[HackerDelivery]_007n7 × Elliot_WHY DO YOU KEEP COMING BACK!?
CHƯƠNG 1: NGƯỜI LẠ MANG MÙI KHÓI
— 𝙼ộ𝚝 𝚌â𝚞 𝚌𝚑𝚞𝚢ệ𝚗 𝚟ề 𝚕ử𝚊, 𝚙𝚒𝚣𝚣𝚊, 𝚟à 𝚝𝚑ứ 𝚝ì𝚗𝚑 𝚌ả𝚖 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚝ê𝚗 —
I.
Builder Brothers Pizza vào giờ cao điểm trông như một tổ ong vỡ.
Tiếng máy thu ngân ting ting không ngớt. Tiếng bánh pizza được cắt rắc rắc trên thớt gỗ. Tiếng khách gọi nhau ỏm tỏi, tiếng trẻ con chạy lon ton giữa các dãy bàn. Mùi phô mai chảy, mùi sốt cà chua, mùi bột mì áo trắng xóa trên tạp dề của mấy anh đầu bếp — tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh, màu sắc, hương vị hỗn độn mà quen thuộc.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot yêu sự hỗn độn đó.
Cậu đứng sau quầy thu ngân, mái tóc vàng dài được buộc gọn sau gáy bằng một sợi dây chun màu xanh. Vài sợi tóc con rối rớt ra ngoài, dính bột mì, dính mồ hôi, nhưng cậu chẳng buồn phủi. Tay cậu thoăn thoắt nhập đơn, miệng vừa cười vừa nói với khách, thỉnh thoảng quay vào bếp hét lớn: "Bánh số 27! Pepperoni thêm phô mai! Khách gấp!"
Mọi thứ diễn ra như một cỗ máy được bôi trơn hoàn hảo.
Cho đến khi cánh cửa kính mở ra, kèm theo tiếng chuông gió leng keng.
Và không khí trong quán... thay đổi.
Elliot không biết mình cảm nhận được điều đó từ lúc nào. Có thể là từ cái cách người đàn ông bước vào — không vội vàng, không lưỡng lự, mà như thể anh ta đang bước vào sân nhà mình. Mái tóc nâu chẻ làm hai mái, chiếc kính râm màu hồng đeo hơi xệ, trên đầu đội một cái burger bằng vải trông vừa ngầu vừa lố bịch đến mức khó rời mắt. Áo khoác đen đỏ bên ngoài và bên trong là chiếc áo xanh dương in hình burger ở giữa giản dị, tay đút túi quần, vai hơi khom, nhưng toàn bộ cơ thể anh ta toát lên một thứ khí chất mà Elliot không tìm được từ nào để gọi.
Và đằng sau người đàn ông đó, một đứa trẻ.
Nhỏ xíu, thân hình màu đỏ kỳ lạ, trên người dán đầy chữ "team c00lkidd join today!" như thể nó là một tấm bảng quảng cáo di động. Đứa trẻ bám chặt vào gấu áo người đàn ông, chỉ để lộ nửa khuôn mặt với đôi mắt đen láy mở to nhìn quanh quán, vừa tò mò vừa ranh mãnh.
Elliot chỉ mất ba giây để quan sát tất cả.
Sau đó, cậu làm điều mình vẫn làm với mọi khách hàng: nở nụ cười.
Nụ cười của Elliot không phải loại cười xã giao khách sáo. Nó là thứ ánh sáng rạng rỡ từ bên trong toát ra, khiến người đối diện có cảm giác như mình đang được chào đón bởi một người bạn cũ. Cậu cười để lộ hàm răng trắng đều, đôi mắt nâu nhạt híp lại thành hai vầng trăng khuyết, má lúm đồng tiền thoáng hiện trên má phải.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Chào mừng quý khách đến với Builder Brothers Pizza! Quý khách dùng gì ạ?"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
Người đàn ông dừng lại. Đôi mắt sau cặp kính hồng lướt qua quầy thu ngân, lướt qua bảng menu treo trên tường, rồi dừng hẳn trên khuôn mặt của Elliot.
Anh ta không vội trả lời.
