Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tôi Yêu Em , Người Thay Thế

chap 1 : Người của tôi

Tác giả nè
Tác giả nè
É
Tác giả nè
Tác giả nè
lại là toi đây , muakakkkkk
Tác giả nè
Tác giả nè
ủng hộ tui vs nha
✎﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏
Mưa đêm đổ xuống nặng hạt, nước mưa gõ lộp bộp lên mái tôn cũ kỹ. Căn nhà nhỏ nằm lọt thỏm giữa con hẻm tối, tường đã bong tróc, ánh đèn vàng yếu ớt chập chờn.
Công đứng dựa vào bàn gỗ cũ, thân hình gầy gò, vai hơi run. Áo sơ mi trắng đã cũ, ướt một mảng vì nước mưa tạt vào. Gương mặt cậu thanh tú nhưng nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ.
Mẹ Công
Mẹ Công
Họ...Họ nói hôm nay không trả tiền họ sẽ siết nhà ...
Công cúi đầu , tay siết chặt mép bàn tới trắng bệch
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Con biết rồi ...
Mẹ cậu ngồi trên giường, mái tóc đã điểm bạc, đôi tay run run nắm chặt tờ giấy nợ nhàu nhĩ.
Mẹ Công
Mẹ Công
Mẹ xin lỗi ... tại mẹ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không phải lỗi của mẹ
Cậu ngẩng lên, cố gắng nở một nụ cười nhưng ánh mắt lại đỏ hoe.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Là con , không kiếm đủ tiền
“RẦM RẦM RẦM” — tiếng đập cửa thô bạo vang lên, phá tan không khí nghẹt thở.
Chủ nợ
Chủ nợ
MỞ CỬA !!
Chủ nợ
Chủ nợ
ĐỪNG GIẢ CHẾT !!
Mẹ Công hoảng hốt, còn Công hít sâu một hơi, bước ra cửa. Tay cậu khẽ run khi đặt lên tay nắm.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...con ra
Cánh cửa mở ra. Bên ngoài là vài người đàn ông to lớn, áo đen, ánh mắt dữ tợn. Dưới ánh đèn đường nhợt nhạt, bóng họ đổ dài đầy áp lực.
Chủ nợ
Chủ nợ
Cuối cùng cũng chịu ra rồi à
Chủ nợ
Chủ nợ
Công đứng thẳng, dù thấp hơn họ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...cho tôi thêm thời gian
Chủ nợ
Chủ nợ
thời gian ?
Hắn cười khẩy, giọng đầy khinh miệt.
Chủ nợ
Chủ nợ
Mày nợ gần một tỷ, lấy đâu ra mà trả
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi sẽ đi la-
Chủ nợ
Chủ nợ
Lãi mẹ đẻ lãi con , làm cả đời cũng không đủ !
Đúng lúc đó, tiếng giày da vang lên đều đặn trên nền nước mưa.
Một chiếc xe sang màu đen đỗ ngay đầu hẻm. Cửa xe mở ra.
Một người đàn ông bước xuống — cao ráo, dáng người thẳng tắp. Bộ vest đen ôm sát cơ thể hoàn hảo, mái tóc được chải gọn gàng. Gương mặt góc cạnh, lạnh lùng, đôi mắt sâu và sắc như có thể nhìn thấu người khác.
Bách.
Bầu không khí như chùng xuống.
Chủ nợ
Chủ nợ
A , Bách tổng
Chủ nợ
Chủ nợ
ngài tới rồi
Công khẽ sững lại. Ánh mắt cậu dừng trên người đàn ông kia — xa lạ, nhưng lại mang cảm giác áp đảo khó thở.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh là ...?
Bách không trả lời ngay. Ánh mắt anh lướt qua cậu từ đầu đến chân — đánh giá, lạnh nhạt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Người có thể giúp cậu
Chủ nợ
Chủ nợ
Thằng này không có tiền trả , nhưng...
Hắn liếc Công, cười nham hiểm.
