Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[LingOrm] Lễ Đường Không Có Em

Chiếc Bánh Sừng Bò Vị Nắng

Tiệm bánh "L'Aube" (Bình Minh) nằm khiêm tốn ở góc phố cũ, nơi những tán cây lộc vừng đổ bóng dài mỗi khi chiều buông. Chủ tiệm là Lingling – một cô gái có đôi mắt thâm trầm và đôi bàn tay luôn vương mùi bột mì trộn lẫn hương bơ tỏi nồng nàn
Lingling yêu sự tĩnh lặng. Cuộc sống của chị gói gọn trong nhịp chày nhào bột, tiếng lò nướng "tinh" báo hiệu bánh chín và những vị khách ghé qua rồi đi như những cơn gió thoảng. Cho đến một ngày, "cơn gió" ấy mang tên Orm
Đó là một buổi chiều thứ Ba trời đổ mưa phùn, không khí se lạnh làm những tấm kính cửa sổ mờ mờ hơi nước. Tiếng chuông gió treo trước cửa vang lên lanh lảnh
Keng... keng...
Một cô gái nhỏ nhắn, mái tóc dài còn dính những hạt mưa li ti, vội vã đẩy cửa bước vào. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu be, gương mặt thanh tú bừng sáng cả không gian vốn đang chìm trong ánh đèn vàng ấm áp của tiệm
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Cho em một chiếc bánh sừng bò và một ly trà đào cam sả nóng với ạ!
Giọng nói trong trẻo, có chút gấp gáp nhưng tràn đầy sức sống
LinglingKwong
LinglingKwong
*ngước mắt lên*
Trong giây phút ấy, dường như nhịp tim của chị lỡ mất một nhịp khi chạm phải ánh mắt lấp lánh của đối phương
LinglingKwong
LinglingKwong
Em đợi một chút
LinglingKwong
LinglingKwong
Bánh vừa ra lò nên sẽ hơi nóng *đáp lại*
Giọng chị trầm thấp, điềm đạm
Cô gái ấy tên là Orm
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*ngồi xuống chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Bắt đầu hí hoáy viết gì đó*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
* Thi thoảng ngước lên nhìn ra ngoài đường*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*nhìn vào quầy bar*
Nơi Lingling đang tỉ mỉ trang trí chiếc bánh sừng bò vàng ruộm
LinglingKwong
LinglingKwong
*bưng khay bánh ra*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*ngước lên cười tươi*
Để lộ lúm đồng tiền sâu hoắm
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị chủ ơi
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Tiệm của chị thơm quá
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em đi ngang qua mấy lần rồi
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Hôm nay mới có dịp vào
LinglingKwong
LinglingKwong
Cảm ơn em
LinglingKwong
LinglingKwong
Nếu thấy ngon
LinglingKwong
LinglingKwong
Lần sau lại ghé nhé *khẽ gật đầu*
Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*cắn một miếng bánh*
Vỏ bánh giòn tan, lớp ruột bên trong mềm ẩm, thơm ngậy mùi bơ thượng hạng
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*khẽ reo lên*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Oa!
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Ngon thật sự luôn ấy
