Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Englot] Yêu Em Lại Từ Đầu

Chương 1: Người xa lạ từng là tất cả

Cơn mưa đêm ấy trút xuống thành phố như muốn xóa sạch mọi thứ. Chiếc xe sang lao đi trong màn mưa dày đặc rồi mất kiểm soát
Ầm
Một tiếng va chạm chói tai vang lên, cắt ngang màn đêm tĩnh lặng.
Ba tiếng sau. Trong hành lang bệnh viện trắng toát, Charlotte đứng lặng như tượng. Đôi tay nàng run rẩy, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu.
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Xin chị… đừng có xảy ra chuyện gì
Người nằm bên trong là chồng nàng- Engfa. Người từng lạnh lùng với cả thế giới nhưng lại dịu dàng duy nhất với nàng
Cánh cửa bật mở
Bác sĩ bước ra, giọng trầm
Vin
Vin
Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch… nhưng
Charlotte cảm thấy tim mình như ngừng đập
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Nhưng sao ạ
Vin
Vin
Cô ấy bị chấn thương não. Có khả năng mất trí nhớ tạm thời
Một câu nói như nhát dao đâm thẳng vào tim nàng
Ngày hôm sau. Charlotte bước vào phòng bệnh, tay ôm một bó hoa nhỏ. Ánh nắng sớm chiếu qua cửa kính, rơi nhẹ lên gương mặt người phụ nữ đang nằm trên giường. Vẫn là gương mặt đó. Vẫn là người nàng yêu đến tận xương tủy. Nhưng ánh mắt cô khi mở ra lại hoàn toàn xa lạ.
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Chị tỉnh rồi
Charlotte cố nở một nụ cười
Engfa nhìn nàng, ánh mắt lạnh lẽo
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Cô là ai
Câu nói ấy khiến nụ cười trên môi nàng đông cứng
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Em là Charlotte vợ của chị
Engfa nhíu mày
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Vợ
Cô nhìn nàng từ đầu đến chân, ánh mắt không hề có chút quen thuộc
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Xin lỗi. Tôi ko nhớ
Một câu nói đơn giản. Nhưng lại khiến cả thế giới của Charlotte sụp đổ. Cô siết chặt bó hoa trong tay
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Không sao em sẽ giúp chị nhớ lại
Cô nói, giọng run run nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ
Những ngày sau đó. Charlotte luôn ở bên cạnh cô. Chuẩn bị đồ ăn, kể lại những kỷ niệm cũ, nhắc cô về những thói quen nhỏ nhặt. Nhưng cô vẫn vậy lạnh lùng và xa cách. Như thể nàng chỉ là một người xa lạ.
Một buổi tối
Charlotte đặt bát cháo xuống bàn
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Chị từng rất thích món này
Engfa không nhìn cô
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Tôi không ăn đồ người lạ chuẩn bị
Câu nói ấy cuối cùng cũng khiến nước mắt nàng rơi xuống.
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Người lạ sao
Cô khẽ cười, nhưng nụ cười lại đau đến xé lòng
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Em đã từng là cả thế giới của chị mà
Nhưng Engfa không nghe thấy hoặc không muốn nghe.
Đêm đó. Charlotte ngồi một mình ngoài hành lang bệnh viện. Lần đầu tiên, nàng không dám bước vào phòng. Vì người trong đó không còn là người thuộc về nàng nữa.
Ở phía bên kia cánh cửa Engfa mở mắt. Cô nhìn lên trần nhà, trong đầu trống rỗng. Nhưng không hiểu vì sao trong tim cô lại có một cảm giác rất lạ một nỗi đau mơ hồ như thể cô đã đánh mất thứ gì đó cực kỳ quan trọng. Và cái tên Charlotte bất chợt vang lên trong đầu cô. Nhưng cô không hiểu tại sao.

