Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Iruma] Xin Đừng Ăn Tôi-!!

# Cầu Được Ước Thấy

Căn phòng nhỏ như bị nuốt trọn bởi bóng tối, chỉ còn sót lại thứ ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ đặt lệch trên đầu giường. Ánh sáng ấy không đủ soi sáng không gian, mà chỉ đủ làm nổi lên những đường nét rời rạc—góc tường, mép bàn, và gương mặt đang đỏ bừng vì kích động của một thiếu nữ. Ánh sáng thứ hai đến từ màn hình điện thoại, xanh lạnh và sống động, phản chiếu trong đôi mắt mở to, long lanh một cách gần như… cuồng loạn. Cô nằm quắn quéo trên giường, hai tay siết chặt chiếc điện thoại như thể sợ nó sẽ biến mất bất cứ lúc nào. Cả cơ thể run lên từng hồi, không rõ vì lạnh hay vì thứ cảm xúc đang dâng trào không kiểm soát. “Đệt—!! Ôi trời ơi—!!” Giọng cô vỡ ra thành từng mảnh, nửa như hét, nửa như cười. “Narnia… đẹp trai quá— chết mất—!!” Cô lăn qua một bên, chôn mặt xuống gối, nhưng tiếng lẩm bẩm vẫn bật ra, méo mó vì bị vải gối bóp nghẹt. “Kalego cũng… ugh… cái ánh mắt đó… chết tiệt… ai cho phép đẹp vậy chứ…” Ngón tay cô run rẩy lướt màn hình, dừng lại ở từng bức ảnh fanart được vẽ tỉ mỉ đến từng chi tiết. Mỗi khung hình như một cái bẫy, kéo cô lún sâu hơn vào thứ khoái cảm méo mó nhưng ngọt ngào. “Commission này… quá đáng thật… liếm cũng không đủ…” “Ta muốn mọc kiu— để.. để” “Nổ mẹ quần rồi” Cô bật cười, một tràng cười nhỏ nhưng kéo dài, mang theo thứ âm sắc nguy hiểm—một ranh giới mong manh giữa đam mê và ám ảnh. Căn phòng xung quanh cô dần hiện rõ khi mắt quen với bóng tối. Trên tường, trên bàn, trên kệ sách—không còn chỗ trống. Từng khoảng không đều bị lấp đầy bởi hình ảnh của hai cái tên duy nhất: Kalego. Narnia. Poster lớn, ảnh in nhỏ, card, móc khoá cũ, gối ôm—một thế giới thu nhỏ, xoay quanh hai nhân vật bước ra từ bộ truyện Iruma-kun, đến ma giới rồi đây-!!” Không phải yêu thích đơn thuần. Đó là sự sùng bái. Đột ngột, ngón tay cô khựng lại. Một thông báo bật lên, nhỏ bé nhưng chói mắt giữa màn hình. Một sự kiện hợp tác—một thương hiệu nước giải khát bắt tay cùng bộ truyện cô tôn thờ. Nội dung không có gì đặc biệt… nếu không phải là phần quà tặng kèm. Hai chiếc móc khoá chibi. Kalego. Narnia. Đáng yêu đến mức…phát điên. Con ngươi cô co lại. Không có một giây do dự. Chiếc chăn bị hất tung. Cô bật dậy, tóc rối tung, hơi thở gấp gáp. Tay vơ đại chiếc áo khoác treo trên ghế, chân đã chạm đất trước khi não kịp xử lý hết thông tin. “Phải lấy.” Giọng cô khàn đi, nhưng chắc nịch. “Bằng mọi giá.” —— Cửa hàng tiện lợi sáng trưng giữa đêm, như một ốc đảo giữa biển tối. Cô lao vào bên trong, không khác gì một con thú săn mồi đánh hơi thấy con mồi của mình. Ánh mắt quét nhanh qua từng kệ hàng, từng thùng sản phẩm, cho đến khi— Cô thấy chúng. Hai chiếc móc khoá nhỏ bé treo lủng lẳng, nhưng lại mang sức hút khủng