[ Jenlisa ] Ma Nữ Yêu Tôi _ Cover
Về Việt Nam
Lalisa Manobal
Yahhhh...Xin chào Việt Nam, Lalisa tôi đã đến rồi đây.
BamBam
Này Lisa, cậu đừng quên đã hứa gì với tớ. Đến Việt Nam rồi cậu phải dẫn tớ đi ăn cho ngập mặt đấy nhé.
Kim Jisoo
Bam Bam à, cậu không biết mục tiêu của Lisa sang đây chính là tìm một nàng tiên miền tây thật xinh đẹp mỹ miều để rước về làm dâu Thái hay sao? Chậc chậc...dẫn cậu đi ăn hả? Nằm mơ đi.
Từ đất nước Thái Lan xa xôi, cả ba người Lalisa, Jisoo và Bam Bam hiện đang đứng trên quê hương Việt Nam và vẫy tay chào nồng hậu với mảnh đất sen hồng mang tên Đồng Tháp.
Riêng bản thân Lisa luôn ấp ủ một tình yêu vô bờ bến giành cho Việt Nam thân thương, từ con người đến cành cây ngọn cỏ nơi đây đều thật sự mộc mạc và gần gũi đến lạ thường.
Lalisa trên thương trường chính là nhân vật luôn được người khác săn đón và kính trọng, cô có tất cả từ nhan sắc đến tiền tài và danh vọng nhưng trái tim cô vẫn thế.
Chẳng muốn yêu bất kỳ ai chỉ vì cô đã đem trọn lòng mình gửi gấm hết vào vẻ đẹp đơn sơ, giản dị của những người con gái vẫn hay mặc chiếc áo bà ba, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt chèo xuồng nơi miền tây sông nước, hình ảnh kiều diễm đó cô đã nguyện khắc sâu mãi trong tâm trí và sẽ không bao giờ để nó có thể phai nhòa đi...
Kim Jisoo
Lili à, đừng nói với tớ là chúng ta sẽ ở trong căn nhà này nha.
BamBam
Không phải đâu Jisoo, nói chính xác hơn là một cái chồi không hơn không kém.
Lalisa Manobal
Hai người thật là....tôi thấy nơi này rất tốt mà, biệt thự xa hoa sống mãi cũng chán rồi, giờ hãy thử cảm giác nhà tranh vách lá đi nào.
BamBam
Hãy cho tớ một vé về lại Thái Lan. [ tựa đầu vào vai Jisoo nói với giọng điệu yểu xìu ]
Kim Jisoo
Cho tớ đu dây ké theo máy bay của cậu cũng được.
Lalisa Manobal
Hai người cứ về đi, từ đây tới hết năm sau cũng không cần nhận lương thưởng nữa. [ kéo vali đi thẳng vào nhà sẵn tiện bỏ lại một câu hăm dọa với hai con người cứ đứng ở phía sau đang trưng ra bộ mặt bất mãn kia ]
Gì chứ? Đụng tới tiền là không ổn rồi, cả Jisoo và Bam Bam liền tỉnh hồn lật đật chạy theo bóng lưng Lisa đi vào bên trong nhà.
Căn nhà gỗ của bọn họ nằm ngay trên một con đường đá nhỏ, cách một khoảng không xa cũng có rất nhiều nhà dân sinh sống, Lisa cố tình chọn mua lại căn nhà nằm ngay nơi có đồng ruộng mênh mông, phía trước nhà chính là con sông quê nước chảy êm đềm vô cùng thanh bình, điều đó hoàn toàn đúng theo ý muốn của Lisa khi chưa đặt chân đến nơi đây.
Tối đến, tiếng ếch nhái cứ vang dội khắp nơi, vì là ở quê nên người dân đi ngủ từ rất sớm, cả con đường tối mịt chỉ có duy nhất căn nhà của cô là còn sáng đèn.
Cả ba người họ đang nằm trên chiếc giường tre, phía ngoài cùng là Lisa, ở giữa là Bam Bam và tuốt ở trong vách không ai khác ngoài Jisoo.
Không người nào có thể chợp mắt được vì đơn giản một điều rằng họ đã bị những âm thanh lạ phía bên ngoài dọa cho sợ hãi.
Lalisa Manobal
[ đang thầm niệm phật trong lòng ]
Đừng ai nghĩ Lisa tốt bụng, chỉ là do số cô đen đủi vừa rồi oẳn tù tì thua Jisoo và Bam Bam nên mới cam tâm không tình nguyện mà nằm ở ngoài cùng thôi...
