Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Kỳ Hâm] Nhân Vật Phụ Bị Bỏ Rơi Tỉnh Táo Lại Rồi (Tiểu Thuyết)

1

Tui tạo tiểu thuyết bằng truyện chat nên ai không thích đọc có thể out ra nha
Tui đăng bằng truyện chat là để lấy khung avt, tại khung nó đẹp vcl=))
1. Rời Đi
Bệnh viện. Tiết trời chuyển giao từ thu sang đông, mùa đông năm nay phá lệ vừa đến sớm vừa lạnh lẽo, cây cối ngoài phòng bệnh đã không còn bao nhiêu lá, chỉ còn sót lại một vài chiếc lẻ loi trơ trọi treo lủng lẳng bên trên. Người trong phòng bệnh đã ngồi dậy. Quần áo bệnh nhân đã được cậu thay xuống, gấp lại chỉnh tề đặt trên giường bệnh. Thanh niên đứng bên cạnh giường bệnh, trên người chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi mỏng manh. Vì đã nằm trên giường bệnh quá lâu nên mái tóc có hơi dài mềm mại rũ xuống, lại không thể giấu được dung mạo thanh tú sạch sẽ của cậu. Trong phòng bệnh chỉ có một mình cậu, trong tay cậu cũng chỉ có một chiếc điện thoại di động. Y tá ló đầu vào phòng, nói với cậu: “Anh Đinh, anh đã thu dọn đồ đạc xong chưa?” Đinh Trình Hâm tùy ý nhét điện thoại vào trong túi quần, nói: “Xong rồi.” Ý cười trên mặt cậu nhàn nhạt, vì bệnh lâu vừa khỏi nên sắc mặt vẫn còn chút tái nhợt, nhưng nhìn qua tinh thần đã khá hơn nhiều so với lúc nằm viện. Cậu theo lệ truyền thống chụp hình chào tạm biệt với các bác sĩ, sau khi rời đi, Đinh Trình Hâm đứng ở ven đường cạnh bệnh viện, đưa mắt nhìn dòng xe cộ qua lại tấp nập cùng với những người bệnh được người thân đón xuất viện, vẻ mặt chẳng mảy may biến hóa. Hôm nay cậu xuất viện, cả nhà họ Đinh to lớn lại chẳng có lấy một ai đến đón cậu, cậu cũng không cảm thấy bất ngờ. Bởi vì cậu biết, bản thân mình chỉ là một vai phụ. Trước đó cậu đã cứu một diễn viên không may trượt chân rơi xuống hồ, kết quả vừa mới lên bờ còn chưa kịp đứng thẳng đã hôn mê bất tỉnh, nghe nói đầu còn bị đập vào một tảng đá. Sau khi ngất đi cậu nằm mơ một giấc mơ, cậu mơ thấy thế giới này chính là một quyển tiểu thuyết, nhân vật chính là đứa con của mẹ kế cậu, cũng chính là em trai cậu, còn cậu chỉ là một nhân vật phụ, chuyên làm bia đỡ đạn để đổi lấy thành công cho vai chính. Không được người ta đón nhận, cũng không một ai yêu thích, là một nhân vật vạn người ghét trời sinh. Cậu là cậu chủ nhà họ Đinh nhưng cũng không hẳn là thế. Chí ít thì cậu không có tư cách khiến người nhà họ Đinh huy động nhân lực tới đón cậu. Đinh Trình Hâm đeo khẩu trang lên, vẫy tay gọi một chiếc taxi. Cậu vẫn còn chút đồ tại nhà cũ nhà họ Đinh, không nhiều lắm, lần này trở về cần phải mang hết toàn bộ đi. Nhà cũ nhà họ Đinh nằm ở lưng chừng núi, phải ngồi xe gần một tiếng đồng hồ mới đến nơi, lúc xuống xe, Đinh Trình Hâm không nhịn được ngáp một cái. Bác tài ngồi ở trong xe, cách một lớp cửa sổ xe nhìn về phía cổng lớn của căn biệt thự tao nhã, rồi lại nhìn về phía Đinh Trình Hâm vận một thân trang phục bình thường không có gì nổi bật ngoại trừ vóc người xuất chúng kia, sau đó im lặng không lên tiếng thu hồi tầm mắt. Nghe thấy tiếng xe ô tô, người trong nhà cũ nhìn về phía cổng, vừa hay nhìn thấy Đinh Trình Hâm đang đứng ở cổng. Cuối cùng người mở cổng là bác quản gia Trần. Nhìn thấy người vốn nên nằm trong bệnh viện lại đột nhiên