Chương 2: Sự quan tâm không tên

Buổi sáng ánh nắng nhẹ len qua rèm cửa, rơi xuống căn phòng bệnh yên tĩnh. Charlotte đứng ngoài cửa một lúc lâu. Tay nàng đặt trên nắm cửa nhưng lại không đủ can đảm để bước vào. Tối qua, câu nói của Engfa vẫn còn vang bên tai nàng
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Tôi không ăn đồ người lạ chuẩn bị
Nàng hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào. Engfa đang ngồi dựa vào giường, tay lật tài liệu. Dáng vẻ vẫn như cũ—lạnh lùng, xa cách, không một chút cảm xúc. Nghe tiếng động, cô ngẩng lên. Ánh mắt dừng lại trên Charlotte vài giây rồi lại cúi xuống.
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Có việc gì
Giọng nói nhàn nhạt, xa lạ đến đáng sợ
Charlotte siết chặt tay
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Em mang bữa sáng cho chị
Cô đặt khay thức ăn lên bàn, cẩn thận từng chút một
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Ko cần
Câu trả lời đến nhanh, gọn, và lạnh. Không khí trong phòng như đông cứng. Charlotte đứng đó, không biết nên đi hay ở lại. Nhưng rồi nàng vẫn nhẹ giọng
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Bác sĩ nói chị phải ăn đúng giờ
Engfa khẽ nhíu mày. Có gì đó trong cách nàng nói khiến cô không thể phớt lờ hoàn toàn. Nhưng lý trí lại nhanh chóng kéo cô trở lại
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Cô ko cần quan tâm
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Em ko phải cô
Charlotte nói rất khẽ. Nhưng Engfa vẫn nghe thấy. Nàng ngẩng lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt lạnh lẽo kia.
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Em là vợ anh
Một khoảng lặng kéo dài. Không ai nói gì. Engfa nhìn nàng lần này lâu hơn bình thường. Không hiểu vì sao. Câu nói đó không khiến cô khó chịu mà lại khiến tim cô khẽ dao động.
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Tùy cô
Cuối cùng, cô vẫn quay mặt đi. Charlotte không nói gì nữa. Nàng chỉ lặng lẽ mở hộp cháo, đặt thìa vào tay Engfa.
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Chị ăn một chút thôi được không
Một hành động rất nhỏ. Nhưng lại khiến Engfa khựng lại. Không hiểu vì sao cô không rút tay lại. Ánh mắt cô rơi xuống bàn tay đang cầm thìa. Rồi lại nhìn Charlotte. Gương mặt cô gái trước mặt dịu dàng đến mức khiến người khác không thể từ chối.
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Chỉ một chút
Cuối cùng Engfa lên tiếng
Charlotte khẽ cười. Một nụ cười rất nhẹ nhưng lại sáng hơn cả ánh nắng ngoài cửa sổ. Nàng lùi lại, đứng nhìn Engfa ăn từng muỗng cháo. Trong lòng vừa đau, vừa ấm. Một lúc sau. Engfa đặt thìa xuống.
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Xong rồi
Charlotte gật đầu
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Ừm, cảm ơn chị
Cô quay đi, định rời khỏi phòng
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Đợi đã
Giọng nói phía sau khiến nàng khựng lại. Charlotte quay lại. Ánh mắt đầy bất ngờ. Engfa không nhìn nàng. Chỉ nói, giọng vẫn lạnh nhưng không còn xa cách như trước
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Mai vẫn đến chứ
Chỉ một câu nói nhưng lại khiến tim Charlotte run lên
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Được
Nàng gật đầu
Khi cánh cửa khép lại Engfa vẫn ngồi đó. Ánh mắt vô thức nhìn về phía khay thức ăn. Không hiểu vì sao hương vị vừa rồi lại quen thuộc đến lạ. Cô nhắm mắt. Trong đầu thoáng qua một hình ảnh mờ nhạt. Một cô gái đang cười với cô.
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Charlotte
Cái tên ấy lại vô thức bật ra Engfa mở mắt, khẽ cau mày
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Tại sao lại là cô ấy