Kim Jisoo
Bà nội cha đây, đứa nào nói về quê vui lắm, ờ...vui ghê, vui rớt nước mắt. [ lúc đầu ra khỏi mền mà dở giọng trách móc ]
BamBam
Tất cả là tại cậu đấy Lisa, lúc cậu bỏ tiền ra mua nhà, cậu có nghĩ tới tình cảnh này chưa vậy?
Lalisa Manobal
A di đà phật, khúc này bần tăng thật sự chưa ngờ tới.
Ba người, ba cái mền quấn chặt trông chẳng khác gì ba đòn bánh tét cỡ bự, ở bên Thái đối với những chuyện ma cỏ thật sự chẳng xa lạ gì đối với Lisa, có điều bản tính trời sinh của cô là rất sợ ma nhưng giờ phút này vì sĩ diện cô không thể nào phô bày nỗi sợ của mình ra bên ngoài được, làm thế chắc chắn Jisoo và Bam Bam sẽ cười cô cho đến lúc về lại Thái mất...
Kim Jisoo
Tớ nghe nói những nơi như thế này rất thường xuyên xuất hiện ma đó.
Lalisa Manobal
Còn tớ thì mong thứ đó hãy mau mau xuất hiện để nhét đất sét vào cái miệng xinh xắn của cậu cho cậu khỏi nói thêm những điều xui xẻo nào nữa đó Jisoo. [ bật người dậy chồm qua kí một cái thật đau vào phần đầu lú ra ngoài mền của Jisoo ]
Cũng vừa lắm trong hoàn cảnh này bộ chưa đủ sợ hay sao mà còn dám mở miệng nhắc đến những thứ không nên như thế, người ta thường nói họa từ miệng mà ra quả thật là chẳng sai chút nào mà.
Nhà Hoang?
Sau một đêm thức trắng, cả ba cặp mắt của ba con người ngoại quốc kia đều đã điểm nhẹ một chút quầng thâm, lạ chỗ chỉ là phụ còn nguyên nhân chính thì không cần nói cũng biết là do lá gan của họ quá bé nhỏ.
Tiếng gà gáy vừa vặn vang lên báo hiệu cho một ngày đồng áng mới, trong khi những người nông dân phải vác cuốc đi làm ruộng thì cả Lisa và hai người kia mới an tâm mà chợp mắt.
Đánh một giấc thật dài cho đến tận chiều, Lisa là người thức dậy trước nhất trong cả ba.
Lalisa Manobal
[ lờ mờ rửa mặt cho tỉnh táo rồi khoác lên người một chiếc áo da hàng hiệu định bụng sẽ đi tìm chút gì đó mua về cho cả bọn lót dạ ] Hai con sâu ngủ các cậu liệu mà trông chừng đồ đạc cho cẩn thận, tớ đi ra ngoài đầu đường mua ít đồ ăn.
BamBam
Ừm ừm...tớ đang nhắm mắt trông chừng nhà nè, cậu cứ yên tâm đi đi. [ gật gật đầu nhựa giọng đáp lại lời Lisa ]
Lalisa Manobal
[ híp mắt nghi hoặc không biết là có nên tin tưởng được hay không nữa, liếc mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại đã hiển thị hơn 17 giờ chiều ]
Nhìn sắc trời hơi tối dường như là đang chuyển mưa thì phải.
Lalisa Manobal
[ mặc kệ, lấy ví tiền rồi nhanh chóng đi ra ngoài, dọc trên con đường đá nhỏ rảo bước đi trong cái nhìn ngơ ngác của những người dân gần đó ]
Cô cũng biết dân ở quê người ta sống có tình có nghĩa, hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau, vì thế khi xuất hiện người lạ họ liền có thể một phát mà nhận ra ngay, huống chi vẻ bề ngoài của cô lại vô cùng sắc sảo đậm chất người con của Thái Lan, cho nên nét đẹp nghiêng thành đổ nước đó có khiến cho người khác bị thu hút cũng không phải chuyện lạ lẫm gì cho cam...
Nhân Vật Chung
Á á người nước ngoài nè.....hé lô, hao a du, am phai thanh kiều èn du.
Lalisa Manobal
[ dừng bước trước một cửa tiệm tạp hóa nhỏ, còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị một cô gái thoạt nhìn có vẻ kém tuổi hơn cô cướp lời mất, thật sự rất muốn cười vì sự đáng yêu của cô gái này ]
Có phải hay không những người ở miền tây đều thân thiện và dễ mến như thế?
Lalisa Manobal
Hello em, cô bé dễ thương.