xuất hiện, ông ta đè nghi hoặc trong lòng xuống, vừa bước tới vừa nói, “Cậu chủ xuất viện sao lại không nói trước một tiếng, trong nhà sẽ phái người đến đón cậu.” Bác Trần nói xong, trong lòng lại có hơi chột dạ. Sau khi nhìn thấy Đinh Trình Hâm ông ta liền nhớ lại, mấy ngày trước hình như có một cuộc gọi gọi đến từ bệnh viện, nhưng lúc đó ông ta đang gấp gáp xử lý chuyện của ông chủ, chỉ tùy tiện qua loa dăm ba câu. Bây giờ nhớ lại, đó hẳn là điện thoại báo tin Đinh Trình Hâm sắp xuất viện. Bác Trần chột dạ nhưng không hề sợ hãi. Cậu hai chính là như vậy, tính tình tốt, bất luận bọn họ có làm chuyện gì đi nữa cậu cũng có thể mỉm cười chấp nhận. Nghĩ vậy, ông ta vừa quay đầu liền nhìn thấy vẻ mặt Đinh Trình Hâm không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ nhìn quanh căn nhà một lượt, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng. Đây là lần đầu tiên bác Trần nhìn thấy loại biểu cảm này xuất hiện trên mặt Đinh Trình Hâm. Gương mặt thường xuyên mang theo nụ cười kia nay lại không còn chút ý cười nào, chợt khiến người ta không thể nắm bắt. Bác Trần thuận theo tầm mắt Đinh Trình Hâm nhìn qua, cho rằng cậu muốn tìm Đinh Phi, nhanh chóng giải thích: “Ông chủ bọn họ đều đang ở công ty.” Đinh Trình Hâm ‘ồ’ một tiếng. Cảm giác kỳ quái trong lòng bác Trần càng lúc càng gia tăng. Vừa trở về liền không nhìn thấy ông chủ và cậu cả, Đinh Trình Hâm theo lý mà nói hẳn là nên thất vọng tiếc nuối mới đúng. Chứ không phải giống như bây giờ…… Như thể không chút mảy may ngoài ý muốn nào. Đinh Trình Hâm trực tiếp về phòng của mình. Bản thân trước kia có lẽ vẫn còn có chút mong đợi đối với cái nhà này, nhưng hai tháng nằm viện này đã đủ để cậu bình tĩnh ngẫm nghĩ lại hết thảy những sự việc xảy ra trước đây, đủ để khiến cậu giãy dụa thoát khỏi cái cảm giác bị sương mù vây hãm của ngày trước. Mong đợi? Không có mong đợi. Phòng của cậu ở lầu hai, là căn phòng có ánh sáng tốt nhất, là căn phòng được định sẵn dành cho cậu trước khi cậu chào đời, là minh chứng duy nhất chứng minh cậu cũng từng được người ta mong đợi đến với thế giới này. Gian phòng rất sạch sẽ, cũng không có đồ đạc gì nhiều, Đinh Trình Hâm lấy vali trong tủ ra, tùy ý thu thập vài bộ quần áo cùng với một vài đồ đạc cần thiết của mình. Đến cuối cùng, chiếc vali vẫn còn trống gần phần nửa. Trước khi đi cậu đã kiểm tra phòng lại lần cuối cùng, sau khi phát hiện không còn đồ đạc gì quên mang theo, Đinh Trình Hâm liền xách theo vali rời khỏi phòng. Bác Trần vẫn còn ở dưới lầu nhìn thấy cậu đi lên chưa được bao lâu đã đi xuống, trong tay còn xách theo một chiếc vali, liền tò mò hỏi: “Cậu chủ lại muốn ra ngoài sao?” Cậu chủ nhỏ cũng thế. Làm cái nghề này chính là như vậy, thường xuyên phải xa nhà, ông ta cũng không lấy làm lạ gì. Đinh Trình Hâm gật đầu. Bác Trần không hỏi khi nào cậu quay về, cậu cũng không nói. Chỉ là lúc bước đến cửa, Đinh Trình Hâm quay đầu lại nói một câu: “Bác Trần, bảo trọng.” Ông lão với mái tóc hoa râm này rất lâu trước đây cũng đã từng nắm lấy tay cậu ngày ngày chơi đùa cùng nhau trong hoa viên nhỏ. Bác Trần sững sờ, sau đó gật đầu nhưng luôn cảm thấy có chút kỳ quái. Chiếc taxi bên ngoài vẫn đang đợi cậu, sau khi đặt vali vào cốp sau, tài xế