Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

『JJK : Jujutsu Kaisen』Người Đồng Hành

【Chương Một】: Tai nạn không mong muốn (1)

𓍼 Lưu ý : - Có tặng chap / tuỳ hứng thì tặng - Tác giả có giờ giấc ra chap tuỳ lúc tâm trạng (có hứng thì ra nhiều) - Có OOC nhưng ít - Có vài cảnh theo cốt truyện, vài cảnh sẽ tự sửa đổi trong cốt truyện - Tất cả mọi thứ ở trong đây chỉ là tưởng tưởng - Tặng quà = chap (đọc giả chờ mòn tóc)
══════════════════════
NovelToon
【1 | Tai nạn không mong muốn】
Ngày 23 tháng 12 năm ấy, trên đoạn đường cao tốc vào lúc trời vừa nhá nhem tối, một chiếc xe đã lao khỏi làn đường như thể có ai đó vô tình buông tay khỏi vô lăng giữa cơn mưa phùn dai dẳng.
Người ta bảo sau những cú va chạm lớn, ký ức thường chọn cách ẩn mình đi chỗ khác, như kiểu sợ hãi quá nên co rúm lại vậy.
Ichigo không nhớ nổi lúc chiếc xe lật, có ai đã gọi tên cậu không, cũng chẳng biết tiếng kính vỡ nghe thế nào.
Chỉ biết lúc mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là trần nhà trắng toát, và cái mùi thuốc sát trùng cứ lẩn khuất đâu đây.
Đau… Khắp người đau….
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
(Đau quá…) <Sờ lên vết thương>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Cậu đưa tay lên sờ, thấy lớp băng quấn quanh đầu, hơi thô ráp dưới đầu ngón tay.
Lòng bàn tay còn vương vương mùi máu, nhưng cậu không rõ là của mình hay của ai.
Có tiếng bước chân gấp gáp, rồi một vị bác sĩ với cặp kính trễ xuống sống mũi nhìn cậu, thở phào cái kiểu mà chỉ người đã chờ lâu mới có.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Ơn trời… cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi.
Giọng ông ấy trầm y chang cái biểu cảm mình, mang theo sự nhẹ nhõm đến mức khiến người nghe cũng thấy hụt hẫng theo.
Ichigo chỉ chớp mắt, mắt còn hơi lờ đờ như người vừa lặn quá sâu dưới nước mà ngoi lên chưa kịp thở vậy…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Tai nạn… sao vậy ạ? <Giọng khàn khàn>
Giọng cậu bây giờ rất khàn như sợi dây đàn bị buông lơi quá lâu…
Người y tá đứng cạnh cúi xuống nhẹ nhàng, giọng dịu dàng kiểu người đã quen với những phòng bệnh nhiều tiếng khóc…
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Em còn nhớ gì không?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Đầu em… chỉ hơi đau thôi.
Ichigo nói thật đấy. Cậu không nói dối… Cái đau nó lẫn vào đâu đó trong cơn mê, giống như sóng biển lúc lên lúc xuống, lúc nhớ lúc quên.
Rồi bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu – “mọi người”. Đó là người nhà mình đâu rồi?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Ba mẹ cháu đâu? Em gái cháu đâu rồi ạ? <Có chút vội vàng>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Vị bác sĩ kia… ông ấy chỉ nhìn cậu. Cái nhìn ấy làm lòng Ichigo chùng hẳn xuống, như có ai đó vừa bóp nhẹ lấy trái tim cậu rồi thả ra.
Ông ấy không nói ngay, cũng không muốn tránh ánh mắt của, chỉ chậm rãi đặt tay lên thành giường như để tìm một điểm tựa trước khi nói những lời chẳng ai muốn nghe.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Xin chia buồn, cháu à. Ba mẹ cháu… không qua khỏi.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
. . .
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Câu nói đơn giản vậy thôi. Không hoa mỹ, không vòng vo.
Nhưng nó đủ sức khiến không gian phòng bệnh như bị hút cạn sạch không khí.
Ichigo nghe xong, không khóc ngay. Cậu chỉ im lặng, mắt nhìn xuống lớp ga trắng, ngón tay vô thức bấu vào mép chăn.
Cái cảm giác mất mát này nó không ồn ào, nó cứ từ từ thấm vào xương, lặng lẽ như mưa phùn hôm ấy.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Em gái em vẫn còn, ở phòng bên kia. <Nhẹ nhàng nói>
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Em muốn qua thăm con bé không?
Dù người đau nhức, dù đầu óc còn chưa kịp sắp xếp nổi mọi thứ, Ichigo vẫn gật đầu phản xạ của mình.