khiếp. Đôi tay cô run lên khi cầm lấy. “Há…” Một tiếng cười bật ra, nhỏ nhưng méo mó vì sung sướng. “Cưng quá…” “Đáng yêu đến rỉ nước..” Không gian xung quanh dường như biến mất. Chỉ còn lại cô và “chiến lợi phẩm”. —— Trên đường về, đêm đã sâu hơn. Không khí lạnh len qua lớp áo mỏng, nhưng cô chẳng buồn để ý. Cô đang mải ngắm nghía hai chiếc móc khoá, xoay qua xoay lại, như thể chỉ cần rời mắt một giây thôi, chúng sẽ tan biến. Và rồi— Một cái bóng lướt qua. Nhanh. Rất nhanh. Lớn đến mức che khuất cả ánh đèn đường trong thoáng chốc. Cô khựng lại, ngẩng đầu. “…Chim à?” Một nhịp im lặng. Cô nhún vai. “Chắc vậy.” Thế giới của cô quá nhỏ để chứa những điều bất thường. Cô tiếp tục bước đi. —— Căn phòng lại chìm trong bóng tối. Hai chiếc móc khoá được đặt ở vị trí trang trọng nhất—ngay trung tâm của “thánh địa” nhỏ bé ấy. Cô ngã vật xuống giường, ôm gối, nụ cười vẫn chưa tắt trên môi. “Mong là…” Giọng cô nhỏ dần, tan vào bóng tối. “…đêm nay sẽ mơ thấy hai người…” Hơi thở đều lại. Không gian lặng đi. Nhưng đâu đó—có thứ gì đó… đã nghe thấy. —— Khi cô mở mắt. Trần nhà quen thuộc đã biến mất. Thay vào đó là một khoảng không xa lạ—rộng lớn, lạnh lẽo, và mang theo một cảm giác… không thuộc về thế giới con người. Cơ thể cô nặng trĩu. Không. Không phải nặng— Mà là khác. Từng đầu ngón tay, từng nhịp thở… đều xa lạ như thể chúng chưa từng thuộc về cô. Cô cố cử động. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Có thứ gì đó… không đúng. Không chỉ là nơi chốn. Mà là chính cô. Ở khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ chậm rãi trồi lên, lạnh như nước sâu: Cô đã đạt được điều mình mong muốn. Nhưng cái giá— Có lẽ, còn vượt xa trí tưởng tượng.
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Holy shit
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Ta đang ở đâu thế này-!!
Trong tầm nhìn cô, trước mắt là một khoảng rừng tối, nó hơi ẩm thấp và khá đáng sợ
Hơi hoang mang và cũng tò mò, cô lòm còm đứng dậy, mà nhìn ngó xung quanh
Dù trong tìm thức vô cùng sợ hãi nơi xa lạ, nhưng sự tò mò— “Giết chết trí khôn” cô vẫn lựa chọn đi thám tính xung quanh
Đi một lúc
Thì cô bắt gặp một cảnh tượng.. khiến mọi nhận thức của cô đứng lại
Một con.. quái thú to bự đang nằm.. trong một vũng máu to lớn
Haneda Yuki
Haneda Yuki
M-Mơ thôi..
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Là— là mơ nhỉ?
Haneda Yuki
Haneda Yuki
F*ck-!?
Mặt cô tái mét, nhưng.. cô vẫn lì lợm mà tiến lại
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Mơ thôi mà
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Chắc không chết
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Hêhhehe
Con quái thú trước mặt nằm im bất động
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Ô
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Nó chết rồi à?
