RHYCAP Nuôi Em Trong Tim
#1⋆⭒˚.⋆ ౨Huyết Khếৎ⋆⭒˚.⋆
Trong màn đêm tĩnh mịch của biệt phủ họ Nguyễn, mùi trầm hương hòa quyện với hơi lạnh thấu xương từ những lá bùa đỏ rực dán trên cột trụ. Quang Anh ngồi tĩnh tọa trên sập gỗ trắc, ngực áo hơi phanh lộ ra những đường xăm bùa chú đang phát sáng nhàn nhạt theo từng nhịp đập của trái tim.
・ ˖ · ⚘݄݃ ₊◴ ◵୭̥° ༊◶ ◷₊˚⸙・ ˖ ·
Nguyễn Quang Anh
// Ngồi vắt chân trên sập gỗ trắc, tay gõ nhịp xuống mặt bàn, sát khí tỏa ra khiến nến đen vụt tắt //
Quang Hùng
// Thong thả bước vào, ném một lá sớ đỏ rực lên bàn //
Quang Hùng
Lại có kẻ chán sống muốn tìm báu vật của ngài kìa, Quang Anh.
Thành An
// Đứng ngay ngắn bên cạnh, tay cầm khay ngọc nhưng mắt lại liếc xéo sang đĩa Quả Huyết Tinh đỏ mọng vừa được hái từ Rừng Vong Xuyên //
Nguyễn Quang Anh
// Liếc mắt sắc lẹm //
Nguyễn Quang Anh
An, ta nhắc lần cuối
Nguyễn Quang Anh
Đĩa Huyết Tinh đó là để bồi bổ nguyên khí cho Duy. Ngươi vừa mới xơi hết cả bát Canh Mạnh Bà biến tấu mà vẫn chưa thấy đủ sao?
Thành An
// Chỉnh lại vạt áo, vẻ mặt nghiêm túc nhưng giọng lại hơi mếu //
Thành An
Ngài... Ngài đừng nói vậy
Thành An
Người ta bảo tu luyện là phải có linh khí dồi dào, em phải ăn đủ mới có sức canh giữ kết giới cho Ngài được chứ!
Nguyễn Quang Anh
// Nhếch môi //
Nguyễn Quang Anh
Lau sạch bụi bám trên lư hương đi. Duy mà thấy mùi tạp khí là ta cấm ngươi bén mảng đến Linh Dược Các trong vòng một tuần.
Thành An
// Cầu cứu Quang Hùng //
Thành An
Anh Hùng ơi xem kìa! Ngài ấy lại lấy nguồn sống duy nhất của em ra để đe dọa rồi!
Quang Hùng
// Thở dài, vỗ vai An //
Quang Hùng
Thôi, lát xong việc anh lén đưa đi ăn Vẩy Rồng nướng tuyết.
Thành An
Vậy còn nghe được
Quang Hùng
Quang Anh, lão đạo sĩ phương Bắc tới rồi, đang treo thưởng vạn lượng vàng để đổi lấy linh hồn trong tim ngài đó
Nguyễn Quang Anh
// Ánh mắt đỏ rực sát khí // Vạn lượng vàng? Ta trông giống kẻ thiếu tiền đến thế sao?
Đăng Dương
// Từ bóng tối bước ra, tay chậm rãi lau vết máu trên thanh đoản kiếm // Để tôi đi tiễn lão một đoạn.
Nguyễn Quang Anh
Cắt lưỡi hắn vì tội dám thốt ra tên của Duy
Nguyễn Quang Anh
Đồ trong tim ta, dù là Thần hay Phật cũng đừng hòng chạm vào!