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị làm bánh bằng phép thuật à?
LinglingKwong
LinglingKwong
*phì cười*
sự ngại ngùng ban đầu tan biến*
LinglingKwong
LinglingKwong
Không có phép thuật nào cả
LinglingKwong
LinglingKwong
Chỉ có sự kiên nhẫn thôi
Buổi chiều hôm đó, Orm ngồi lại rất lâu. Cô kể cho Ling nghe về việc mình vừa chuyển đến văn phòng gần đây, về việc cô rất ghét những ngày mưa nhưng lại lỡ yêu cái không khí trong tiệm bánh này
Lingling vốn là người ít nói, nhưng chẳng hiểu sao, chị lại sẵn lòng đứng tựa vào quầy bar để lắng nghe những câu chuyện
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*lấy một tờ giấy note màu vàng, viết nhanh vài chữ*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*dán lên bảng tin nhỏ treo cạnh cửa*
"Gửi chị chủ xinh đẹp"
"Bánh sừng bò của chị đã cứu rỗi tâm trạng của em hôm nay"
"Hẹn gặp lại chị vào ngày mai!"
LinglingKwong
LinglingKwong
*đứng nhìn bóng dáng nhỏ bé của Orm*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Khuất dần sau màn mưa*
LinglingKwong
LinglingKwong
*nhìn tờ giấy note màu vàng rực rỡ trên bảng*
LinglingKwong
LinglingKwong
*Chị chạm tay vào tờ giấy*
Cảm giác như có một luồng điện nhẹ chạy qua tim
Tiệm bánh vẫn ngập tràn hương bơ tỏi, nhưng chiều nay, Lingling thấy lòng mình dường như còn có thêm vị ngọt của mật ong
Chị không biết rằng, cuộc gặp gỡ tình cờ này chính là khởi đầu cho một bản tình ca đẹp đẽ nhất, nhưng cũng sẽ là nỗi đau âm ỉ nhất trong cuộc đời mình
"Hương bánh hôm ấy thật nồng, nụ cười của em hôm ấy thật trong. Chị cứ ngỡ mình chỉ bán đi một chiếc bánh, nào ngờ lại lỡ trao đi cả một đời tâm"
END
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Xin lỗi mọi người vì đã xoá chương 1-2
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Vì mình đã viết sai
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Và mình cảm giác nó không hay
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Cho mình xin lỗi nhé
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
để bù lại sự sai sót này
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Mình sẽ viết lại và thêm 4 chương vào
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Là 8 chương
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
mình có thể ra lâu
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Vì ý tượng mình khá bí
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Nếu bạn nào đang đọc "Phía Sau Ống Kính Là Em" hoặc "Lỡ Hẹn Một Dòng Sông" thì thông cảm cho mình nhé
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Mình sẽ ra nhanh để các bạn đọc
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Xin lỗi vì sự thiếu chuyên nghiệp và sai sót
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Mong mọi người thông cảm cho mình