Haneda Yuki
Haneda Yuki
//đưa ta chạm vào nó//
Bỗng từ cái chạm đó, con quái thú to lớn ấy từ từ tan rã ra thành những mảng ánh sáng kì lạ, nó từ từ bao chùm lấy cô, như thể cô đang hút lấy nó
Haneda Yuki
Haneda Yuki
What!?
Haneda Yuki
Haneda Yuki
The
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Heck!?
Haneda Yuki
Haneda Yuki
???
Nó như một nguồn sức mạnh từ lạ, cuộn trào xâm nhập vào trong cơ thể cô
Cảm giác chân thật đến mức cô không tin đó là mơ
Cho đến khi…
Haneda Yuki
Haneda Yuki
//chưởng ra một tia sáng phá nát cái cây//
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Đù-!?
Haneda Yuki
Haneda Yuki
C-Cái
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Đéo
Haneda Yuki
Haneda Yuki
Gì thế!??
Không thể tin được
Đang trong cơn sản cười hố hô như bị hâm
Thì cô vô tình thấy hình bóng mình dưới nước
Lúc đó cô mới hoảng hồn khi thấy nhung nhan của mình đã bị thay đổi
“WHAT THE F”CK”
“THẰNG CHA ĐẸP TRAI NÀY LÀ AI!?”
“Tao mọc chim thật à!???”
NovelToon

# Vụ Nổ Để Đời

Ha ha—
Tôi là Haneda Yuki
À không..
Bây giờ là Silaz
Một kẻ vô tình ngủ mơ kiểu gì xong bị kéo vào một thế giới kì lạ và bị mắc kẹt ở đây..
Hiện tại.. tôi đã đi lang thang được.. 3 ngày rồi..
Sắp chết đói rồi-!!!
Silaz
Silaz
Holy—
Silaz
Silaz
Đi lạc trong đây—
Silaz
Silaz
3– 3 ngày rồi
Silaz
Silaz
Đêm ngủ trên cây riết, mình tưởng mình thành khỉ rồi
Silaz
Silaz
Đau vai ngáy chết đi được
Silaz
Silaz
T-Tuy có thể dùng ma thuật..
Silaz
Silaz
Nhưng màa
Silaz
Silaz
Lúc có lúc không là sao-!!!!! //Đưa tay ra cố gắng vận ma lực//
Silaz
Silaz
Từ từ bình tĩnh
Silaz
Silaz
Mình phải kiểm soát được..
Silaz
Silaz
Nếu không mình sẽ chết mất-!! //ngồi xếp bằng//
Silaz
Silaz
Xem nào—
Silaz
Silaz
Mấy đứa như mình hay có bàn tay vàng hay buff bẩn chó má gì đó—
Silaz
Silaz
Ừm để xem nào— //nhắm mắt//
Silaz nhắm mắt lại, đứng lặng giữa khoảng đất trống hoang tàn. Gió thổi lùa qua, cuốn theo bụi mịn bay là là sát mặt đất. Không gian yên ắng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim dồn dập trong lồng ngực cậu. Cậu cố gắng cảm nhận khí tức xung quanh và bên trong cơ thể mình. Những dòng năng lượng mờ nhạt, rời rạc như đang trốn tránh sự kiểm soát. Silaz nghiến chặt răng, toàn thân căng cứng, dồn toàn bộ sức lực để kéo chúng hội tụ lại. Nhưng nỗi sợ vẫn len lỏi. Tim cậu đập nhanh hơn, hơi thở trở nên gấp gáp. Một ý nghĩ lạnh lẽo thoáng qua khiến sống lưng cậu run lên. “...Mày phải dùng được sức mạnh…” — giọng cậu khàn đi, gần như ép ra từng chữ — “Nếu không… mày sẽ chết tại đây, Silaz à!!” Cậu dồn toàn bộ ý chí vào bên trong. Một lúc sau— Silaz mở bừng mắt. Ánh nhìn không còn dao động mà trở nên cứng rắn, kiên định. Trong lòng bàn tay cậu, một điểm sáng xanh đen bắt đầu ngưng tụ. Nó nhỏ, nhưng đặc quánh, xoáy nhẹ và phát ra luồng áp lực khiến không khí xung quanh rung lên khe khẽ. Cánh tay cậu run rẩy vì quá tải. Không chần chừ, cậu dốc toàn bộ sức lực còn lại, vung tay ném mạnh về phía trước. Quả cầu lao đi, để lại một vệt khí mờ. **ẦM!!!** Một vụ nổ vang dội. Mặt đất chấn động dữ dội, đất đá bị hất tung, bụi khói cuộn lên mù mịt. Dư chấn lan rộng khiến không gian như rung lên trong vài giây ngắn ngủi. Silaz khuỵu xuống, rồi ngã ngồi hẳn ra đất. Hai tay chống phía sau, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu thở hồng hộc, gương mặt tái mét, toàn thân như bị rút cạn sức lực. Trước mặt cậu là một mảng rừng bị quét sạch Nhưng rồi— Khóe miệng cậu chậm rãi cong lên. Một nụ cười thoả mãn, pha lẫn kiệt quệ.