liền lái xe chở cậu đi. Thân xe màu vàng dần dần biến mất khỏi tầm mắt. Đinh Trình Hâm bảo tài xế đưa cậu đến sân bay. Lên máy bay, lúc này cậu mới lấy điện thoại ra nhìn một cái. Có một vài tin nhắn linh tinh vụn vặt, phần lớn đều là tin nhắn người đại diện của cậu gửi đến. Nói chính xác hơn là người đại diện cũ. Vào ngày hôm qua, sau khi trải qua đàm phán với công ty, hai bên cuối cùng cũng hoàn tất mọi chi tiết nhỏ, tự nhiên chấm dứt hợp đồng. Cậu trên mạng tuy là người người người đòi đánh, nhưng ít nhất cũng có chút tiếng tăm, người đại diện không muốn cứ như vậy mà từ bỏ cậu, vẫn đang nỗ lực khuyên nhủ cậu tiếp tục ký hợp đồng với công ty. Đinh Trình Hâm gửi qua câu trả lời từ chối, sau đó tiện tay kéo đen người đại diện luôn. Cái đức hạnh kia của người đại diện cậu rõ ràng hơn ai hết. Sau khi kéo đen người đại diện, cậu liền mở daiyanzi lên, di động lag một lúc lâu mới có thể vận hành bình thường trở lại. Sau khi tiến vào phần mềm thì ở ngay đầu trang, cho dù không đặc biệt chú ý cũng có thể nhìn thấy tin tức cậu chấm dứt hợp đồng với công ty chiếm cứ tại đó. Chuyện chấm dứt hợp đồng này, chỉ cần cậu không nói, ít nhất thì ở giai đoạn hiện tại công ty cũng sẽ không chủ động tiết lộ, chuyện chấm dứt hợp đồng cũng chỉ là đồn đoán của cư dân mạng. Nhưng dù chỉ là đồn đoán nhưng vẫn vững vàng chiếm cứ đầu trang. Từ đó có thể nhìn ra được cộng đồng mạng đã mong ngóng như thế nào đối với chuyện cậu chấm dứt hợp đồng và rút lui khỏi giới giải trí. Điện thoại vẫn còn hơi lag, Đinh Trình Hâm muốn chuyển sang trang khác cũng chuyển không được, cuối cùng trực tiếp bị kẹt tại khu bình luận của bài viết kia. [Hôm nay Đinh Trình Hâm đã rút lui khỏi giới giải trí chưa? Nếu chưa thì ngày mai tui trồi lên hỏi tiếp] [Vì sao đột nhiên lại ầm ĩ lên thế, hai tháng trước cũng đồn ầm lên như vậy, tui đã đợi hai tháng trời rồi đó, kết quả vẫn chỉ là lời đồn] [Đừng đợi nữa má nội ơi, cho dù là nổi tiếng vì bôi đen nhưng cậu ta cũng đã nổi đến bước này rồi, nào có cam lòng mà rút lui chứ?] [Lầu trên chí lí đấy, cậu ta nếu dám rút lui khỏi giới giải trí tui liền dám thi lên nghiên cứu sinh] [Đã lâu vậy rồi mà cậu ta vẫn không lên tiếng, là đang nhẫn nhịn chờ tung ra đại chiêu gì sao?] [Đây là đẩy người ta xuống nước rồi sợ quá không dám ra mặt à?] Không ngoài ý muốn chút nào. Điện thoại cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường, biết những thứ mình nhìn thấy đại khái đều như nhau, Đinh Trình Hâm không thèm xem tin nhắn riêng, cũng không thèm đếm xỉa tới đủ loại bàn ra tán vào của các cư dân mạng, dùng vài phút xóa bỏ tài khoản của mình. Chỉ cần qua mười mấy ngày nữa, tài khoản sẽ vĩnh viễn bị xóa bỏ. Làm xong chuyện thì cơn buồn ngủ cũng ập tới, cậu đặt báo thức sau đó nhắm mắt lại. Sau khi xuống máy bay liền đến chuyến đường sắt cao tốc, cuối cùng đổi sang taxi, Đinh Trình Hâm cuối cùng cũng tới được đích đến lúc chạng vạng. Việc làm đầu tiên cậu làm sau khi tỉnh lại chính là bắt đầu chấm dứt hợp đồng với công ty, việc thứ hai chính là tìm người đến quét dọn căn nhà mà cậu đã mua trước đây để dưỡng lão. Nơi căn nhà tọa lạc rất hẻo lánh, là một khu giáp ranh với một thành phố phía nam, là trước đây lúc cậu đi quay ngoại cảnh