Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

SƯƠNG ĐÊM KHÔNG LỐI

TIN TỨC LÊN SÓNG

(tiếng mưa rơi nhẹ ngoài cửa sổ, nhạc piano trầm) 💬 Hà Nội, 22 giờ đêm (một tia sét lóe lên, ánh sáng chiếu qua căn phòng gỗ cổ)
Nguyễn Ngọc Hoàng Huy (mệt mỏi ngã người xuống chiếc ghế gỗ khắc hình rồng) “…Cuối cùng… cũng bắt đầu rồi…” (chiếc TV phía trước bật sáng) 📺 (tiếng bản tin vang lên)
 NGUYỄN THUỲ LINH
NGUYỄN THUỲ LINH
Bản tin nóng vừa cập nhật trên VTV. Một vụ án nghiêm trọng vừa xảy ra tại biệt thự cổ trung tâm Hà Nội…”
(hoàng huy nhắm mắt, tay siết nhẹ thành ghế) MC (tiếp tục):
 NGUYỄN THUỲ LINH
NGUYỄN THUỲ LINH
“Nạn nhân là một doanh nhân có liên hệ với tập đoàn lớn. Hiện cảnh sát đang tiến hành điều tra…”
(hoàng huy mở mắt, ánh nhìn lạnh dần)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
“…Vẫn là họ…”
(cửa phòng đột ngột mở mạnh) cạch—
(Trần Nhật Hoàng bước vào, áo khoác còn ướt mưa, ánh mắt sắc lạnh)
Nhật Hoàng (nhìn thẳng): “Nguyễn Ngọc Hoàng Huy”
(hoàng huy không quay đầu) Hoàng Huy (giọng lười biếng):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
“Đội trưởng Trần… đến nhanh hơn tôi nghĩ”
(nhật hoàng bước lại gần, dừng ngay bên cạnh ghế)
Nhật Hoàng (trầm, chắc):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Cậu có liên quan đến vụ án
(không khí im lặng 2 giây)
(hoàng huy bật cười nhẹ, nhưng ánh mắt không có ý cười)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Không phải liên quan…
(ngẩng đầu nhìn anh)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Mà là họ đang tìm tôi”
(nhật hoàng khựng lại, ánh mắt sâu hơn)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Họ là ai?
(hoàng huy im lặng, tay khẽ run)
(một hình ảnh thoáng qua trong đầu: căn phòng trắng, tiếng kêu cứu mơ hồ)
(hoàng huy đột ngột siết tay, thở gấp)
Nhật Hoàng (nhíu mày, bước tới):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Cậu lại lên cơn?
(đưa tay định chạm vào vai Huy)
(hoàng huy lập tức né đi)
Hoàng Huy (gắt nhẹ):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Đừng chạm vào tôi
(không khí căng thẳng)
(nhật hoàng đứng im vài giây, rồi hạ giọng)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
…Xin lỗi
(ngừng một chút)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Nhưng tôi cần câu trả lời
(hoàng huy cúi đầu, giọng nhỏ lại)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Anh không hiểu đâu…
Nhật Hoàng (chậm rãi):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Vậy thì nói cho tôi hiểu
(ngoài trời mưa nặng hạt hơn)
(hoàng huy cười nhạt)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Tất cả những vụ án gần đây…
(ngẩng đầu, ánh mắt tối lại)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…đều không phải ngẫu nhiên
(nhật hoàng im lặng lắng nghe)
Hoàng Huy (giọng thấp):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Có một tổ chức…
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…họ từng làm thí nghiệm trên con người
(nhật hoàng siết chặt tay)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Và cậu—
Hoàng Huy (cắt lời):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
—là sản phẩm thất bại
(khoảnh khắc im lặng nặng nề)
(hoàng huy cười, nhưng ánh mắt đỏ lên)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Mẹ tôi… chết vì họ
(nhật hoàng nhìn cậu, ánh mắt thay đổi)
(anh chậm rãi kéo ghế lại gần hơn)
Nhật Hoàng (trầm, chắc):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Từ giờ…
(dừng một nhịp)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
…cậu ở cạnh tôi
(hoàng huy sững lại)
Hoàng Huy (nhỏ giọng):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Anh sẽ hối hận
Nhật Hoàng (không do dự):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Tôi chưa từng hối hận vì quyết định của mình
(ngoài trời, tiếng sét vang lên)
(ống kính tưởng tượng dừng lại ở ánh mắt hai người)
Một người… cố kéo cậu ra khỏi bóng tối. Một người… đang dần chìm vào nó.