Có một sự thôi thúc trong cậu lúc ấy, kiểu như nếu không đi gặp Shiho ngay bây giờ, cậu sẽ đánh mất thêm điều gì đó nữa.
Xe lăn lăn nhẹ trên hành lang, tiếng bánh xe kẽo kẹt hòa cùng tiếng bước chân vội vàng của y tá phía sau.
Ichigo nhìn những ô cửa sổ lướt qua, thấy bóng dáng mình phản chiếu trên lớp kính mờ, thấy vết băng trắng quấn quanh đầu như một thứ vương miện chẳng ai muốn đội.
Khi cánh cửa phòng Shiho mở ra, cậu thấy em gái mình nằm đó, nhỏ bé, tái nhợt, xung quanh là những chiếc máy phát ra âm thanh nhịp nhàng.
Shiho không quay đầu lại khi cậu vào…
NovelToon
NovelToon
Về sau Ichigo mới biết, em gái cậu đã mất đi thính lực.
Hoặc có thể không hẳn là mất hẳn, nhưng thế giới với Shiho từ giờ trở đi sẽ trầm lặng hơn những người khác rất nhiều.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Cậu ngồi bên giường em, không nói gì, chỉ nhìn Shiho nằm ngủ.
Ngoài kia trời bắt đầu tối hẳn, ánh đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ, trải dài trên sàn nhà như những vệt sáng lặng lẽ.
Bàn tay nhỏ xíu của Shiho nằm trên chăn, Ichigo đưa tay ra, nhưng không chạm vào.
Cậu chỉ để tay cách đó một khoảng, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ em mình, như thể chỉ cần làm vậy thôi cũng đủ để biết rằng…
[ Em cậu vẫn sẽ luôn ở bên cạnh ]
Đêm hôm ấy, Ichigo không về phòng mình.
Cậu ngồi lại đó, tựa lưng vào thành ghế, mắt lim dim nhìn Shiho, nhìn những vệt sáng trên sàn rồi lại nhìn ra ngoài khung cửa tối đen.
Có một cảm giác rất lạ len lỏi trong lồng ngực cậu, không hẳn là đau, cũng chẳng phải sợ.
Nó giống như dư âm sau một cơn bão, khi mọi thứ vừa ngừng lại và bạn chưa kịp biết nên bắt đầu từ đâu.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Ichigo? Cháu nên nghĩ ngơi một chút.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Dạ không, cháu sẽ ở đây.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Chỉ cần bảo y tá đem cho cháu một cái chăn là được rồi..
Bác sĩ bảo cậu cần nghỉ ngơi, y tá bảo cậu nên về giường… Ichigo chỉ gật đầu rồi vẫn ngồi yên ngồi trên xe lăng, nhìn em gái trên giường bệnh.
Cậu nghĩ, ngày mai rồi sẽ phải đối mặt với nhiều thứ.
Nhưng tối nay, cậu chỉ muốn ở cạnh Shiho thêm một chút nữa, trong cái căn phòng bệnh viện lạnh lẽo này, dù em có nghe thấy gì hay không, dù mọi thứ xung quanh có đang đổ vỡ ra sao.
Ngoài kia, những hạt mưa lại bắt đầu rơi... càng rơi thì, càng thấy nặng từng hạt, giống như cảm xúc của cậu dần bị chai mòn..
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Shiho..
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Cố lên..
“Cố lên Shiho, đừng bỏ anh lại..”
_____________________
•Chương Một : Tai nạn không mong muốn (1)•
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Halo :3
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Bộ này tui cũng mong được mọi người ủng hộ nhiều hơn.
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Bộ này Nvc là nam nhé :>
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Cho nên ai có ý định đọc thì lưu ý giúp mình trước nhé.
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Baii✋

【Chương Hai】Cố gắng nào Shiho (2)

𓍼 Lưu ý : - Có tặng chap / tuỳ hứng thì tặng - Tác giả có giờ giấc ra chap tuỳ lúc tâm trạng (có hứng thì ra nhiều) - Có OOC nhưng ít - Có vài cảnh theo cốt truyện, vài cảnh sẽ tự sửa đổi trong cốt truyện - Tất cả mọi thứ ở trong đây chỉ là tưởng tưởng - Tặng quà = chap (đọc giả chờ mòn tóc)
══════════════════════
【2 | Cố gắng nào Shiho】
Ròng rã gần ba tháng trời, Shiho cứ nằm đó, mê man giữa những ống truyền dịch và tiếng máy móc kêu đều đều như nhịp tim nhân tạo.