Những Bản Ghi Chép Màu Vàng Chanh

Đúng như lời hẹn, chiều hôm sau, khi kim đồng hồ vừa điểm 5 giờ 30 phút, tiếng chuông gió ngoài cửa lại vang lên lanh lảnh
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*bước vào*
vẫn là chiếc áo khoác màu be ấy, nhưng lần này trên tay cô có thêm một đóa hoa hướng dương nhỏ xíu
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Tặng chị chủ này!
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Để tiệm bánh của chị lúc nào cũng có nắng
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Kể cả khi trời mưa *cười híp mí*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Đặt bông hoa lên quầy thu ngân ngay sát tầm tay của Lingling*
LinglingKwong
LinglingKwong
*hơi ngẩn người*
Đã bao lâu rồi chị không nhận hoa từ một người lạ?
Hay nói đúng hơn, đã bao lâu rồi chị không để ai bước vào thế giới riêng biệt đầy mùi bột mì của mình một cách tự nhiên đến thế?
LinglingKwong
LinglingKwong
Cảm ơn em...
LinglingKwong
LinglingKwong
Orm phải không? *khẽ hỏi*
LinglingKwong
LinglingKwong
*tay cẩn thận cắm bông hoa vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Dạ đúng rồi!
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị nhớ tên em nhanh thật đấy
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Còn chị?
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em chỉ thấy bảng tên tiệm là L'Aube thôi
LinglingKwong
LinglingKwong
Chị là Lingling
Cái tên thốt ra nhẹ tênh nhưng lại khiến Orm nghiêng đầu ngắm nghía
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Lingling...
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Nghe như tiếng chuông gió vậy
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Hợp với chị lắm
Những ngày sau đó, sự xuất hiện của Orm dần trở thành một phần không thể thiếu trong nhịp sinh hoạt của tiệm bánh. Orm thường chọn đúng vị trí cạnh cửa sổ, gọi một loại bánh khác nhau mỗi ngày: khi thì bánh Tart trứng béo ngậy, khi thì Macaron đủ màu sắc, lúc lại là Muffin việt quất chua ngọt
Nhưng có một thói quen không bao giờ thay đổi: Trước khi về, Orm luôn để lại một tờ giấy note màu vàng dán lên bảng tin gỗ của tiệm
Ngày thứ 3:
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Bánh Tart hôm nay nướng hơi quá lửa một xíu nha chị Ling
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Nhưng em vẫn thích vị cháy cạnh này lắm!
Ngày thứ 7:
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Hôm nay em bị sếp mắng
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Nhưng ăn bánh của chị xong thấy đời vẫn còn xanh
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Cố lên tôi ơi!
Ngày thứ 12:
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị Ling hôm nay buộc tóc cao nhìn xinh lắm
Lingling thường đợi Orm đi khuất hẳn mới dám tiến lại gần chiếc bảng gỗ, gỡ từng tờ giấy note ra và đọc một cách trân trọng. Chị không vứt chúng đi, mà xếp gọn gàng vào một chiếc hộp thiếc cũ đựng hương liệu. Đối với một người vốn sống nội tâm như Ling, những dòng chữ nhảy múa của Orm giống như những tia nắng len lỏi vào căn hầm tối tăm bấy lâu nay
Một buổi tối cuối tuần, khi khách khứa đã vãn
LinglingKwong
LinglingKwong
*đang dọn dẹp khay kệ thì thấy Orm*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*ngồi thẩn thờ nhìn ra đường*
Ly trà đào đã cạn, và xấp tài liệu trên bàn vẫn còn dang dở
LinglingKwong
LinglingKwong
*pha một ly sữa nóng*
LinglingKwong
LinglingKwong
*Thêm một chút mật ong rồi đi tới đặt nhẹ lên bàn*
LinglingKwong
LinglingKwong
Uống đi cho ấm
LinglingKwong
LinglingKwong
Em ngồi đây ba tiếng rồi đấy
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*giật mình*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*ngước nhìn Lingling*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Đôi mắt có chút mỏi mệt nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự cảm động*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị Ling quan tâm em à?
LinglingKwong
LinglingKwong
*ngồi xuống đối diện*
LinglingKwong
LinglingKwong
*Thản nhiên đáp*
LinglingKwong
LinglingKwong
Chị không muốn khách hàng của mình xỉu trong tiệm đâu
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*phì cười*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Áp hai lòng bàn tay vào ly sữa ấm*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị Ling này
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị có bao giờ thấy cô đơn không?
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Ý em là
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Một mình loay hoay với đống bột này từ sáng đến tối ấy
LinglingKwong
LinglingKwong
*nhìn xuống đôi bàn tay mình*
Những vết chai nhỏ vì cầm khay nướng lâu ngày hiện rõ
LinglingKwong
LinglingKwong
Trước đây thì có
LinglingKwong
LinglingKwong
Nhưng từ khi có những tờ giấy màu vàng của em
LinglingKwong
LinglingKwong
chị thấy tiệm bánh...
LinglingKwong
LinglingKwong
Ồn ào hơn một chút
LinglingKwong
LinglingKwong
Theo nghĩa tốt
Ánh mắt họ chạm nhau dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng lò nướng đang nguội dần
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*bỗng nhiên vươn tay ra*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Chạm nhẹ vào mu bàn tay dính chút bột mì của Lingling*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Vậy thì sau này
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em sẽ làm cho thế giới của chị ồn ào hơn nữa nhé?
Trái tim Lingling đập mạnh. Chị không rút tay lại
LinglingKwong
LinglingKwong
* khẽ gật đầu*
Một lời hứa không chính thức được thiết lập giữa hương bơ tỏi và ly sữa mật ong
"Có những người xuất hiện, không phải để mua một chiếc bánh, mà để đánh thức một trái tim đã ngủ quên trong sự tĩnh lặng quá lâu"
END