Cái cách anh ta nhìn — không phải kiểu ngắm nghía thông thường của khách hàng. Nó có gì đó săm soi, đong đếm, như thể anh ta đang đọc một thứ gì đó ẩn sau lớp vỏ bên ngoài của cậu.
Elliot cảm thấy hơi rợn sống lưng, nhưng nụ cười vẫn không tắt.
"Pepperoni cỡ lớn," người đàn ông cuối cùng cũng mở miệng. Giọng trầm, hơi khàn, kéo dài cuối câu như một thói quen. "Và breadstick."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Vâng ạ! Pepperoni cỡ lớn và breadstick! Có thêm topping gì không ạ?"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Tổng cộng là 14.99$ ạ. Anh có thể chờ trong vòng mười lăm phút"
Người đàn ông gật đầu, rút từ túi quần ra một xấp tiền, đặt lên quầy. Ngón tay anh ta dài, thon, những đốt ngón tay hơi gồ lên — bàn tay của một người quen với bàn phím nhiều hơn là với dao nạo hay bột nhào.
Elliot nhận tiền, thối lại, và trong tích tắc đó, ánh mắt hai người chạm nhau.
Người đàn ông nhếch môi. Không phải cười — chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, đầy ẩn ý, như thể anh ta vừa tìm thấy thứ mình cần.
Rồi anh ta quay đi, kéo ghế ngồi xuống bàn gần cửa sổ.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Khách lạ thôi mà."
Cậu nghĩ. "Chắc không có gì đâu."
---
II.
Mười lăm phút sau, Elliot bưng khay pizza ra.
"Pepperoni cỡ lớn và breadstick cho quý khách ạ!"
Cậu đặt khay xuống bàn, tay thoăn thoắt xếp mấy miếng breadstick vào giỏ giấy kèm sốt cà chua. Người đàn ông ngồi đối diện, không động đậy, chỉ nhìn cậu làm.
Đứa trẻ — c00lkidd — ngồi bên cạnh, hai chân đung đưa trên ghế, mắt dán vào đĩa pizza như thể nó đã đói ba ngày.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Của anh đây ạ. Ăn ngon miệng—"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Câu hỏi cắt ngang lời cậu.
Elliot ngước lên. Người đàn ông đã tháo kính râm, để lộ đôi mắt màu nâu sẫm, sâu hoắm, như hai cái giếng không đáy. Anh ta không nhìn pizza, không nhìn breadstick — chỉ nhìn Elliot.
"Dạ... Elliot ạ."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Elliot," người đàn ông lặp lại, từng chữ một, như đang nếm thử vị của cái tên trên đầu lưỡi. "Làm ở đây lâu chưa?"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Dạ, cũng lâu rồi. Em làm từ hồi cấp hai."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Vậy chắc quen mặt mấy khách quen lắm nhỉ?"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"À... cũng quen một số ạ."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Thế em có nhớ mặt tôi không?"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot chớp mắt. Cậu nhìn người đàn ông lần nữa, cố lục tìm trong trí nhớ một bóng dáng nào đó trùng khớp. Không có.
"Dạ không ạ. Chắc đây là lần đầu anh tới quán mình."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
Người đàn ông gật đầu, một cái gật nhẹ, không biểu cảm.
"Lần đầu," anh ta nói, như đang xác nhận một điều gì đó với chính mình. "Được."
Elliot không hiểu "được" ở đây là có ý gì, nhưng cậu không hỏi thêm. Cậu định quay đi thì nghe một tiếng bộp từ phía bàn.
C00lkidd đã thò tay giật lấy một miếng breadstick, nhét cả vào miệng, nhai ngấu nghiến. Bánh vụn rơi đầy bàn, sốt cà chua dính quanh mép, trông như một con sóc nhỏ vừa cướp được hạt dẻ.
Elliot bật cười.
Không phải kiểu cười xã giao. Mà là cười thật — vì đứa nhóc đó trông ngộ quá, mặt dính đầy vụn bánh mà vẫn tỉnh bơ, nhai đến nỗi hai má phồng lên như quả bóng bay.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Ừm, anh... con anh hả?" Elliot hỏi, vẫn còn cười. "Dễ thương quá."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
Người đàn ông nhìn đứa trẻ, rồi nhìn Elliot, khóe môi cong lên — lần đầu tiên có một thứ gì đó giống nụ cười xuất hiện trên mặt anh ta.
