Gió lùa vào căn phòng sang trọng từng hồi lạnh lẽo. Khiến người nằm bất động dưới sàn từ từ thức tỉnh.
"Đây là đâu?"
Bảo Châu chống tay ngồi dậy nhìn căn phòng xa hoa. Tấm ảnh cưới khổ lớn treo đầu giường ngủ sang trọng. Não bộ cô bị kích thích lục tìm nhanh trong trí nhớ.
Đây là phòng tân hôn. Hôm nay là ngày cưới của cô và Triệu Hùng. Cô nhìn lại mình, váy cưới trắng tinh khôi lộng lẫy, tay cầm bó hoa tulip đỏ ngọt ngào ngồi ở mép giường tân hôn.
"Mình đã trùng sinh nửa tiếng trước khi chết." Bảo Châu mừng rỡ quăng bó hoa tulip không thuộc về riêng mình, xách làn váy cưới chạy về phía chiếc gương lớn trong phòng.
Cô dâu trong gương gương mặt rạng rỡ, đôi má phớt hồng hạnh phúc mừng ngày vu quy. Cô của nửa tiếng trước là vậy. Đâu biết rằng chỉ ba mươi phút sau thôi cô sẽ bị chồng bóp chết.
Nguyên nhân: Cô đòi ly hôn sau khi nghe được một tin quả bỉ ổi.
"Con vì nhớ nhung Thúy Quỳnh mà ép cưới một cô gái có gương mặt giống nó, có đáng không?"
Triệu Hùng cười nhạt: "Chỉ là tiện mắt ưng con búp bê bằng xương bằng thịt phát tiết thôi mà, có gì đáng với không đáng."
Thì ra, hắn chỉ xem cô là vật giải quyết nhu cầu sinh lí. Ép cô cưới vì gương mặt này của cô.
Thật nực cười!
Bản thân là một cô gái mạnh mẽ, Bảo Châu không thể nào chấp nhận được sự thật nhục nhã này. Cô xô cửa xông vào ném thẳng chiếc nhẫn cưới vào mặt Triệu Hùng, kiên quyết đòi li hôn.
Năm gọng kìm tức thì siết chặt cổ cô, hắn lôi cô về phòng tân hôn: "Anh cho em nói lại lần nữa!"
"Tôi..muốn..ly..hôn..ngay..lập..tức."
Hắn gia tăng thêm lực, gây sức ép lên đường sống của cô, ánh mắt đỏ lòm như quỷ dữ: "Muốn ly hôn?"
"Phải!"
"Không hối hận?"
"Ngàn lần không!"
"Vậy thì...đi chết đi!"
Hắn giết cô như giết một con gà. Cô chết tươi, đôi mắt còn mở to trân trân vào mặt hắn.
Bảo Châu vô thức đưa tay lên sờ cần cổ, đôi mắt đỏ lòm của hắn chập chờn trước mặt cô. Hắn không phải người, hắn là một con quỷ. Bảo Châu tháo chạy khỏi phòng tân hôn.
"Hự!"
Cô đụng một bức tường thịt. Cánh tay rắn rỏi vươn ra ôm giữ chiếc eo thon, Bảo Châu nghe hắn cười ma mị: "Vợ à, em là gấp gáp tìm chồng động phòng?" Bàn tay hắn mơn trớn khuôn mặt kiều diễm. Ánh mắt thèm thuồng muốn ăn tươi nuốt sống gương mặt cô vào bụng.
Bảo Châu rất muốn phun bãi nước bọt vào mặt hắn. Nhưng sực nhớ cái chết còn tươi rói của mình, cô nhẫn nhịn.
"Anh Hùng, anh làm em đau!"
"Ồ." Hắn nới lỏng bàn tay đang siết khuôn cằm thon gọn, nở nụ cười cuốn hút như thôi miên người đối diện: "Chồng xin lỗi vợ. Để anh cưng em tạ lỗi nha."
Hắn khom lưng nhẹ nhàng bế cô ném lên giường tân hôn. Không để cô có cơ hội ừ hử phản kháng, hắn đè luôn cơ thể cường tráng nóng hầm hập bốn mươi độ lên cơ thể mảnh mai, há miệng bịt kín đôi môi anh đào căng mộng.
"Ưm...Ưm..." Bảo Châu ra sức bặm chặt miệng, hai tay đẩy mạnh cơ ngực cứng ngắc kéo giãn khoảng cách.