Pháp Kiều
// Ngồi vắt vẻo trên xà thêu hoa bỉ ngạn, khẽ cười // Dương ơi, nhớ lấy ít Lệ Quỷ của lão về cho em luyện ngải môi nha
Thành An
// Ngước mặt lên, vẻ mặt đầy hy vọng //
Thành An
Anh Dương! tiện đường ghé qua Hắc Thị mua cho em một hũ Mật Ong Ngàn Năm nha, loại ướp nhị hoa bỉ ngạn mới ngon
Đăng Dương
// Liếc nhìn An rồi biến mất vào hư không // Lo mà làm việc đi, đồ ham ăn linh dược
Căn điện thờ lại rơi vào tĩnh lặng. Ánh trăng xanh xao rọi qua khe cửa, in bóng một gã điên si tình. Kẻ vừa ra lệnh lấy mạng người không chớp mắt, giờ đây lại đưa đôi bàn tay run rẩy vì nâng niu, áp nhẹ lên lồng ngực mình
Nguyễn Quang Anh
// Giọng bỗng chốc mềm mỏng như rót mật // Duy ơi... dậy đi em. Anh nghe thấy em đang cựa quậy rồi
Hoàng Đức Duy
// Giọng nói trong trẻo vang lên từ trong lồng ngực //
Hoàng Đức Duy
Anh lại vừa dọa cấm túc An đúng không? Em nghe nó than thở sắp héo mòn vì thiếu linh khí này... Anh ngông vừa thôii
Nguyễn Quang Anh
// Khẽ cười // Anh không dọa, anh chỉ sợ nó ăn hết phần Tuyết Liên của em thôi
Nguyễn Quang Anh
Ngoan, anh thỉnh trà Hoa Sương về cho em rồi đây
Nguyễn Quang Anh
// Lẩm nhẩm chú ngữ, một luồng ánh sáng trắng xanh thoát ra từ ngực trái // Hiện thân đi, báu vật của anh
Hoàng Đức Duy
// Hiện ra giữa làn khói mờ, đôi mắt mơ màng, bĩu môi hờn dỗi //
Nguyễn Quang Anh
// Nhanh tay kéo Duy ngồi gọn vào lòng mình, vòng tay ôm chặt lấy eo cậu //
Hoàng Đức Duy
// Nhìn đĩa Quả Huyết Tinh trên bàn // Anh cho An một quả đi, nhìn nó lúc nào cũng thèm thuồng linh quả tội lắm...
Nguyễn Quang Anh
// Vùi đầu vào cổ Duy, siết chặt eo // Mặc xác nó. Em là mạng sống của anh, chỉ cần em no là được.
Nguyễn Quang Anh
Mất thế giới anh không tiếc, nhưng mất em, anh sẽ biến tam giới này thành bình địa!
Hoàng Đức Duy
// Đỏ mặt, khẽ tựa đầu vào vai anh // Đồ điên si tình...
Nguyễn Quang Anh
// Siết chặt vòng tay // Ở yên đây, một bước cũng không được rời khỏi anh. Rõ chưa?
Hoàng Đức Duy
// Gật đầu, khẽ mỉm cười // Em biết rồi mà... đại ác ma của em.
Xumi Độc Bản
Ủng hộ truyện nhaa
#2⋆⭒˚.⋆ ౨ Cấm Địa ৎ⋆⭒˚.⋆
Kết giới tím sẫm bao phủ biệt phủ. Vạn quỷ ngoài cổng quỳ rạp, không một tiếng động. Bởi vì hôm nay, "Báu vật trong tim" của Ngài sẽ lộ diện.
Một bước chân của em, vạn linh hồn phải nín thở...
Nguyễn Quang Anh
// Một tay ôm khăng khít eo Duy, tay kia nắm chặt bàn tay nhỏ của cậu //
Hoàng Đức Duy
// Nhìn quanh điện thờ // Oa... nến đen này là anh tự đúc hả?
Nguyễn Quang Anh
// Hôn nhẹ lên thái dương Duy // Anh cho Pháp tẩm thêm Hương Mộc Tê nghìn năm rồi.
Nguyễn Quang Anh
Em không thích mùi lạ, ta đâu dám để em khó chịu.
Hoàng Đức Duy
// Đỏ mặt, đẩy vai anh // Anh cứ làm quá...
Thành An
// Đứng nghiêm túc, tay cầm đĩa Hạnh Nhân Ướp Linh Sương gặm dở //
Thành An
Ngài đưa Duy ra ngoài dạo thật ạ?
Nguyễn Quang Anh
// Liếc mắt sắc lẹm // Đứng xa ra 2 mét.
Nguyễn Quang Anh
Đĩa Hạnh Nhân của ngươi làm bẩn linh khí của Duy
Thành An
// Mếu máo, lùi lại đúng khoảng cách // Ngài quá đáng thật sự áaa!
Thành An
Duy Duy, mày xem Ngài ấy kìa
Hoàng Đức Duy
// Cười khúc khích // Lát qua chỗ tao, tao chia cho ít Tuyết Liên
Thành An
// Mắt sáng rực // Thiệt luôn? Duy là nhất! Duy là thiên thần!