"Kiểu vậy."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Ừm..con tên gì?"
𐔌˙.𝐜𝟎𝟎𝐥𝐤𝐢𝐝𝐝🔥
Đứa nhóc ngước lên, miệng vẫn nhồm nhoàm bánh. "c00lkidd!"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot lại cười. "Chào c00lkidd, cháu ăn ngon miệng nhé."
Rồi cậu quay người đi vào bếp, không để ý rằng ánh mắt người đàn ông sau lưng vẫn dõi theo từng bước chân, cho đến khi cánh cửa bếp đóng lại.
---
III.
Những ngày tiếp theo sau đó, Elliot bắt đầu nhận ra một sự thật kỳ lạ: người đàn ông đó — 007n7, cậu biết tên khi anh ta gọi cho đứa nhóc và nói "c00lkidd, lại đây ba đưa đi" — bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.
Không phải mỗi ngày, nhưng đủ đều đặn để tạo thành một thói quen.
Thứ Hai, 5 giờ chiều. Thứ Tư, 6 giờ. Thứ Bảy, 3 giờ.
Mỗi lần đều gọi pepperoni cỡ lớn, đều ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, đều mặc chiếc áo khoác đen viền đỏ và cái áo xanh dương bên trong với hình burger in ở giữa — Elliot bắt đầu nghi ngờ anh ta chỉ có một cái áo duy nhất.(눈‸눈)
C00lkidd không phải lúc nào cũng đi cùng. Có hôm chỉ có 007n7 một mình, ngồi ăn chậm rãi, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài đường, nhưng đôi mắt vẫn luôn lướt qua quầy thu ngân mỗi khi Elliot đi ngang.
Elliot không để ý nhiều. Cậu có quá nhiều việc để làm.
Nhưng cậu không thể không để ý rằng giọng nói của mình khi chào anh ta đã bớt phần xa cách, thay vào đó là một sự thân thuộc nhẹ nhàng.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Pepperoni cỡ lớn hả anh?"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Em nhớ nhanh đấy."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Em làm nghề mà." Elliot cười, tay đã bắt đầu lấy bột ra cán.
Đó là lần thứ sáu.
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Lần thứ sáu," 007n7 nói, như thể đọc được suy nghĩ của cậu.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot ngước lên, chớp mắt. "Anh đếm à?"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Im lặng một nhịp. Elliot không biết nên nói gì với câu trả lời đó, nên cậu chỉ cười, lắc đầu, rồi quay vào bếp.
Nhưng trong lòng có một cảm giác lạ. Không phải khó chịu. Cũng không phải vui.
Chỉ là... được ai đó đếm những lần mình xuất hiện, có lẽ cũng không tệ.
---
IV.
Ngày thứ bảy, 007n7 đến.
Nhưng lần này không phải một mình.
c00lkidd đi cùng, nhưng không phải với vẻ mặt tinh nghịch mọi khi. Đứa trẻ im lặng hơn, mắt nhìn xuống đất, hai tay nắm chặt gấu áo của 007n7 như sợ lạc mất.
Elliot nhận ra ngay có điều gì đó không ổn.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Chào anh! Pepperoni cỡ lớn hả?"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Không," 007n7 nói, giọng khác mọi ngày. Trầm hơn, khàn hơn, có gì đó như... mệt mỏi. "Hôm nay cho tô súp cà chua. Và một phần bánh mì que. Không pizza."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot nhìn anh ta một lần, rồi nhìn đứa nhóc đang đứng sau lưng.
"Cháu bị ốm hả?"
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Không ai trả lời.
Elliot không hỏi thêm. Cậu vào bếp, làm tô súp nóng, cắt bánh mì que thành từng miếng nhỏ vừa ăn, rưới thêm một lớp phô mai lên trên — thứ không có trong menu, nhưng cậu nghĩ đứa nhóc sẽ thích.
Khi bưng ra, cậu đặt khay xuống bàn, nhẹ nhàng hơn mọi khi.