HIỆN TRƯỜNG KHÔNG ĐÂU VẾT

Sáng hôm sau
(mưa đã ngớt, không khí ẩm lạnh bao trùm biệt thự cổ)
(cảnh sát phong tỏa hiện trường)
(dây cảnh giới căng ngang)
Lê Minh Quân (nhìn xung quanh, thì thầm):
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Hiện trường sạch quá mức luôn rồi đấy…
(Trần Nhật Hoàng bước vào, ánh mắt quét một lượt)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Không có hiện trường nào là sạch cả
(dừng lại trước cửa chính)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…chỉ là chúng ta chưa thấy
(Phạm Đức Long từ trong bước ra, tháo găng tay)
PHẠM ĐỨC LONG
PHẠM ĐỨC LONG
Nạn nhân tử vong trong phòng làm việc.
(ngừng một chút)
PHẠM ĐỨC LONG
PHẠM ĐỨC LONG
Không có dấu hiệu xô xát rõ ràng.
(Lê Minh Quân nhíu mày)
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Không đánh nhau… vậy là quen biết?
(Nhật Hoàng không trả lời, ánh mắt nhìn sâu vào căn phòng tối)
(bên ngoài)
(một chiếc xe dừng lại)
(cửa mở)
(Nguyễn Ngọc Hoàng Huy bước xuống, sắc mặt hơi tái)
Minh Quân (nhỏ giọng):
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
…Cố vấn tới rồi
(Nhật Hoàng quay lại)
(thấy Huy đứng hơi khựng trước cửa)
Nhật Hoàng (bước nhanh tới):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Không ổn thì đừng vào
(Hoàng Huy cười nhẹ, nhưng tay nắm chặt)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Anh quên rồi à… tôi là người anh cần
(Nhật Hoàng nhìn cậu vài giây)
(rồi kéo nhẹ cổ tay Huy)
Nhật Hoàng (nhỏ giọng):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Đi sát tôi
(Hoàng Huy khựng lại một nhịp)
(ánh mắt thoáng dao động)
(trong phòng làm việc)
(ánh sáng yếu, rèm kéo kín)
(mùi thuốc sát trùng nhẹ)
(Hoàng Huy bước vào)
(bỗng dừng lại)
(âm thanh tim đập lớn dần)
(thoáng hình ảnh quá khứ – căn phòng trắng)
(Hoàng Huy hơi lùi lại, tay run)
(Nhật Hoàng lập tức đứng chắn trước tầm nhìn của cậu)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Nhìn tôi
(Hoàng Huy ngẩng lên)
(hơi thở dần ổn định)
Hoàng Huy (khẽ):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Cảm ơn
(Nhật Hoàng không nói gì, chỉ gật nhẹ)
(Hoàng Huy bắt đầu quan sát căn phòng)
(ánh mắt chậm rãi quét từng chi tiết)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Không có dấu hiệu đột nhập…
(bước tới bàn làm việc)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…không có lộn xộn…
(chạm nhẹ vào mép bàn)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…và cũng không có dấu vết chống cự
(Đức Long gật đầu)
PHẠM ĐỨC LONG
PHẠM ĐỨC LONG
Chính xác
(Hoàng Huy cúi xuống, nhìn kỹ sàn nhà)
Hoàng Huy (nhỏ giọng):
…Sai rồi
(tất cả nhìn về phía cậu)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Cái gì sai?
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
(Hoàng Huy chỉ xuống sàn)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Quá sạch
Minh Quân (ngơ ngác):
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Ủa… sạch là tốt mà?
