Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Kỳ Văn] Truyện Ngược, Ngọt

Chương 1 : Ngược

Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Hellu hellu
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Vì có 1 số lí do và nhiều việc trên trường nên đã bỏ quên rất nhiều truyện rùiii
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Nên sẽ bù bộ này nhi
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Iu Iu
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Bộ này sẽ không đổi avt nx vì tuii lừi như bộ Nguyên Thụy kia nên sẽ hơi chán
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Tác giả ngoi lên ròi đâyyyy
Nhưng mong mọi người vẫn ủng hộ ✧◝(⁰▿⁰)◜✧
---
Buổi tối hôm đó, trời đổ mưa
Dương Bác Văn đứng trước cửa sổ, nhìn từng giọt nước lăn dài trên mặt kính. Thành phố vẫn sáng đèn, nhưng trong lòng cậu lại tối đến nghẹt thở
Cửa phòng bật mở
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tả Kỳ Hàm… anh đến rồi
Giọng cậu nhẹ, nhưng lại run
Chàng trai đứng ở cửa vẫn lạnh lùng như lần đầu họ gặp nhau. Ánh mắt sâu, không chút cảm xúc, như thể giữa họ chưa từng có gì
Nhưng Bác Văn biết… tất cả đều là giả
Nếu không, tại sao tim cậu lại đau đến vậy?
Cậu quay lại, nhìn thẳng vào anh
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn, cậu đã bị bắt vì tội bao che cho ba mình buôn bán chất cấm
Tả Kỳ Hàm nói, giọng điềm tĩnh như đang đọc một bản báo cáo
Câu nói đó như một nhát dao cứa thẳng vào tim
Bác Văn cười khẽ, nhưng đôi mắt lại đỏ lên
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy à… cuối cùng cũng là anh nói câu này
Cậu bước lại gần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cánh tay
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy tình yêu mà anh dành cho em… là thế này ư?
Không khí im lặng
Tả Kỳ Hàm không trả lời ngay. Anh nhìn cậu, ánh mắt thoáng dao động… nhưng chỉ trong một giây
Rồi anh lạnh lùng lên tiếng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi chỉ tiếp cận cậu để triệt phá đường dây buôn bán chất cấm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Và sẽ không bao giờ xảy ra chuyện tôi yêu cậu
Từng chữ, từng chữ một, như muốn dập tắt mọi hy vọng
Bác Văn lùi lại một bước
Tim cậu như bị bóp nghẹt
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy… tất cả những gì giữa chúng ta—
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đều là giả
Anh ngắt lời
Không một chút do dự
Một câu nói… giết chết tất cả
Bác Văn bật cười. Nhưng nụ cười đó lại đau đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được thôi
Cậu quay mặt đi, không để anh thấy giọt nước mắt vừa rơi xuống
Nhưng Tả Kỳ Hàm vẫn thấy
Anh siết chặt tay, nhưng không tiến lên
Bởi vì anh biết… anh không có quyền
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi đính hôn rồi
Anh nói tiếp, giọng vẫn lạnh như băng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi mong khi cậu ở trong tù cậu sẽ nhận thức lại tất cả và làm lại
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Khi cậu ra tù mong cậu sẽ tới chúc phúc muộn cho tôi
Một nhát dao nữa
Lần này… Bác Văn không còn cười nổi
Cậu gật đầu
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chúc mừng
Chỉ hai chữ
Nhưng như dùng hết cả sức lực
Đêm đó, họ rời đi… như hai người xa lạ
---
Cậu ở 5 năm tù
Đây là năm thứ ba trong tù
Mùa đông
Dương Bác Văn ngồi trong góc phòng giam, lưng dựa vào tường lạnh
Cậu gầy đi rất nhiều
Không còn ai nhận ra cậu từng là người luôn cười nhẹ, luôn mềm mại như trước
Ở đây… không có ai dịu dàng với cậu cả
Nhưng thứ giết cậu… không phải là người khác
Mà là thời gian
Và ký ức
---
Ban đêm
Cậu thường không ngủ
Chỉ nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm một cái tên
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tả Kỳ Hàm...