Ichigo ngày nào cũng qua, ngày nào cũng ngồi bên cạnh, có hôm thì mang sách đến đọc một mình, có hôm thì chẳng làm gì cả, chỉ nhìn em ngủ, nhìn lồng ngực em phập phồng lên xuống như thể sợ nếu không nhìn thì lần sau đến em sẽ không còn thở nữa.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Người lớn trong viện bảo cậu nên về nghỉ ngơi, còn nhỏ mà thức đêm nhiều không tốt.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Cháu còn nhỏ thế này mà, không nên thức khuya nhiều đâu đấy nhé.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Em gái của cháu sẽ sớm ổn thôi, cứ trấn an bình tĩnh trước nhé.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
<Gật đầu>
Ichigo nghe, gật đầu nghe vậy thôi, rồi vẫn ngồi yên. Cậu không cố chấp kiểu to tiếng hay chống đối.
Chỉ là đôi chân cứ như đóng rễ xuống cái ghế nhựa bên giường em, và đôi mắt cứ như bị hút vào khuôn mặt nhỏ xíu đang dần hồi phục sau những vết bầm tím.
Có lẽ vì vậy mà người ta cũng chẳng nỡ đuổi cậu đi.
Rồi một buổi sáng nọ, khi ánh nắng vừa kịp len lỏi qua khung cửa sổ, trải dài trên nền gạch men trắng thành những ô vuông nhợt nhạt, Shiho bắt đầu mở mắt.
Lúc đó Ichigo đang cúi xuống, tay cầm cuốn sách nhưng mắt đã díp lại vì buồn ngủ từ bao giờ…
Cậu chỉ biết có một cái động đậy rất nhẹ bên cạnh, rồi một bàn tay nhỏ xíu khẽ chạm vào mu bàn tay mình, mặc dù rất lạnh.. nhưng cậu cố truyền hơi ấm còn xót lại.
NovelToon
Ichigo giật mình ngước lên. Shiho đang nhìn cậu.
Đôi mắt ấy vẫn còn hơi đờ đẫn, đồng tử co lại dưới ánh sáng mặt trời nhưng không hề nheo lại…
Đồng tử cứ mở to nhìn cậu, nhìn chăm chăm kiểu người vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài và chưa kịp phân biệt đâu là thực đâu là mộng.
Ichigo muốn gọi tên em, muốn gọi bác sĩ, muốn làm thật nhiều thứ cùng một lúc…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Shi…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Nhưng cổ họng cậu như bị ai đó bóp nghẹt, chỉ phát ra được một tiếng “Shi…” rồi vỡ ra thành những giọt nước mắt chẳng kịp xin phép rơi xuống.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
(Mở mắt rồi!)
Shiho nhìn cậu khóc, môi em mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng không thành tiếng.
Em chỉ khẽ nắm lấy ngón tay cậu, siết nhẹ, như kiểu muốn an ủi anh trai mình..
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
(Anh đừng buồn…) <Khẽ động mi>
. . .
Sau đó bác sĩ đến, y tá đến, người ta làm đủ các loại kiểm tra.
Ichigo đứng ngoài hành lang, nhìn qua ô kính nhỏ trên cánh cửa, thấy Shiho ngồi trên giường, trông nhỏ bé và lạc lõng giữa những chiếc máy và những câu hỏi mà em chẳng thể trả lời.
Vì Shiho không nghe thấy gì cả.
Lúc biết được điều đó, Ichigo không buồn cũng chẳng khóc.. vì làm những điều đó chẳng có ích gì.
Cậu chỉ đứng im, hai tay siết chặt vào nhau đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.
Trong đầu cậu lúc ấy không có suy nghĩ gì to tát, không có những câu hỏi vì sao hay tại sao lại là em gái mình...
(Vì sao em lại bị nặng hơn cậu? Vì sao cậu lại may mắn hơn em?)
Chỉ có một thứ duy nhất hiện lên, những sự thật bóp nát hi vọng ở hiện tại… Shiho sẽ không nghe thấy giọng của ba nữa, không nghe được tiếng mẹ ru ngủ.
không nghe được những bài hát mà em vẫn thường hát nghêu ngao mỗi buổi chiều.
Và em mới chỉ mười tuổi mà thôi…
_______________________
. . .
Thời gian trôi qua cứ theo cách nó mong muốn, cái cách người ta đong đếm nó bằng những ngày Shiho tập ngồi dậy.
Những tuần Shiho tập đi lại, những tháng em làm quen với việc thế giới xung quanh đã tắt tiếng từ lúc nào không rõ.
Mười tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ em phải chạy nhảy, nghịch ngợm, cãi nhau với anh trai vì giành điều khiển tivi…
Thì giờ đây Shiho chỉ biết ngồi yên một chỗ, mắt nhìn xa xăm, đôi môi mím chặt như đang cố nhớ lại một âm thanh nào đó mà em từng biết.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Nhìn ra cửa sổ>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
<Cầm lấy tay Shiho>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
<Viết chữ lên đó>
“Em thích bướm không?”