Hắn cười nhạt. Bàn tay lớn luồn thẳng xuống lưng thành thục kéo khóa, lột chiếc váy cưới quăng về góc xa. Cởi luôn chiếc áo nhỏ và quần tam giác trắng quấn chặt hai tay cô. Ánh mắt hắn đỏ rực chiêm ngưỡng cơ thể nuột nà trần trụi.
Biết là hỏi thừa nhưng Bảo Châu vẫn buộc miệng hỏi: "Anh...muốn làm gì?"
Hắn ngoạm lấy ngay đôi môi vừa hả ra, điên cuồng mút liếm.
"Muốn nếm hương vị của em. Muốn xem gương mặt kiều diễm như hoa như ngọc này nhụy của nó còn trinh nguyên không hay cũng chỉ là một đóa hoa sa đọa dơ bẩn."
"Muốn sống khỏe mạnh thì mau cầu nguyện chỗ này còn lành lặn cho tôi." Hắn tách hai chân cô ra nhìn chằm chằm vào khuôn viên rậm rạp cỏ đen múp míp.
"Anh đúng là đồ biến thái!" Rơi vào tay hắn đúng là kiếp nạn đời cô.
Hắn cười cười, quẹt nước miếng, cởi áo sơ mi nhét luôn vào miệng cô: "Chịu khó chút. Anh không thích ai làm ồn khi anh nghiên cứu!"
Không còn miệng để chửi. Bảo Châu huơ hai tay bị trói, đá chân vào người hắn. Biết rằng phản kháng là bản thân tự đi tìm đường chết nhưng Bảo Châu không còn sợ nữa.
"Mẹ kiếp! Tai em bị điếc à?" Hắn cởi thắt lưng cột chặt hai chân cô.
"Còn không ngoan ngoãn nằm im, đừng trách anh...tứ mã phanh thây!" Như để chứng minh cho cô biết lời hắn nói là thật. Hắn xuống giường, kéo hộc tủ lôi ra cuộn dây dài quăng tới trước mặt cô: "Muốn cảm giác mạnh thì anh chiều." Hắn cười quái dị, miết nhẹ khắp mặt cô, từ từ áp sát gương mặt không góc chết liếm láp làn da trắng sứ.
"Ưm..Ưm..." Môi lưỡi hắn đi tới đâu, cơ thể Bảo Châu ưỡn cong, giật giật tới đó. Hắn rất hài lòng với sự nhạy cảm này của cô.
"Tốt lắm! Hai mươi phần trăm là còn sạch sẽ." Hắn phấn khích di chuyển lưỡi môi xuống thấp.
"Aaaa..." Bảo Châu rúng động mạnh. Cô rút chân. Hắn nhanh tay chụp giữ lại.
"Ngoan sẽ ít đau, bằng không anh không dám đảm bảo rách bao nhiêu phân đâu nha!" Hắn cởi quần khoe cây côn trướng dài quá khổ.
Bảo Châu sợ hãi không còn dám cử động.
"Đó vậy chẳng khôn không! La chửi làm gì cho tốn sức. Để dành sức mà chiến. Em thấy nó uy dũng không?"
Hắn dí cây côn ngạo nghễ vào mặt cô. Bảo Châu sợ hãi nhắm chặt đôi mắt. Hắn cười, vuốt đôi gò má đỏ bừng đến méo mó: "Chúc mừng bà Triệu thắng đời 1-0 có cơ hội được ngắm nghía cây trường côn quý giá cất giữ lâu năm của Hùng mỗ!"
Thắng đời cái cục shit! Bà đây đếch thèm đồ bẩn thỉu của người khác!
"Chê phần thưởng hả? Đúng là mắt mù có phúc mà không biết hưởng. Nhưng biết sao giờ, anh lỡ nhìn trúng em rồi...phần thưởng này...bắt buộc em phải nhận." Hắn dí phần thưởng vào miệng, vào mũi vào mắt cô.
Mùi hoang dã da thịt xộc vào mũi, Bảo Châu muốn ói, cô ra sức lắt đầu phản đối. Hắn cười càng hoang dại hơn, miết nhẹ bờ mi cong run run: "Muốn còn hai viên ngọc nhìn đời thì...mau...nhìn côn!" Mười ngón tay hắn chụp vào hai hốc mắt.
