Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Chân Thành Này, Của Riêng Anh

Chương 1: Hợp đồng từng thương

Ánh đèn của tòa nhà G-DUB chưa bao giờ tắt trước 2 giờ sáng
Trên tầng cao nhất, Nguyễn Quang Anh – vị CEO trẻ tuổi nổi tiếng với cái đầu lạnh và đôi tay nhào nặn ra những siêu sao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ xoay nhẹ bút trên tay /
Ánh mắt anh dừng lại ở một hồ sơ nghệ sĩ vừa trở về từ nước ngoài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Hoàng Đức Duy - Captain Boy"
Cái tên này, 3 năm qua là vùng cấm địa trong lòng anh
Cộc
Cộc
Cửa mở
Không đợi chủ nhân cho phép, một chàng trai với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, gương mặt vẫn còn nét bầu bĩnh nhưng ánh mắt đã thêm phần sắc sảo bước vào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ nhìn anh /
Trái tim em khẽ thắt lại
Quang Anh gầy hơn trước, và ánh nhìn của anh dành cho em giờ đây chỉ còn là sự chuyên nghiệp đến đáng sợ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chủ tịch Nguyễn, tôi đến để ký tiếp hợp đồng độc quyền / cố giữ giọng bình tĩnh không run /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ không ngẩng đầu /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ đẩy sấp tài liệu sang /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Điều khoản có chút thay đổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ không còn được tự do chọn producer
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mọi sản phẩm của em phải qua sự kiểm duyệt gắt gao của tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu em thấy gò bó, có thể sang công ty khác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ mím môi /
Em biết anh đang trừng phạt mình
—————————
3 năm trước
Trong một cơn nóng giận trẻ con khi Quang Anh ngăn em ra mắt một bài hát chưa hoàn thiện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh chỉ coi tôi là công cụ kiếm tiền, anh chưa bao giờ hiểu âm nhạc của tôi! Chúng ta kết thúc đi! / hét lên /
Câu nói đó đã vô thức xé nát niềm tin và sự lo lắng mà Quang Anh dành cho em
Và giờ đây, anh dùng chính danh nghĩa "công cụ kiếm tiền" để đối xử với em
——————————
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ký / cầm bút /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ dứt khoát hạ nét /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em có một điều kiện
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em muốn làm việc tại phòng thu số 7
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ khựng lại /
Phòng thu số 7 là nơi duy nhất chỉ có hai người họ từng ra vào, nơi chứa đựng những bản demo tình yêu chưa bao giờ được công bố
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ ngước mắt lên /
Anh chạm phải ánh mắt kiên định của em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tùy em / xoay ghế đi /
Anh là đang né tránh giấu đi sự giao động trong ánh mắt
——————————
Tại khu vực pantry của công ty
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ê, nghe tin gì chưa? 'Bé bự' của Chủ tịch về rồi đấy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ vừa nhai snack vừa nói /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ khẽ thở dài / Về thì về, nhưng nhìn mặt Quang Anh nãy giờ như muốn đóng băng cả cái công ty rồi kìa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Hai đứa này cứ thích hành nhau
Pháp Kiều
Pháp Kiều
/ tặc lưỡi /
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Duy nó lần này quyết tâm lắm
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nó bảo với em là không 'cưa' lại được Quang Anh thì nó đi đầu xuống đất
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Dương nhỉ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/ cười hiền / Thấy Duy tập nhảy đến sưng cả chân, chắc là thật lòng muốn sửa sai rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mà Chủ tịch nhà mình... giận dai lắm
——————————
END CHƯƠNG 1