𐔌˙.𝐜𝟎𝟎𝐥𝐤𝐢𝐝𝐝🔥
C00lkidd ngước lên nhìn cậu. Đôi mắt đen láy hơi hoe đỏ, mũi sụt sịt, trông vừa tội vừa ngộ.
"Cảm ơn... Elliot." Nó nói, giọng nhỏ xíu.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot hơi sững người. Đây là lần đầu tiên đứa nhóc gọi tên cậu.
Cậu khẽ cười, xoa đầu nó — mái tóc đỏ mềm như tơ, hơi nóng bất thường.
"Ăn đi, ăn xong khỏe liền."
Rồi cậu đứng dậy, định quay vào bếp, thì nghe giọng 007n7 vọng lên từ phía sau:
"Elliot."
Cậu quay lại.
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
Người đàn ông ngồi dưới ánh đèn vàng của quán, đôi mắt nâu sẫm không còn vẻ săm soi, đong đếm như những lần trước. Thay vào đó là một thứ gì đó mềm hơn, như một người vừa trút bỏ lớp vỏ cứng.
"Cảm ơn."
Chỉ hai chữ. Không hơn.
Nhưng với 007n7, hai chữ đó nặng hơn cả một bài diễn thuyết.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot đứng đó một lúc, rồi cười — nụ cười rạng rỡ nhất từ đầu giờ tới giờ.
"Không có gì đâu anh. Khách của em mà."
Cậu quay đi, không thấy 007n7 nhìn theo bóng lưng mình với ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn là của một kẻ đi săn ngắm mồi nữa.
Mà là của một người vừa nhận ra mình đang rơi vào một cái bẫy nào đó, và không hề muốn thoát ra.
---
V.
Đêm hôm đó, Builder Brothers Pizza đóng cửa lúc 10 giờ.
Elliot là người cuối cùng rời khỏi quán. Cậu vừa đi ra ngoài, tay xách túi rác, vừa huýt sáo bài hát nào đó vô tình lọt vào đầu. Không khí se lạnh, đường phố vắng tanh, chỉ còn vài chiếc xe đỗ dọc vỉa hè.
Cậu ném túi rác vào thùng lớn sau hẻm, định quay vào thì thấy một bóng đen đứng trước cửa tiệm.
Tim cậu thót lại. Nhưng rồi ánh đèn đường hắt vào khuôn mặt người đó, và Elliot nhận ra mái tóc nâu hai mái, chiếc kính hồng, cái burger trên đầu.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"007n7?" Cậu bước tới, vừa ngạc nhiên vừa lo lắng. "Sao anh lại ở đây giờ này? Có chuyện gì—"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Elliot."
Giọng anh ta vang lên trong đêm tối, trầm và lạ. Không giống giọng của một người khách quen đến ăn pizza. Mà là giọng của một người sắp làm điều gì đó không thể quay đầu.
"Anh cần em rời khỏi đây. Ngay bây giờ."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot sững người. "Hả? Rời khỏi đây là sao? Em còn phải khóa cửa—"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Không cần khóa cửa."
007n7 bước tới gần, và trong ánh đèn đường, Elliot nhìn thấy thứ ánh sáng lấp lánh trên tay anh ta.
Một chiếc remote nhỏ.
Và trên mặt 007n7 — không phải vẻ mặt của kẻ ác, mà là vẻ mặt của một người đang cố gắng cứu thứ gì đó trước khi quá muộn.
"Em có biết anh là ai không?" 007n7 hỏi.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot lắc đầu, không nói được.
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Anh là kẻ đã phá hủy bảy server, ba hệ thống, và hai nhà hàng trước đây." Giọng 007n7 đều đều, như đang đọc một bản cáo trạng về chính mình. "Và tối nay, anh đến đây để làm điều tương tự."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot cảm thấy máu trong người lạnh toát. "Tại... tại sao?"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 nhìn cậu. Ánh mắt đó — không phải của một kẻ điên, không phải của một tên tội phạm. Mà là của một người đang mang trên vai một thứ gì đó quá sức chịu đựng.
"Vì c00lkidd," anh ta nói. "Nó muốn chứng minh với anh rằng nó đã sẵn sàng. Rằng nó có thể làm được những thứ anh từng làm. Và nếu anh không cho nó làm... nó sẽ tự làm một mình."