Silaz
Silaz
Duma
Silaz
Silaz
Ta làm được rồi-!!
Vừa cười hớn hở được đôi chút thì mắt cậu đã tối sầm đi và lăn đùng ra ngất

# Nhận Làm Cháu Cưng

Khi mở mắt lần nữa, thứ đầu tiên đập vào thị giác cậu không phải là trần nhà quen thuộc. Ánh sáng dịu. Không khí ấm. Một căn phòng xa lạ—nhưng được chăm chút đến mức gần như… hoàn hảo. Từng chi tiết chạm trổ trên tường, từng đường viền gỗ, đều mang một cảm giác vừa tinh xảo, vừa dịu dàng đến kỳ lạ. Silaz không cử động ngay. Cậu nằm yên, nhìn. …Quá yên tĩnh. “…Mình đang ở cái nơi đéo nào vậy?.” Giọng cậu khàn nhẹ, như thể còn chưa kịp thích nghi với việc… tồn tại. Cạch— Cánh cửa khẽ mở. Một âm thanh nhỏ thôi, nhưng lại khiến không gian như gợn sóng. Silaz nghiêng đầu. Người bước vào… không hề xa lạ. “À… ừm…” Người kia ngập ngừng, tay vẫn còn đặt trên tay nắm cửa. “Cậu… thấy ổn hơn chưa?” Giọng nói ấy. Gương mặt ấy. Cái cách đứng lúng túng, ánh mắt dè dặt nhưng lại chứa đầy thiện ý— Thời gian như bị bóp méo trong khoảnh khắc đó. Đồng tử Silaz co rút lại. “…Iruma?” Âm thanh phát ra gần như không qua suy nghĩ. Không khí đông cứng. Tim cậu đập—một nhịp. Hai nhịp. Rồi bùng nổ. “I—Iruma?!!” Cậu bật dậy, nhanh đến mức suýt mất thăng bằng. Hai tay ôm chặt lấy đầu, như thể nếu không làm vậy, mọi thứ sẽ vỡ tung ra khỏi não bộ. Không thể nào. Không thể nào. Không thể nào. Nội tâm gào thét, chồng chéo, hỗn loạn: Mơ à? Không, không giống mơ— Đờ fuck, Iruma kìa— Không đời nào— Cậu ngẩng phắt lên trần nhà, ánh mắt gần như điên loạn nhưng lại sáng rực một cách kỳ dị. Rồi— Cười. Một nụ cười kéo căng đến cực hạn, méo mó giữa ranh giới của vui sướng và mất kiểm soát. “Ha…” “Ha ha…” “Ha ha ha—!” “Ta… ta xuyên vào *Mairimashita- Iruma-Kun* rồi!!”