tình cờ biết được, khí hậu rất tốt, môi trường xung quanh cũng thoải mái, vì thế đã mua nó. Không ngờ tới vậy mà lại dùng nó vào lúc này. Đây là một căn nhà nhỏ biệt lập có sân vườn, nhưng hiện tại trong sân vườn đã mọc lên một chút cỏ dại, trong đó còn xen lẫn một vài loài hoa xa lạ không biết tên. Những đám mây bồng bềnh nhuốm màu đỏ thẫm từ phía chân trời dần dần kéo qua, rất dễ dàng cảm nhận được dòng chảy của thời gian. Đinh Trình Hâm nhẹ nhàng thở ra một hơi. Không khí ở đây tốt hơn thủ đô nhiều, cậu đã lâu không cảm thấy thoải mái như vậy. Bánh xe của vali lăn trên nền đất tạo ra một trận âm thanh chuyển động lạch cạch, cậu mở cửa ra, sau đó lần mò vách tường bên cạnh cửa, tìm thấy công tắc đèn. Đèn vừa mở, trong phòng ngay lập tức sáng lên. Người dọn dẹp nhà cửa trước đó đã tới đây dọn dẹp qua, đã theo yêu cầu cửa cậu mở cửa sổ ra, gió đông thuận theo đó thổi vào phòng, tuy có hơi lạnh nhưng lại rất thoải mái. Sợi tóc vì bị gió thổi mà có hơi vểnh lên, Đinh Trình Hâm nhấc vali lên bước vào phòng khách, sau đó đi vào phòng ngủ chính.
Hết=))
viết cho đủ
để
đăng
NovelToon
Đẹp trai=))
💜
.

2

2. Hàng Xóm Mới
Nơi này vốn là nơi cậu mua để dưỡng lão, tạm thời không có dự định ở đây nên căn nhà vẫn chỉ quét sơn trắng như trước đó, ngoài việc đã sắm thêm một vài vật dụng cần thiết và lắp đặt điện nước ra thì cái gì cũng không có, toàn bộ căn nhà chẳng khác nào hộ nghèo phiên bản nâng cấp. Đinh Trình Hâm thích ứng rất nhanh, cậu treo quần áo vào trong tủ, tiện thể đặt một vài đồ đạc lung tung lộn xộn và nhạc phổ lên trên bàn. Có hơi đói. Trước đây lúc ở bệnh viện, giờ này lẽ ra cậu đã sớm ăn cơm rồi. Đinh Trình Hâm ngồi bên mép giường, một chân bắc lên giường, cậu cúi đầu lướt điện thoại, nhìn xem có thức ăn nhanh gì đó không. Nhưng thật đáng tiếc, xung quanh chỗ cậu ở không có nhiều địa điểm bán thức ăn lắm. Đang xem điện thoại thì nơi mắt cá chân của cái chân đang đặt dưới đất truyền đến một xúc cảm kỳ lạ, Đinh Trình Hâm đang định cúi đầu xuống nhìn thì chuông cửa lại vang lên. Đinh Trình Hâm liền đứng dậy, đi về phía cửa. Không ai biết cậu đang ở đây cả, giờ này không phải chủ sỡ hữu bất động sản thì chính là người kỳ lạ nào đó. Cửa còn mới nên vẫn chưa kích hoạt hệ thống camera. Đinh Trình Hâm đặt điện thoại lên cái tủ cạnh lối ra vào, cậu lắc lắc tay, mở cửa ra. Cửa vừa mở ra, một luồng gió mát lạnh ngay lập tức xông thẳng vào, còn mang theo cả......mùi thơm của đồ ăn? Đinh Trình Hâm ngước mắt lên. Đứng ở cửa là một người đàn ông, anh ta cao hơn cậu nửa cái đầu, vận một thân quần áo đen thui từ trên xuống dưới, mũ và khẩu trang cũng đen nốt, cả người tràn đầy cảm giác áp bức. Ở một phương diện nào đó mà nói thì chính là 'vũ trang đầy người'. Đinh Trình Hâm cảnh giác. "......" Mã Gia Kỳ đứng tại cửa nhìn cái người đeo kính râm và khẩu trang đang nỗ lực đè thấp vành mũ lưỡi trai trước mặt này, cũng cảm thấy ngạc nhiên không kém. Đèn trong nhà sáng trưng, người trong nhà đứng ngược sáng lại càng thêm quỷ dị. Không ngờ tới vậy mà còn có người ăn mặc kín đáo như thế ngay khi ở nhà. Hai người cách một lớp thấu kính không độ liếc mắt nhìn nhau. Mã Gia Kỳ tiến lên phía trước một bước, đồng thời vươn tay ra. Đại não vừa bắt đầu