Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Đn Harry Potter) Somnielle

1

Tại Trang trại Hang Sóc, âm thanh là thứ chưa bao giờ thiếu. Tiếng bát đĩa va vào nhau trong bếp, tiếng la hét của cặp song sinh Fred và George, hay tiếng rộn ràng từ những con quỷ lùn ngoài vườn. Giữa cái nhịp sống hối hả và nồng hậu ấy, có một khoảng lặng chưa bao giờ được lấp đầy. Khoảng lặng đó mang tên Somnielle
Năm đó, khi những lá phong đầu tiên chuyển sang màu đỏ sẫm như máu, Somnielle Weasley ra đời. Cô là đứa con thứ tám – một sự hiện diện tĩnh lặng đến kỳ lạ giữa dòng máu Weasley vốn rực rỡ và náo nhiệt
Molly Wesley
Molly Wesley
(Nhìn đứa con gái trong nôi, ánh mắt đầy sự yêu thương nhưng cũng lẫn chút bối rối) Arthur, nhìn xem. Con bé không có mái tóc đỏ của nhà mình. Tóc nó màu nâu trầm, giống như những hạt dẻ rụng dưới nắng chiều vậy
Arthur Wesley
Arthur Wesley
(Khẽ chạm vào bàn tay bé xíu của con gái) Và đôi mắt đó nữa... màu xám nhạt như bầu trời Paris. Cái tên này... Somnielle
Arthur Wesley
Arthur Wesley
Nó nghe như một giấc ngủ dài vậy, Molly ạ
Nhưng ông không biết rằng, cái tên ấy chính là lời tiên tri cho cả một kiếp người cô độc. Lên bảy tuổi, Somnielle nhận ra mình là một thực thể lạc điệu
Trong khi Ron và Ginny mải mê với những trò rượt đuổi, cô thường ngồi một mình dưới gốc cây phong già, lặng lẽ ngắm nhìn những kẽ lá. Cô xinh đẹp, một vẻ đẹp thanh tao và u sầu khiến người ta phải ngoái nhìn, nhưng rồi họ cũng nhanh chóng rời mắt đi. Vì cô quá im lặng
Fred Weasley
Fred Weasley
(Chạy ngang qua, vô tình va vào vai cô) Này Noa! Đứng ngẩn ngơ gì thế em? Coi chừng lũ quỷ lùn tha đi mất đấy!
George Weasley
George Weasley
(Cười lớn) Thôi nào Fred, em ấy đang bận nói chuyện với mấy cái lá mà. Đi thôi, chúng ta còn phải thử nghiệm pháo nổ!
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
(Khẽ mấp máy môi, giọng nói nhỏ đến mức tan biến vào tiếng gió) Em... em chỉ đang nhìn xem khi nào lá sẽ rụng hết thôi
Nhưng các anh đã chạy đi xa, không ai nghe thấy câu trả lời của cô. Họ gọi cô là Noa – một cái tên ngắn gọn cho dễ gọi, che lấp đi cái tên Somnielle kiêu sa nhưng đầy ám ảnh. Họ yêu thương cô theo cách của những người tốt bụng nhưng quá bận rộn: cho cô quần áo ấm, cho cô thức ăn ngon, nhưng họ quên mất việc phải bước vào thế giới nội tâm của cô
Trong bữa tối đêm Giáng sinh, căn nhà Hang Sóc chật ních người. Tiếng cười nói át cả tiếng gió rít ngoài cửa sổ
Molly Wesley
Molly Wesley
(Bận rộn múc súp, nói vọng ra) Ron, đừng có ăn hết phần của em! Ginny, ngồi ngay ngắn lại nào!
Ronal Wesley
Ronal Wesley
(Vừa nhai vừa nói) Mẹ ơi, sao hôm nay Noa lại không nói gì thế? Con bé cứ nhìn vào cái đĩa không suốt thôi
Molly Wesley
Molly Wesley
(Chỉ kịp nhìn thoáng qua) Chắc em nó mệt thôi. Noa à, ăn đi con, đừng để súp nguội
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
(Nhìn làn khói trắng bốc lên từ bát súp, đôi mắt trống rỗng) Con... con không thấy đói lắm. Mẹ ơi, mẹ có thấy màu của tuyết tối nay rất buồn không?
Molly Wesley
Molly Wesley
Đã quay sang dọn dẹp đống bát đĩa bẩn) Tuyết thì lúc nào chẳng trắng hả con? Ngoan nào, ăn xong rồi đi ngủ sớm đi
Somnielle im lặng. Cô cúi đầu, nhìn bóng mình phản chiếu trên thìa bạc. Cô hiểu rằng, ở ngôi nhà này, tiếng nói của cô giống như hơi thở của mùa thu – mỏng manh và dễ dàng bị lãng quên. Cô giống như một "ốc đảo" riêng biệt, nơi mà ánh mặt trời rực rỡ của nhà Weasley chưa bao giờ thực sự chạm tới để sưởi ấm trái tim cô
Đêm đó, Somnielle nằm trong căn phòng tối, nhìn ra những tán phong đỏ ngoài cửa sổ
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
(Thì thầm với bóng tối) Nếu mình cứ thế này mà ngủ thiếp đi... liệu ngày mai khi thức dậy, có ai nhận ra vị trí này đã trống không? Hay họ vẫn sẽ cười nói, vẫn sẽ rộn ràng như thể mình chưa từng tồn tại?
"Căn bệnh" của cô – sự u sầu và im lặng – đã bắt đầu bén rễ sâu hơn vào tâm hồn. Cô bắt đầu tìm đến những giấc ngủ dài, vì chỉ trong mơ, cô mới thấy mình có thể cất tiếng gọi và có ai đó sẽ thực sự quay đầu lại nhìn cô
Cô không biết rằng, ở một nơi nào đó xa xôi, có một chàng trai mang trái tim ấm áp như nắng sớm đang chờ đợi để đánh thức cô. Nhưng cái giá của sự thức tỉnh ấy, có lẽ lại là một giấc ngủ dài hơn tất thảy

