Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Jujutsu Kaisen /JJk] Hạ Cánh Ở Nơi Đó Và Kẻ Bị Lời Nguyền

Chương 1: Những cơn gió im lặng

Ánh nắng mùa thu yếu ớt len qua tán anh đào già trong khuôn viên Tokyo Jujutsu High, nhuộm lên những con đường lát đá một lớp vàng nhạt buồn bã. Không khí nơi đây luôn mang mùi đặc trưng – gỗ cũ, khói nhang từ phòng tế lễ xa xăm, và thứ tanh tanh kim loại như máu đã khô từ lâu. Mỗi bước chân dường như đều đè nặng lên lớp bụi của những bí mật không thể nói thành lời.
Sora Kyoko bước đi một mình, áo đồng phục đen ôm sát thân hình mảnh mai. Mái tóc đen dài buộc thấp sau gáy, vài sợi lòa xòa trước trán. Khuôn mặt cô lạnh tanh, đôi mắt xám tro không một chút dao động khi nhìn thẳng về phía trước. Mười sáu tuổi, năm hai, nhưng Kyoko chưa từng dừng lại trò chuyện với bất kỳ ai cùng lớp hay thấp hơn. Không phải vì ghét bỏ. Cô chỉ đơn giản không thấy cần thiết phải để ai bước vào khoảng không yên tĩnh mà cô tự dựng lên quanh mình.
Gió thoảng qua, nhẹ đến mức gần như không tồn tại. Nhưng với Kyoko, gió không bao giờ vô hình. Nó là phần mở rộng của linh hồn cô – thuật thức Phong. Mỗi cơn gió đều thì thầm những điều người khác không thể nghe: dư âm của lời nguyền, nỗi đau đang tan rã, và cả những bí mật mà trường chú thuật cố giấu kín. Cô khẽ hít sâu, cảm nhận dòng chảy năng lượng nguyền rủa lặng lẽ bao quanh khu trường. Hôm nay, nó yên bình hơn thường lệ. Hoặc ít nhất, yên bình đủ để lừa dối những kẻ yếu.
shoko ieiri
shoko ieiri
Kyoko
Giọng nói trầm ấm, mang chút mệt mỏi quen thuộc vang lên từ hành lang dẫn vào phòng y tế. Shoko Ieiri tựa lưng vào khung cửa, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, khói bay lững lờ theo gió. Áo blouse trắng hơi xộc xệch, mái tóc nâu buộc cao lộ ra gương mặt nhợt nhạt nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp dịu dàng, lạnh lùng của một người đã chứng kiến quá nhiều cái chết.
Kyoko dừng chân, khẽ cúi đầu – cử chỉ duy nhất cô dành cho người mà cô coi gần như gia đình.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Chị Shoko
Shoko mỉm cười nhạt, đôi mắt nâu ánh lên lo lắng không che giấu
shoko ieiri
shoko ieiri
Komori về muộn. Nhiệm vụ ở ngoại ô Kyoto hơi rắc rối. Nanami gọi báo, nói chị em bị thương nhẹ ở vai. Không nguy hiểm, nhưng… em biết tính chị em em rồi.
Kyoko không trả lời ngay. Ngón tay cô vô thức vuốt ve chiếc vòng bạc nhỏ đeo ở cổ tay – món quà Yuki Tsukumo để lại trước khi lại biến mất ra nước ngoài. Người phụ nữ đặc cấp đã nhận nuôi hai chị em họ từ khi cô còn sơ sinh, nhưng Yuki là gió – luôn di chuyển, luôn ở nơi khác, luôn để lại khoảng trống mà chỉ Shoko mới có thể lấp đầy.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Em sẽ đến thăm sau khi tập luyện
Kyoko nói, giọng đều đều, không cao không thấp.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Còn gì khác không ạ?
Shoko thở dài, dụi điếu thuốc vào gạt tàn.
shoko ieiri
shoko ieiri
Mei Mei gửi lời nhắn. Cô ấy muốn kiểm tra tiến độ của em tuần sau. Nói là… nếu em vẫn giữ thói quen không giao du với ai, thì ít nhất hãy để cô ấy xem em có thực sự kiểm soát được thuật thức hay không
Kyoko khẽ nhíu mày. Mei Mei lúc nào cũng chỉ quan tâm đến giá trị và hiệu suất. Nanami thì khác – ông ấy nghiêm khắc nhưng công bằng, luôn nhìn hai chị em bằng ánh mắt của một người thầy thực sự lo lắng. Còn Shoko… Shoko là chỗ dựa thầm lặng nhất.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Cô ấy lúc nào cũng tính toán
Kyoko thì thầm, gần như tự nói với chính mình.
Shoko cười khẽ, giọng mang chút xót xa
shoko ieiri
shoko ieiri
Hai đứa em ít khi cười. Làm người ta lo, Kyoko à.