Nhẹ đến mức gần như không thành tiếng
Không phải trách
Không phải hận
Chỉ là ... vẫn chưa quên được
---
Năm thứ tư
Sức khỏe cậu bắt đầu yếu đi rõ rệt
Nhưng cậu không nói
Không xin
Không kêu
Như thể… sống hay chết cũng không còn quan trọng
---
Một buổi sáng
Trời mưa
Lại là mưa
Người ta gọi
Không phản ứng
Dù gọi bao lâu
Cũng chỉ là sự im lặng
---
Cậu ra đi rất nhẹ
Không đau đớn
Không giằng co
Chỉ như… ngủ quên
Trong tay cậu—
Là một mảnh giấy nhỏ
Nhăn nhúm, đã cũ
Chỉ có một dòng chữ viết đi viết lại rất nhiều lần
" Tả Kỳ Hàm "
---
Tin tức không ra ngoài
Một tù nhân chết… chẳng đáng để ai chú ý
Nhưng hồ sơ vẫn phải chuyển
Và cái tên đó ...
Cuối cùng cũng đến tay người cần thấy
---
Tả Kỳ Hàm đang họp
Căn phòng yên tĩnh tuyệt đối
Cho đến khi trợ lý bước vào, đưa cho anh một tập hồ sơ
Quản lí
Quản lí
Đội trưởng Tả ... chuyện này ... có lẽ ngài nên xem ..
Anh khó chịu nhận lấy
Mở ra
Trang đầu tiên
Tên: Dương Bác Văn
Ngón tay anh khựng lại
Dòng dưới
“Đã tử vong trong thời gian chấp hành án.”
Không có nguyên nhân dài dòng
Không có lời giải thích
Chỉ có một dòng ngắn gọn
Như thể… mạng sống của cậu chưa từng quan trọng
Khoảnh khắc đó—
Cả thế giới của Tả Kỳ Hàm… sụp đổ
Tập hồ sơ rơi xuống đất
Anh đứng đó
Không nhúc nhích
Không nói gì
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
... Khi nào..?
Giọng anh khàn đến mức không nhận ra
Quản lí
Quản lí
Dạ ..ba ngày trước
Ba ngày
Cậu chết ba ngày rồi…
Mà giờ anh mới biết
Tả Kỳ Hàm bật cười
Nhưng méo mó đến đáng sợ
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ba ngày…
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ba ngày… mà không ai nói với tôi?
Không ai dám trả lời
Anh cúi xuống, nhặt lại tờ giấy trong hồ sơ
Là bản sao mảnh giấy tìm thấy trong tay cậu
Viết kín ... tên anh
"Tả Kỳ Hàm"
Lặp đi lặp lại
Đến mức gần như rách cả giấy
Bàn tay anh run lên
Lần đầu tiên—
Anh không giữ nổi bình tĩnh
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi đã làm tổn thương em ...
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tại sao
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tại sao!!!
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
...em vẫn nhớ tôi?
Giọng anh vỡ ra
Gần như tuyệt vọng
---
Chiều hôm đó
Tả Kỳ Hàm tự mình đến trại giam
Anh đứng trước nơi chôn cất đơn sơ phía sau
Không bia
Không tên
Chỉ một nắm đất
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Là ở đây sao??
Anh nói nhỏ nhưng nổi buồn xít xa vô cùng lớn
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nực cười thật
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đến khi em đi rồi ...
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mọi người cũng không cho em an nghĩ đoàng hoàng
Anh bước lại gần hơn
Mỗi bước… nặng như kéo cả quá khứ theo sau
Rồi anh đứng đó
Rất lâu
Rồi 1 cơn gió lạnh thổi qua
Anh từ từ quỳ xuống
Bàn tay chạm vào đất
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh đến muộn rồi
Giọng anh rất nhỏ
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em chờ lâu không?