xoay chuyển, thân thể Đinh Trình Hâm đã vô thức chuyển động. Cậu muốn vật đối phương ném qua vai, nhưng đối phương đã kịp thời vươn tay ra chặn lại. Trong đống hỗn loạn, hai người cùng ngã xuống đất. "Tôi tới tìm mèo của tôi." "Anh cùng tay cùng chân." Hai người đồng thời cất giọng, ngay lúc này một cục lông xù mập mạp bước ra khỏi phòng ngủ chính, giẫm móng vuốt cao quý lên trên người Mã Gia Kỳ, sau đó dùng nó vỗ vỗ lên khẩu trang trên mặt Đinh Trình Hâm, phát ra một tiếng kêu: "Miao ~" Thế giới dường như càng an tĩnh hơn. Hai người song song đứng dậy, Đinh Trình Hâm tiện tay bế bé mèo cam lông dài lên trên tay. Nặng......nặng phết. Mọi chuyện cuối cùng cũng sáng tỏ. Người đang đứng đối diện cậu đây là hàng xóm của cậu, đến giờ cơm lại không tìm thấy mèo nhà mình đâu, nhìn thấy cửa sổ phòng mình bị kéo ra một khe nhỏ, vì thế chuẩn bị đi gõ cửa từng nhà xem có ai nhìn thấy bé mèo lén lút chuồn êm ra ngoài của mình hay không. Đinh Trình Hâm liền duỗi tay ra định trả mèo lại cho anh. Cậu cố gắng cử động tay nhưng bé mèo trong tay vẫn duy trì thế bất động đối địch với cậu, móng vuốt của nhóc túm lấy quần áo cậu, trong mắt tràn ngập miễn cưỡng không muốn buông tay. Nhóc thậm chí còn xoay đầu kêu miao miao với Mã Gia Kỳ nhằm biểu lộ sự kiêu ngạo của mình, cố gắng hết sức dính sát vào người Đinh Trình Hâm. Đinh Trình Hâm: "......" Tuy nghe không hiểu nhưng sao cứ có cảm giác bản thân biết quỷ nhỏ này đang nói gì thế nhỉ. Mã Gia Kỳ: "......" Cuối cùng Mã Gia Kỳ đành nói: "Ăn cơm chưa, tôi vừa nấu cơm xong, tối nay tới nhà tôi ăn cơm nhé?" Giọng nói của anh rất êm tai, đặc biệt là vào buổi tối, cứ như gõ nhẹ vào màng nhĩ vậy. Đinh Trình Hâm khó hiểu cảm nhận được sự hèn mọn vi diệu của đối phương. Đó là bé mèo mà mình nuôi dưỡng từ lâu nay lại thân thiết với một người lạ còn hơn cả mình. Hai con người một vì muốn thỉnh quàng thượng hồi cung còn một thì đã hoàn toàn bị cơn đói bụng khống chế lại phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý. Đi vài bước đến nhà sát vách, trong lòng còn cảm nhận được hô hấp nhịp nhàng của bé mèo, Đinh Trình Hâm nhẹ nhàng nặn nặn đệm thịt trắng nõn hồng hào của bé mèo, mắt hơi híp lại. Mã Gia Kỳ mở cửa ra. Trong nhà rất sáng sủa, rất rõ ràng theo phong cách tối giản gọn gàng của chủ nghĩa hiện đại, cả căn nhà chỉ có mỗi ba tông màu trắng đen xám. Khác biệt duy nhất chính là bộ dụng cụ leo trèo và các vật dụng riêng dành cho mèo, đặt trong nhà như vậy thật sự rất bắt mắt. Sau khi bước vào nhà, hai tên ăn mặc như nghi phạm A và B cuối cùng cũng cam lòng lộ bộ mặt thật. Hai người nhìn nhau, đồng thời sửng sốt. Đinh Trình Hâm chậm rãi nhét khẩu trang vào trong túi, trong lòng sáng tỏ. Bảo sao người này lại ăn mặc kín đáo như vậy, thì ra là đồng nghiệp. Đồng nghiệp cũ. Người đứng trước mặt cậu lớn lên cao to, mặt mày thâm thúy hơn đàn ông phương bắc thông thường một chút, đường nét dưới cằm gọn gàng phân minh, tướng mạo thiên hướng lạnh lùng cứng cỏi. Đây là Mã Gia Kỳ, ảnh đế đại danh đỉnh đỉnh đã hot rất nhiều năm, là nam thần lạnh lùng trong mắt người ngoài. Trước đây bọn họ có từng gặp qua mấy lần, nhưng chỉ dừng lại ở mức đưa đồ uống vài lần mà thôi, sau đó liền không có bất cứ liên hệ nào