Kyoko không đáp. Cô quay người, tiếp tục bước về phía khu tập luyện phía sau trường. Tiếng cười của nhóm năm hai vọng lại từ xa – có lẽ Maki Zenin đang cãi nhau với ai đó, Panda kể chuyện cười vụng về, hay Toge Inumaki đang cố gắng nói gì đó bằng ngôn ngữ onigiri của mình. Kyoko không dừng lại. Tiếng cười ấy ở rất xa, cách một khoảng gió mà cô cố tình không để thổi qua.
Khi bước vào phòng tập luyện riêng – không gian rộng lớn với những bức tường được gia cố bằng bùa chú – Kyoko khẽ buông tay. Một cơn gió nhỏ xoáy quanh ngón tay cô, mang theo vài hạt bụi lơ lửng. Cô nhắm mắt, để năng lượng nguyền rủa lan tỏa chậm rãi
Gió vây quanh cô, lúc mạnh lúc nhẹ, như đang thử thách giới hạn của chính nó. Cô tập trung, kiểm soát từng luồng gió một cách tinh tế, biến chúng thành lưỡi dao vô hình, thành lớp chắn vô thanh. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng Kyoko không dừng lại. Đau đớn và cô đơn là thứ cô đã quen thuộc từ rất lâu.
Trong trường chú thuật Tokyo này, cô vẫn là một cơn gió lẻ loi – lạnh lùng, im lặng, và luôn mang theo nỗi trống rỗng mà không ai có thể chạm tới.
Chỉ là… đôi khi, chính cơn gió ấy cũng tự hỏi, liệu một ngày nào đó, nó sẽ bị chính bóng tối của chính mình nuốt chửng.

Chương 2: Vết thương và khoảng cách

Ánh đèn neon lạnh lẽo trong phòng y tế Tokyo Jujutsu High chiếu xuống gương mặt Sora Komori, làm nổi bật lớp băng trắng quấn chặt quanh vai phải. Cô gái 21 tuổi nằm trên giường bệnh, mái tóc đen dài xõa tung trên gối, đôi mắt nâu thon hẹp vì đau đớn nhưng vẫn giữ được nụ cười nhếch mép kiên cường. Là thuật sư cấp một, Komori hiếm khi để lời nguyền chạm vào mình sâu đến vậy. Nhưng con lời nguyền biến dị ở ngoại ô Kyoto lần này không phải dạng dễ đối phó.
Shoko Ieiri đang cẩn thận thay băng, ngón tay khéo léo, điếu thuốc vẫn kẹp ở khóe miệng, khói bay lững lờ.
shoko ieiri
shoko ieiri
May mà chỉ rách cơ, chưa chạm gân. Nghỉ hai ngày là ổn. Đừng có liều lĩnh chỉ để chứng minh với Nanami hay Mei Mei.
Komori cười khẽ, giọng hơi khàn
Sora Komori
Sora Komori
Nanami nghiêm khắc nhưng công bằng. Còn Mei Mei… chị ấy chỉ quan tâm xem vết thương này đáng giá bao nhiêu
Kyoko đứng dựa tường cách đó vài bước, cánh tay khoanh trước ngực, đôi mắt xám tro quan sát chị gái mình mà không một chút biểu cảm lộ ra. Nhưng trong lòng cô, gió đang xoáy nhẹ – lạnh lẽo và bất an. Komori lớn hơn năm tuổi, luôn là chỗ dựa, luôn cười để xóa nhòa khoảng trống Yuki Tsukumo để lại mỗi khi biến mất ra nước ngoài.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vang lên từ hành lang. Mei Mei bước vào trước, dáng vẻ thong dong, mái tóc bạc ánh xanh dài được tết hai bím – một bím che khuất nửa khuôn mặt, bím còn lại buông xuống sau lưng. Bộ bodysuit tối màu ôm sát thân hình trưởng thành, chiếc rìu lớn vẫn còn vương chút máu khô trên lưỡi. Đôi mắt nâu sắc sảo quét qua hai chị em Sora, nụ cười thân thiện nhưng toát lên vẻ tính toán quen thuộc.
Ngay sau đó là Kento Nanami, bộ vest chỉnh tề dù vừa trở về từ nhiệm vụ hỗ trợ. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, kính gọng vàng phản chiếu ánh đèn.
Nanami Kento
Nanami Kento
Komori. Kyoko
Nanami nói trước, giọng trầm ổn, không vòng vo.