Anh ta siết chặt chiếc remote trong tay.
"Nếu nó tự làm, nó sẽ không biết kiểm soát. Nó sẽ không chỉ đốt một cái biển hiệu. Nó sẽ đốt cả khu phố. Có người sẽ chết, Elliot."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
Giọng anh ta bỗng trở nên khàn đục.
"Anh không thể để nó trở thành anh."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot đứng giữa đường vắng, tay run run, nhìn người đàn ông trước mặt. Tất cả những gì cậu biết về anh ta — những lần đến quán, những câu hỏi tưởng chừng vô hại, những ánh nhìn săm soi — tất cả bỗng vỡ ra thành một bức tranh khác.
"Vậy... anh định làm gì?" Giọng Elliot nhỏ hơn tiếng gió.
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 không trả lời. Anh chỉ nhìn vào tòa nhà Builder Brothers Pizza — nơi Elliot đã gắn bó từ hồi cấp hai, nơi cha cậu đã dựng lên từ hai bàn tay trắng, nơi có biển hiệu sáng đèn mỗi tối như một ngọn hải đăng giữa phố.
"Anh sẽ đốt một góc," 007n7 nói. "Chỉ đủ để nó trông giống một vụ tấn công. Để c00lkidd thấy rằng anh đã làm, và nó không cần phải tự tay làm nữa."
Anh quay sang nhìn Elliot.
"Và anh cần em không có ở đây khi điều đó xảy ra. Vì nếu em ở đây... anh không biết mình sẽ làm gì để bảo vệ em."
Câu nói cuối cùng rơi xuống giữa hai người như một tảng đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot không hiểu hết ý nghĩa của nó lúc đó.
Nhưng cậu hiểu một điều: người đàn ông này đang cho cậu một cơ hội để không bị tổn thương.
Và cậu đã không lấy nó.
"Em không đi đâu cả," Elliot nói, giọng run nhưng không hề lảng tránh. "Đây là nhà của em. Cha em đã xây nó từ đầu. Em không bỏ chạy khỏi nhà mình."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 nhìn cậu. Đôi mắt nâu sẫm thoáng hiện lên một thứ cảm xúc không tên — giữa ngưỡng mộ và tuyệt vọng.
"Em cứng đầu quá đấy."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
Im lặng kéo dài. 007n7 đứng đó, tay vẫn cầm chiếc remote, và Elliot đứng đối diện, hai tay nắm chặt, sẵn sàng cho bất cứ điều gì.
Rồi 007n7 cười.
Không phải nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý mọi khi. Mà là một nụ cười thực sự — buồn, nhẹ, và có gì đó như buông xuôi.
"Em có biết tại sao anh đến quán này không?" Anh hỏi.
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Vì c00lkidd đã chọn nó. Nó nói với anh: 'Ba ơi, quán này có biển hiệu đẹp nhất phố, mình đốt nó đi ba.'" 007n7 nhìn lên biển hiệu đang sáng rực trên đầu. "Và anh đã đến để xem thử... thứ sắp bị đốt có đáng để cứu không."
Anh quay lại nhìn Elliot.
"Và anh thấy em."
Gió đêm thổi qua, làm mái tóc vàng của Elliot bay nhẹ. Cậu không nói gì. Chỉ đứng đó, nhìn người đàn ông trước mặt với một cảm xúc lẫn lộn không thể gọi tên.
007n7 đưa tay lên, bấm chiếc remote.
Một tiếng nổ vang lên.
Elliot giật bắn, nhưng không phải từ biển hiệu — mà từ một thùng rác cách đó mười mét. Ngọn lửa bùng lên từ trong thùng, đỏ rực, nhưng không lan sang đâu khác.
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 ném chiếc remote vào thùng rác đang cháy.
"Đủ rồi," anh nói. "Như vậy là đủ để nó tin rằng anh đã làm."
Anh quay sang Elliot, lần đầu tiên có một vẻ gì đó như... ngập ngừng.