Hồn vía Bảo Châu bay lên mây, cô ngoãn ngoãn nghe theo lời hắn. Cô chưa từng thấy của ai nên không biết đánh giá như nào. Sự dũng mãnh của cây côn trước mặt làm cô muốn nghẹt thở. Cô dường như thấy nó thở phì phò, hả cái miệng rỉ nước thách thức cô: Muốn sống thì mau nhìn kỹ vào!
Bảo Châu dướn cổ nuốt nước mắt.
Hắn cười, thẳng lưng giơ cao cây côn: "Nhìn cho kỹ một lần...tránh cầm nhầm côn thằng khác. Kết cục cầm nhầm chỉ có vào lãnh cung."
Hắn cho cô thời gian ngắm nghía. Mười phút trôi qua, hắn hỏi: "Nhìn rõ chưa?"
Bảo Châu gật đầu lia lịa.
"Tốt! Đêm nay suôn sẻ anh sẽ dạy em cách cầm côn chế ngự nó. Giờ anh...xem em có xứng không!" Nói là làm. Hắn quất nhẹ côn vào miệng cô, rồi di chuyển xuống dưới, tháo thắt lưng giải phóng đôi chân thon, tách ra, ép sát lên bụng cô.
"Anh...m..uốn...l..àm gì? Đồ...b..iến th..ái!" Bảo Châu sợ hãi mở to đôi mắt dướn người nhìn theo
Hắn ép chân cô thành chữ em mờ, cúi mặt nhìn nhụy hoa phập phồng hút mở, nở nụ cười quái gở: "Như này cái vòi nhỏ của em mới hút nổi cây trường côn. Đừng quá căng thẳng, nếu còn nguyên anh sẽ nhẹ nhàng. Ngược lại...Hùng mỗ không xài hàng rữa!" Hắn cầm côn cọ cọ quanh nhụy hoa. Tay còn lại xới tung đám cỏ đen mượt.
Bảo Châu run hết cả người, cơ thể nóng bức cực kì khó chịu. Ngược lại mặt hắn không cảm xúc, nghiêm túc vờn côn tập trung quan sát như đang nghiêm túc nhìn biểu đồ vàng lung lắc mỗi giờ chờ cơ hội bắt đáy.
"Ướt át quá rồi. Em cũng ghê gớm thật, chưa gì muốn nuốt trọng cây trường côn quý giá của Hùng mỗ. Để xem em có cơ hội không."
Hắn tách rộng chữ em mờ thêm chút, dí đầu côn vào lỗ nhụy, từ từ thẳng lưng.
"Áaaaaaaaaaaaa....!" Cây côn trướng to quá cỡ mạnh mẽ xé thịt tiến vào. Bảo Châu đau muốn ngất. Nước mắt chực trào, rồi lăn dài theo khóe mắt ướt cả đôi tai.
Còn hắn?
Sau khi thúc hai phần ba thân côn vào trong, hắn dừng lại một chút rồi rút ra. Máu đỏ phủ đầu côn, nhớp nháp quanh thân côn. Hắn thích thú bật cười ha hả. Khom lưng ôm mặt cô:
"Bà Triệu, Triệu Hùng anh lập lời thề trong đêm tân hôn: Anh chính thức cho phép em được cầm trường côn quý giá của anh!" Hắn tháo bộ đồ hai mảnh đang trói tay cô đưa lên mũi hít hà rồi hả miệng ngậm.
Hành động của hắn quá biến thái khiến Bảo Châu sững sờ ngó trân trân vào miệng lão.
"Còn không mau!"
Tôi không thèm!
Hắn tóm hai tay cô bắt cầm.
Vật vừa to vừa cứng vừa trơn trợt trượt lên trượt xuống trong tay cô. Độ nóng căng của nó làm đôi tay Bảo Châu tê dại.
"Sao? Em hài lòng không?"
Bảo Châu gật đầu.
"Nói!" Hắn rút chiếc áo trong miệng cô ra.
Bảo Châu vừa tranh thủ hít thở, vừa trả lời: "Rất...rất...hài...lòng!"
"Được! Nếu đã hài lòng, cả đời này em mãi mãi chỉ cầm mỗi nó!"
"Ừm."
"Tốt! Anh sẽ độc sủng em!"
Bảo Châu rất muốn nói, cô không cần hắn độc sủng, cô chỉ cần hắn giải thoát cho cô. Nhưng có lẽ ước nguyện này chỉ có thể chôn chặt trong lòng. Đã sống lại rồi, cô không muốn bản thân phải chết thảm lần nữa. Đành phải kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.