nữa. Thật lâu sau cũng không nghe thấy anh ta có bất kỳ thông báo nào, không ngờ tới lại đang sống ở đây. Mã Gia Kỳ cũng không ngờ tới người sống cách vách mình lại là Đinh Trình Hâm. Mặt mày lạnh lẽo không dấu vết mềm mại hẳn xuống. "Thật khéo." "Ừm, thật khéo." Cửa lớn đóng lại, Đinh Trình Hâm đặt bé mèo xuống. Đã đến địa bàn quen thuộc của mình, dường như xác định Đinh Trình Hâm cũng sẽ ở lại đây, sau khi xuống đất, bé mèo liền dùng bốn cái đệm thịt nhỏ xinh xinh của mình chậm rì rì rời đi tìm đồ ăn. Đinh Trình Hâm và Mã Gia Kỳ cùng nhau ăn tối. Mã Gia Kỳ lớn lên trông rất lạnh lùng, anh cũng không thích nói nhiều, nhưng tay nghề bếp núc lại đỉnh khỏi bàn, bé mèo cũng được anh nuôi nấng tốt đến mức tròn vo như trái banh di động. Mãi đến lúc ăn xong và chuẩn bị rời đi, Mã Gia Kỳ giúp cậu mở cửa, nói: "Chân phải của tôi trước đó đã bị thương nhẹ nên sẽ tạm thời ở đây một thời gian, có gì cần giúp đỡ cứ việc tới tìm tôi." Đinh Trình Hâm chú ý thấy một chút dao động nhỏ xíu trong ánh mắt đàng hoàng trịnh trọng của anh. Cậu hiểu rồi. Trọng điểm là nửa câu trước, đây là đang giải thích cho việc cùng tay cùng chân trước đó. Mã Gia Kỳ nhìn thấy khóe miệng Đinh Trình Hâm như có như không nhếch lên một cách quỷ dị. Nhưng cậu cũng không nhiều lời, nhân lúc bé mèo vẫn chưa phát hiện, Đinh Trình Hâm nói tạm biệt xong liền nhanh chóng rời đi. Mã Gia Kỳ lui vào phòng khách, anh đứng trước cửa sổ nhìn nhà bên cạnh sáng đèn lên, lúc này mới thu hồi tầm mắt. Anh vừa quay đầu liền đối diện ngay với bé mèo đang nhòm ngó xung quanh vì không tìm thấy Đinh Trình Hâm mà rưng rưng chực khóc. "......." Anh ngồi xổm xuống vuốt ve đầu nhỏ của nhóc. *** Ngày hôm sau Đinh Trình Hâm lục tục nhận được rất nhiều chuyển phát nhanh. Có đủ các loại nhạc cụ của cậu, còn có cả sách và một chồng nhạc phổ. Cuối cùng là máy tính. Cậu nhìn một đống linh kiện rối rắm và các bộ phận máy một hồi thì lâm vào trầm mặc. Cuối cùng cửa nhà Mã Gia Kỳ bị gõ vang. Mã Gia Kỳ vừa hé cửa ra một khe nhỏ, thậm chí còn chưa kịp nói chuyện thì một viên đạn màu cam đã xông tới, tốc độ nhanh đến mức chỉ nhìn thấy tàn ảnh. Lần này anh đã kịp thời túm bé mèo lại, không để nhóc lao lên người Đinh Trình Hâm. Đinh Trình Hâm nói mình tới mượn hộp dụng cụ. Thời gian lúc Mã Gia Kỳ xoay người đi lấy đồ thì bé mèo đã hoàn toàn dính lấy Đinh Trình Hâm. Sau nhiều phen trăn trở, cuối cùng Đinh Trình Hâm bế bé mèo lên, Mã Gia Kỳ thì xách hộp dụng cụ theo sau cậu. Sau khi vào nhà, bé mèo nhảy xuống đất, bắt đầu tuần tra 'lãnh thổ' mới. Đinh Trình Hâm nhận lấy hộp dụng cụ từ trong tay Mã Gia Kỳ, trước tiên cậu mở tủ lạnh lấy ra hai hộp sữa dâu, một hộp đưa cho Mã Gia Kỳ, một hộp đặt lên trên bàn. Cậu tùy ý ngồi lên sofa, mở hộp dụng cụ ra, Đinh Trình Hâm mở lời với Mã Gia Kỳ trước: "Tôi vừa chuyển tới đây, chỉ có cái này có thể uống." Mã Gia Kỳ ngồi xuống đối diện cậu, động tác thuần thục đâm ống hút vào hộp sữa. Hộp sữa không lớn lắm, lúc bị bàn tay với các khớp xương phân minh cầm lấy lại càng thêm nhỏ bé, lại còn hồng hồng mềm mềm. Mặt mày thì vẫn lạnh lùng cứng rắn như cũ đó, nhưng mắt Mã Gia Kỳ lại vô thức híp lại hưởng thụ. Đinh Trình Hâm thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ quả nhiên. Có người bình thường trông có vẻ vừa lạnh lùng vừa ngầu lòi, nhưng thực tế lại là một anh trai ngầu lòi thích uống sữa dâu. Lần đầu tiên cậu gặp phải Mã Gia Kỳ là ở trong phòng nghỉ, vừa mở cửa ra thứ đập vào mắt cậu đầu tiên chính là hình ảnh Mã Gia Kỳ ngậm ống hút vừa hút sữa dâu vừa call video với bé mèo. Kể từ lần đó cậu cũng không còn tin cái mác cao ngạo lạnh lùng mà người khác dán cho Mã Gia Kỳ nữa. Đinh Trình Hâm lần lượt lấy từng linh kiện trong hộp ra, vừa lấy vừa nói chuyện phiếm với Mã Gia Kỳ, "Bé mèo tên gì thế?" "Cam Tử." Trên bàn nhanh chóng chất đầy một đống linh kiện. Đinh Trình Hâm nhanh chóng tìm thấy một cái tua vít và một bộ tua vít 10 món trong hộp dụng cụ, cậu bắt đầu lụi cụi hí hoáy với đống linh kiện trên bàn. Tay của cậu rất đẹp, ngoài ý muốn còn có cả nốt chai, ấy thế mà làm những việc như lắp ráp những thứ đồ tinh vi này lại trơn tru bất ngờ. Mã Gia Kỳ vốn không biết cậu đang làm gì, lúc nhìn thấy cậu bắt đầu lắp đặt bộ xử lý CPU, quạt tản nhiệt CPU, RAM lên trên bo mạch chủ, cuối cùng cũng ý thức được có gì đó không đúng. "Cậu đang làm gì vậy?" "Tôi đang lắp ráp máy tính." Đinh Trình Hâm nở nụ cười nhàn nhạt, "Gửi chuyển phát nhanh cả một cái máy tính hoàn chỉnh rất phiền phức, nếu tách nó ra rồi gửi đi thì tốt hơn nhiều." Đối với chuyện tách ra sẽ càng dễ dàng hơn Mã Gia Kỳ cũng đồng tình. Chỉ là không ngờ tới, Đinh Trình Hâm vậy mà sẽ làm những chuyện này. Người này không giống lời đồn lắm. Thời gian lưu lại đây không dài cũng không ngắn, Mã Gia Kỳ cuối cùng dựa vào bản lĩnh trở thành người công cụ, chuyên đưa những dụng cụ cần thiết cho Đinh Trình Hâm lắp đặt máy tính. Xong chuyện, cậu trả lại hộp dụng cụ cho Mã Gia Kỳ, Đinh Trình Hâm vẫy tay tạm biệt Mã Gia Kỳ trong lòng còn đang ôm Cam Tử ngủ say đến chổng vó lên trời, sau đó xoay người vào nhà. Đinh Trình Hâm đâm ống hút vào hộp sữa dâu ngồi trước máy tính, màn hình xanh lam chiếu sáng đôi đồng tử nhạt màu của cậu. Điện thoại bên cạnh bàn phím bắt đầu rung lên từng hồi, cậu cụp mắt, tùy ý gõ bàn phím vài cái. Qua vài giây, điện thoại lại bắt đầu rung lên. Đinh Trình Hâm ấn nhận cuộc gọi, cậu dựa người vào lưng ghế, cầm cốc lên. Nhiệt độ của cốc nước xuyên qua thành cốc truyền vào lòng bàn tay. "Đinh Trình Hâm." Là giọng của Đinh Vân Dương. Đúng là hiếm thấy. Gần hai tháng không liên lạc gì, cậu cũng sắp quên mất mình còn có người anh trai này. "Bác Trần nói em đã xuất viện rồi, bây giờ em đang ở đâu?" Đinh Trình Hâm chậm rãi uống một ngụm nước, đáp: "Công tác." "Bao giờ về?" Đinh Trình Hâm không trả lời ngay, cậu lại uống thêm một ngụm nước nữa. Cậu rất rõ đây không phải sự quan tâm giữa người nhà với nhau. "Tử Thư muốn mượn dùng phòng em một thời gian, dùng xong sẽ trả lại nguyên vẹn." Đinh Tử Thư chính là vai chính của tiểu thuyết, là em trai tiện nghi trên danh nghĩa của cậu. Biết ngay mà. Cậu cũng không hỏi vì sao nhà cũ nhiều phòng trống như vậy lại không dùng, Đinh Trình Hâm đặt cốc nước xuống, 'ừ' một tiếng. "Dùng bao lâu cũng được, còn chuyện gì không?" "......" Đầu bên kia im lặng một lúc. "Em......" Lặng lẽ đếm đến ba giây, trong nháy mắt giọng nói bên kia truyền đến thì Đinh Trình Hâm đã cúp máy. Yên tĩnh rồi.