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Nhìn anh>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Ừm.. <Gật đầu>
. .
Có những lúc Ichigo nhìn em mà thấy lòng xót xa vô cùng.
Trước kia Shiho là đứa nói nhiều vô cùng, cái miệng lúc nào cũng lải nhải, từ chuyện ở lớp đến chuyện con mèo ngoài ngõ, từ bài tập cô giáo giao đến món ăn mẹ nấu hôm nay có gì.
Giọng em trong trẻo, nhanh nhảu, có khi còn nói lấn át cả Ichigo khi hai anh em tranh luận.
Mà Ichigo cũng chẳng bao giờ giành phần thắng với em, vì đơn giản là cậu nhường, dù không bao giờ nói ra.
Còn bây giờ, Shiho ít nói một cách lạ thường.
Người lớn hỏi gì, em chỉ gật đầu hoặc lắc đầu, hoặc đáp lại bằng một tiếng “dạ” hoặc “ừm” thật khẽ, như thể đã quên mất cách dùng nhiều hơn một từ để trả lời.
Có lúc người ta hỏi mà Shiho không kịp nhìn vào môi để đọc, em chỉ gật đầu theo phản xạ, rồi sau đó mới nhận ra mình vừa gật mà chẳng biết người ta vừa hỏi gì.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Bé Shiho có đau không nào? Chị thích thuốc tê cho em nhé?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Gật đầu>
.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Shiho có muốn đọc sách không nè! Câu truyện cổ tích về “Cô bé quàng khăn đỏ” đó.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Chị chỉ cho em đọc nhé? <Cầm sách lên>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Dạ.. <Nói theo phản xạ, mặc dù không nghe gì>
Ichigo nhìn những khoảnh khắc ấy, không nói gì, nhưng trong lòng như có ai đó cố bóp kéo lòng ngực cậu lại.
Cậu nghĩ, em phải buồn lắm. Mà nếu em buồn, thì cậu phải làm gì đó…
. .
Ichigo bắt đầu ngồi với Shiho nhiều hơn, không chỉ là ngồi cạnh như những ngày đầu, mà là ngồi xuống, nhìn thẳng vào em, và nói chuyện như một người có thể nghe được …
Lúc đầu rất khó. Vì Shiho không nghe thấy, và Ichigo chưa quen với việc nói mà không có người đáp lại bằng lời.
Cậu nói đủ thứ chuyện trên đời, nào là hôm nay nắng đẹp.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Hôm nay trời đẹp lắm. Em muốn đi ngắm không?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
…? <Nghiên đầu>
.
Nào là cô y tá cho em thêm một chiếc bánh ngọt.
Nào là mấy cây phượng trước cổng viện bắt đầu ra lá non rồi.
Shiho nhìn cậu, mắt chớp chớp, đôi lúc hiểu, đôi lúc không, nhưng em vẫn ngồi yên lắng nghe bằng đôi mắt của mình.
Dần dà, Ichigo học được cách làm cho em hiểu.
Nếu em không hiểu, cậu sẽ cầm tay em lên, nhẹ nhàng, ngón tay cậu vẽ lên lòng bàn tay em những đường nét chữ.
Một chữ, hai chữ, rồi cả một câu ngắn. Shiho nhìn tay mình, nhìn những hình chữ vô hình mà cậu vẽ lên đó, rồi em ngước lên gật đầu, đôi mắt sáng lên một tia vui mừng nhỏ xíu.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Ah..!
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Em hiểu được rồi sao!
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Có hôm Shiho nhớ mãi không ra một chữ, em bực mình lắm.
Đôi môi bĩu ra, tay rút lại không cho cậu vẽ nữa. Ichigo không nóng nảy lắm đâu, cậu chỉ cười chọc em vậy thôi.
Để yên một lúc rồi lại nhẹ nhàng kéo tay em ra, vẽ lại từ đầu, chậm hơn và rõ tàng hơn, lần này thì em nhận ra.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
<Cầm tay em, lấy tay mình vẽ chữ lên đó>
Rồi em cười, cái cười hơi ngượng ngùng, hơi xấu hổ vì lúc nãy đã dỗi vô cớ.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Hì hì…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
Ichigo nhìn nụ cười ấy, lòng bỗng thấy nhẹ bẫng lên..
Cậu nghĩ, ừ thì mất đi một thứ, nhưng không có nghĩa là mất tất cả.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
. . .
