Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Một Chuyến Đi,Một Người Thương

chap 1

Nhạt và vô tri
Nhạt và vô tri
Đổi sang chủ đề mới lạ xem như nào
_____
Buổi chiều ở một thị trấn nhỏ, nắng đổ dài trên con đường đất, không khí yên bình đến mức nghe rõ cả tiếng xe chạy xa xa
Quang Anh kéo cổ áo, bước xuống xe, giọng khó chịu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi công tác kiểu này đúng là hành xác
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cười// Chịu đi, cấp trên giao rồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Xử lý nhanh rồi về
Quang Anh không nói nữa, ánh mắt quét một vòng xung quanh
Anh vốn không thích những nơi quá yên tĩnh như vậy, cảm giác như mọi thứ đều chậm hơn nhịp sống của anh.
Anh đang định đi vào khu trụ sở tạm thì-
Rầm!
Một người đâm sầm vào anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Á- xin lỗi xin lỗi!
Quang Anh nhíu mày, theo phản xạ giữ chặt vai đối phương lại để khỏi ngã
Đập vào mắt anh là một gương mặt xinh xắn hơi tái vì hoảng, tóc hơi rối, mắt thì… sáng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi đứng kiểu gì vậy? //lạnh giọng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cúi đầu// Tôi đang vội… thật sự xin lỗi anh!
Quang Anh định buông một câu khó nghe nữa, nhưng không hiểu sao lại khựng lại một giây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tên gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩng lên, có chút ngơ// Dạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi hỏi tên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật nhẹ, buông tay ra// Lần sau chú ý
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng vâng, cảm ơn anh…
Đức Duy nói xong thì chạy đi mất, như thể sợ bị giữ lại
Quang Anh đứng đó thêm vài giây, mắt nhìn theo bóng lưng đang xa dần
Đồng nghiệp
Đồng nghiệp
//đứng bên cạnh trêu// Ơ kìa, nhìn gì mà đắm đuối vậy?
Đồng nghiệp
Đồng nghiệp
Mới tới đã có ‘duyên’ rồi à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc một cái// Im đi
Nhưng chính anh cũng không hiểu sao mình lại nhớ cái ánh mắt vừa rồi
Tua tua tua
Buổi tối
Quang Anh cùng tổ công tác đi kiểm tra một số địa điểm theo báo cáo
Công việc không quá khó, nhưng cần sự chính xác
Đang ghi chép thì-
Người ngoài
Người ngoài
Anh ơi, bên này có người hỗ trợ
Quang Anh quay đầu lại… và khựng lại lần nữa
Đức Duy-Người lúc chiều
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//sững người// Ơ… anh…
Người ngoài
Người ngoài
Thằng Duy nó làm ở đây, nó rành khu này lắm, cho nó dẫn mấy anh đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khoanh tay, nhìn cậu// Lại gặp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười gượng// Chắc… có duyên
Đồng nghiệp
Đồng nghiệp
//thì thầm// Duyên dữ chưa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không thèm để ý// Dẫn đường
Con đường nhỏ tối dần, chỉ có ánh đèn vàng leo lét
Đức Duy đi phía trước, thỉnh thoảng quay lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỗ này hơi khó đi, anh cẩn thận
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đáp gọn// Ừ
Đi được một đoạn, Quang Anh bất chợt hỏi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm gì ở đây?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hơi bất ngờ// Dạ… làm việc linh tinh thôi, ai cần gì thì giúp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kiểu hỗ trợ cho mấy đoàn công tác như anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có việc ổn định à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chưa
Giọng cậu nhẹ đi một chút
Quang Anh không hỏi thêm, nhưng ánh mắt lại khác lúc đầu—bớt lạnh, thêm chút gì đó khó gọi tên
____
Công việc kết thúc khá muộn
Khi mọi người chuẩn bị về, Quang Anh thấy Đức Duy đang ngồi một mình ở bậc thềm, nhìn điện thoại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bước tới// Chưa về?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giật mình// À… tôi đợi xe
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giờ này còn xe?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không chắc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//im lặng vài giây, rồi thở nhẹ// Lên xe tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tròn mắt// Hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi nói là lên xe, tôi tiện đường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không nhưng
Giọng Quang Anh vẫn lạnh, nhưng không còn khó chịu như lúc đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//do dự một chút, rồi cười nhẹ// Vậy… cảm ơn anh
Trên xe, không khí im lặng một lúc lâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi bất chợt nói// Anh… khó gần ghê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc sang// Thế à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ. Lúc chiều tôi tưởng anh định bắt tôi luôn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng có nghĩ vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả??
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi rất nhẹ// Đùa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh vài giây, rồi bật cười// Anh công an mà đùa kiểu đó ai dám tin
Không khí bỗng nhẹ đi
Một lúc sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đâu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chỉ đường//
Xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tháo dây an toàn, quay sang// Cảm ơn anh nha. Không có anh chắc tôi ngủ ngoài đường rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật nhẹ// Ừ
Đức Duy mở cửa, bước xuống… rồi quay lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À, Quang Anh nè-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao biết tên tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười// Lúc nãy nghe người ta gọi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mai anh còn ở đây không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu, ánh mắt hơi trầm xuống//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// gật đầu, cười// Vậy… mai gặp lại
Cửa xe đóng lại
Quang Anh ngồi yên vài giây, nhìn về phía con hẻm nơi Đức Duy vừa biến mất
Đồng nghiệp
Đồng nghiệp
Ê, mày ổn không?
Đồng nghiệp
Đồng nghiệp
Từ lúc gặp Duy là thấy mày lạ rồi
Quang Anh tựa đầu ra sau, nhắm mắt một chút
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không ổn
Đồng nghiệp
Đồng nghiệp
Hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// mở mắt, giọng thấp xuống// Lệch kế hoạch rồi
End
Nhạt và vô tri
Nhạt và vô tri
Dài như sớ