Chủ nợ
Chủ nợ
Nhìn cũng được
Chủ nợ
Chủ nợ
Bách tổng thấy sao
Công cau mày, cảm giác bị xúc phạm dâng lên.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ý ông là gì ?
Bách bước thêm một bước, đứng gần hơn. Mùi nước hoa trầm lạnh thoảng qua.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ký 1 bản hợp đồng
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
hợp đồng ?
Bách nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng bình thản như đang nói chuyện làm ăn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Kết hôn với tôi
Mẹ Công phía sau lao tới, giọng run rẩy.
Mẹ Công
Mẹ Công
Không được ...!
Mẹ Công
Mẹ Công
Con tôi không phải hàng hóa
Chủ nợ
Chủ nợ
Không ký thì trả tiền
Chủ nợ
Chủ nợ
Không trả thì c.út ra đường
Công im lặng. Mưa tạt vào mặt cậu, lạnh buốt. Nhưng ánh mắt dần trở nên kiên định.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Điều kiện là gì
Mẹ Công
Mẹ Công
CÔNG!!!
Bách rút ra một tập giấy, khô ráo hoàn toàn — đối lập với hoàn cảnh xung quanh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ba năm
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ba năm , cậu làm đúng nghĩa vụ của một người "vợ"
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sau đó li hôn , tôi sẽ trả toàn bộ số nợ
Công khẽ cười nhạt, ánh mắt mang theo chút chua chát.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chỉ vậy thôi
Bách hơi cúi đầu, giọng trầm xuống
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Và-
Bách nhìn sâu vào cậu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng yêu tôi
Câu nói như một nhát dao vô hình. Công khựng lại một giây… rồi gật đầu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...Được
Mẹ Công nắm chặt tay cậu, nước mắt rơi không ngừng.
Mẹ Công
Mẹ Công
Không được… mẹ không đồng ý…
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mẹ...
Công quay sang, ánh mắt dịu lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nếu không ký… chúng ta sẽ mất tất cả.
Mẹ Công
Mẹ Công
Nhưng -
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Con ổn mà
Cậu cầm bút. Tay run nhẹ. Tờ giấy trắng hiện rõ những điều khoản lạnh lẽo.
Cậu cầm bút. Tay run nhẹ. Tờ giấy trắng hiện rõ những điều khoản lạnh lẽo.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi đồng ý
Bách nhận lấy giấy, ánh mắt thoáng dừng lại trên chữ ký gọn gàng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tốt
Bách quay lưng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Từ giờ , cậu là người của tôi
Chủ nợ cười lớn, không khí trở nên thô tục và nhẹ nhõm với hắn.
Chủ nợ
Chủ nợ
Vậy là xong , nợ nần xóa hết
✎﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏
Đêm muộn
Căn nhà yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng mưa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Con xin lỗi ...
Mẹ Công
Mẹ Công
Mẹ mới là người xin lỗi
Mẹ Công
Mẹ Công
Mẹ đã bán con ...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
không
Công lắc đầu nhẹ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
là con tự chọn
Mẹ Công
Mẹ Công
nó...có tốt với con không
Công im lặng một lúc lâu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...con không biết
Điện thoại cậu rung lên
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
📞10 phút nữa ra ngoài
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
📞đi đâu ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
📞về nhà
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công nhìn quanh căn phòng — nhỏ, cũ, nhưng là tất cả của cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...nhanh thật
Mẹ ôm cậu thật chặt
Mẹ Công
Mẹ Công
Nếu không chịu nổi… thì về với mẹ.
Công nhắm mắt, ôm lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con ổn mà
✎﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏
Con hẻm ướt sũng. Chiếc xe đen vẫn đợi sẵn, bóng loáng giữa khung cảnh nghèo nàn.
Công bước lên xe — nhỏ bé, lạc lõng.
Bên trong xe — không gian rộng, sạch, mùi da và nước hoa lạnh.
