xuống ngay bên cạnh nam nhân, bàn tay ngọc vươn ra nâng lên chai rượu vang thượng hạng. Một dòng chất lỏng màu hổ phách chập chờn theo độ nghiêng vừa phải chầm chậm rót vào ly. Tống Nhiễm cố gắng học những cô gái khác trong phòng bao cách liếc mắt đưa tình, phô bày vẻ lẳng lơ, kiều mị.
"Mời!" Ly thủy tinh sóng sánh ánh vàng được dâng đến bên môi.
Cố Giang Hoài vốn muốn làm cho đối phương khó chịu để thỏa cơn điên tiết, thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy cô ngoan ngoãn phục tùng lồng ngực hắn lại âm ĩ nhói đau. Có một tia giận dữ không tên lan tràn nơi đáy mắt.
"Ba ngàn đô chỉ đổi được nhiêu đó thôi sao?" Hắn nguy hiểm nhướng mày. Cánh tay rắn rỏi trực tiếp vòng qua chiếc eo thon kéo Tống Nhiễm vào lòng, ép buộc cô ngồi lên đùi của hắn.
Hành động bất ngờ khiến Tống Nhiễm giật mình hoảng hốt, ly rượu trên tay suýt chút nữa đã rơi đổ ra ngoài.
"Vậy Cố tổng muốn tôi phải hầu hạ anh như thế nào đây?" Cô không nín nhịn được mà cất cao giọng hỏi.
"Dùng miệng đút." Cố Giang Hoài tỉnh bơ đáp. Thần sắc vẫn lạnh nhạt thờ ơ, tựa như chỉ bâng quơ nói ra lời trêu cợt.
Tống Nhiễm thật không hiểu nổi hắn, cô rõ ràng cảm nhận được hắn rất hận cô, thế nhưng sâu trong màu mắt đen huyền u tĩnh ấy lại cất giấu tia dục vọng mơ hồ. Là lửa tình chưa hoàn toàn tàn rụi hay chỉ đơn thuần là ham muốn bản năng của một kẻ săn mồi? Tống Nhiễm không dám đoán, cũng không dám suy diễn nhiều hơn. Cô sợ mình chỉ đang si tâm vọng tưởng.
Ngửa đầu hớp một ngụm rượu vang, Tống Nhiễm chẳng khác gì robot tuân thủ theo mệnh lệnh. Cô chủ động vòng tay câu lấy cổ nam nhân, từ từ kéo gần khoảng cách, hôn xuống cánh môi mềm. Tại thời điểm hai hơi thở giao nhau, Cố Giang Hoài đột nhiên đẩy cô ra, ghét bỏ lau đi vệt nước ướt:
"Thật bẩn thỉu." Hắn ung dung đứng dậy, dùng tư thế từ trên cao nhìn xuống, nói với người phụ nữ hắn từng yêu:
"Mười năm trước em vì tiền mà bỏ rơi tôi, mười năm sau em lại vì tiền mà phục vụ tôi. Tống Nhiễm! Đồng tiền có thể khiến em hèn mọn đến thế à?"
Đầu quả tim thắt chặt đớn đau, giọng cô lạc hẳn đi, nhưng vẫn cố gồng mình để bản thân trông không quá thảm hại. Tống Nhiễm bình tĩnh ngẩng mặt lên, trên môi là nụ cười chát ngắt:
"Đúng vậy! Tôi tham tiền như vậy đó. Anh còn chưa rõ sao?"
Lời nói vừa dứt, bầu không khí trong phòng liền trở nên bức bách nặng nề. Có rất nhiều ánh mắt hóng chuyện vẫn luôn âm thầm để ý động tĩnh ở bên đây. Cố Giang Hoài đứng im như tượng sáp, ánh mắt nhìn cô cũng ngày một lạnh dần, cuối cùng thứ duy nhất đọng lại chỉ còn là thất vọng.
"Rõ..." Hắn lầm bầm tự nhủ:
"Đã thật sự rõ rồi."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play