Chương 2: Những giai điệu bị bỏ quên

Phòng thu số 7, nơi từng là thánh đường của cảm xúc, giờ đây lại mang không khí ngột ngạt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ ngồi trước cây đàn piano /
Những ngón tay em lướt nhẹ trên phím đàn
Em đang cố viết tiếp dang dở bản nhạc mà ba năm trước chính tay em đã xé nát bản thảo ngay trước mặt Quang Anh
Cạch
Cánh cửa phòng thu mở ra, không phải Quang Anh, mà là Pháp Kiều bước vào với dáng vẻ đầy thần thái, theo sau là Dương Domic đang ôm một chồng đĩa nhạc
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Trời ơi, cái vibe gì thế này? / tặc lưỡi /
Pháp Kiều
Pháp Kiều
/ đặt một túi cafe xuống bàn /
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Em định ngồi đây để luyện thành tiên à Duy?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nhìn mặt cứ như đưa đám
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/ cười /
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thôi, bớt đùa đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh thấy Duy tập trung từ sáng đến giờ rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đang cố 'hòa âm' lại đoạn kết của bài nhạc cũ à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ dừng tay /
Ánh mắt em đượm buồn nhìn về phía cửa sổ hướng ra hành lang, nơi Quang Anh vừa đi ngang qua cùng một xấp hồ sơ dày cộp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ muốn...hoàn thành thứ mà em đã phá hủy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu em không làm được điều này, em nghĩ mình sẽ mãi mãi là đứa trẻ nông nổi trong mắt anh ấy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/ vỗ vai em /
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Muốn anh ấy nhìn em khác đi, thì đừng dùng lại đúng cách làm cũ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh ấy là Chủ tịch, anh ấy cần sự chuyên nghiệp trước khi cần sự chân thành
Pháp Kiều
Pháp Kiều
/ liếc mắt nhìn ra ngoài /
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Này, lát nữa có cuộc họp tổng kết dự án quý / nháy mắt /
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Quang Anh chắc chắn sẽ kiểm duyệt bài của tất cả nghệ sĩ
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Duy, em có dám mang cái demo này lên trình diễn trước mặt anh ấy không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ im lặng một lúc /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ gật đầu /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dám
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dù kết quả thế nào, em cũng muốn anh ấy nghe thấy sự thay đổi của em
Em là ai cơ chứ
Em là Hoàng Đức Vua mà
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Được, vậy đi thôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh và Kiều sẽ hỗ trợ phần phối khí
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lần này chúng ta không làm theo kiểu 'trẻ con' nữa
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chúng ta sẽ làm cho vị Chủ tịch kia phải nể phục
——————————
Trong khi đó
Ở văn phòng
Quang Anh đang đứng nhìn xuống dòng người hối hả dưới phố qua lớp kính sát đất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ cầm bút trên tay /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ định viết gì đó nhưng lại thôi /
Anh nhớ về cái cách Duy từng nói cười, nhớ cái cách cậu từng bướng bỉnh tranh luận về từng nốt nhạc
Cốc
Cốc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vào đi / giọng trầm mặc /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ thò đầu vào /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ cười hì hì /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chủ tịch, mọi người chuẩn bị xong ở phòng họp rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mà...hình như hôm nay có 'tiết mục đặc biệt' từ phòng thu số 7 đấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ nhướn mày /
Trái tim anh bỗng đập lệch một nhịp, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh thường ngày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy sao? Để xem cậu ta làm được trò trống gì
——————————
END CHƯƠNG 2

Chương 3: Bản demo "Chân thành"