"Anh không thể hứa sẽ không đến nữa. Nhưng anh hứa sẽ không làm hại nơi này. Miễn là em còn ở đây."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot đứng nhìn ngọn lửa trong thùng rác dần tắt, nhìn khói bốc lên nghi ngút, rồi nhìn người đàn ông đã có thể đốt cả khu phố nhưng lại chọn một thùng rác chỉ để bảo vệ đứa con nuôi khỏi trở thành chính mình.
Cậu thở dài.
"Lần sau muốn làm trò gì," cậu nói, giọng đã dịu đi đôi chút, "thì làm giờ quán đóng cửa. Đừng để em thấy. Em không muốn phải chạy ra ngoài giữa đêm với cái túi rác trên tay."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 nhìn cậu, một lúc lâu.
Rồi anh cười — nụ cười đầu tiên không có sự tính toán.
"Được. Lần sau anh sẽ báo trước."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot nhìn anh ta, lắc đầu, nhưng khóe môi đã cong lên.
"Về nhà đi ông bố già.Chắc C00lkidd đang đợi á."
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 đơ ra, kiểu lần đầu bị gọi là "ông bố già".
Miệng anh hơi nhếch lên với chất giọng tỉnh queo:
"Hửm..được rồi, 'bố của con em' về đây."
Rồi anh gật đầu. Quay người, bước đi về phía cuối con phố, bóng dáng dần khuất vào màn đêm.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Elliot đứng trước cửa tiệm như trời trồng, nhìn theo, cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa.
Rồi cậu thở ra một hơi dài.
"Thằng cha đó bị gì vậy trời?" cậu lẩm bẩm, mở cửa tiệm để vào dọn dẹp cái thùng rác đã cháy.
Nhưng khi bước vào trong, ánh đèn vàng vẫn sáng, mùi phô mai vẫn còn vương vấn, cậu bỗng nhận ra một điều.
Trái tim mình đang đập nhanh hơn bình thường.
Và cậu không nghĩ đó là vì vụ nổ.
---
VI.
Hai ngày sau.
Cánh cửa kính mở ra, tiếng chuông gió leng keng.
Elliot đang lau bàn thì ngước lên.
007n7 bước vào. Đằng sau là c00lkidd — nhóc con hôm nay trông có vẻ khỏe hơn, mắt sáng linh lợi, không còn vẻ ốm yếu mấy hôm trước.
Elliot đặt cây lau xuống.
Hai người nhìn nhau.
Không có "chào". Không có "anh đến rồi à". Chỉ là một khoảnh khắc im lặng, như cả hai đang kiểm tra xem mọi thứ có ổn không sau đêm hôm đó.
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
Rồi Elliot bất ngờ bật cười — một tiếng cười ngắn, hơi mệt mỏi, nhưng không giận dữ.
"Pepperoni cỡ lớn hả?"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 cong môi. "Và breadstick."
☁️𝐄𝐥𝐥𝐢𝐨𝐭
"Vô ngồi đi. Để em làm cho."
Cậu quay vào bếp, vừa đi vừa lắc đầu.
"Suốt ngày pepperoni với breadstick... ông nội này bộ ăn hoài không biết ngán à..."
Nhưng khi cán bột, cậu lại cho thêm một lớp phô mai dày hơn mọi khi.
𐔌˙.𝐜𝟎𝟎𝐥𝐤𝐢𝐝𝐝🔥
C00lkidd ngồi ở bàn, quay sang hỏi 007n7: "Ba ơi, sao ba cười hoài vậy?"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
007n7 nhìn qua cánh cửa bếp, nơi bóng dáng mái tóc vàng đang thoăn thoắt di chuyển.
"Không có gì," anh nói. "Chỉ là... ba nghĩ mình vừa tìm được một nơi để quay lại."
𐔌˙.𝐜𝟎𝟎𝐥𝐤𝐢𝐝𝐝🔥
"Quán pizza này hẻ?"
🖤𝟎𝟎𝟕𝐧𝟕
"Ừ. Quán pizza này."
C00lkidd nhìn ba mình, rồi nhìn về phía bếp, nơi tiếng cán bột vang lên đều đặn.
Nó không hiểu lắm, nhưng nó thấy ba nó cười.
Và nó nghĩ, có lẽ quán pizza này không tệ.
---
Download MangaToon APP on App Store and Google Play