Có những khoảng khắc nhỏ nhất trong lòng cả hai, hai anh em ngồi bên cửa sổ, Shiho tựa đầu vào vai Ichigo.
Mắt nhìn ra ngoài khoảng trời đang chuyển dần sang màu cam.
Ichigo không nói gì cả, nhưng ngón tay cậu vẫn vẽ trên tay em những hình chữ lộn xộn, không đầu không cuối, chỉ là để em biết rằng cậu vẫn ở đây.
Shiho thỉnh thoảng đưa tay lên, vẽ lại trên tay cậu những gì em vừa học được.
Nét vẽ nguệch ngoạc, có khi sai, có khi thiếu nét, nhưng Ichigo chẳng bao giờ sửa lại.
Cậu chỉ để em tự mình nhận ra, rồi sửa lại, rồi lại vẽ tiếp.
Đôi lúc cậu chợt nghĩ, giá như ngày đó cậu ngồi ở ghế sau cùng với Shiho, giá như cậu kịp làm điều gì đó, thì có lẽ mọi thứ đã khác.
Nhưng những nghĩ ấy thoáng qua nhanh lắm, vì cậu biết mình không thể sống mãi với những điều “giá như”.
Cậu chỉ có thể ở đây, với em, và làm những gì mình có thể làm..
Shiho vẫn còn rất nhiều điều phải học lại.
Cách phát âm, cách đọc khẩu hình, cách hiểu người khác mà không cần nghe thấy.
Con đường phía trước dài, mịt mù, chẳng ai biết sẽ có những gì ở phía cuối.
Nhưng Ichigo nghĩ, không sao cả.
Cứ từ từ.
[ Vì có anh trai ở đây rồi mà ]
[…]
Shiho ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đầu vẫn tựa trên vai Ichigo.
Cậu không dám cử động, sợ em giật mình thức dậy.
Ngoài kia, những đám mây trôi chậm rãi, ánh nắng nhạt dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống từ từ, nhẹ như hơi thở.
Ichigo nhìn xuống khuôn mặt em, thấy mấy sợi tóc mai rối bay bay trước trán, thấy đôi lông mày hơi cau lại trong giấc ngủ như thể đang nghĩ về điều gì đó.
Cậu khẽ đưa tay, gạt nhẹ mấy sợi tóc ấy ra, rồi lại vô thức vẽ lên mu bàn tay em một hình chữ thật nhỏ, thật khẽ, để khi em thức dậy, có thể nhìn vào tay mình mà nhớ rằng…
[ Mai này.. anh vẫn còn ở đây ]
Ngoài hành lang bệnh viện, tiếng bước chân của y tá đêm đã bắt đầu thưa dần.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
Ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa, tạo thành một vệt sáng dài trên sàn, lặng lẽ trải dài đến tận chân giường nơi hai đứa trẻ đang tựa vào nhau, nhỏ bé và mong manh giữa cái thế giới rộng lớn này…
Ichigo không biết ngày mai sẽ ra sao. Cậu chỉ biết bây giờ, lúc này, Shiho đang ở đây, còn cậu cũng vậy…
“Cố lên em nhé”
_____________________
•Chương Hai : Cố gắng nào Shiho (2)•
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Mặc dù chap này hơi nhiều chữ.
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Không ai đọc được có thể lướt qua nhé ^^
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Lịch trình vẫn không rõ ràng nhé :)
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Tại tính tôi có hứng thì ra.
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Baii

【Chương Ba】: Thế giới của em (3)

𓍼 Lưu ý : - Có tặng chap / tuỳ hứng thì tặng - Tác giả có giờ giấc ra chap tuỳ lúc tâm trạng (có hứng thì ra nhiều) - Có OOC nhưng ít - Có vài cảnh theo cốt truyện, vài cảnh sẽ tự sửa đổi trong cốt truyện - Tất cả mọi thứ ở trong đây chỉ là tưởng tưởng - Tặng quà = chap (đọc giả chờ mòn tóc)
══════════════════════
【3| Thế giới của em】
Máy trợ thính đến với Shiho vào một buổi sáng cuối mùa đông, khi những cơn mưa phùn đã nhường chỗ cho ánh nắng nhạt nhòa nhưng đủ ấm để người ta dám mở cửa sổ đón gió.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Đeo thử xem nào, con cứ từ từ nhé. <Nhẹ nhàng đeo lên>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Nhăn mặt>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
Shiho khẽ nhíu mày. Một tiếng “ít… ít…” lạch tạch rất nhỏ vọng vào tai em, rồi im, rồi lại vọng.