Phòng họp lớn của G-DUB chìm trong bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở
Ánh đèn LED âm trần tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, phản chiếu lên mặt bàn đá cẩm thạch dài dằng dặc
Quang Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt không chút biểu cảm, đôi tay đan vào nhau đặt trên bàn
Xung quanh là những gương mặt chủ chốt
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ lướt máy tính bảng /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ vắt chân vẻ thư thái /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ ánh mắt hướng ra cửa /
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/ thì thầm trao đổi với Kiều /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bắt đầu đi / giọng trầm thấp /
Lần lượt các nghệ sĩ trình bày dự án tháng tới
Đến lượt Pháp Kiều và Dương Domic, họ tung ra một bản phối cực cháy, khiến không khí bớt căng thẳng hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ gật đầu tán thành /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ tay ghi vài dòng vào sổ /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cuối cùng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ dừng bút /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nghệ sĩ Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em có gì cho lần trở lại này? / liếc mắt về góc phòng /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ đứng dậy /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ hơi thở hơi dồn dập /
Em bước về phía bảng điều khiển, kết nối thiết bị
Cả phòng họp rơi vào im lặng tuyệt đối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đây là 'Chân Thành' – bài hát em đã viết trong suốt thời gian ở nước ngoài
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó là tất cả những gì em muốn nói lúc này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ ánh mắt nhìn thẳng vào anh /
Tiếng beat vang lên
Không còn là những âm thanh điện tử chói tai hay sự dồn dập hiếu thắng của tuổi 18
Thay vào đó là một bản nhạc đầy không gian, sâu lắng với những quãng luyến láy đặc trưng của Captain Boy
Lời bài hát vang lên như một lời tự thú muộn màng
"Định nghĩa tình yêu là gì Mà dễ đến rồi lại rời đi Chỉ là bài toán khó anh chưa thể giải Đáp án chúng ta dừng lại"
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ khẽ mỉm cười /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ gật gù theo nhịp phối /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ trợn mặt kinh ngạc /
Captain Boy
Quả thực
Đã trưởng thành
Nhưng tâm điểm của sự chú ý vẫn là Quang Anh
Dưới gầm bàn, tay Quang Anh siết chặt lại thành nắm đấm
Từng câu chữ trong bài 'Chân Thành' như những nhát dao cứa vào vết sẹo chưa lành trong tim anh
Đây chính là những lời mà 3 năm trước anh đã khao khát được nghe, nhưng lúc đó Duy chỉ dành cho anh sự tuyệt tình
Giờ đây, cậu mang nó trở lại, hoàn thiện hơn, tình cảm hơn và cũng... đau đớn hơn.
"Chân thành đổi lại gì đâu Chỉ toàn phải chứng kiến thấy em đau anh đau ta đau Sao cứ phải xa nhau xa nhau Anh cứ hy vọng rồi ôm về mình mớ thất vọng Những gì đã từng hứa giờ đây cũng chỉ là lời bông đùa”
Bản nhạc kết thúc
Cả phòng họp vẫn im phăng phắc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xong rồi ạ / khẽ nói /
Lòng bàn tay em ướt đẫm mồ hôi
Quang Anh vẫn im lặng rất lâu, rồi anh chậm rãi đứng dậy, đóng sập cuốn sổ lại
Tiếng động khô khốc khiến ai nấy đều giật mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kỹ thuật tốt, phối khí có đầu tư
Anh nói, giọng vẫn phẳng lặng như mặt hồ mùa đông
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi không thấy sự chân thành trong đó mà ngược lại nó còn cho tôi thấy sự giả tạo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đang dùng sự hối lỗi làm chất liệu âm nhạc để lấy lòng khán giả, hay thực sự em đang hối lỗi với ai?
Câu hỏi của Quang Anh như một gáo nước đá tạt thẳng vào mặt Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ sắc mặt trắng bệch /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ đôi môi run rẩy /
Pháp Kiều
Pháp Kiều
/ định đứng dậy /
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/ ngăn lại /
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/ lắc đầu /
Quang Anh bước ra khỏi phòng họp, nhưng khi đi ngang qua Duy, anh dừng lại một nhịp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng mang sự chân thành ra để đổi lấy sự thương hại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở G-DUB, tôi cần một ngôi sao chuyên nghiệp, không cần một đứa trẻ đi xin lỗi bằng âm nhạc / nói nhỏ /
Cánh cửa phòng họp đóng lại với một tiếng động mạnh
Duy đứng lặng người giữa phòng, nước mắt chực trào nhưng em cố nuốt ngược vào trong
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Duy... / định đặt tay lên vai em /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không sao / gượng cười /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chí ít thì...anh ấy đã nghe hết bài 'Chân Thành' của em
Ở hành lang, Quang Anh bước đi thật nhanh về phòng làm việc
Vừa bước vào phòng và chốt cửa lại, anh lập tức nới lỏng cà vạt, hơi thở trở nên dồn dập.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ tựa lưng vào cửa /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ đôi bàn tay run run che đi đôi mắt đỏ hoe /
Giả tạo sao?
Không, anh biết rõ Duy không giả tạo
Chính vì bài hát đó quá chân thật, quá đau đớn, nên anh mới phải dùng sự tàn nhẫn để dựng lên bức tường bảo vệ chính mình
——————————
END CHƯƠNG 3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play