Bách ngồi bên kia, ánh đèn phản chiếu lên gương mặt hoàn hảo nhưng vô cảm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Quy tắc đầu tiên
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vâng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng làm phiền tôi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
quy tắc thứ hai
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng ảo tưởng vị trí của mình
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi hiểu
Bách nhìn ra cửa kính, giọng lạnh đi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Và cuối cùng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng cố thay thế người ấy
Công siết nhẹ tay
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
người đó là ai?
Bách không nhìn cậu. Một khoảng lặng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Người cậu không bao giờ bằng được.
Công khẽ cười… rất nhẹ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vâng...
Bên ngoài, mưa vẫn rơi.
Chiếc xe lao đi, mang theo một cuộc đời vừa bị bán… và một trái tim chưa kịp yêu đã bắt đầu đau.
Tác giả nè
Tác giả nè
Eee , tin hộ vs ạaaah

chap 2: Ta của ngày ấy

Tác giả nè
Tác giả nè
flop iar
tim điiiii
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự rộng lớn. Cổng sắt cao, ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống lối đi lát đá sạch sẽ. Mọi thứ đều hoàn hảo… và xa lạ.
Công bước xuống xe. Đôi giày cũ của cậu chạm vào nền đá bóng loáng, tạo cảm giác lạc lõng đến khó tả.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Bách bước qua cậu , không quay đầu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Theo sau
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vâng
Cánh cửa lớn mở ra. Không gian bên trong rộng rãi, trần cao, đèn chùm pha lê sáng rực. Nội thất tối giản nhưng đắt tiền, từng chi tiết đều toát lên sự lạnh lẽo.
Công đứng khựng lại một chút, ánh mắt vô thức nhìn quanh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...đẹp thật
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng đứng như quê mùa vậy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
xin lỗi
Quản gia
Quản gia
Thưa cậu chủ
Quản gia
Quản gia
...đây là ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Người ở
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//khẽ siết tay // "Anh quên hết rồi sao"
Quản gia
Quản gia
Tôi hiểu rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dẫn cậu ta lên phòng phụ
Quản gia
Quản gia
Vâng
Công đi theo quản gia. Hành lang dài, tường treo tranh nghệ thuật, sàn đá lạnh dưới chân khiến cậu hơi run.
Cánh cửa mở ra — một căn phòng rộng, sạch sẽ, nhưng lạnh lẽo. Mọi thứ đều gọn gàng như khách sạn.
Quản gia
Quản gia
Từ nay cậu ở đây
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...Vâng
Quản gia
Quản gia
Cần gì thì gọi tôi
Cửa đóng lại.
Căn phòng trở nên im lặng.
Công đứng giữa phòng, chiếc vali nhỏ đặt dưới chân — tất cả đồ đạc của cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//Cười khẽ//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
người ở à?
Đêm
Cậu bước xuống phòng bếp . Nó rộng , rất rộng như cảm giác lại lạnh lẽo
Tần ngần một lúc rồi cậu bắt đầu ...nấu
Bách từ phòng làm việc bước ra. Áo sơ mi hơi mở hai cúc, tay xắn lên, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn lạnh lùng.
Mùi thức ăn thoang thoảng
Bách cau mày
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ai cho phép cậu vào bếp ?
Công giật mình , quay lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
t-tôi chỉ muốn nấu chút gì đó !
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi có đầu bếp
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
nhưng tôi nghĩ-
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu không cần nghĩ
Công im lặng , tay nắm chặt mép bàn
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
xin lỗi
Bách bước tới, nhìn bàn ăn đơn giản — vài món bình thường nhưng gọn gàng.
Bỗng nhiên… anh khựng lại một giây .Một cảm giác rất quen , nhưng lại chẳng thể nhớ
(Ánh mắt thoáng dao động.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nếu anh không thích tôi sẽ dọn đi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//kéo ghế ngồi xuống //
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ngồi đi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
tôi...?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
tôi không nói lại lần 2
Công ngập ngừng, rồi ngồi xuống đối diện.
Cậu cúi đầu, không dám nhìn
Bách gắp một miếng, ăn thử.