Em không biết đó là tiếng gì, nhưng nó khiến em giật mình, tay định đưa lên tháo ra.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Đừng sợ, Shiho. <Nắm lấy tay em>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Từ từ rồi quen. Anh ở đây với em.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Gật đầu, tay buông thõng xuống>
Những ngày đầu, Shiho chỉ nghe được tiếng động lớn, tiếng cửa đóng, tiếng bát đĩa va vào nhau, tiếng bước chân dồn dập trên hành lang.
Còn những âm thanh nhỏ hơn, những thanh âm ở tần số cao, vẫn như ai đó đã vặn nhỏ âm lượng đến mức em phải nheo mắt lại, cố gắng lắng nghe bằng cả cơ thể, nhưng đôi khi vẫn không thể….
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Sẽ mất nhiều thời gian.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Rất nhiều thời gian.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Và có những thứ, có thể cháu sẽ không bao giờ nghe lại được như trước.
Ichigo nghe xong, chỉ gật đầu, không hỏi thêm. Tay cậu vẫn nắm lấy tay Shiho, không buông.
. . .
Shiho cũng dần cách tập nói những lời đầu…
Không phải kiểu tập nói như người bình thường, mà là học lại từng âm tiết, từng thanh điệu, như một đứa trẻ mới chập chững biết bước vào thế giới của ngôn ngữ.
Em nghe bằng máy trợ thính, nhưng những gì em nghe được không trọn vẹn, nên những gì em phát ra cũng vậy.
Có những âm em cố mãi không được, cứ trượt ra khỏi đầu lưỡi, vỡ vụn trước khi kịp thành tiếng.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
(Không được…) <Bực mình, mắt bắt đầu đỏ hoe>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Không sao đâu. <Ngồi đối diện, nhìn vào mắt em>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Nhìn anh này. A… n-h…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
A… n…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Gần rồi. Thêm chút nữa thôi. A… n-h…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
An…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Đúng rồi!
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Giỏi lắm! Làm lại lần nữa nào?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
An…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Ừ, anh đây.
_____________________
Khi hai anh em đang ngồi ở hành lang bệnh viện, nhìn mấy cây bàng bắt đầu trổ lá non, bỗng nhiên Shiho quay sang, mắt mở to, môi mấp máy, rồi phát ra một tiếng nói.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh… anh trai.
Giọng em hơi khàn khàn, hơi méo mó, nhưng từng âm tiết đều rõ ràng, đầy đủ những âm tiết mà em vừa phát tiếng ra.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
<Nghe xong, quay qua kia dụi mắt>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh… khóc sao? <Giọng hơi ngập ngừng>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Không.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Có con muỗi bay vào mắt anh thôi. Nói lại lần nữa đi.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh trai.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Ừ, anh đây.
. . .
Từ đó về sau, Shiho nói nhiều hơn một chút. Không phải nhiều theo cách của người khác, mà là nhiều so với chính em của những tháng ngày chỉ biết gật đầu và lắc đầu.
Em vẫn còn ngại, vẫn còn sợ nói sai, vẫn còn những âm tiết mà em cố mãi không được.
Nhưng có một âm, em nói đi nói lại, nói hoài không chán…
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Con bướm!
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Con bướm!!! <Chỉ tay về phía hướng đó>
Shiho chỉ vào khoảng không trước mặt, nơi chẳng có chú bướm nào xuất hiện cả.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Ừ, con bướm. <Gật gù nhìn theo>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Con bướm có đẹp không anh?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Đẹp, rất đẹp…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Em thích con bướm. <Đôi mắt sáng lên>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
Ichigo không biết em có nhận ra không, rằng những lúc em nói hai tiếng ấy, giọng em tròn đầy, không vấp, không méo, tự nhiên như thể đó là thứ duy nhất còn sót lại của thế giọng nói ngày nào của em.
Nhưng cậu không nói ra điều đó. Cậu chỉ ngồi cạnh em, lắng nghe, và mỉm cười mỗi khi em lại cất tiếng nói về thứ đấy bắt đầu lặp lại.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Con bướm! Con bướm!
. . .
Nhưng thế giới vốn dĩ không vận hành theo cách ai mong muốn.
Bệnh viện có nhiều trẻ con, đủ lứa tuổi, đủ bệnh tật.
Có những đứa nằm một thời gian rồi ra viện, có những đứa ở lại lâu hơn.
Chúng nó tụ tập ở hành lang, ở khu vui chơi nhỏ xíu tầng một, chạy nhảy, la hét, cãi nhau, rồi lại làm lành, rồi lại chạy tiếp…
Chúng cứ hoà chung vào một cảm xúc, là con nít mà, không phức tạp như người lớn đâu..