Nhân Vật Chung
Ủa? Chị biết tiếng việt hả? Sao không nói sớm, làm hại rặng hết vốn liếng tiếng anh ra nói mệt muốn chết vậy á.
Lalisa Manobal
Là em cướp lời chị trước mà, chị đã kịp nói gì đâu nè.
Nhân Vật Chung
Thiệt hả? Em kì cục hết sức hé. - Cô gái vừa nói vừa ngại ngùng vò vò vạt áo khiến cho nó nhăn nhúm lại hết trơn mà vẫn chưa chịu buông.
Lalisa Manobal
Em bán cho chị vài gói mì với lại mấy chai nước suối nhé. [ mỉm cười lên tiếng chữa thẹn cho cô gái nhỏ ]
Nhân Vật Chung
Dạ có liền, chị đẹp chờ em một lát.
Lalisa Manobal
[ trong thời gian chờ đợi, đứng nhìn dáo dác xung quanh một vòng ]
Quả thật ở đây ngoài nhà dân thì chỉ duy nhất mỗi nơi này là có tiệm tạp hóa nhưng cách chỗ của cô ở cũng khá xa.
Nhìn bầu trời bắt đầu xuất hiện mây đen, gió cũng đang từ từ thổi lên ắt hẳn là sắp mưa đến nơi rồi.
Lalisa Manobal
[ lắc đầu ngán ngẩm ]
Số cô đúng là xui xẻo mà, được dịp về quê thì lại đúng ngay mùa mưa, như vậy thì còn đi chơi bời được gì nữa chứ?
Nhân Vật Chung
Của chị hết ba chục, mà tại chị đẹp nên em lấy hai chín ngàn thôi.
Lalisa Manobal
[ nghe vậy liền cười tươi rối, móc trong túi ra một tờ tiền màu hồng mệnh giá năm mươi nghìn dúi thẳng vào tay cô gái ] Chị cảm ơn rất nhiều, nhưng vì em cũng dễ thương nên không cần phải thói tiền lại cho chị, được chứ? Thôi chị về nhé, gặp lại em sau.
Nhân Vật Chung
Cô gái cầm lấy tờ tiền vẫy vẫy tay nói vọng theo bóng lưng Lisa: - Chị đẹp, chị tên là gì vậy?
Lalisa Manobal
Chị tên Lisa. [ ngoáy đầu lại trả lời ]
Phác Thái Anh
Còn em tên Thái Anh, tạm biệt chị Lisa xinh đẹp nhé.
Lalisa Manobal
[ gật đầu, vẫy tay chào Thái Anh rồi cũng tức tốc chạy thật nhanh về nhà kẻo lại mắc mưa ]
Nhưng đúng thật càng trốn tránh thứ gì thì nó lại càng đến nhanh hơn ta nghĩ.
Lalisa Manobal
[ cơn mưa lớn bất chợt đổ ào ạt xuống khiến cho trở tay không kịp, cởi hẳn chiếc áo khoác da che lên cho không bị ướt rồi cấm đầu chạy, được một lúc, nhìn thấy bên tay phải có một ngôi nhà vô cùng lớn được xây dựng bằng gỗ liêm rất tráng lệ nhưng đã nhuốm màu cũ kĩ của thời gian ]
Dường như nó đã bị bỏ hoang từ rất lâu về trước.
Lalisa Manobal
[ không chần chừ được nữa, chạy thẳng một mạch vào mái hiên của ngôi nhà đó mà trú mưa, đứng đó giũ giũ chiếc áo khoác và vuốt lại mái tóc nâu ngắn ngang vai đã sớm ướt nhẹp của mình, ngồi bẹp xuống nền gạch, đầu tựa vào một góc cửa mà thở dài ]
Mưa nặng hạt tới như vậy thì chắc có lẽ phải rất lâu nữa mới có thể tạnh...
Lalisa Manobal
Sao vậy nè? Điện thoại đời mới nhất mà lại dễ dàng hư đến thế hả ta? [ bực dọc vỗ vỗ chiếc điện thoại trong tay mình ]
Rõ ràng là đâu có bị ướt nhiều nhưng vì cớ gì lại khởi động không lên. Ở chỗ này vừa tối vừa lạnh, cô chỉ muốn tìm một chút ánh sáng vậy mà cũng bằng không, thiệt tình.
Lalisa Manobal
[ chán nản nhét lại điện thoại vào túi áo, ngồi ngẫm nghĩ kĩ thì thấy có chút kỳ lạ ]
Khi nãy lúc đi ngang qua đây tại sao cô lại không nhìn thấy căn nhà to tướng này chứ? Hay là do cô vừa đi vừa mải mê nhìn cảnh sông nước nên không để ý...