Nguyễn Quang Anh
// Siết chặt eo Duy, gằn giọng // An. Muốn xuống vạc dầu ngồi không?
Thành An
// Im bặt, giả vờ lau bàn thờ cực kỳ chăm chỉ // Dạ em đùa... Em đi quét sân đây!
Quang Anh dẫn Duy bước ra hành lang dài treo đầy đèn lồng đỏ
Pháp Kiều
// ánh mắt dõi bước // Bộ y phục này em thêu cả tháng đó
Pháp Kiều
Đúng là khoác lên người Duy nhìn như tiên tử giáng trần // cười xinh //
Đăng Dương
// Tựa lưng vào cột, tay nắm chặt chuôi kiếm, vừa nói vừa liếc mắt sang Kiều// Đã dọn sạch tạp niệm trong bán kính 1 dặm.
Đăng Dương
Không kẻ nào dám nhìn trực diện vào cậu ấy đâu.
Hoàng Đức Duy
// Núp sau cánh tay Quang Anh // Anh Dương, Kiều...2 người vất vả rồi.
Nguyễn Quang Anh
// Thản nhiên dắt Duy đi // Đó là trách nhiệm của họ, em đừng bận tâm
Nguyễn Quang Anh
// Quay sang Đăng Dương // Lão đạo sĩ kia sao rồi?
Đăng Dương
Linh hồn lão đang làm phân bón cho vườn Bỉ Ngạn.
Hoàng Đức Duy
// Siết lấy tay Quang Anh // Lại là giết chóc...
Nguyễn Quang Anh
// Dừng chân, nâng cằm Duy lên // Anh đây là đang dọn rác dưới chân em thôi.
Nguyễn Quang Anh
Thế giới này bẩn thỉu...
Nguyễn Quang Anh
Kẻ nào dám động vào em, anh khiến kẻ đó mất luôn luân hồi!
Nguyễn Quang Anh
Anh mà có tàn nhẫn thì cũng chỉ vì muốn giữ em bình an trong tim
Hoàng Đức Duy
// Nhìn đôi mắt đỏ rực đầy chiếm hữu, khẽ thở dài // Gớmm
Quang Hùng
// Từ xa đi tới, tay cầm bình rượu quý // Hai người bớt phát cơm chó lại đi
Quang Hùng
Linh vật trong phủ sắp tiểu đường hết rồi kìa
Nguyễn Quang Anh
// Nhếch môi // Ghen tị à? Bảo Pháp thêu cho cái khăn mà che mắt lại
Đăng Dương
// Cười quê Hùng //
Dưới ánh trăng xanh, bóng hai người lồng vào nhau. Kẻ nắm giữ bóng tối thế gian, lại cúi đầu dịu dàng chỉnh lại vạt áo cho một thiếu niên. Ngoài kia vạn quỷ than khóc, trong phủ này, chỉ có hai nhịp tim hòa làm một
・ ˖ · ⚘݄݃ ₊◴ ◵୭̥° ༊◶ ◷₊˚⸙・ ˖ ·
Không gian biệt phủ rộng lớn như một mê cung không lối thoát.
Những hành lang lát đá đen lạnh lẽo, những khu vườn chỉ nở duy nhất một loài hoa bỉ ngạn đỏ như máu.
" Đây là nơi vạn quỷ khiếp sợ, nhưng lại là sân chơi duy nhất của một linh hồn nhỏ bé "
Nguyễn Quang Anh
// Nắm chặt tay Duy, dắt em bước qua hồ Linh Quy //
Hoàng Đức Duy
// Nhìn xuống mặt nước đen kịt, thấy những con rùa vàng khổng lồ đang nổi lên //
Hoàng Đức Duy
Lũ rùa này nhìn đểu em??
Nguyễn Quang Anh
// Khẽ cười // em nghĩ gì đấy hả
Nguyễn Quang Anh
Chúng nhìn em nghĩa là đang bái kiến chủ nhân tương lai của biệt phủ.