Chỉ có mưa bắt đầu rơi
Tả Kỳ Hàm cúi đầu
Vai run lên
Bởi vì…
Có những nỗi đau—
Không thể khóc thành tiếng
---
Từ ngày đó
Tả Kỳ Hàm vẫn sống và sinh hoạt bình thường
Nhưng không ai biết—
Mỗi đêm, anh đều viết một cái tên
Trên giấy
Trên tường
Trong tâm trí
“Dương Bác Văn.”
Cho đến khi tay anh run đến mức không viết được nữa
Nhưng dù viết bao nhiêu lần—
Người đó ...
Cũng không quay lại nữa

Chương 2: Ngọt

Mưa rơi từ sáng sớm
Dương Bác Văn đứng dưới mái hiên quán nhỏ, tay ôm chặt chiếc balo cũ. Cậu vừa chuyển lên thành phố học đại học, tiền không nhiều, người quen không có, tất cả đều bắt đầu từ con số 0
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ở ghép không? Chia tiền phòng
Giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hả… à ..được
Chỉ một câu trả lời đơn giản, nhưng lại mở ra khởi đầu của những năm thanh xuân của Dương Bác Văn
---
Những ngày đầu sống chung không hề dễ chịu
Tả Kỳ Hàm khó tính, ít nói, hay cáu. Còn Dương Bác Văn thì nhẫn nhịn, dịu dàng, luôn là người dọn dẹp, nấu ăn, lo hết mọi thứ trong nhà
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng làm phiền tôi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng chạm vào đồ của tôi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng quản tôi theo ý cậu
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng mong tôi quan tâm cậu
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được
Nhưng dù bị đối xử như vậy, Dương Bác Văn vẫn ở lại
Không phải vì không có lựa chọn
Mà vì… cậu nhìn thấy được sự cô độc trong mắt hắn
---
Năm 18 tuổi
Dương Bác Văn bắt đầu đi làm thêm, vừa học vừa làm. Những hôm mưa lớn, cậu vẫn đứng phát tờ rơi đến 10 giờ đêm
Một lần, cậu ngã sốt cao
Tỉnh dậy, người đầu tiên cậu thấy… là Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ngốc
Giọng hắn vẫn lạnh, nhưng tay lại đặt khăn ướt lên trán cậu rất nhẹ
Đó là lần đầu tiên Dương Bác Văn cười vì hắn
---
Tình cảm bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như vậy
Một bữa ăn được giữ lại phần
Một chiếc áo khoác bị “vô tình” ném sang khi trời lạnh
Một cái cau mày mỗi khi cậu về trễ
Dương Bác Văn yêu hắn từ lúc nào… chính cậu cũng không biết
---
Nhưng yêu một người như Tả Kỳ Hàm… không hề dễ
Hắn có quá nhiều thứ phải lo
Và khi Dương Bác Văn biết mình yêu Tả Kỳ Hàm thì lại càng không dễ
Gia đình Tả Kỳ Hàm phá sản
Có những đêm hắn uống đến say khướt, về nhà đập đồ, cáu gắt
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cút đi!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh mệt rồi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em biết mà
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng tỏ ra hiểu tôi!
Dương Bác Văn chỉ lặng lẽ dọn dẹp
Luôn ở lại
Và chưa từng rời đi
---
Từ năm 18 đến năm 24 tuổi
Thanh xuân của cậu… đều dành cho một người
Cùng hắn chịu khổ
Cùng hắn đi qua đáy cuộc đời
Cùng hắn từng bước đứng dậy
---
Cho đến một ngày
Tả Kỳ Hàm biến mất
Không lời từ biệt
Không tin nhắn
Không một dấu vết
Dương Bác Văn ngồi trong căn phòng trống suốt cả đêm
Cậu không khóc
Chỉ im lặng
Vì cậu hiểu
Hắn rời đi… là để không kéo cậu xuống cùng mình
---
Hai năm sau
Dương Bác Văn đã tốt nghiệp, có công việc ổn định
Cuộc sống tưởng như đã yên
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn!!!