chap 2

Sáng hôm sau
Quang Anh thức dậy sớm hơn bình thường. Anh đứng trước gương vài giây, rồi tự nhiên khựng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mình quan tâm làm gì?
Anh lắc đầu, lấy áo khoác rồi đi ra ngoài
Khu làm việc buổi sáng nhộn nhịp hơn hôm qua. Người dân ra vào, tiếng nói chuyện rôm rả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đang kiểm tra giấy tờ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Giọng quen”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngẩng lên//
Đức Duy đứng đó, tay cầm hai ly cà phê, thở nhẹ như vừa chạy tới
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cà phê… tôi mua dư, anh uống không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn ly cà phê, rồi nhìn cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ. Coi như trả công hôm qua anh chở tôi về
Quang Anh im lặng một giây, rồi đưa tay nhận
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười// Không có gì
Cậu không đi ngay, mà đứng đó lóng ngóng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhíu mày// Còn gì nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À… hôm nay anh làm ở khu nào?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Không khí tự nhiên hơi gượng
Đồng nghiệp
Đồng nghiệp
//đi ngang qua, huých vai Quang Anh// Uống cà phê người ta mua mà mặt căng vậy, ai chịu nổi mày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười khẽ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc// Rảnh quá à??
___
Một lúc sau
Đức Duy vẫn được phân công hỗ trợ tổ công tác
Nhưng lần này, cậu không còn chạy đi chạy lại như hôm qua nữa, mà thi thoảng đứng gần Quang Anh hơn một chút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỗ này hôm qua tụi mình đi rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ghi chép xong chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh làm việc nhanh ghê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quen rồi
Câu trả lời vẫn cụt ngủn, nhưng giọng không còn lạnh như ban đầu
____
Đến trưa
Mọi người nghỉ ăn trưa
Quang Anh định đi ra quán gần đó thì thấy Đức Duy đang ngồi một mình, ăn hộp cơm đơn giản
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng nhìn vài giây//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bước qua//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngồi chung được không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩng lên, hơi bất ngờ// Hả? À… được chứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// ngồi xuống, mở hộp cơm của mình//
___
Một lúc sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không đi ăn ngoài à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thích đông
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ờ, tôi cũng vậy
Hai người im lặng
Nhưng không khó chịu như tối qua.
End

chap 3

Tuaaaaa
Một lúc sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đẩy hộp cơm của mình qua một chút// Anh ăn thử cái này không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn// Món gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi nấu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nấu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không ngon thì thôi
Quang Anh nhìn cậu vài giây, rồi gắp thử một miếng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn chằm chằm// Sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ăn được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ ăn được thôi á?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bĩu môi// Khó tính ghê
Quang Anh khẽ nhếch môi—rất nhẹ, nhưng rõ ràng là cười
____
Chiều
Công việc gần xong
Một người dân chạy tới báo có chuyện nhỏ cần hỗ trợ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy// Đi
Đức Duy cũng theo
Đường hơi trơn sau cơn mưa nhẹ
Đức Duy bước nhanh, rồi-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cẩn thận
Một bàn tay giữ lại cổ tay cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//buông ra ngay sau đó, giọng bình thường// Trơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng lần này, Đức Duy không chạy đi nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đi chậm lại, ngang với Quang Anh//
Trên đường quay về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hỏi nhỏ// Anh… mai còn ở đây không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có thể thêm vài ngày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy à…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng có vẻ nhẹ đi//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc sang// Sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có gì. Chỉ hỏi thôi
___
Tối
Quang Anh nằm trên giường, tay gác lên trán
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhớ lại//
Ly cà phê sáng nay. Hộp cơm trưa. Cái cách Đức Duy đứng chờ anh trả lời. Và cả lúc anh nắm tay cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phiền thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lẩm bẩm//
Nhưng không hiểu sao
Lại không thấy khó chịu
“Có những thứ không nằm trong kế hoạch. Nhưng lại không khiến người ta muốn loại bỏ”
End
RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play