Nguyễn Quang Anh
Kẻ nào ý kiến? Anh rút gân quỷ của nó làm dây cung cho em chơi
Hoàng Đức Duy
// Hốt hoảng, nắm lấy tay áo anh // Thôi cho em xin! Anh đừng có hở chút là đòi rút gân, lột da người ta
Hoàng Đức Duy
Chúng nó dễ thương mà, nhìn kìa, cái đầu nó cứ gật gật như lật đật á
Nguyễn Quang Anh
// Khẽ cười, sự tàn nhẫn tan biến trong nháy mắt // Ờ, lật đật dễ thương
Nguyễn Quang Anh
An! Đem đĩa Linh Thạch ra đây để Duy cho rùa ăn
Thành An
// Từ sau bụi cây bỉ ngạn lù lù hiện ra, miệng còn đang nhai nhóp nhép cái gì đó //
Thành An
Mà Ngài ơi, cho rùa ăn Linh Thạch phí quá
Thành An
Hay là cho tụi nó ăn sỏi, còn Linh Thạch để em... mang về tẩm mật ong được không?
Nguyễn Quang Anh
Ngươi muốn làm thức ăn cho rùa luôn không?
Thành An
// Tức tốc đưa đĩa đá sáng lấp lánh cho Duy // Em đùaa, Ngài nóng tính quá, mau già là Duy bỏ đó nha
Nguyễn Quang Anh
// Quay phắc sang nhìn //
Thành An
Duy ơi cứu An! Ngài ấy lại dùng ánh mắt đó nhìn An kìa!
Hoàng Đức Duy
// Cười rạng rỡ, bốc một nắm đá ném xuống hồ // Anh Quang Anh chỉ dọa thế thôi, An đừng sợ
Nguyễn Quang Anh
Được rồi, An. Lát nữa xuống kho lấy một hũ Mật Ong Ngàn Năm mà ăn
Thành An
// Nhảy cẫng lên vì sung sướng //
Thành An
Oa! Duy ơi mày là bùa hộ mệnh của tao! Em đi ngay đâyy
Hai người tiếp tục tản bộ đến khu vườn phía Tây. Nơi đây trồng những cây cổ thụ lá bạc, lấp lánh dưới ánh trăng. Đây là nơi yên tĩnh nhất, cũng là nơi Quang Anh dành riêng để nuôi dưỡng linh khí cho Duy
Nguyễn Quang Anh
// Dẫn Duy ngồi xuống chiếc xích đu được làm từ Gỗ Sưa Trắng //
Hoàng Đức Duy
// Đung đưa đôi chân nhỏ, nhìn lên những tán lá bạc // Đẹp quá...
Hoàng Đức Duy
Ở trong tim anh ấm áp thiệt, nhưng ra ngoài này nhìn thế giới vẫn thích hơn // ánh mắt ngập tia lấp lánh //
Nguyễn Quang Anh
// Quỳ một chân xuống, ân cần đi lại chiếc hài thêu bị tuột cho em //
Nguyễn Quang Anh
Nếu em thích, mỗi đêm anh đều đưa em ra ngoài chơi
Nguyễn Quang Anh
Miễn là em đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời bỏ anh để đi đến cái trần gian tầm thường kia
Hoàng Đức Duy
// Cúi xuống, vuốt ve mái tóc cam của Quang Anh // Anh lo xa quá. Trần gian đâu có ai sủng em như đồ điên nhà anh
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh này... sao mọi người trong phủ lại gọi anh là Ngài với vẻ sợ hãi?
Nguyễn Quang Anh
// Ánh mắt tối sầm lại, giọng khàn đặc // Vì anh nắm giữ địa ngục của họ.
Nguyễn Quang Anh
Ở giới tà đạo này, không tàn nhẫn thì không thể đứng trên đỉnh cao // ánh mắt dần biểu lên mệt mỏi //
Nguyễn Quang Anh
Anh phải là kẻ mạnh nhất, thì mới có tư cách nhốt em vào tim để bảo vệ
Hoàng Đức Duy
// Khẽ thở dài, vòng tay ôm lấy cổ anh // Nhưng anh đừng quá ác với mọi người
Hoàng Đức Duy
Nhìn anh Dương, anh Hùng hay An cả Kiều nữa... họ đều coi anh là điểm tựa mà
Nguyễn Quang Anh
// Siết chặt vòng eo Duy, vùi đầu vào hõm cổ em // Thì anh cũng thương họ đấy thôi
Hoàng Đức Duy
Anh với mọi người cứ Ngài Ngài em thấy xa cách quá à
Hoàng Đức Duy
Em muốn chúng ta sống hòa hợp cơ
Nguyễn Quang Anh
Anh biết rồi, sẽ đổi.