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Hiện trường thật… luôn có sai sót
(dừng một nhịp)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Chỉ có hiện trường bị dựng lại… mới hoàn hảo như vậy.
(không khí chùng xuống)
Nhật Hoàng (siết nhẹ tay):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Ý cậu là… có người dọn dẹp?
Hoàng Huy (lắc đầu):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Không…
(nhìn thẳng vào anh)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…là có người muốn chúng ta thấy thứ họ cho phép
(Đỗ Gia Bảo chạy vào, cầm laptop)
ĐỖ GIA BẢO
ĐỖ GIA BẢO
Đội trưởng! Camera xung quanh biệt thự—
(thở gấp)
ĐỖ GIA BẢO
ĐỖ GIA BẢO
—bị xóa sạch trong 2 giờ!
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Cái gì?!
(Hoàng Huy khẽ cười)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Thấy chưa…
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…họ bắt đầu rồi
(Nhật Hoàng nhìn cậu)
Nhật Hoàng (trầm):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Họ là ai?
(Hoàng Huy im lặng vài giây)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Một tổ chức…
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…chuyên xóa dấu vết con người
(đột nhiên)
(Hoàng Huy dừng lại trước bức tranh treo tường)
(cậu đưa tay chạm nhẹ)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Cái này
(Nhật Hoàng tiến lại gần)
(bức tranh hơi lệch một góc)
(Nhật Hoàng kéo ra)
(sau bức tranh là một két sắt nhỏ)
Minh Quân (ngạc nhiên):
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Trời—
(Đức Long bước tới)
(két sắt đã mở sẵn)
(bên trong trống rỗng)
(Hoàng Huy nhìn chằm chằm)
Hoàng Huy (thì thầm):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Họ đã lấy đi thứ cần thiết
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Thứ gì?
(Hoàng Huy quay sang, ánh mắt tối lại)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
Thứ có thể chứng minh… họ tồn tại
(ngoài cửa, tiếng bước chân dồn dập)
Nguyễn Thuỳ Linh (chạy vào):
 NGUYỄN THUỲ LINH
NGUYỄN THUỲ LINH
Đội trưởng!
(thở gấp)
 NGUYỄN THUỲ LINH
NGUYỄN THUỲ LINH
Tin mới—
(cô nhìn Hoàng Huy, hơi khựng)
 NGUYỄN THUỲ LINH
NGUYỄN THUỲ LINH
Có thêm một vụ nữa…
(không khí đóng băng)
Nhật Hoàng (lạnh giọng):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Ở đâu?
 NGUYỄN THUỲ LINH
NGUYỄN THUỲ LINH
Cùng kiểu… cùng cách xóa dấu vết
(Hoàng Huy cười khẽ)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Chuỗi án
(nhìn Nhật Hoàng)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…và chúng ta vừa bị kéo vào trung tâm
Nhật Hoàng (nhìn cậu, giọng chắc):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Vậy thì…
(dừng một nhịp)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
…tôi sẽ kéo cậu ra
(Hoàng Huy khựng lại)
(ánh mắt hai người chạm nhau)
Hoàng Huy (rất khẽ):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Không dễ đâu