————
Silaz
Silaz
//gải đầu// haha—
Silaz
Silaz
“Mình nên phát ngôn sao để nói rõ thân phận đây”
Trước mắt cậu là ba hình dạng, một cao gầy, một nhỏ thấp, một con mèo.. Đang quan sát đánh giá cậu
Silaz
Silaz
Hmm— cái đó.. haha //gải má//
Iruma
Iruma
C-Cậu..
Bỗng Silaz quỳ xuống đất
Silaz
Silaz
“Thôi thì… giở trò tiểu nhân đi” //cắn răng//
Silaz
Silaz
Huhu //mếu máo//
Silaz
Silaz
Thật ra cháu là..
Sullivan
Sullivan
Hay cháu làm cháu ta đi
Chưa kịp diễn đã bị một câu nói khiến cậu nuốt hết những lời sắp nói vào trong
Silaz
Silaz
Ha-Hả? //đơ ra//
Sullivan
Sullivan
//tiến lại gần cầm lấy tay Silaz quỳ một gối// đứa trẻ đáng yêu này, xin con hãy nhận ra làm ông
Silaz
Silaz
NovelToon
Silaz
Silaz
//mặt mũi cứng đờ//
Silaz
Silaz
“Thấy mẹ rồi, có khi nào ta cầm nhầm kịch bản của Iruma— nhân vật chính không?”
Silaz
Silaz
“Cái quái gì vậy-!?”
——————
Iruma
Iruma
Con người?
Iruma
Iruma
Kh-Không thể nào..
Iruma
Iruma
Tai của cậu..
Silaz
Silaz
Haha— chuyện kể ra cũng dài..
Silaz
Silaz
“Má giờ nói ra hết chắc ba người này tưởng ta có vấn đề về não”..
Silaz
Silaz
“Nên bốc phết vậy..”
—Silaz thuật lại những gì bản thân đã gặp phải—
Sullivan
Sullivan
Hmm
Sullivan
Sullivan
Vậy là cháu đang đi mua đồ bị một thứ gì đó gắp đi, khi tỉnh dậy đã ở đây…
Sullivan
Sullivan
Và đi lanh quanh chạm vào một con thú xong có hình dạng này?? //nhìn Silaz từ trên xuống dưới đánh giá//
Silaz
Silaz
V-Vâng..
Sullivan
Sullivan
Không có bị nguyền rủa..
Sullivan
Sullivan
Hmmm //kéo má//
Sullivan
Sullivan
//Xoa má, chọt người//
Sullivan
Sullivan
Không có gì bất thường..
Sullivan
Sullivan
Chắc là sau khi hấp thụ con ma vật đó.. chắc cháu đã biến hành hình dạng của nó do một số dị dạng..
Sullivan
Sullivan
Thôi kệ-!!
Sullivan
Sullivan
Dù gì, hiện tại Iruma vad Silaz sẽ là hai đứa cháu của ta-!! //kéo hai người lại ôm//
Sullivan
Sullivan
Mà khoan đã
Sullivan
Sullivan
//búng tay là một cái bình thuốc lớn đổ lên người Silaz//
Sullivan
Sullivan
Để cho chắc ăn vẫn phải khử mùi con người-!!
Sullivan
Sullivan
Tuyệt đối cả hai không để lộ thân phận-!
Sullivan
Sullivan
Cũng đừng để bị thương
Sullivan
Sullivan
Nếu không sẽ bị ăn thịt đấy-!!
Iruma
Iruma
V-Vâng
Silaz
Silaz
Dạ—
Má!! Phấn khích quá, phấn khích quá-!!
Quả cầu được ước thấy này hơi siêu to khủng lồ đó..
N-Nếu như vậy.. thì— thì.. mình.. mình sắp
ĐƯỢC GẶP KALEGO BẰNG XƯƠNG BẰNG THỊT RỒI-!!
YAH HÚ TUYỆT VÃI CẢ LINH HỒN-!!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play