Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Là Của Nhau [Rhycap]

Phần 1 : THÍ NGHIỆM CỦA SỰ KIÊU NGẠO

LỜI MỞ :
ngoài cửa sổ, bầu trời thành phố như bị một tấm màn xám xịt nuốt chửng. cơn mưa đầu mùa trút xuống không báo trước, những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mặt kính, tạo nên những âm thanh vỡ vụn, đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cũ.
ánh sáng le lói từ những cột đèn đường bị màn nước bóp nghẹt, nhòa đi thành những vệt màu vàng bệch rỉ ra trên mặt đường nhựa ướt đẫm.
trong căn phòng nhỏ sặc mùi cà phê đắng và hương giấy mới, Đức Duy ngồi bó gối trên chiếc ghế bành cũ.
ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc màn hình máy tính xám xanh, hắt lên gương mặt thanh tú của cậu một vẻ lạnh lẽo, tĩnh lặng. đôi ngón tay thon dài của cậu lướt trên bàn phím với tốc độ kinh ngạc, tiếng "lách cách" vang lên giòn giã, hòa vào tiếng mưa bên ngoài tạo thành một bản giao hưởng đơn độc.
cậu đang viết về một kẻ giết người không có gương mặt. trong thế giới của những con chữ, cậu là người phác họa linh hồn, nhưng ở thực tại, cậu chỉ là một bóng hình lặng lẽ giữa thành phố sương mù.
đúng lúc ấy, chiếc ti vi cũ đặt ở góc phòng bỗng nhiễu sóng rồi phát ra giọng nói đều đều của nữ biên tập viên thời sự:
“Bản tin khẩn cấp: Cảnh sát vừa phát hiện một thi thể tại khu vực thư viện cũ của National Law University. Hiện trường được sắp đặt một cách kỳ lạ với những con hạc giấy đen... Đây là vụ án thứ ba trong tháng có cùng phương thức gây án..."
tiếng bàn phím đột ngột dừng lại. Đức Duy ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh sáng chập chờn từ màn hình ti vi. cơn mưa ngoài kia dường như nặng hạt hơn, và cậu biết, câu chuyện trinh thám mà mình đang dang dở, sắp sửa bước ra ngoài đời thực.
Đức Duy là sinh viên năm thứ tư xuất sắc nhất của Khoa Tâm lý học tội phạm tại Trường Đại học Luật Quốc gia (National Law University).
khác với những giáo sư đầu ngành chỉ tin vào những con số thống kê vô hồn hay các thuật toán hành vi khô khốc, Đức Duy sở hữu một "bản năng" đáng sợ: sự đồng cảm cực hạn.
không chỉ nhìn thấy dấu vết, cậu cảm thấy hơi thở đứt quãng của nạn nhân, nghe thấy tiếng khóc thầm lặng của họ và nếm được vị đắng cay của sự uất ức.
trong khi những người khác đi tìm "ai" là kẻ giết người, Đức Duy lại đi tìm "tại sao" họ phải chết. cậu phác họa chân dung tâm lý không phải bằng những mảnh ghép logic, mà bằng cách để tâm hồn mình hòa tan vào nỗi đau của người đã khuất.
chính sự thấu cảm này là vũ khí sắc bén nhất của cậu, nhưng cũng là vết thương rỉ máu khiến cậu luôn cô độc.
Đức Duy không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, trong một căn biệt thự chìm trong ánh sáng trắng lạnh lẽo của những dãy màn hình máy tính, có một kẻ cũng đang dõi theo cùng một bản tin ấy.
kẻ đó sở hữu một đôi mắt mang theo sự kiêu ngạo đến cực đoan, một bộ não coi thế giới này chỉ là những thuật toán sai lầm, và đang ráo riết săn tìm một "biến số" đủ tầm cỡ để lấp đầy lỗ hổng trong một thí nghiệm tâm lý điên rồ.
định mệnh đã bắt đầu vận hành bánh răng của nó.
cánh cửa của sự thật đã hé mở, và một khi đã bước vào, sẽ không còn đường lui cho bất kỳ ai.