Tim Công như bị ai bóp nghẹt , nó là cảm giác khó tả
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//đặt đũa xuống//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
không ngon đúng không ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bình thường
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//khẽ cười// vậy là tốt rồi
Bách nhìn em , có chút khó hiểu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu dễ hài lòng thật
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
vì tôi không có gì để đòi hỏi
Bầu không khí lại rơi vào im lặng. Bỗng điện thoại Bách rung.Bách nhìn màn hình — ánh mắt mềm đi vài phần Công thấy , nhưng chỉ lặng lẽ cúi đầu ăn tiếp.
Bách đứng dậy, quay lưng lại.
Phùng Hải Linh
Phùng Hải Linh
📞Alo
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
📞là em , phải không
Phùng Hải Linh
Phùng Hải Linh
📞em đâu . Anh làm gì vậy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
📞ăn tốt
Phùng Hải Linh
Phùng Hải Linh
📞một mình sao
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//liếc qua Công// 📞ừ , vẫn luôn một mình...từ khi em đi
Câu nói đó… như một nhát dao.Công dừng đũa, tay khẽ run.
Phùng Hải Linh
Phùng Hải Linh
📞em sắp về rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//giọng vui lên thấy rõ //📞khi nào
Phùng Hải Linh
Phùng Hải Linh
📞sớm thôiii
Bách im lặng vài giây
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
📞anh đợi em
Cuộc gọi kết thúc
Bách quay lại bàn.Công vẫn cúi đầu, cố ăn tiếp như không có gì.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ăn xong thì dọn
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
vâng
nói rồi anh quay lên lầu
Công ngồi một mình giữa bàn ăn rộng lớn.Ánh đèn sáng… nhưng lại lạnh đến đáng sợ.
Em đặt đũa xuống , cổ họng nghẹn lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
một ...mình sao
Cậu cười , nhưng mắt đỏ lên
Đêm khuya.Sấm chớp vang lên,mưa lại bắt đầu.Công nằm trên giường, cuộn người lại. Căn phòng rộng nhưng trống trải. Cậu mở điện thoại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬Ngọc ...?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
💬mày tới đó rồi à ???
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬ừ
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
💬nó đối xử với mày sao ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬bình thường
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
💬Điêu , có gì thì nói . Bọn tao sang
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬ừ , biết rồi
Công nhìn màn hình, ngón tay khựng lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬chỉ là ...
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
💬sao???=/
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬tao cảm thấy tao giống người dư thừa
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
💬ừ . Thôi , nghỉ ngơi đi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
💬ừm
❥❥❥❥❥❥❥❥
Đêm đó
Sấm đánh lớn.Công giật mình, siết chặt chăn.
Nỗi sợ ngày ấy dâng lên
..........
Tác giả nè
Tác giả nè
eee
Tác giả nè
Tác giả nè
ựa , tim ik mò
Tác giả nè
Tác giả nè
flop quá
Tác giả nè
Tác giả nè
bye

chap 3 : Tấm ảnh ?

Tác giả nè
Tác giả nè
Chap này tình tiết không nối tiếp chap trước nha
Chiều muộn . Căn biệt thự yên tĩnh đến ngột ngạt. Ánh nắng tắt dần, để lại những khoảng tối dài trên sàn đá lạnh.Công đứng trong bếp, tay run nhẹ khi rửa bát. Cổ tay vẫn còn vết đỏ từ sáng khi anh nổi giận
Cửa mở.Tiếng bước chân quen thuộc.Công khựng lại… nhưng không dám quay đầu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dọn phòng làm việc
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vâng
Công lau tay, vội đi lên lầu.Hành lang dài, im lặng đến đáng sợ.
Phòng làm việc của Bách
Căn phòng rộng, tông màu tối. Kệ sách cao, bàn làm việc gọn gàng. Mọi thứ đều hoàn hảo… và lạnh lẽo như chủ nhân của nó.Công cúi đầu, bắt đầu lau dọn.