2

chẳng mấy chốc em đã đến tuổi đến Hogwarts
Đại sảnh đường Hogwarts lung linh dưới hàng ngàn ngọn nến lơ lửng, nhưng đối với Somnielle, những ánh sáng ấy chói gắt đến mức khiến cô muốn lịm đi. Cô đứng giữa đám tân sinh viên, nhỏ bé và nhợt nhạt trong bộ áo chùng đen quá khổ, bàn tay gầy gò siết chặt lấy gấu áo
McGonagall
McGonagall
(Giọng nghiêm nghị vang lên khắp sảnh) Weasley, Somnielle!
Tiếng xì xầm ngay lập tức bùng lên như một đám cháy nhỏ. Cái họ "Weasley" vang lên đầy lạc điệu với vẻ đẹp lai Pháp thanh tao và mái tóc nâu trầm u sầu của cô
lộn xộn
lộn xộn
Học sinh 1: (Thì thầm sát tai bạn mình) Nhìn kìa, đó là em gái của Ron Weasley sao? Trông chẳng có chút "đỏ" nào của nhà đó cả
Somnielle bước lên ghế gỗ, cảm giác như mình đang bước lên đoạn đầu đài dưới nghìn ánh mắt phán xét. Chiếc Mũ Phân Loại vừa chạm vào đầu cô đã khẽ run rẩy, một giọng nói khàn đục vang lên trong tâm trí cô
Mũ phân loại
Mũ phân loại
(Thì thầm bên tai) Một tâm hồn già cỗi và đầy vết xước... Ngươi có lòng trung thành thầm lặng của Hufflepuff, nhưng trái tim lại nặng trĩu những giấc mơ u buồn của Slytherin. Ngươi muốn ở đâu, cô bé mang căn bệnh ngủ mê?
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
(Nhắm nghiền mắt, thầm cầu nguyện trong hơi thở đứt quãng) Xin hãy để tôi ở nơi có ánh sáng... nơi có anh ấy... Tôi sợ bóng tối của chính mình lắm rồi
Mũ phân loại
Mũ phân loại
(Hét lớn cho cả sảnh đường nghe thấy) HUFFLEPUFF!
Dãy bàn Hufflepuff bùng nổ tiếng vỗ tay rộn rã. Cedric đứng bật dậy, gương mặt anh rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm, anh vẫy tay gọi cô đầy tự hào. Nhưng khi Somnielle bước về phía đó, những tiếng vỗ tay thưa thớt dần, thay vào đó là những cái nhìn dò xét, tò mò về sự xuất hiện "lạ lùng" này
Diggory Cedric
Diggory Cedric
(Nhanh chóng kéo ghế cho cô, giọng tràn đầy niềm vui) Tuyệt vời lắm, Noa! Từ nay anh sẽ chăm sóc em ngay tại nhà mình. Đừng sợ, có anh ở đây rồi
Bữa tiệc bắt đầu, nhưng Somnielle không chạm vào bất cứ thứ gì. Cô nhìn sang dãy bàn Gryffindor, nơi các anh trai của cô – Ron, Fred và George đang cười đùa náo nhiệt. Họ thậm chí không nhìn về phía em gái mình lấy một lần, như thể cái tên Somnielle chưa từng tồn tại trong huyết quản họ
Đêm đó, trong căn hầm của Hufflepuff vốn ấm áp và thơm mùi thảo mộc, Somnielle nằm trên chiếc giường êm ái nhưng lại thấy lạnh lẽo vô cùng. Cô nghe thấy tiếng các bạn cùng phòng xì xầm về mình, về sự im lặng đáng sợ và vẻ ngoài "sang chảnh" kiểu Pháp của cô. Căn bệnh "ngủ mê" (Sommeil) lại ập đến, kéo cô vào một giấc mơ nơi chỉ có màu lá phong đỏ rụng và tiếng khóc không thành lời của chính mình.