Lalisa Manobal
Căn nhà này cũ như vậy, chắc là không có ai ở đâu ha.
Nói là nói vậy thôi chứ thật tâm trong lòng cô đang rất sợ hãi nha.
Nhân Vật Chung
Ai nói là không có người ở...
Cô Ấy Là....
Nhân Vật Chung
Ai nói là không có người ở.
Lalisa Manobal
[ một giọng nói lạnh lẽo bất chợt truyền đến bên tai khiến cho phải dựng cả tóc gáy lên, giật mình lúng túng đứng bật người dậy nhìn về phía sau lưng mình ]
Một người con gái tóc đen dài được tết gọn gàng, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa lớn bước ra ngoài giương ánh mắt khó hiểu nhìn đến cô.
Lisa sắp xỉu đến nơi rồi, vì sao à? Vì cô gái trước mặt đang mặc áo bà ba đó, chính xác là một thân áo bà ba màu vàng kết hợp với quần phi bóng trắng. Ôi chính cái hình ảnh xinh đẹp, thục nữ này đã khiến cho Lisa phải lặn lội tận đất nước Thái Lan xa xôi sang đây chỉ để được một lần chứng kiến tận mắt.
Trong cơn mưa gió, nơi đây hoàn toàn không có chút ánh sáng nào ngoài những lần sấm nổ chớp nhoáng.
Lalisa Manobal
[ vẫn đứng cách người con gái đó một khoảng khá xa để không bị cho là vô lễ với người ta, mỗi khi ngoài trời chớp lên một cái thì liền tận dụng để nhìn kĩ gương mặt người trước mặt một lần và kết quả là chỉ có thể thầm thốt lên trong lòng ] "Quá đẹp"
Nhân Vật Chung
Đã xin phép ai chưa mà dám vào đây trú mưa? - Cô gái vừa nói vừa nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
Lalisa Manobal
Thành thật xin lỗi cô, do mưa to quá tôi không nghĩ được nhiều nên đành đánh liều mượn tạm mái hiên nhà cô một lát. [ cố tình dùng những lời lẽ dễ nghe nhất ]
Làm sao mà cô dám nói nhìn căn nhà này có vẻ rất giống nhà hoang nên cô mới vào mà không cần xin phép ai. Giờ thì hay rồi, chủ nhà đang đứng trước mặt và phàn nàn cô kia kìa...
Lalisa Manobal
Nếu...nếu tôi làm phiền đến cô thì tôi sẽ đi ngay, cảm ơn vì đã cho tôi trú mưa nãy giờ. [ nói xong liền nhanh tay thu gom áo khoác và túi đồ ăn chuẩn bị rời đi ]
Nhân Vật Chung
Đứng lại. - Cô gái vẫn lạnh nhạt cất tiếng.
Lalisa Manobal
Tôi còn quên gì sao ta?
Cô gái bật cười vì vẻ ngốc nghếch của Lisa, con người này nhìn bề ngoài xinh đẹp nhưng sao lại thật thà đến thế này có khi nào bị người khác dụ dỗ bắt cóc cũng nên.
Nhân Vật Chung
Vào cũng đã vào rồi, sao không ở lại thêm chút nữa....hay là sợ tôi ăn thịt cô? - Cô gái nhấc bước chân tiến đến gần sát người Lisa mà thì thầm.
Cuộc đời Lisa chưa bao giờ bị một người con gái áp đảo như thế này, đây có đúng thật sự là gái miền tây không vậy? Theo trí nhớ của cô thì đúng lý ra là họ phải thùy mị, nết na lắm, chứ đâu phải như cô gái này đâu.
Lalisa Manobal
[ sợ hãi lùi lại mấy bước, chẳng hiểu là do trời mưa lạnh hay vì cái gì mà khi cô gái này bước đến gần, liền cảm thấy rùng người, nổi cả da gà da vịt lên hết trơn hết trọi ]
Nhân Vật Chung
Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Đến từ đâu?
Lalisa Manobal
Lisa....Lalisa Manobal, hai mươi bốn tuổi, đến từ Thái...Thái Lan. [ lấp bấp trả lời ]
Nhân Vật Chung
Thật xinh đẹp, có bạn trai hay chồng con gì chưa? - Cô gái bỡn cợt vuốt ve gò má Lisa.
Lalisa Manobal
Không...không có chồng nhưng sẽ lấy vợ.
Cô gái nghe xong liền cười lớn tựa như Lisa đã trả lời đúng theo ý muốn của cô ta vậy.