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng
Cậu đứng sững
Không cần quay lại… cũng biết là ai
Tả Kỳ Hàm đã trở lại
Trưởng thành hơn
Bình tĩnh hơn
Và… ánh mắt khi nhìn cậu, không còn trốn tránh nữa
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh nợ em một lời xin lỗi
Dương Bác Văn quay lại, cười nhẹ
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh còn nợ nhiều lắm
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không chỉ là một lời xin lỗi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh còn nợ em cả một thanh xuân
---
Những ngày sau đó, Tả Kỳ Hàm bắt đầu theo đuổi lại cậu
Không còn là hắn của trước kia
Hắn học cách quan tâm
Học cách dịu dàng
Học cách .. yêu đúng cách
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em ăn chưa?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ăn rồi
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh có mua thêm cho em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ăn nữa đi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em không muốn thành heo đâu
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Thành heo của anh cũng được mà
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
!!!
---
Dương Bác Văn không dễ dàng tha thứ
Nhưng cũng không thể không rung động
Bởi vì lần này—
Tả Kỳ Hàm không bỏ cậu lại nữa
---
Một buổi tối mưa
Giống như ngày họ gặp nhau
Tả Kỳ Hàm dẫn cậu đến tòa tầng cao nhất, qua lớp kính cửa sổ có thể thấy những hạt mưa đang rơi xuống
Hắn nắm tay cậu, siết chặt
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn…
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hửm?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh biết rằng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Từ năm 18 đến 24 tuổi… thanh xuân của em… đều dùng để ở bên anh
Cậu im lặng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em đã cùng anh chịu khổ… cùng anh từ dưới đáy cuộc đời đi lên
Giọng hắn trầm xuống
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhưng khoảng thời gian đó… là anh không chăm sóc tốt cho em
Dương Bác Văn khẽ cười
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh biết là được rồi
Tả Kỳ Hàm lắc đầu
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không
Hắn quỳ xuống
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Từ nay về sau… và cả vài chục năm sau nữa…
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Hay cả đời này ..
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cho anh được yêu em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cho anh được chăm sóc em
Ánh mắt hắn nhìn cậu, chân thành đến mức không thể trốn tránh
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Gả cho anh… được không?
Dương Bác Văn nhìn hắn rất lâu
Rồi bật cười
Mắt đỏ lên
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh hỏi muộn quá rồi
Tả Kỳ Hàm sững lại
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em đã là của anh từ lâu rồi
Cậu đưa tay ra
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đeo nhanh lên đi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không thôi em đổi ý đó
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Được ... được
Tả Kỳ Hàm run tay lúng túng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Dương Bác Văn bằng tất cả chân thành của mình
Chiếc nhẫn được đeo vào
Vừa vặn
Như thể nó đã thuộc về cậu từ rất lâu
Tả Kỳ Hàm kéo cậu vào lòng, ôm chặt
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Sau này, anh sẽ không để em chịu khổ nữa
Dương Bác Văn tựa đầu vào vai hắn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không cần
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chỉ cần… anh đừng bỏ em lại là được
Tả Kỳ Hàm siết chặt hơn
Không bao giờ nữa
---
Mưa đã tạnh
Thành phố vẫn sáng
Nhưng lần này—
Họ không còn lạc nhau nữa

Chương 3: Ngược

Biển chiều hôm đó rất đẹp
Ánh hoàng hôn trải dài, nhuộm cả bầu trời thành màu cam nhạt. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi mặn của nước biển
Dương Bác Văn đứng đó, nhìn bóng hai người kéo dài trên cát
Bốn năm
Cậu đã ở bên Tả Kỳ Hàm bốn năm
Không danh phận.