-end-

Chương 1

nắng sau mưa tại National Law University không mang lại cảm giác ấm áp, trái lại, nó phủ lên những dãy hành lang đá hoa cương một lớp sáng trắng lóa mắt và lạnh lẽo.
hội trường 402 hôm nay chật kín. sinh viên từ các khoa luật, hình sự đến giám định pháp y đều đổ xô về đây.
tin đồn về một vị "giáo sư khách mời" trẻ mang quân hàm đặc biệt, người sở hữu tỉ lệ phá án 100% tại FBI, đã khiến bầu không khí vốn dĩ nghiêm cẩn của trường đại học trở nên sục sôi.
Đức Duy chọn cho mình một vị trí ở góc khuất phía cuối hội trường.
cậu mặc một chiếc áo hoodie xám đơn giản, chiếc ba lô đặt trên đùi che đi cuốn sổ tay đang mở sẵn. đôi mắt cậu hơi quầng thâm vì thức trắng đêm qua để theo dõi bản tin về "Vụ án Hạc giấy đen". bản năng của một Profiler mách bảo cậu rằng, vị giáo sư sắp xuất hiện kia chính là "cơn bão" mà bản tin thời sự đã ngầm dự báo.
đúng 8 giờ sáng, cánh cửa gỗ nặng nề của hội trường mở toang.
một người đàn ông bước vào, mang theo luồng điện thế cao khiến không gian như bị hút cạn dưỡng khí.
đó là một chàng trai trông chỉ tầm 27 tuổi. anh mặc một bộ vest ba mảnh màu xanh navy cắt may tinh xảo, tôn lên dáng người cao gầy và thanh thoát. gương mặt anh mang những đường nét sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau gọng kính bạc toát lên vẻ thông tuệ đến lạnh lùng.
cả hội trường xôn xao. những sinh viên ngồi dưới, vốn cùng lứa tuổi hoặc chỉ kém anh vài tuổi, đều không khỏi ngỡ ngàng.
sinh viên
sinh viên
đó là Quang Anh sao? anh ta trẻ quá..
sinh viên
sinh viên
nghe nói anh ta hoàn thành tiến sĩ tại Mỹ năm 22 tuổi, là cố vấn trẻ nhất lịch sử của Interpol...
anh đứng trên bục giảng, không thèm nhìn xuống đám đông đang ngưỡng mộ mình. đôi tay thon dài, sạch sẽ quá mức thong thả đặt một tập hồ sơ lên bàn.
quang anh
quang anh
tôi không đến đây để dạy các bạn cách làm cảnh sát.
giọng nói của Quang Anh vang lên, trầm thấp nhưng mang sức nặng của một tảng băng trôi
quang anh
quang anh
tôi đến đây để cho các bạn thấy sự vô dụng của những bộ não trung bình.
anh quay lưng, dùng phấn viết lên bảng một dòng chữ duy nhất: "BẢN NGÃ CỦA SỰ THẬT".
quang anh
quang anh
đêm qua, tại thư viện cũ của trường các bạn, một nữ sinh đã chết. cảnh sát tìm thấy một con hạc giấy đen. các chuyên gia của các bạn kết luận đó là một vụ giết người vì tình.
Quang Anh quay lại, đôi kính gọng bạc lóe lên tia sáng sắc lẹm
quang anh
quang anh
có ai ở đây đủ dũng cảm để nói cho tôi biết tại sao kết luận đó lại là một sự sỉ nhục đối với ngành tâm lý học tội phạm không?
cả hội trường câm lặng.
những sinh viên ưu tú nhất vốn dĩ luôn tự tin nay đều cúi đầu trước áp lực vô hình từ người đàn ông này.
quang anh
quang anh
không ai sao?
Quang Anh nhếch môi, nụ cười mang đậm vẻ ngạo mạn.
quang anh
quang anh
thật lãng phí thời gian khi phải đối mặt với một lũ mọt sách chỉ biết học thuộc lòng giáo trình.
đức duy
đức duy
vì con hạc đó không phải là một lời tỏ tình, mà là một bản án tử hình dành cho kẻ không tuân thủ luật chơi
giọng nói vang lên từ hàng ghế cuối cùng. mỏng manh nhưng kiên định.
Quang Anh nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao cạo xuyên qua hàng trăm lớp người, dừng lại đúng vị trí của Đức Duy.
Đức Duy đứng dậy, đôi tay đút sâu vào túi áo hoodie.
cậu không sợ hãi, cũng không ngưỡng mộ.
cậu nhìn Quang Anh bằng ánh mắt của một người đang nhìn thấu vào một hố đen sâu thẳm.
đức duy
đức duy
con hạc giấy được gấp từ giấy nhám công nghiệp, loại dùng để mài mòn kim loại.