Chương 3: Người xen vào

Buổi chiều hành lang bệnh viện trở nên ồn ào hơn thường ngày. Charlotte vừa từ phòng bác sĩ trở về, trên tay vẫn còn cầm túi thuốc. Nàng dừng lại ở cuối hành lang một bóng dáng quen thuộc đang tiến về phía phòng bệnh của Engfa.
Đó là một người phụ nữ cao ráo, xinh đẹp, khoác lên mình chiếc váy sang trọng. Ánh mắt sắc sảo, nụ cười tự tin. Charlotte đứng yên. Tim nàng bất chợt thắt lại. Người phụ nữ ấy không gõ cửa. Cô ta đẩy cửa bước vào như thể đó là nơi thuộc về mình. Charlotte chần chừ vài giây. Rồi cũng bước theo.
Cánh cửa mở ra. Bên trong Engfa đang ngồi trên giường, tay cầm điện thoại. Nghe tiếng động, cô ngẩng lên. Ánh mắt dừng lại trên người vừa bước vào
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Chompu
Giọng nói ấy không còn lạnh lẽo như khi nói với Charlotte. Charlotte đứng chết lặng ở cửa. Người phụ nữ kia—Chompu mỉm cười, bước nhanh đến.
Chompu
Chompu
Engfa… cuối cùng em cũng gặp lại chị rồi
Cô ta ôm lấy Engfa một cách tự nhiên. Như thể họ đã rất thân thiết từ trước. Charlotte siết chặt túi thuốc trong tay. Engfa khựng lại một chút. Nhưng rồi không đẩy ra. Một cảm giác khó chịu mơ hồ thoáng qua trong lòng cô. Nhưng cô không hiểu vì sao.
Chompu hỏi, giọng đầy lo lắng
Chompu
Chompu
Chị không sao chứ
Chompu
Chompu
Nghe tin chị gặp tai nạn, em lo chết mất
Engfa gật nhẹ
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Ko sao
Chompu
Chompu
Chị… còn nhớ em không
Chompu nhìn cô, ánh mắt chờ đợi
Engfa im lặng vài giây
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Ko
Một thoáng sững lại hiện lên trên gương mặt Chompu. Nhưng chỉ trong tích tắc, cô ta đã lấy lại bình tĩnh.
Chompu
Chompu
Không sao chúng ta có thể bắt đầu lại
Cô ta mỉm cười
Chompu
Chompu
Trước đây em rất quan trọng với chị
Câu nói ấy rơi vào tai Charlotte như một nhát dao. Cô không chịu nổi nữa. Bước vào phòng.
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Xin lỗi… tôi đến trễ
Giọng nàng nhẹ, nhưng vẫn đủ khiến hai người kia quay lại
Ánh mắt Chompu lướt qua Charlotte. Một cái nhìn đánh giá.
Chompu
Chompu
Cô là
Charlotte chưa kịp trả lời Engfa đã lên tiếng
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Người quen
Chỉ hai chữ. Nhưng đủ khiến tim nàng vỡ vụn. Charlotte khẽ cười. Một nụ cười gượng gạo.
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Ừ... Người quen
Nàng lặp lại
Chompu mỉm cười, tiến lại gần Charlotte
Chompu
Chompu
Chào cô. Tôi là Chompu
Cô ta đưa tay ra
Charlotte nhìn bàn tay đó vài giây. Rồi nhẹ nhàng bắt lấy
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Charlotte
Không ai nói thêm gì. Nhưng không khí đã bắt đầu trở nên căng thẳng.
Chompu
Chompu
Charlotte
Chompu nhíu mày
Chompu
Chompu
Cái tên này nghe lạ thật
Cô ta quay sang Engfa
Chompu
Chompu
Chị chưa từng nhắc đến
Engfa không trả lời. Charlotte hít sâu. Rồi đặt túi thuốc xuống bàn
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Đây là thuốc bác sĩ kê. Chị nhớ uống đúng giờ
Nàng quay sang Chompu
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Cô có thể nhắc giúp không
Chompu hơi bất ngờ. Nhưng rồi cười nhẹ
Chompu
Chompu
Tất nhiên rồi
Charlotte gật đầu không nói thêm nàng quay lưng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa khép lại. Ngoài hành lang. Charlotte dựa vào tường. Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Người quen
Cô khẽ cười. Giọng nói run rẩy
Charlotte(nàng)
Charlotte(nàng)
Em… chỉ là người quen thôi sao
Bên trong phòng. Chompu ngồi xuống cạnh giường. Ánh mắt nhìn theo hướng cánh cửa vừa đóng lại.
Chompu
Chompu
Cô gái đó… có vẻ quan tâm chị nhỉ
Engfa không trả lời. Cô nhìn xuống bàn tay mình. Nơi vừa rồi Charlotte đã chạm vào. Một cảm giác rất quen thuộc
Engfa(cô)
Engfa(cô)
Không liên quan
Cô nói. Nhưng giọng lại không chắc chắn như bình thường
Chompu nheo mắt. Cô ta mỉm cười
Chompu
Chompu
Vậy à
Nhưng trong lòng cô ta đã bắt đầu đề phòng. Vì trực giác của Chompu nói rằng—Cô gái tên Charlotte đó không đơn giản là “người quen”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play