Vị Ngọt Của Sự Thấu Hiểu

Kể từ buổi tối hôm ấy, mối quan hệ giữa Lingling và Orm bước sang một giai đoạn mới – không còn là chủ tiệm và khách hàng đơn thuần, mà giống như hai tâm hồn đang xích lại gần nhau qua từng nhịp thở của phố thị
Orm bắt đầu xuất hiện sớm hơn, đôi khi là lúc Lingling vừa mới bắt đầu nhào mẻ bột đầu tiên cho ngày mới. Cô không ngồi ở bàn khách nữa mà tự nhiên tựa cằm lên quầy bar, chăm chú quan sát đôi bàn tay điêu luyện của Lingling đang định hình từng khối bột trắng phao
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị Ling
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
sao chị không thuê thêm người làm?
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Một mình chị cứ quần quật thế này
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em nhìn mà xót thay cho mấy cái bánh luôn đó *vừa nói vừa tinh nghịch chấm một đầu ngón tay vào đống bột khô*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*quẹt nhẹ lên chóp mũi Lingling*
LinglingKwong
LinglingKwong
*Khựng lại*
LinglingKwong
LinglingKwong
*Cảm giác mát lạnh trên mũi*
LinglingKwong
LinglingKwong
*hơi ngẩn ngơ*
Chị không giận, chỉ cầm chiếc khăn sạch lau nhẹ đi, đôi mắt tràn ngập vẻ dung túng
LinglingKwong
LinglingKwong
Làm bánh cần sự tỉ mỉ
LinglingKwong
LinglingKwong
Chị sợ người khác không hiểu được 'tính nết' của lò nướng nhà chị
LinglingKwong
LinglingKwong
Với lại...
LinglingKwong
LinglingKwong
Chị quen một mình rồi
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Đó là trước khi có em thôi! *hất cằm*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*nhanh nhảu xắn tay áo sơ mi lên*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Để em giúp chị
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em không biết nhào bột
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Nhưng em biết dán nhãn và đóng hộp mà!
Thế là, căn bếp nhỏ vốn chỉ có tiếng máy đánh trứng nay thêm tiếng cười giòn tan của Orm. Sự vụng về của cô nàng – lúc thì làm đổ đường, lúc lại dán nhãn ngược – không những không làm Lingling bực bội mà còn khiến chị cảm thấy căn phòng này ấm áp hơn bao giờ hết
Một đêm muộn, sau khi cả hai cùng dọn dẹp xong xuôi, trời bỗng đổ cơn mưa rào đặc trưng của mùa này. Những hạt mưa nặng hạt quất vào cửa kính, tạo ra một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài
LinglingKwong
LinglingKwong
*pha hai tách chocolate nóng*
LinglingKwong
LinglingKwong
*Rắc thêm chút bột quế thơm nồng*
Họ ngồi bệt trên sàn gỗ phía sau quầy bar, nơi có thể nhìn thấy chiếc lò nướng vẫn còn tỏa ra hơi ấm dư thừa
LinglingKwong
LinglingKwong
Orm này
LinglingKwong
LinglingKwong
Tại sao em lại chọn tiệm bánh của chị giữa hàng trăm tiệm sang trọng ngoài kia?
Lingling phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi đã giấu kín bấy lâu
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*xoay xoay tách sứ trong tay*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*Ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm*
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Vì hương vị ở đây...
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Giống như sự chờ đợi
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em cảm thấy mỗi chiếc bánh chị làm ra đều chứa đựng một tâm tư nào đó
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Và quan trọng nhất là
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Ở đây em thấy mình được sống chậm lại
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Khi nhìn chị chăm chú vào lò nướng
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em thấy thế giới của em bớt hỗn loạn hơn
LinglingKwong
LinglingKwong
*im lặng*
Chị chưa bao giờ nghĩ rằng những việc mình làm hằng ngày lại có thể trở thành điểm tựa cho một ai đó
LinglingKwong
LinglingKwong
*đưa tay ra*
LinglingKwong
LinglingKwong
*vuốt nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của Orm do dính mưa*
LinglingKwong
LinglingKwong
Cảm ơn em đã nhìn thấy những điều đó
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
*tựa đầu vào vai Lingling*
Mùi hương gỗ nhè nhẹ từ áo khoác của Ling hòa quyện với mùi vani ngọt ngào trên tóc Orm tạo nên một sự kết nối kì lạ
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Sau này
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Dù có chuyện gì xảy ra
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Chị cũng phải làm bánh cho em ăn đó nhé
Orm Kornnaphat
Orm Kornnaphat
Em nghiện vị bánh của chị mất rồi
LinglingKwong
LinglingKwong
*khẽ siết nhẹ vai cô gái nhỏ*
LinglingKwong
LinglingKwong
*thầm hứa trong lòng*
LinglingKwong
LinglingKwong
"Không chỉ là bánh"
LinglingKwong
LinglingKwong
"Chị còn muốn dành cho em cả những gì ngọt ngào nhất của cuộc đời này"
Trên bảng tin gỗ, tờ giấy note thứ 30 không còn là những lời nhận xét về bánh nữa. Nó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ nhỏ xíu nằm ở góc khuất
"Cảm ơn vì đã để em bước vào 'Bình Minh' của chị. Ngủ ngon nhé, chị Ling của em"
Đêm đó, Lingling không cất tờ giấy vào hộp thiếc. Chị để nó ngay trên gối nằm của mình, như một lời nhắc nhở rằng: Hóa ra, hạnh phúc đôi khi chỉ là một chút vị ngọt lan tỏa giữa đêm mưa
END
abu_chicken_lo
abu_chicken_lo
Nhớ làm bánh cho Orm mỗi ngày nhé =)))

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play