đức duy
đức duy
kẻ giết người muốn nhắn nhủ rằng, sự tồn tại của nạn nhân là một 'vết gờ' cần được mài phẳng.
Đức Duy bình thản tiếp tục.
đức duy
đức duy
và thưa Giáo sư, anh cố tình đưa ra giả thuyết 'giết người vì tình' để khiêu khích chúng tôi, hoặc là...
cậu dừng lại một nhịp,
đức duy
đức duy
anh đang muốn tìm kiếm một kẻ có thể nhìn ra sự thật mà anh đã giấu đi trong hồ sơ.
ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung. một bên là sự lạnh lùng, ngạo mạn tột độ của một thiên tài đứng trên đỉnh cao. một bên là sự thấu cảm, bản năng của một linh hồn luôn đồng hành cùng nỗi đau.
Quang Anh không giận dữ.
anh chậm rãi bước xuống khỏi bục giảng, đôi giày da nện xuống sàn đá phát ra những tiếng vang khô khốc.
anh dừng lại ngay trước mặt Đức Duy, khoảng cách gần đến mức Đức Duy có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nồng đậm và hơi lạnh toát ra từ người anh ta.
quang anh
quang anh
tên cậu?
đức duy
đức duy
Đức Duy
Quang Anh nhìn sâu vào đôi mắt cậu, khóe môi khẽ động.
một sự kích thích trí tuệ chưa từng có bùng lên trong lòng vị thiên tài vốn dĩ đã quá chán chường với thế giới này.
quang anh
quang anh
Đức Duy…
anh gọi tên cậu, giọng nói phẳng lặng không một gợn sóng,
quang anh
quang anh
cậu nhìn ra điều đó không phải vì cậu giỏi, mà vì cậu có cùng tần số dao động với những sai số tôi đang tìm kiếm.
quang anh
quang anh
tôi không có thời gian để lãng phí ở đây.
quang anh
quang anh
nếu cậu thực sự muốn giải mã bản án tử hình đó, 7 giờ tối nay hãy đến địa chỉ trong cuốn sổ tay này.
quang anh
quang anh
đừng đến muộn, tôi ghét phải chờ đợi những người không thuộc về thế giới của mình.
Quang Anh quay người, bước chân đều đặn và tách biệt hướng thẳng về phía cửa thoát hiểm, không một lần ngoái lại.
khi cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, để lại một hội trường xôn xao, Đức Duy vẫn đứng đó.
cậu biết, người đàn ông này không phải đang mời gọi, mà là đang ra lệnh. một mệnh lệnh mà cậu không thể khước từ.
-end-

Chương 2

cơn mưa ban sáng đã dứt, nhưng cái lạnh ẩm ướt vẫn bao trùm lấy ngoại ô thành phố.
Đức Duy đứng trước cánh cổng sắt đen sừng sững của căn biệt thự nằm biệt lập trên đồi.
kiến trúc nơi này giống hệt chủ nhân của nó: tối giản, sắc cạnh và toát lên một vẻ xám xịt, lạnh lùng đến đáng sợ.
đúng 6 giờ 59 phút 50 giây.
Đức Duy hít một hơi sâu để ổn định lồng ngực, rồi nhấn chuông. cánh cổng tự động mở ra với một tiếng rít khô khốc. cậu bước vào trong, tiếng bước chân trên lối đi rải sỏi vang vọng giữa không gian tĩnh mịch
căn nhà không có lấy một bóng người làm, chỉ có ánh đèn cảm ứng rực sáng theo mỗi bước chân cậu đi qua, như thể một cỗ máy đang âm thầm quan sát kẻ xâm nhập.
cửa chính bật mở. Quang Anh đứng đó, vẫn là chiếc sơ mi đen phẳng phiu nhưng lần này anh không đeo kính. đôi mắt anh sâu hoắm, mang theo vẻ mệt mỏi đặc trưng của những thiên tài hiếm khi ngủ đủ giấc. anh nhìn đồng hồ treo tường, rồi nhìn sang Đức Duy, khẽ gật đầu hờ hững.
quang anh
quang anh
vừa đúng lúc, vào đi
bên trong căn biệt thự không hề có hơi ấm của một gia đình. mọi thứ được sắp xếp theo một trật tự cực đoan: giá sách cao chạm trần, dãy màn hình máy tính khổng lồ chạy hàng ngàn dòng code phức tạp, và tuyệt nhiên không có một món đồ trang trí dư thừa.