DẤU ẤN TRONG BÓNG TỐI

Đêm cùng ngày
(trong xe cảnh sát, ánh đèn đường lướt qua cửa kính)
(Lê Minh Quân lái xe)
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Vụ thứ hai cách đây 5km… cũng là biệt thự cổ
(Trần Nhật Hoàng ngồi ghế phụ, ánh mắt trầm)
(phía sau, Hoàng Huy tựa đầu vào cửa kính)
(ánh đèn lướt qua gương mặt cậu — tái hơn bình thường)
Nhật Hoàng (không quay lại):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Cậu ổn không?
(Hoàng Huy nhắm mắt)
Hoàng Huy (khẽ):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Ổn
(2 giây im lặng)
(bàn tay cậu khẽ siết lại)
(chiếc xe dừng lại)
(cả nhóm xuống xe)
(gió đêm thổi mạnh)
(Hoàng Huy vừa bước xuống thì hơi khựng lại)
(tầm nhìn cậu chao đảo)
(âm thanh xung quanh mờ dần)
(Hoàng Huy đưa tay chống vào xe)
Nhật Hoàng (lập tức quay lại):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Hoàng Huy?
(Hoàng Huy lắc đầu)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Không sao
(cậu bước thêm một bước — loạng choạng)
(Nhật Hoàng nhanh tay giữ lấy cậu)
(giữ chặt cổ tay, kéo lại)
Nhật Hoàng (giọng trầm hẳn):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Cậu đang run
(Hoàng Huy thở gấp, môi nhợt)
Hoàng Huy (cố cười):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Chỉ là… chưa ăn
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
(Minh Quân phía trước quay lại)
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Chưa ăn từ sáng á?!
(Nhật Hoàng không nói gì)
(anh kéo Huy sang một bên, tránh xa hiện trường)
Nhật Hoàng (thấp giọng, hơi gắt):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Cậu coi thường cơ thể mình đến mức nào vậy?
(Hoàng Huy tựa nhẹ vào tường, mắt hơi mờ)
Hoàng Huy (nhẹ):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Không chết được đâu
(Nhật Hoàng im lặng 1 giây)
(rồi rút nhanh một viên kẹo từ túi áo)
(đưa sát môi cậu)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Ăn
(Hoàng Huy nhìn anh)
(ánh mắt dao động)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Anh lúc nào cũng mang theo à?
Nhật Hoàng (không biểu cảm):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Dự phòng
(dừng 1 nhịp)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
…cho cậu
(hoàng huy khựng lại)
(chậm rãi ăn kẹo)
(hơi thở cậu dần ổn định)
(Hoàng Huy nhắm mắt vài giây)
Hoàng Huy (rất khẽ):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Cảm ơn
(Nhật Hoàng không đáp)
(chỉ đứng chắn gió cho cậu)
(phía xa)
(Đỗ Gia Bảo gọi lớn)
ĐỖ GIA BẢO
ĐỖ GIA BẢO
Đội trưởng! Có thứ này!
(Nhật Hoàng quay lại)
(đỡ nhẹ vai Huy)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Đi được không?
(Hoàng Huy mở mắt)
(ánh nhìn đã tỉnh táo hơn)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Đi
(trong biệt thự thứ hai)
(không gian tối hơn, lạnh hơn)
(đèn nhấp nháy)
(Hoàng Huy bước vào, ánh mắt lập tức thay đổi)
(giống như… cậu quen nơi này)
Nhật Hoàng (nhìn cậu):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Cậu nhận ra gì?
(Hoàng Huy không trả lời)
(cậu bước thẳng vào trong)
(dừng lại trước một chiếc bàn kính)
(trên bàn có một tờ giấy)
(Hoàng Huy cầm lên)
(đọc thầm)
(ánh mắt chấn động nhẹ)
Nhật Hoàng (tiến tới):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Gì vậy?
(Hoàng Huy không đưa giấy ngay)
Hoàng Huy (giọng thấp):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Họ biết tôi sẽ đến
(Nhật Hoàng siết tay)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Đưa tôi xem
(Hoàng Huy đưa tờ giấy)
(trên đó chỉ có một dòng chữ) “Chào mừng trở lại, mẫu thử số 07.”
(Minh Quân đứng phía sau)
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
…Mẫu thử?
(Đức Long cau mày)
PHẠM ĐỨC LONG
PHẠM ĐỨC LONG
Ý nghĩa không đơn giản
(Hoàng Huy cười nhẹ, nhưng lạnh)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Là tôi
(không khí đóng băng)
(Nhật Hoàng nhìn cậu)
Nhật Hoàng (trầm):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Không phải
(Hoàng Huy quay sang)
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Anh không hiểu—
(Nhật Hoàng cắt lời)
Nhật Hoàng (chắc, rõ từng chữ):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Tôi không quan tâm cậu từng là gì
(dừng một nhịp)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
…Hiện tại, cậu là người của tôi
(khoảnh khắc im lặng)
(ánh mắt Hoàng Huy dao động mạnh)
(đột nhiên)
(đèn tắt phụt) tách—
(tất cả chìm vào bóng tối)
LÊ MINH QUÂN
LÊ MINH QUÂN
Ơ— điện đâu rồi?!
(âm thanh nhiễu nhẹ)
(giọng nói méo mó phát ra từ loa)
???:
“Hoàng Huy…”
(hoàng huy cứng người)
???:
“Em vẫn còn sống… thú vị thật.”
(Nhật Hoàng lập tức kéo Huy ra sau lưng) Nhật Hoàng (lạnh):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Ra mặt đi
(giọng kia cười nhẹ)
???:
“Chưa đến lúc.”
(dừng 1 nhịp)
???:
“Chúng tôi sẽ… đón em về.”
(âm thanh tắt)
(đèn bật lại)
(tất cả im lặng)
(Hoàng Huy đứng yên)
(bàn tay siết chặt đến trắng bệch)
Nhật Hoàng (nhỏ giọng, nhưng chắc):
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Không ai đưa cậu đi được
(Hoàng Huy không nhìn anh)
Hoàng Huy (rất khẽ):
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
NGUYỄN NGỌC HOÀNG HUY
…Anh không thắng được họ đâu
(Nhật Hoàng tiến gần hơn)
(giọng trầm, áp sát)
TRẦN NHẬT HOÀNG
TRẦN NHẬT HOÀNG
Vậy thì tôi sẽ phá hủy họ
(ánh mắt hai người đối diện)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play