Từ phía xa, Đăng Dương và Thanh Pháp đang đứng quan sát từ trên lầu cao
Pháp Kiều
// Tay cầm gương soi, chỉnh lại lọn tóc // Nhìn Ngài kìa, đúng là hóa bùn trước mặt Duy luôn
Pháp Kiều
Ai mà tin được gã đàn ông vừa quỳ đi giày kia mới lệnh cho Dương đi diệt tộc người ta chứ.
Đăng Dương
// Khoanh tay trước ngực, ánh mắt vẫn không rời khỏi xung quanh cảnh giới //
Đăng Dương
Ngài ấy không điên vì quyền lực. Ngài ấy điên vì linh hồn bé nhỏ đó
Đăng Dương
Em cũng nên lo thêu cho xong bộ lễ phục Huyết Khế đi, anh thấy Ngài sắp không kiên nhẫn được nữa rồi.
Pháp Kiều
// Giật mình // Hả? Ngài định làm lễ Chính Thức luôn sao?
Pháp Kiều
Duy còn chưa đủ linh lực để duy trì hình hài lâu mà!
Đăng Dương
// Cười nhạt // Thì Ngài sẽ dùng máu của chính mình để nuôi em ấy.
Đăng Dương
Em thừa biết Quang Anh ngông đến mức nào mà. Hắn sẵn sàng cạn máu để Duy được làm người thật sự đấy
Dưới vườn cây lá bạc, Quang Anh bế bổng Duy lên theo kiểu công chúa
Hoàng Đức Duy
// Hốt hoảng ôm chặt lấy cổ anh // Á! Anh làm gì vậy? Thả em xuống, mọi người nhìn kìa!
Nguyễn Quang Anh
// Bước đi thong dong giữa sự chứng kiến của vạn quỷ đang quỳ rạp //
Nguyễn Quang Anh
Ai dám nhìn? Đứa nào nhìn, ta móc mắt đứa đó.
Nguyễn Quang Anh
Đêm sâu, linh khí của em bắt đầu yếu đi rồi Duy ạ
Hoàng Đức Duy
// Cảm thấy cơ thể hơi mờ đi, tựa đầu vào ngực anh // Em hơi mệt... muốn ngủ
Nguyễn Quang Anh
// Ánh mắt đầy sự chiếm hữu và đau xót // Ngoan, ngủ đi.
Nguyễn Quang Anh
Trở lại tim anh. Ở đó em sẽ không bao giờ cảm thấy mệt mỏi hay đau đớn
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ dùng mạng mình để nuôi dưỡng em, cho đến khi em có thể đường hoàng đứng dưới ánh mặt trời cùng anh.
Hoàng Đức Duy
// Nhắm mắt lại, hóa thành luồng sáng trắng chui tọt vào lồng ngực trái của anh //
Nguyễn Quang Anh
// Đứng giữa sân phủ, tay áp lên trái tim đang đập mạnh //
Nguyễn Quang Anh
Đăng Dương! Quang Hùng!
Nguyễn Quang Anh
// Giọng nói lạnh thấu xương, vang vọng cả biệt phủ //
Nguyễn Quang Anh
Tăng cường kết giới lên gấp mười lần.
Nguyễn Quang Anh
Từ giờ đến lúc lễ Huyết Khế diễn ra, bất cứ kẻ nào, dù là đạo sĩ hay thần tiên, bước vào hẻm này một bước...
Nguyễn Quang Anh
... Giết không cần hỏi!
// Cung kính // Tuân lệnh Ngài!
Ánh trăng tà dần khuất sau những mái ngói cổ kính. Quang Anh đứng đó, cô độc nhưng đầy uy quyền. Hắn là ác quỷ, là kẻ điên, là trùm tà đạo. Nhưng sâu trong lồng ngực trái kia, lại là một thế giới ấm áp nhất, dịu dàng nhất dành cho một người
Xumi Độc Bản
flop bay điii
#3⋆⭒˚.⋆ ౨ Huyết Lệ Đài ৎ⋆⭒˚.⋆
Sau đêm dạo chơi, linh lực của Duy bắt đầu suy giảm. Quang Anh đứng ngồi không yên, cả biệt phủ chìm trong bầu không khí áp bức đến nghẹt thở. Để duy trì hình hài cho em, Ngài quyết định mở Huyết Lệ Đài – nơi giao thoa giữa sinh và tử.
Nguyễn Quang Anh
// Ngồi trên ngai đen, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt quắc thước // Kiều! Thuốc dẫn ta bảo ngươi chuẩn bị đâu?