3

Thư viện Hogwarts vào mùa sương mù mang một vẻ tịch mịch đến nao lòng. Những dải sáng xám xịt lọt qua ô cửa kính cao vút, rọi lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Somnielle ngồi đó, nhỏ bé và bất động như một bức tượng tạc từ thạch cao xám. Trước mặt cô là cuốn sách cũ đã mở sẵn, nhưng đôi mắt cô không đặt vào con chữ nào. Cô đang lắng nghe. Cô luôn lắng nghe, vì đó là cách duy nhất để cô cảm nhận được mình vẫn còn thuộc về thế giới này, dù chỉ là ở rìa ngoài cùng
Phía bàn đối diện, "Bộ ba vàng" đang vây quanh một cuộn giấy da. Tiếng ngòi bút sột soạt và hơi ấm toát ra từ sự nhiệt huyết của họ tạo nên một rào chắn vô hình, ngăn cách cô với thực tại rực rỡ ấy
Hermione
Hermione
: (Khẽ ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào dáng hình mảnh khảnh của Somnielle, cô hạ thấp giọng) Ron, em gái bồ ngồi kia kìa. Từ nãy đến giờ cậu ấy không hề lật trang sách nào cả. Bồ không định sang hỏi thăm em ấy một chút sao?
Ronal Wesley
Ronal Wesley
(Thậm chí không buồn rời mắt khỏi bài luận Độc dược, tặc lưỡi đầy hiển nhiên) Thôi đi Hermione. Noa lúc nào chẳng thế. Con bé mắc cái bệnh "u sầu" kinh niên mà
Ronal Wesley
Ronal Wesley
Càng quan tâm, nó càng thích đắm mình trong cái vẻ tội nghiệp đó để gây chú ý thôi. Cứ để nó yên đi, lát nữa Cedric lại đến "hộ tống" nó về cho xem nó
Harry Potter
Harry Potter
(Hơi nhíu mày, nhìn sang Noa với vẻ băn khoăn) Mình thấy em ấy xanh xao quá, Ron. Trông cứ như một bóng ma sắp tan biến vào bức tường vậy
Ronal Wesley
Ronal Wesley
(Cười khì, một nụ cười vô tư đến tàn nhẫn) Harry, bồ đừng để vẻ ngoài của nó đánh lừa. Nhà Weasley ai cũng tràn đầy năng lượng, chỉ có nó là lúc nào cũng như sắp hết hơi. Thật tình, đôi khi mình còn quên mất là mình có một đứa em gái tên là Somnielle đấy
Từng lời nói ấy rơi vào lòng Noa như những giọt chì nóng. Cô không quay lại, không phản kháng. Nhưng dưới gầm bàn gỗ sần sùi, đôi bàn tay gầy gò của cô siết chặt vào nhau. Móng tay đâm sâu vào da thịt, tạo nên những vết trăng khuyết rướm máu. Cơn đau thể xác ấy là thứ duy nhất giúp cô nhận ra mình không phải là một hồn ma
Diggory Cedric
Diggory Cedric
(Bước vào thư viện, đặt một chiếc bánh ngọt nhỏ còn ấm lên mặt bàn, ánh mắt đầy xót xa) Noa, em lại quên ăn trưa rồi đúng không? Nhìn em kìa, môi khô cả rồi
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
(im lặng)
Diggory Cedric
Diggory Cedric
(Ngồi xuống bên cạnh, bao bọc lấy bàn tay đang run rẩy của cô bằng hơi ấm từ lòng bàn tay mình) Đừng nói vậy. Đối với anh, em là cả một thế giới yên bình mà anh hằng tìm kiếm giữa những xô bồ này
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
(Ánh mắt lướt qua Harry và Hermione đang nhìn mình với vẻ tò mò) Anh nhìn họ xem. Ngay cả những người tốt như họ cũng nhìn em như nhìn một sinh vật kỳ lạ cần được chăm sóc
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
Họ thương hại em, Cedric ạ, chứ họ không thấu hiểu. Đáng thương nhất là khi phải tự mình gặm nhấm nỗi buồn mà không có một điểm tựa nào để tin tưởng. Một bông hoa đẹp mọc ở nơi thiếu nắng, cứ thế lặng lẽ héo hon... giữa sự thờ ơ được bao biện bằng "lòng tốt hời hợt"
Diggory Cedric
Diggory Cedric
(Siết chặt tay cô hơn) Anh không thương hại em, Noa. Anh yêu em vì chính sự u sầu thuần khiết này. Làm ơn, đừng nhắm mắt lại...
Somnielle Wesley ( Noa)
Somnielle Wesley ( Noa)
(Khẽ rút tay ra, đứng dậy, bóng dáng liêu xiêu dưới ánh chiều tà) Em mệt rồi, Cedric. Sự tử tế của anh giống như một liều thuốc độc bọc đường. Nó khiến em lầm tưởng mình có thể hòa nhập, nhưng khi anh đi rồi, cái bóng của em lại càng đen đặc hơn
Cô bước ra khỏi thư viện, không nhìn lại một lần nào. Harry nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy, cảm thấy một nỗi bất an dâng trào nhưng không biết phải làm gì. Còn Ron, cậu vẫn mải mê tranh luận về trận Quidditch sắp tới, hoàn toàn không nhận ra đứa em gái mang cái tên lai Pháp của mình vừa mới đánh mất nốt chút ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt xám

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play