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Đứng từ xa nhìn>
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Ê, đi chơi với tụi này đi! <Chạy đến>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Ah..a
Shiho nhìn vào môi bạn, nhưng bạn nói quá nhanh, em chỉ kịp thấy đôi môi mấp máy rồi thôi.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Gì ạ? <Mấp môi, giọng nhỏ xíu>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Đi chơi! Đuổi bắt ấy! <Nói lại, nhưng lời nói vẫn khá nhanh>
Shiho cười, gật đầu theo phản xạ, rồi đứng yên, không biết nên đi đâu, nên làm gì tiếp theo.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
(Mình không hiểu..)
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Ê, đi không? <Hơi mất kiên nhẫn>
Cậu bé đợi một lúc, thấy em không nhúc nhích, giọng bắt đầu sốt ruột.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Em… không nghe rõ… <Cúi mặt>
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Thôi bỏ đi, nó không chơi đâu! <Nói xong quay lưng về phía đám bạn>
Shiho vẫn đứng đó, tay vẫn hơi đưa ra như lúc nãy khi có người rủ rê, nhưng bây giờ chỉ còn không khí lọt qua kẽ tay.
Em từ từ buông tay xuống, không khóc, chỉ đứng lặng lẽ nhìn theo mấy bóng dáng kia.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Shiho? <Giọng vang vọng từ cuối hành lang>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Chạy tới>
Em quay lại, thấy anh trai đang đi về phía mình. Em chạy đến, vòng tay ôm lấy cậu, mặt vùi vào áo cậu..
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Sao vậy? <Tay xoa đầu em>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Vẫn im lặng>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Có ai bắt nạt em à?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Dạ không… <Giọng lí nhí>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Chỉ là… bạn ấy nói nhanh quá, em không hiểu…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Không sao đâu. Không hiểu thì thôi.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Mình không cần phải chơi với người mình “không thích”.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Nhưng em muốn chơi…
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Vậy chơi với anh. Anh chơi với em.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh có biết chơi đuổi bắt không?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Có chứ!
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Nhưng anh chậm lắm, em phải chờ anh đấy.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh chậm thật không? <Bật cười, nước mắt còn vương trên mi>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Thật, anh chậm như rùa ấy. ┐( ̄~ ̄)┌
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Thế em sẽ đợi anh. ٩(◕‿◕。)۶
. . .
Có những ngày Shiho im lặng suốt từ sáng đến chiều. Im lặng đến mức người lớn cứ phải ngoái lại nhìn xem em còn đó không, hay đã hòa vào bức tường trắng phía sau.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Shiho hôm nay không nói gì hết vậy con? <Hơi lo lắng>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Chỉ lắc đầu, mắt nhìn ra cửa sổ>
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Con có muốn ăn gì không?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Lắc đầu>
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Có muốn ra ngoài chơi không?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Lắc đầu tiếp..>
/ Cạch … /
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Để con ở đây với em ạ. <Bước vào>
Khi cửa phòng đóng lại, Ichigo ngồi xuống bên cạnh Shiho, vai kề vai.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Có chuyện gì không?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh ơi… thế giới này ồn ào quá, nhưng em không nghe thấy gì hết.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
<Đưa tay ra>
Ichigo không trả lời ngay. Cậu chỉ đưa tay ra, để ngửa lòng bàn tay trước mặt em.
Shiho nhìn, hiểu ý. Em đặt tay mình lên tay cậu, và Ichigo bắt đầu vẽ.
Những đường nét chậm rãi, từng chữ một lên lòng bàn tay em.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
A-n-h… ở… đ-â-y.
Shiho cảm nhận từng nét vẽ, môi mím chặt. Rồi những giọt nước mắt bắt đầu rơi, lặng lẽ, từng giọt, rơi xuống mu bàn tay Ichigo.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Đừng khóc, anh ở đây rồi.
Ichigo không nói gì thêm. Cậu chỉ kéo em vào lòng, ôm chặt, để em khóc trên vai mình cho đến khi những tiếng nấc nhỏ dần rồi ngừng hẳn.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Hức.. em không muốn ở một mình.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Hết chưa?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Hết rồi. <Lí nhí>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
NovelToon
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Muốn ăn kem không?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Có kem ở bệnh viện hả anh?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Có. Anh thấy căng tin bán đấy, nhưng em phải hứa không khóc nữa.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
<Gật gật>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Đi thôi. <Đứng dậy, đưa tay về phía em>
Shiho nắm lấy tay cậu, đứng dậy đi theo bóng dáng của anh, miệng đã bắt đầu nở nụ cười dù nước mắt chưa kịp khô hẳn.
. . .
.
.
Shiho ngồi trong phòng hoạt động của bệnh viện, trước mặt là tờ giấy trắng và hộp bút màu vài ba cây đã gần hết ngòi.