Pháp Kiều
// Tay bưng một chén sứ trắng, bên trong là chất lỏng màu bạc lấp lánh //
Pháp Kiều
Dạ thưa Ngài, là Lệ Quỷ trộn với Nhụy Hoa Bỉ Ngạn nghìn năm.
Pháp Kiều
Nhưng Ngài phải cẩn thận, thuốc này cực nóng, cơ thể Duy hiện tại khó mà chịu nhiệt được lâu.
Nguyễn Quang Anh
// Cầm lấy chén thuốc, tay khẽ run // Ta sẽ dùng tu vi của mình để trung hòa, không để em ấy đau một phân nào
Thành An
// Đứng bên cạnh, tay cầm cái quạt lớn, quạt liên tục để giảm nhiệt độ trong điện //
Thành An
Ngài ơi... Ngài lại định truyền máu nữa sao?
Thành An
Sáng nay Ngài vừa mới rút Tâm Huyết để nuôi linh quả cho Duy mà, Ngài mà gục thì tụi em biết dựa vào ai?
Nguyễn Quang Anh
// Liếc mắt // Ngươi lo cho ta hay lo cho cái bếp của phủ này không ai quản?
Thành An
// Gãi đầu, vẻ mặt nghiêm túc // Cả hai ạ!
Thành An
Nhưng Ngài phải khỏe thì em mới có tâm trạng đi săn Nấm Linh Chi về nấu súp cho Duy chứ!
Quang Hùng
// Bước vào, tay cầm một hộp gỗ cổ bọc vải đỏ // Đừng cãi nhau nữa.
Quang Hùng
Đăng Dương đã mang được Huyết Ngọc về rồi này
Đăng Dương
// Hiện thân từ bóng tối, quần áo hơi rách, trên tay vẫn còn dính chút máu quỷ // Đã lấy được từ tay lão Ma Tôn phương Nam.
Đăng Dương
Hắn không chịu giao, tôi tiện tay diệt luôn cả động của hắn rồi.
Nguyễn Quang Anh
// Gật đầu hài lòng // Tốt. Hùng, chuẩn bị trận pháp đi. Ta sẽ đưa Duy ra
Quang Anh áp tay lên ngực trái, lẩm nhẩm chú ngữ. Luồng sáng trắng thoát ra, Đức Duy hiện hình nhưng lần này em trông rất yếu, tựa hẳn vào lòng Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
// Giọng thào thào // Anh... em thấy nóng quá...
Hoàng Đức Duy
Trái tim anh dạo này đập nhanh đến mức em không ngủ được.
Nguyễn Quang Anh
// Đau xót ôm chặt lấy em, đưa chén thuốc lên môi Duy // Ngoan, uống một chút thôi. Sẽ mát ngay.
Hoàng Đức Duy
// Nhấp một ngụm, nhăn mặt vì đắng // Đắng quá... Em không uống đâu!
Nguyễn Quang Anh
// Ánh mắt cương quyết nhưng giọng lại dỗ dành // Uống hết, anh cho em ăn Kẹo Hồ Lô Ngào Linh Khí.
Nguyễn Quang Anh
An! Mang kẹo lại đây cho Duy!
Thành An
// Tức tốc lôi ra một xiên kẹo phát sáng lấp lánh // Đây đây!
Thành An
Em vừa mới tẩy trần sạch sẽ, đảm bảo không dính bụi trần gian đâu!
Hoàng Đức Duy
// Thấy kẹo thì mắt sáng lên một chút, cố uống hết chén thuốc đắng ngắt //
Hoàng Đức Duy
Khụ... anh nhớ đó, phải cho em ăn kẹo mới được
Nguyễn Quang Anh
// Lau khóe môi cho Duy, rồi đột ngột rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay mình //
Nguyễn Quang Anh
Uống lấy một giọt huyết tâm của anh, em sẽ thấy khỏe hơn.
Hoàng Đức Duy
// Hốt hoảng nắm lấy tay anh // Này!
Hoàng Đức Duy
Anh lại làm vậy nữa! Anh định rút cạn máu mình vì em hay sao?
Nguyễn Quang Anh
// Cười nhạt // Máu của anh chỉ có giá trị khi nó chảy trong người em.
Nguyễn Quang Anh
Đừng cãi anh!