Quang Anh đi thẳng vào phòng làm việc, không thèm rót nước hay mời khách ngồi. anh ném một tập hồ sơ dày xuống chiếc bàn kim loại lạnh lẽo.
quang anh
quang anh
tôi đã đọc tất cả những bài phân tích của cậu trên diễn đàn dưới bút danh 'Bóng Ma'. khá thú vị, nhưng vẫn còn quá nhiều cảm tính.
Quang Anh quay lưng lại, đôi tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn.
quang anh
quang anh
cậu dùng sự thấu cảm để tìm hung thủ. còn tôi dùng logic để triệt tiêu các khả năng sai lầm.
quang anh
quang anh
chúng ta là hai thái cực, và đó là lý do tôi chọn cậu.
Đức Duy không vội vã đáp lời.
cậu thong thả cởi chiếc áo khoác hoodie, gấp gọn gàng đặt lên thành ghế, để lộ chiếc áo sơ mi trắng đơn giản bên trong. từng cử động của cậu đều toát lên sự cẩn trọng, từ tốn.
cậu nhìn vào những bức ảnh hiện trường vụ án "hạc giấy đen" – những thi thể trắng bệch, những con hạc đen lạnh lẽo. cảm cảm thấy tim mình thắt lại, một nỗi đau âm ỉ len lỏi vào tâm trí.
đức duy
đức duy
anh chọn tôi làm trợ lý, hay làm 'công cụ' để anh thử nghiệm lý thuyết?
Đức Duy hỏi, giọng cậu mềm mại nhưng âm vực cực kỳ kiên định.
đức duy
đức duy
nhưng lòng thương hại mà anh gọi là 'rẻ tiền' ấy, thực chất là cách tôi tôn trọng người đã khuất.
đức duy
đức duy
nếu không có nó, chúng ta chỉ đang giải một bài toán đố, chứ không phải đòi lại công lý cho một mạng người.
ánh mắt Quang Anh thoáng khựng lại. anh đã quen với việc người khác hoặc là sợ hãi, hoặc là ngưỡng mộ mình, chưa từng có ai dùng sự dịu dàng để đối trọng với sự sắc lẹm của anh một cách tự nhiên như thế.
Đức Duy không đợi anh phản hồi. trước khi ngồi xuống, cậu vươn tay nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc lá bị gập của một chậu cây nhỏ héo úa đặt góc bàn Quang Anh – thứ duy nhất lạc lõng trong căn phòng tối tân này.
đức duy
đức duy
cây này thiếu nắng, giống như căn phòng này vậy.
cậu nói khẽ, rồi đón lấy chiếc tai nghe đặc biệt từ tay anh.
trong đoạn ghi âm hỗn tạp tiếng mưa và tiếng gió lùa qua khe cửa thư viện cũ, Đức Duy bỗng giơ một ngón tay lên, ra hiệu im lặng.
đức duy
đức duy
Quang Anh, anh có nghe thấy không?
Đức Duy tháo tai nghe ra, nhìn thẳng vào mắt anh.
đức duy
đức duy
không phải tiếng hét, cũng không phải tiếng bước chân. đó là tiếng máy ảnh phim... tách... tách... rất nhẹ. hung thủ không chỉ giết người, hắn đang chụp lại khoảnh khắc linh hồn nạn nhân tan vỡ.
đức duy
đức duy
hắn không phải 'họa sĩ', hắn là một 'nhiếp ảnh gia' của cái chết.
sự cẩn trọng trong từng chi tiết nhỏ của Đức Duy đã giúp cậu tìm ra thứ mà hệ thống lọc âm của Quang Anh bỏ sót. Quang Anh nheo mắt, một tia sáng kích thích bùng lên trong đáy mắt lạnh lùng.
quang anh
quang anh
nhiếp ảnh gia?
Quang Anh nhếch môi, một nụ cười đầy vẻ ngạo mạn nhưng lần này mang theo cả sự công nhận ngầm.
quang anh
quang anh
được lắm, biến số của tôi. đêm ở lại đây. chúng ta có một 'cuộn phim' cần phải rửa.
anh quay sang máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để truy xuất lại dữ liệu âm thanh.
trận chiến giữa trí tuệ băng giá và bản năng thấu cảm chính thức bắt đầu từ đây.
-end-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play