Lalisa Manobal
[ thật sự khó hiểu ]
Cô ta có phải là bị điên rồi không? hay vì là người ở quê nên chuyện yêu đương giữa nữ và nữ vẫn rất khó chấp nhận.
Lalisa Manobal
[ cuối cùng chốt lại một ý nghĩ rằng có lẽ cô ta là đang cười cợt mình rồi ]
Lalisa Manobal
[ ngồi một góc ]
Cô gái ngồi một góc, không ai nói với ai lời nào. Chỉ có cô ta là vẫn giương ánh mắt phức tạp dán chặt lên người Lisa.
Lalisa Manobal
[ sợ đến mức chỉ biết cúi đầu né tránh ]
Nhân Vật Chung
Không định hỏi tên tôi sao?
Lalisa Manobal
Vậy cô tên gì? [ giờ phút này mới dám ngước đầu lên đối diện với cô ấy ]
Kim Trân Ni
Trân Ni, Kim Trân Ni, một trăm hai lăm tuổi.
Lalisa Manobal
À thì ra là một trăm hai lăm tuổi....Hả? Cái gì? [ hốt hoảng hét lớn lên tưởng chừng như mình đang nghe nhầm ]
Kim Trân Ni
Xem cô kìa, tôi chỉ đùa thôi mà có cần làm quá lên vậy không? Tôi hai mươi lăm tuổi lớn hơn cô một tuổi đấy.
Lalisa Manobal
[ thở phào nhẹ nhõm ]
Cô rất là sợ ma, đùa giỡn kiểu như nàng thì có ngày cô cũng sẽ lăn đùng ra chết vì bị hù dọa mất thôi.
Kim Trân Ni
[ nhìn thấy thái độ của cô liền nhếch môi cười một cái rồi thầm nghĩ ]" Đúng là nhát gan, sợ ma hả? Tôi đâu phải ma, tôi là quỷ mà nên chắc là em sẽ không sợ tôi đâu"
Cả hai cứ ngồi đó nhìn nhau, mà nói đúng hơn là chỉ có mình nàng nhìn cô thôi, còn cô thì cứ liên tục tránh né ánh mắt nàng.
Chẳng biết là bao lâu sau, cuối cùng mưa cũng đã dứt hẳn.
Lalisa Manobal
[ bị giật mình vì tiếng chuông điện thoại của mình bỗng reo lên inh ỏi, e ngại khẽ liếc nhìn qua phía đối diện thấy nàng vẫn giữ nguyên sắc thái không có biểu cảm gì gọi là khó chịu thì bản thân mới dám nhấc máy ]
Lalisa Manobal
Tớ nghe đây Jisoo.📱
Kim Jisoo
Yahh Lalisa, cậu làm cái gì mà tớ gọi cậu cả trăm cuộc vẫn không thấy cậu nghe máy, có biết là bọn tớ lo cho cậu lắm không hả, cái đồ chết bầm nhà cậu.📱
Lalisa Manobal
[ nhăn mặt đưa điện thoại cách xa lỗ tai một khoảng để tránh tiếng hét cá heo của người ở đầu dây bên kia...]
Lalisa Manobal
Tớ xin lỗi, lúc chiều tớ bị mắc mưa, điện thoại có chút ướt nên có lẽ đã tắt nguồn.📱
Kim Jisoo
Yahh cậu có nói dối cũng phải lựa lí do nào thuyết phục một chút đi chứ. Cậu là đang xài iphone đời mới nhất có chức năng chống nước đấy, khai mau cậu đi chơi với em nào đúng không?📱
Lalisa Manobal
Tớ thật sự không biết tại sao nữa nhưng
đừng giận, tớ về ngay với cậu đây....tạm biệt📱
Lalisa Manobal
[ cúp máy định quay qua chào tạm biệt Trân Ni ]
Nhưng nàng đã biến mất từ lúc nào, chỗ ngồi lúc nãy cũng trống không.
Lalisa Manobal
[ liếc nhìn qua cửa chính thì thấy nó đã được đóng chặt nên nghĩ chắc là nàng đã đi vào nhà trong lúc mình đang nói chuyện điện thoại với Jisoo rồi, không nghĩ ngợi thêm gì nữa, mặc áo khoác vào, cầm túi đồ ăn lên rồi đi theo ánh sáng của đèn Flash điện thoại mà về nhà ]
Lisa nào có hay biết, phía sau lưng cô…
Kim Trân Ni
[ ngồi khoanh tay, bắt chéo chân ở trên ngọn cây xoài to tướng mà dõi ánh mắt theo từng bước đi của cô ] Lalisa Manobal
Download MangaToon APP on App Store and Google Play