Hoàng Đức Duy
// Rơm rớm nước mắt // Anh là đồ đại ác ma... đồ điên...
Nguyễn Quang Anh
// Áp môi mình lên vết thương trên tay, rồi hôn sâu vào môi Duy để truyền máu //
Cả điện thờ rung chuyển. Ánh sáng đỏ và trắng đan xen vào nhau tạo thành một cột sáng đâm thẳng lên trời. Những cận vệ đứng ngoài đều cúi đầu, không ai dám nhìn vào cảnh tượng thiêng liêng nhưng cũng đầy đau đớn ấy.
Quang Hùng
// Nhìn đồng hồ cát // Thời gian sắp hết rồi.
Quang Hùng
Đăng Dương, Kiều, An! Trấn giữ bốn góc, không để một luồng âm khí nào lọt vào!
Đăng Dương
// Rút kiếm, sát khí bao trùm // Kẻ nào bước tới, trảm!
Pháp Kiều
// Tung những sợi chỉ đỏ bỉ ngạn, dệt thành lưới bảo vệ // Đừng hòng động vào Duy của chúng ta!
Thành An
// Thủ thế, gương mặt không còn vẻ đùa giỡn mà trở nên cực kỳ uy nghiêm //
Thành An
Ai dám phá hỏng bữa tối của em... à không, phá hỏng lễ truyền tin của Ngài, em sẽ cho hắn biết thế nào là quả báo!
Bên trong vòng sáng, Quang Anh dần trở nên kiệt sức, nhưng tay vẫn giữ chặt Duy không buông. Hắn tình nguyện đánh đổi tu vi trăm năm, chỉ để đổi lấy một nụ cười rạng rỡ của thiếu niên trong lòng. Đêm nay, Huyết Khế lại thêm một tầng ràng buộc sâu sắc...
Luồng linh lực từ tim Quang Anh tuôn trào như thác lũ, bao phủ lấy cơ thể mảnh mai của Duy. Sắc mặt Ngài càng lúc càng nhợt nhạt, những đường bùa chú trên cánh tay nổi lên xanh rì, gồng gánh cả một bầu trời áp lực. Đây không còn là truyền tin, đây là sự đánh đổi mạng sống!
Nguyễn Quang Anh
// Nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán // Kiều! Tại sao nhịp tim của Duy vẫn chưa ổn định?
Pháp Kiều
// Gấp gáp tung thêm những sợi chỉ đỏ bỉ ngạn vào trận pháp // Dạ thưa Ngài
Pháp Kiều
Do linh thể của Duy quá thuần khiết, nó đang phản ứng ngược với tà khí trong máu của Ngài.
Pháp Kiều
Ngài phải thu hồi bớt sát khí lại! Nếu không, Duy sẽ bị chính luồng khí của Ngài làm tổn thương!
Nguyễn Quang Anh
// Gầm nhẹ một tiếng, cố gắng đè nén sự cuồng bạo trong huyết quản // Thu sát khí?
Nguyễn Quang Anh
Ngươi muốn ta trở thành phế nhân trước mặt Duy sao?
Đăng Dương
// Đứng ngoài rìa trận pháp, tay nắm chặt kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua không gian //
Đăng Dương
Ngài cứ làm đi. Ở đây đã có tôi và Hùng.
Đăng Dương
Kẻ nào dám bước vào đại điện lúc này, dù là một con ruồi, tôi cũng sẽ chém làm đôi!
Quang Hùng
// Tay bấm ấn quyết liên tục, duy trì vòng sáng bảo vệ // Đúng vậy.
Quang Hùng
Quang Anh, tập trung vào Duy! Đừng để em ấy tan biến!
Thành An
// Đang vác một bao tải Thạch Anh Tím đổ vào các kẽ hở của trận pháp // Ngài ơi cố lên!
Thành An
Em vừa mới đặt hàng một rổ Đào Tiên ở Thượng giới về đó!
Thành An
Duy mà tỉnh lại thấy Ngài xơ xác như xác ve thì em biết lấy gì dỗ em ấy ăn đây?
Trong vòng sáng, Đức Duy khẽ mở mắt, thấy gương mặt tiều tụy của Quang Anh thì tim thắt lại.
Hoàng Đức Duy
// Bàn tay run rẩy chạm vào gò má tái nhợt của anh // Quang Anh... dừng lại đi... Anh sẽ chết mất...