Có mấy đứa trẻ khác cũng ngồi vẽ, chúng nó vẽ nhà, vẽ mặt trời, vẽ ông mặt trời cười toe toét, vẽ mây, vẽ chim, …
Shiho cầm cây bút màu xanh, rồi lại bỏ xuống. Cầm màu đỏ, rồi lại bỏ xuống.
Cuối cùng em chọn màu nâu, màu xanh lá, và màu xanh da trời.
Em bắt đầu vẽ… vẽ một bức tranh.
Một bức tranh chỉ có hai người…
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Shiho vẽ gì đấy? <Ngó sang>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Em vẽ anh em.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘶̛̃
Sao không vẽ thêm ai nữa?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
. . .
Bé gái kia nhìn bức tranh, rồi nhìn Shiho, không hỏi thêm.
Shiho lật mặt sau của tờ giấy, viết nguệch ngoạc mấy chữ, nét chữ run run, có chỗ đè mạnh quá làm thủng giấy.
(Thế giới của em)
Em đưa bức tranh cho Ichigo. Cậu cầm nó lâu hơn mọi khi, mắt nhìn vào từng nét vẽ, từng mảng màu non nớt.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Shiho vẽ anh đẹp thật. <Cầm bức tranh>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Có đẹp thật không anh? <Hơi ngượng, tay vò góc áo>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Thật. Đẹp nhất từ trước đến giờ.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Thế giới của em… chỉ có như vậy thôi.
Ichigo bật cười, nhưng nước mắt cũng vừa kịp trào ra. Cậu vội quay mặt đi, lau vội khoé mắt mình.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh lại có muỗi bay vào mắt sao?
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Ừ. Muỗi to lắm.
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Anh ơi, em vẽ thêm một bức nữa nhé!
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Lần này em vẽ anh đang ăn kem, hôm nãy anh ăn bị dính ra miệng kìa!
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ɪᴄʜɪɢᴏ ⌈源翔 一护⌋
Này! Không được vẽ cái đấy! <Đứng dậy, chạy theo>
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
ɢᴇɴꜱʜᴏ̄ ꜱʜɪʜᴀ ⌈源翔 诗羽⌋
Vẽ! Vẽ! Vẽ!
Shiho vừa chạy vừa la, giọng trong trẻo lạ thường, như thể cái âm thanh cao nhất ấy, dù em không thể nghe thấy, vẫn có thể cất lên một cách trọn vẹn.
. . .
Thế giới của Shiho sau tất cả vẫn rất tĩnh lặng...
Nó tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu không có những cơn gió, như những cánh bướm bay không phát ra tiếng động, những gì em vẽ lên giấy chỉ có hai người ngồi cạnh nhau dưới bóng cây.
Nhưng trong sự tĩnh lặng ấy, Ichigo nói. Cậu nói rất nhiều, nói từ những điều nhỏ nhặt nhất…
Nói bằng cả giọng nói lẫn những đường nét vẽ trên tay em, nói bằng cả sự hiện diện của mình bên cạnh em mỗi ngày.
Và Shiho vẫn lắng nghe từng câu cậu nói.
Không phải nghe bằng tai, mà nghe bằng cách mà chỉ những người từng mất đi một thứ mới hiểu và nhận ra.
Khi một giác quan khép lại, những thứ còn lại sẽ mở to hơn, sâu hơn, để cảm nhận thế giới theo một cách khác, vụng về nhưng chân thật.
. .
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Bác sĩ : Ông Genshō.
𝐆𝐞𝐧𝐬𝐡𝐨̄ 𝐒𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨𝐛𝐢
𝐆𝐞𝐧𝐬𝐡𝐨̄ 𝐒𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨𝐛𝐢
Cứ gọi là Sarutobi.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Bác sĩ : Sarutobi-san. Về tình trạng của hai đứa cháu nhà ông thì..
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Bác sĩ : Tôi nghĩ có thể xuất viện và về nhà được rồi.
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
𝘕𝘩𝘢̂𝘯 𝘝𝘢̣̂𝘵 𝘗𝘩𝘶̣ : 𝘕𝘢𝘮
Bác sĩ : Tình trạng của hai đứa cũng đã ổn hơn.
𝐆𝐞𝐧𝐬𝐡𝐨̄ 𝐒𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨𝐛𝐢
𝐆𝐞𝐧𝐬𝐡𝐨̄ 𝐒𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨𝐛𝐢
Cứ để chúng ở lại đây vài ngày, tôi sẽ sắp xếp sau.
“Thế giới của em”
_____________________
•Chương Ba : Thế giới của em (3)•
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Sống Dai Thành Huyền Thoại
Gugu gagaa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play