Để minh chứng cho lời mình nói, hắn cúi mặt nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm sạch, nuốt sạch hết thảy mọi đau đớn hắn vừa gây ra cho cô. Miệng hắn dịu dàng bao nhiêu, đôi tay hắn nhẹ nhàng bấy nhiêu. Hắn dùng miệng xoa dịu từng milimet da. Hắn rửa sạch thân thể nuột nà từ đầu tới ngón chân bằng chính nước bọt của hắn.
Biến thái đến thế là cùng. Bảo Châu thấy tởm. Nhưng hắn thì thấy rất ngon, rất thơm. Hắn mặc kệ cây trường côn giật giật điên cuồng đòi tra nó vào vỏ, hắn thong thả hôn hít, mút gặm từng ngón chân, ngón tay cô.
"Ngon lắm. Thịt da em chỗ nào cũng ngon. Nhưng ngon nhất là chỗ này!" Hắn dí mặt vào đám cỏ, dùng lưỡi khuấy đảo khuôn viên, liếm sạch từng chút mật tình.
Cơ thể Bảo Châu run bần bật.
"Sướng lắm phải không?"
Bảo Châu giả điếc cắn chặt răng không để thoát ra một tiếng rên nhỏ nào.
"Em im lặng như vậy, anh có thể hiểu là em chưa được sướng. Anh biết rồi, anh làm liền đây." Hắn cắm đầu hôn chụt chụt, dướn mắt nhìn đôi gò má sắp chín của cô, rồi ngắm nghía động tình hít thở thêm chút, cười hề hề, cầm thân côn đút vào cửa động, thẳng lưng thúc mạnh.
Cây đại trường côn lút cán.
"Hự..."
"Áaaaaaaaaa." Bảo Châu ngưng thở thấy tám chín gương mặt hắn chập chờn cười hả hê đắc ý.
Hắn giữ nguyên như vậy, khom lưng ôm mặt cô khoe thành tựu: "Vào hết rồi, chỉ còn mỗi cái chuôi. Sao? Bà Triệu hài lòng không?" Hắn hỏi cho có lệ không cần cô trả lời, hấp tấp vồ vập đôi môi anh đào, bắt chiếc lưỡi nhỏ quấn quýt lưỡi hắn. Nụ hôn sâu làm hắn tăng thêm kích thích, hắn luân chuyển thân dưới ra vào, vừa mút gặm xương vai xanh, vừa rên á á, hắn ti sữa tê miệng khát khô cả cổ, trượt dài xuống một đường hút dòng nước ngọt hắn vừa khai thông.
Linh hồn Bảo Châu tê dại bay bổng. Cô dướn người tìm lại hơi thở, cố gắng thở đều giữ mạng. Cô không muốn chết một kiểu chết khác trong tay hắn đêm nay.
Triệu Hùng say mật hoa, hắn lo đi tìm nguồn mật. Hắn quỳ gối, xoay chiếc eo thon kéo theo.
"Lại lút cán rồi, Bà Triệu!"
Hắn cười hì hì, phát đôi mông cong ban thưởng. Bảo Châu chảy cả nước mắt. Cô gục đầu xuống ga giường, buông xuôi cơ thể mềm oặt.
"Nào, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu!" Hắn kéo giữ lại vòng eo dập vào cây đại trường côn của hắn.
Chuỗi âm thanh đậm mùi hoan ái triền miên đêm tân hôn. Kéo dài lê thê suốt cả đêm trường. Bảo Châu ngất không biết bao nhiêu lần mỗi khi cây đại trường côn cắm sâu vào cơ thể. Mãi đến khi trời gần sáng, tiếng chuông nhà thờ đâu đó vọng về, hắn mới buông tha cho cô. Từ lúc đó, Bảo Châu không còn biết gì nữa.
Hắn dịu dàng lau nước tình nhớp nháp quanh khu cỏ đen, tự tay mặc vào cho cô chiếc váy ngủ lụa trắng hắn còn cất giữ trong tủ áo. Hắn kéo chiếc chăn bông phủ đến cổ cô để lộ gương mặt đẹp như hoa như ngọc. Hắn thâm tình miết nhẹ đuôi mắt, khuôn cằm, ngắm nghía gương mặt đã khắc sâu trong tâm khảm, cúi đầu hôn đôi môi bị hắn dày vò sưng đỏ chúc ngủ ngon, rồi đứng lên đi tắm, thay quần áo đi làm.
Trước khi ra khỏi nhà, hắn dặn chị người làm: "Tránh ồn tầng ba để mợ ngủ."