Nguyễn Quang Anh
// Ánh mắt đỏ rực, nắm lấy tay em hôn thật sâu //
Nguyễn Quang Anh
Chết? Anh là chủ nhân của Minh giới, cái chết không có quyền chạm vào anh khi anh chưa cho phép
Nguyễn Quang Anh
Nghe này Đức Duy! Em phải sống, phải có hình hài bằng xương bằng thịt.
Nguyễn Quang Anh
Anh muốn dắt em đi dưới ánh mặt trời, muốn cả thế giới phải quỳ dưới chân em.
Nguyễn Quang Anh
Chỉ một chút đau đớn này... bõ bèn gì?
Hoàng Đức Duy
// Nước mắt rơi lã chã, hóa thành những hạt ngọc lấp lánh tan biến vào không trung // Anh ngông cuồng quá... Em không cần cả thế giới, em chỉ cần anh thôi!
Nguyễn Quang Anh
// Nhếch môi cười tà mị // Anh cũng không cần thế giới. Anh chỉ cần em trong tim anh, và em hiện hữu trước mắt anh.
Đột nhiên, một luồng âm khí đen kịt từ bên ngoài lao thẳng vào kết giới, gây ra tiếng nổ lớn.
Quang Hùng
// Bị chấn động làm lùi lại mấy bước // Chết tiệt!
Quang Hùng
Đám đạo sĩ phương Bắc dám dùng Huyết Tế để phá trận!
Đăng Dương
// Lao vút đi như một tia chớp đen // Để tôi! Hùng, bảo vệ chủ nhân! An, trông chừng Kiều!
Thành An
// Vứt bao thạch anh xuống, rút ra hai thanh đoản đao sáng loáng // Đứa nào?
Thành An
Đứa nào dám phá đám lúc người ta đang bận rộn hả?
Thành An
Tao đang đói, tao mà cáu là tao ăn thịt hết cả lũ bây giờ!
Pháp Kiều
// Vừa duy trì chỉ đỏ vừa la lớn // An! Tập trung hộ tao cái! Đừng có nhắc đến chuyện ăn uống lúc này!
Thành An
// Xông ra cửa điện, võ công thâm hậu lộ rõ, mỗi chiêu tung ra đều mang theo linh lực vàng rực // Sư tụi mày!
Thành An
Đã bảo là đang đói rồi! Cút hết về địa ngục cho tao!
Bên trong điện, trận pháp đã đi đến hồi kết thúc. Quang Anh gục đầu vào vai Duy, hơi thở đứt quãng.
Hoàng Đức Duy
// Cảm thấy cơ thể mình nặng dần, không còn hư ảo như trước // Anh... em chạm được vào anh rồi... Da thịt anh... nóng quá...
Nguyễn Quang Anh
// Cố gắng mỉm cười, dù khóe môi đã rỉ máu // Thành công rồi... Duy của anh... em đã có cơ thể thật sự...
Nguyễn Quang Anh
Đừng sợ... Anh chỉ hơi mệt một chút, muốn nghỉ ngơi...
Hoàng Đức Duy
// Ôm chặt lấy Quang Anh, lần đầu tiên chủ động hôn lên trán anh // Ngủ đi. Giờ đến lượt em bảo vệ anh.
Quang Hùng
// Bước tới, nhanh tay đỡ lấy cả hai //
Quang Hùng
Kiều! Mang Linh Chi Vạn Năm ra đây! An! Dương! Dọn dẹp bãi chiến trường xong chưa?
Đăng Dương
// Bước vào, kiếm vẫn còn nhỏ máu đen // Đã dọn sạch. Không còn một mống nào sống sót.
Thành An
// Đi sau lưng Dương, tay cầm một bình rượu linh mới cướp được của kẻ địch // Xong rồi anh Hùng ơi!
Thành An
Em còn nhặt được bình rượu này, lát nữa cho Ngài uống là tỉnh ngay!
Pháp Kiều
// Thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán // May quá, Duy không sao là tốt rồi.
Pháp Kiều
Nhìn đi, nó có nhịp tim thật sự rồi!
Đêm nay, biệt phủ họ Nguyễn nhuốm màu máu trắng và đỏ. Một lễ Huyết Khế đầy đau đớn nhưng cũng đầy sủng ái đã hoàn thành. Kẻ ngông cuồng nhất thế gian cuối cùng đã mang được báu vật của mình ra ngoài ánh sáng, dù cái giá phải trả là nửa đời tu vi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play