Nanami Kento
Nanami Kento
Tôi đã hỗ trợ dọn dẹp hậu quả nhiệm vụ. Vết thương của em không nặng, nhưng lần này lời nguyền biến dị nhanh hơn dự tính. Cần rút kinh nghiệm
Mei Mei chen vào, giọng ngọt ngào xen lẫn thực tế
MeiMei
MeiMei
Ôi, Nanami nói đúng. Tôi đã nhận tiền từ gia chủ để điều tra thêm về khu vực ngoại ô Kyoto. Nếu hai em chịu hợp tác kiểm tra tiến độ tuần sau, chị sẽ giảm một ít chi phí cho các em. Komori, trông em tệ thật đấy. Vết thương này… đáng giá bao nhiêu, em nghĩ sao?
Komori nhún vai lành lặn, cố ngồi dậy dù Shoko cau mày ngăn lại
shoko ieiri
shoko ieiri
Mei Mei, Nanami, tôi xin lỗi vì làm phiền. Lời nguyền đó nhanh hơn dự tính. Lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.
Nanami khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm khắc nhưng không thiếu lo lắng
Nanami Kento
Nanami Kento
Hai em đều là thuật sư cấp một tài năng. Yuki giao các em cho chúng tôi dạy dỗ từ nhỏ. Nhưng tài năng không thay thế được kinh nghiệm và sự cẩn trọng. Kyoko, thuật thức Phong của em cần kiểm soát chặt chẽ hơn trước khi giao nhiệm vụ độc lập. Đừng để khoảng cách với mọi người làm giảm hiệu suất
Mei Mei cười, ngón tay thon dài khẽ chạm vào lớp băng trên vai Komori, như đang đánh giá giá trị của vết thương
MeiMei
MeiMei
Tôi đồng ý với Nanami. Tiền không hôi, các em biết chứ? Chị không phải anh hùng, chỉ là thuật sư kiếm sống. Nhưng hai em… chị quan tâm đến tiềm năng của các em. Đặc biệt là Kyoko – thuật thức Phong rất thú vị. Nếu kiểm soát tốt, nó có thể mang lại lợi nhuận lớn trong những nhiệm vụ khó. Còn nếu em vẫn giữ thói quen ít giao du, chị lo hiệu suất sẽ giảm sút
Kyoko khẽ nhíu mày, gió thoảng nhẹ quanh người cô mang theo chút dư âm năng lượng nguyền rủa từ vết thương của chị. Cô không thích cách Mei Mei nhìn họ – như những món hàng có giá trị. Nhưng trước Nanami, cô vẫn giữ giọng kính trọng
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Chúng tôi sẽ sẵn sàng, Mei Mei, Nanami
Tối muộn, khi trở về ký túc xá, Kyoko ngồi một mình bên cửa sổ. Gió đêm lùa vào, mang theo mùi máu khô vẫn vương trên tay áo. Chị Komori bị thương. Yuki vắng mặt. Mei Mei chỉ thấy giá trị và tiền bạc. Nanami nghiêm khắc nhưng chân thành. Shoko lo lắng nhưng không thể ở bên mãi.

Chương 3: Cái bóng trắng run rẩy

Đêm khuya, ký túc xá của Tokyo Jujutsu High chìm trong bóng tối nặng nề. Chỉ có ánh đèn bàn yếu ớt từ phòng Sora Kyoko còn le lói. Cô ngồi bên cửa sổ, một tay chống cằm, đôi mắt xám tro nhìn ra khoảng sân tối om. Gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của mùa thu muộn, nhưng với Kyoko, gió không bao giờ chỉ là gió. Nó là phần của cô, là hơi thở, là vũ khí, và cũng là nỗi cô đơn không tên.
Vết thương của Komori vẫn còn ám ảnh cô. Mei Mei và Nanami đã rời đi sau khi kiểm tra tình hình, để lại những lời nhắc nhở về “tiến độ” và “hiệu suất”. Shoko thì vẫn ở lại phòng y tế, chăm sóc chị gái cô với sự dịu dàng quen thuộc. Kyoko không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, cô lại nghe thấy tiếng gió thì thầm về những lời nguyền đang lớn dần ngoài kia
Bất chợt, một tiếng “rào rào” nhẹ vang lên từ góc phòng tối.
Kyoko quay phắt lại. Gió xung quanh cô lập tức xoáy mạnh hơn, sắc bén như lưỡi dao vô hình. Trong bóng tối, một bóng trắng nhỏ bé đang co rúm lại, run rẩy dữ dội. Đó là một con hồ ly – lông trắng muốt, đôi tai nhọn dài cụp xuống, đuôi dài xù lên vì sợ hãi. Đôi mắt đỏ như máu của nó nhìn thẳng vào Kyoko, ánh lên nỗi kinh hoàng không che giấu.
Nó đã biến mất vài tháng. Và giờ nó quay lại.
Hange Tenko
Hange Tenko
...Ngài Kyoko
Giọng nói trong trẻo, rõ ràng, không hề lắp bắp, nhưng run run vì sợ. Con hồ ly cúi đầu thấp, thân hình nhỏ bé ép sát sàn nhà, bốn chân co quắp như muốn chui xuống đất.