Cậu vô tình chạm phải một khung ảnh.Một bức ảnh — Bách và Linh.Hai người đứng cạnh nhau, ánh mắt dịu dàng, nụ cười tự nhiên.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Công sững lại , cậu nhìn rất lâu
Cạch
tiếng cửa mở vang lên giữa không gian lạnh lẽo
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ai cho cậu đụng vào đó ?
Công giật mình, tay run — khung ảnh rơi xuống.
CHOANG
Tiếng kính vỡ vang lên - lạnh lẽo
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi ... xin lỗi ...
Bách bước tới, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.Bàn tay siết chặt cổ tay cậu — mạnh hơn lần trước.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đã nói gì ?
Cậu đau tới mức mặt tái đi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi không cố ý ...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không cố ý ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nghĩ tôi tin ? //cười nhạt//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi thật sự - //giọng run rẩy vì sợ//
Bách đẩy cậu lùi lại.Công mất thăng bằng, va vào cạnh bàn.
Cậu cắn môi , không dám kêu lên
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đang cố tình gây chú ý ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
không có...//nhỏ giọng//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hay là ...?
Bách cúi xuống , giọng trầm hơn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nghĩ phá đồ của tôi thì tôi sẽ nhìn cậu nhiều hơn?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//chết lặng // tôi không dám
Bách nhìn xuống mảnh kính vỡ… rồi nhìn lại cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Quỳ xuống
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//khựng lại // Anh ...?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không nói lần hai
Công siết chặt tay… rồi từ từ quỳ xuống nền đá lạnh.Mảnh kính vỡ ngay trước mặt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhặt lên
Công nhìn xuống — những mảnh kính sắc nhọn.Cậu do dự một giây…rồi đưa tay xuống.
Cạnh sắc cắt vào da,má.u rịn ra. Nhưng cậu không dừng lại
Bách đứng nhìn.Ánh mắt không cảm xúc,Công nhặt từng mảnh, tay run, m.áu dính lên kính.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhanh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
vâng
Một mảnh kính trượt… cắt sâu hơn. Công khẽ rít lên — rất nhỏ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đau?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//lắc đầu // không
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//cười lạnh// diễn cũng giỏi đấy
Câu nói đó… còn đau hơn vết thương. Cuối cùng, Công gom hết mảnh kính lại,tay cậu dính m.áu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
xong rồi ...
Bách nhìn xuống tay cậu,m.áu nhỏ từng giọt xuống sàn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//quay đi // lau sạch
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi nhớ rồi ...
Cậu dùng tay đang chảy m.áu… lau từng vết trên sàn,màu đỏ loang ra.
❥❥❥❥❥❥❥❥❥❥
Đêm. Công ngồi trong phòng, tay quấn tạm bằng vải,m.áu vẫn thấm ra.
Điện thoại rung liên tục
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
💬 MÀY ĐÂU RỒI??
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
💬TRẢ LỜI TAO!!
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Công ?
Vũ ngồi cạnh Ngọc , giọng lạc đi như tự hỏi mình
Công nhìn… rồi đặt điện thoại xuống.
Cửa mở,Bách bước vào.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh...?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//nhìn tay cậu// chưa ch3t à ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Xin lỗi//cúi đầu //
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//bước lại gần// cậu biết tại sao tôi giữ cậu lại không ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//Nâng cằm cậu lên - ép nhìn mình // vì cậu ngoan , và ...biết chịu đựng
Công nhìn anh… ánh mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng đừng vượt quá giới hạn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//Buông tay//Nếu không -
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//thì thầm lạnh lẽo// tôi sẽ khiến cậu hối hận vì tồn tại ở đây
Cửa đóng lại,Công ngồi bất động.Cậu nhìn xuống tay mình,m.áu… vẫn chảy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//khẽ cười// đau thật...nhưng không đau bằng lời nói của anh
Phía khác
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
tch , anh phải tới đó
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Bình tĩnh
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Anh không thể ngồi yên được nữa
Phía em
Công nằm co ro trên giường.Cơn sốt bắt đầu kéo đến…Không ai biết,không ai quan tâm.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Tác giả nè
Tác giả nè
tim i
Tác giả nè
Tác giả nè
yêu

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play