"Dạ!"
Khi bóng chiếc SUV đen vừa hòa vào cung đường, từ dãy phòng bên phải khu biệt thự hai người phụ nữ hấp tấp đi đến dãy phòng chính.
"Bà chủ, cô Thúy Diễm, cậu chủ dặn không được để ai quấy rầy mợ chủ ngủ ạ!"
"Tránh ra." Người phụ nữ trung niên quý phái gạt mạnh con Sen chạy theo cản đường, tiến thẳng vào phòng con trai.
Tận mắt thấy người phụ nữ say ngủ trên chiếc giường xa hoa, máu hờn ghen trong người Thúy Diễm bung vỡ. Cô ta ôm cánh tay người phụ nữ trung niên, phụng phịu: "Dì, cô ta đích thực mượn gương mặt chị Hai con để leo lên giường anh Hùng. Hức...Hức...Chị Hai con chết oan thật tội nghiệp."
Người đàn bà trung niên vỗ nhẹ bàn tay lên tay cô ta: "Con yên tâm, dì sẽ đòi lại công bằng cho Thúy Quỳnh."
"Con Sen! Mau bê thau nước đá vào đây?"
"Dạ, không được đâu bà chủ. Cậu chủ băm con làm tám khúc đó ạ!"
Thúy Diễm càng chướng tai. Cô ta trở đôi giày cao gót đạp con Sen ngã ngửa.
"Đồ phản chủ. Dì, để con đi lấy!"
Bảo Châu tỉnh lại...sau khi ăn nguyên thau nước lạnh toát vào mặt. Cô còn chưa kịp tỉnh hồn, một bàn tay thô lỗ nắm lấy đầu tóc cô lôi tuột xuống giường.
Đau thấy chín mười ông trời. Cơ thể rệu rã sau một đêm mây mưa bị cú va chạm mạnh làm cô muốn ngất. Cô gắng sức giữ chặt chiếc chăn, ngẩng gương mặt nhợt nhạt, đẫm nước nhìn mẹ chồng.
"Mẹ, con làm gì nên tội ạ?"
Không cần đợi mẹ Triệu Hùng lên tiếng, Thúy Diễm điên tiết tát luôn một cái thật mạnh.
"Mẹ...á? Mày gọi mẹ chồng chị tao cũng thuận miệng quá ha! Tao tát vỡ mồm mày!" Cô ta cao tay giáng xuống một cái tát hết lực.
Ngoài cửa phòng xuất hiện đôi giày da sáng bóng.
"Ai dám tát bà xã Hùng mỗ vỡ mồm?" Triệu Hùng phất nhẹ ngón trỏ, tên vệ sĩ thân cận luôn theo bên cạnh cúi đầu 'dạ' một tiếng.
Cái tát chưa kịp hạ, Thúy Diễm đã bị người đàn ông vest đen cao to xách cổ áo lôi ra ngoài.
"Thả tôi ra. Anh Hùng! Dì Sương cứu con!"
"Con làm gì vậy? Mau thả con bé ra!"
Triệu Hùng không để lời mẹ lọt vào lỗ tai, hắn điềm nhiên lướt qua mẹ, đi thẳng đến người phụ nữ bị họ dọa sợ co ro trong chăn. Hắn miết nhẹ mu bàn tay vào má cô, ánh mắt sâu thẳm phức tạp. Hắn ôm cô vào phòng tắm, đặt trực tiếp lên đùi mình, tháo bỏ chiếc chăn bông và váy ngủ, xả vòi nước ấm.
"Anh làm gì vậy?"
Hắn cười: "Bà xã, em không thấy hay sao còn hỏi?" Hắn với tay lấy lọ sữa tắm gội, đổ ít vào lòng bàn tay chà chà nổi bọt rồi xoa từ đầu tới chân cơ thể trắng mịn chi chít dấu đỏ.
"Em tự làm được!"
"Chậc, ngoan nào, để anh tắm cho em!"
Giọng hắn trầm ấm dịu dàng bao nhiêu, đôi tay hắn dịu dàng bấy nhiêu. Hắn xoa một lượt, mát xa khắp một lượt, rồi úp hai lòng bàn tay bao phủ hai ngọn đồi phập phồng. Hắn xoa xoa bóp bóp, rồi cúi mặt ti sữa.
Bảo Châu run bắn lên, ôm giữ đầu hắn: "Anh đã làm cả đêm rồi. Em không chịu nổi nữa đâu."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play