Kyoko đứng bật dậy. Khuôn mặt lạnh tanh của cô đột ngột tối sầm lại. Một cơn gió mạnh ập đến, cuốn con hồ ly bay ngược vào tường. Nó kêu lên một tiếng đau đớn ngắn, nhưng không dám chạy trốn, chỉ co ro hơn nữa.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Ngươi còn dám xuất hiện?
Giọng Kyoko lạnh như băng, không một chút cảm xúc
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Ta đã nói rõ rồi. Đừng bao giờ quay lại.
Con hồ ly run rẩy, đuôi quấn chặt quanh thân mình. Nó ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt đỏ long lanh nước
Hange Tenko
Hange Tenko
Tôi... tôi chỉ muốn nhìn Kyoko một chút. Tôi biết mình vô dụng... nhưng vài tháng qua, tôi rất nhớ...
Kyoko bước tới gần. Gió xoáy quanh tay cô, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Cô ghét con hồ ly này. Ghét từ cái nhìn đầu tiên. Một shikigami hồ ly biết nói tiếng người, nhưng lại yếu đuối, nhút nhát, và đặc biệt sợ lửa đến mức chỉ cần một ngọn lửa nhỏ cũng khiến nó run như cầy sấy. Nó không giúp ích được gì trong chiến đấu. Chỉ là gánh nặng. Chỉ là thứ nhắc nhở Kyoko về những phần yếu đuối mà cô muốn chôn vùi.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Nhớ?
Kyoko cười khẩy, giọng đầy khinh miệt.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Ngươi chỉ biết run rẩy và trốn tránh. Một con hồ ly vô dụng biết nói tiếng người. Ta không cần ngươi
Cô giơ tay lên. Gió tụ lại thành một luồng mạnh mẽ, sắc nhọn như vô số lưỡi dao vô hình. Con hồ ly co người lại, đôi mắt đỏ nhắm nghiền, thân hình trắng muốt run lẩy bẩy. Nó không cầu xin, không lắp bắp. Chỉ thì thầm bằng giọng trong trẻo, đầy sợ hãi
Hange Tenko
Hange Tenko
...Tôi xin lỗi. Tôi sẽ biến mất nếu Kyoko-sama ghét tôi đến vậy
Nhưng Kyoko không dừng lại. Luồng gió mạnh ập xuống, đánh thẳng vào thân con hồ ly. Nó bị hất văng ra sàn, lông trắng vương vài vết máu đỏ tươi. Tiếng kêu đau đớn nhỏ vang lên, nhưng nó vẫn cố gắng bò dậy, đuôi cụp chặt, mắt đỏ long lanh nhìn Kyoko với nỗi sợ hãi xen lẫn một chút đau thương không nói thành lời.
Kyoko đứng đó, thở hơi gấp. Gió xung quanh phòng vẫn còn xoáy nhẹ, mang theo mùi máu nhạt của shikigami. Cô nhìn con hồ ly đang co ro ở góc phòng, thân hình nhỏ bé, run rẩy không ngừng. Nó sợ hãi đến mức hơi thở cũng đứt quãng, nhưng vẫn không dám chạy trốn xa.
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Biến đi
Kyoko nói lạnh lùng, quay lưng lại
Sora Kyoko
Sora Kyoko
Đừng để ta thấy ngươi lần nữa
Con hồ ly nằm im lìm một lúc lâu. Sau đó, nó chậm rãi đứng dậy, bốn chân run rẩy, lông trắng dính máu. Đôi mắt đỏ nhìn Kyoko một lần cuối, ánh lên nỗi buồn sâu thẳm, rồi thân hình nó dần tan biến vào bóng tối, để lại chỉ một vài sợi lông trắng rơi lả tả trên sàn.
Kyoko ngồi xuống giường, nắm chặt tay đến mức móng tay cắm vào da thịt. Gió trong phòng dần yên lặng trở lại. Nhưng trong lòng cô, một khoảng trống lạnh lẽo lại mở rộng. Cô ghét con hồ ly đó. Ghét vì nó yếu đuối. Ghét vì nó nhắc nhở cô về chính những phần mà cô cố gắng chôn sâu.
Ngoài cửa sổ, gió đêm vẫn thổi. Nhưng lần này, nó mang theo một nỗi đau mơ hồ, như lời thì thầm của chính bóng tối mà Kyoko đang cố gắng né tránh
Cô không biết rằng, con hồ ly trắng ấy, dù bị đánh, dù bị đuổi, vẫn lặng lẽ theo dõi từ xa – một cái bóng run rẩy, vô dụng, nhưng không hề muốn rời xa người chủ mà nó coi là tất cả
Và trường chú thuật Tokyo, dưới lớp vỏ yên bình, đang chuẩn bị cho những cơn bão mới mà ngay cả gió của Kyoko cũng chưa thể lường trước.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play