Chỉ có tình yêu
Nhưng với cậu… như vậy đã đủ
---
Tả Kỳ Hàm từng nói, hắn mất trí nhớ
Không nhớ mình là ai
Không nhớ quá khứ
Cũng không nhớ… mình từng có ai bên cạnh
Bác Văn đã tin
Và ở lại
Ở bên hắn, từ lúc hắn chẳng có gì trong tay
Cùng hắn đi qua những ngày khó khăn nhất
Cùng hắn xây dựng lại mọi thứ
Cùng hắn… yêu
---
Cho đến ngày hôm đó
Một cuộc điện thoại
Một tin tức
Một cái tên—
Tả gia
Ký ức của Tả Kỳ Hàm… trở về
Căn phòng trở nên im lặng
Hắn đứng đó, ánh mắt dần thay đổi
Không còn sự dịu dàng của trước kia
Không còn cái nhìn ấm áp mỗi khi nhìn cậu
Chỉ còn lại—
Xa lạ
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh…
Bác Văn khẽ gọi
Nhưng hắn không đáp
Chỉ nhìn cậu, như đang nhìn một người hoàn toàn không quen biết
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cậu là ai?
Một câu hỏi
Đủ để giết chết tất cả
Bác Văn sững lại
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh… đừng đùa
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chúng ta đã—
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng nói nữa
Tả Kỳ Hàm cắt ngang
Giọng lạnh đến mức khiến không khí đông cứng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cậu nghĩ tôi sẽ yêu một đứa nhà quê như cậu sao?
Từng chữ rơi xuống
Nặng như đá
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cứ coi như… tôi của trước đây chết rồi đi
Dương Bác Văn cảm thấy tim mình rơi xuống vực sâu
Người mà cậu yêu—
Người đã từng nắm tay cậu, cười với cậu, hứa sẽ cùng cậu đi hết cuộc đời—
Đã chết rồi
Chết trong chính lời nói của hắn
Cậu không muốn buông
Thật sự không muốn
Nhưng càng níu kéo—
Càng nhận lại sự ghét bỏ
---
Đêm đó, chỉ có cậu trong phòng
Trong tay cậu là lá bùa bình an
Là một thứ quan trọng mà Tả Kỳ Hàm muốn dành tặng cho cậu lúc không có gì
Thứ mà Tả Kỳ Hàm từng đi hàng chục bậc thang để cầu cho cậu
Khi đó hắn còn cười, còn nói với cậu
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh đi hàng chục bậc thang cầu nguyện chỉ để muốn thấy em được bình an cả đời
Bác Văn nhìn lá bùa
Khẽ cười như tự chế giễu bản thân
---
Sáng hôm sau cậu đi tìm Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm đứng cách đó không xa
Ánh mắt lạnh lùng, không tiến lại
Cậu bước tới
Nhẹ nhàng đặt lá bùa vào tay hắn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Trả lại anh
Giọng cậu rất nhẹ
Nhưng lại bình tĩnh đến lạ
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tả Kỳ Hàm
Gió thổi mạnh hơn
Mang theo tiếng sóng vỗ
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thứ này quan trọng quá
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em không giữ nổi nữa
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Trả anh
Cậu không khóc, không oán, không níu kéo nữa
Cậu thật sự muốn buông rồi
Tả Kỳ Hàm đứng đó, không nói gì, chủ siết chặt lá bùa trong tay mà không biết rằng
Khoảnh khắc đó—
Hắn đã đánh mất thứ quý giá nhất đời mình
---
Sau ngày hôm đó
Dương Bác Văn biến mất khỏi cuộc đời hắn như chưa từng tồn tại
---
Rất lâu sau
Khi mọi thứ đã ổn định
Khi hắn trở lại vị trí vốn có
Khi mọi người đều kính nể gọi hắn là người thừa kế Tả gia—
Tả Kỳ Hàm đứng trước biển
Trong tay hắn… vẫn là lá bùa năm đó
Đã cũ
Đã sờn
Nhưng hắn vẫn giữ nó mãi bên mình như một bảo vật vô giá
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn…
Hắn khẽ gọi
Nhưng không ai trả lời
Hắn không nhớ rõ những ngày đã qua
Không nhớ rõ đã từng yêu như thế nào
Nhưng—
Trong lòng hắn luôn có một khoảng trống
Không thể lấp đầy
---
Có lẽ—
Người đã từng yêu hắn đến tận cùng…
Đã thật sự chết rồi
Chết như trong lời hắn nói vào ngày hôm đó

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play