Hết.
Mã Gia Kỳ
Đinh Trình Hâm
Qixin
💜💛
NovelToon
.
.

3

3. Làm người thì phải thành thật
Bỏ điện thoại xuống, Đinh Trình Hâm ngước mắt lên nhìn máy tính, tiện tay kiểm tra tin nhắn một chút. Có người gửi tin nhắn cho cậu, gửi liên tiếp mấy tin liền, tin nhắn cuối cùng chính là: [Thầy Sữa Đậu Nành ơi, tiến độ bài hát đến đâu rồi ạ (Đáng yêu)] Đinh Trình Hâm không chút chột dạ gõ chữ đáp trả: [Sắp rồi] Trả lời xong tin nhắn cậu liền đứng dậy, sau một hồi lục lọi trong đống giấy A4, cuối cùng cậu rút ra hai trang giấy vẫn còn tính là sạch sẽ, sau đó tiếp tục rút ra một cây bút trong đống đồ đạc vừa chuyển tới. Ý tứ của 'sắp rồi' chính là cậu cuối cùng cũng nhớ ra 'à thì ra còn có chuyện như vậy'. Tai nghe đè lên mái tóc ngổn ngang hơi nhếch lên sau khi tắm xong, Đinh Trình Hâm khoanh chân ngồi xổm trên ghế, bút trong tay không chút quy luật di chuyển lung tung. Thế giới hoàn toàn yên tĩnh xuống, chỉ có âm thanh chỉnh nhạc truyền đến từ tai nghe. Đinh Trình Hâm một khi đã bắt đầu làm việc thì sẽ bật mode nghiêm túc, hoàn toàn quên lãng hết thảy mọi thứ xung quanh. Lúc tháo tai nghe xuống, cậu kẹp trang giấy tràn đầy những ký tự kỳ quái hệt như bùa trừ ma kia dưới bàn phím, nhìn thời gian. Đã hai giờ sáng rồi. Cậu chớp chớp đôi mắt có chút mỏi nhừ, cầm điện thoại lên nhìn một cái. Email có thêm một tin nhắn, đến từ phòng làm việc của một ngôi sao. Cậu có chút ấn tượng về ngôi sao này, chỉ là ấn tượng không tốt lắm. Cậu tùy tiện từ chối bọn họ, đặt điện thoại sang một bên. Cảm thấy bản thân vẫn còn tinh lực, Đinh Trình Hâm bắt tay vào thu dọn đống tài liệu lung tung lộn xộn trên bàn. Sau đó cậu lại di chuột kiểm tra máy tính một lần nữa, đủ các loại kịch bản ngổn ngang nằm trong một tập tin nào đó. Tay di chuột của Đinh Trình Hâm khựng lại nửa giây, sau đó click xóa hết. Sự thật chứng minh cậu không hợp kiếm bát cơm này, không hợp thì không cần miễn cưỡng. So với diễn xuất, công việc hiện tại càng thích hợp với cậu hơn. Sáng tác nhạc, thỉnh thoảng vui vẻ thì tiện thể viết lời luôn, có hứng thì nhận, không thích thì từ chối, tự do tự tại sắp xếp thời gian. Lần hôn mê này, Đinh Trình Hâm cảm thấy tiến bộ lớn nhất của bản thân chính là tâm thái cậu đã thay đổi rất lớn. Cái gì cũng được, cái gì cũng tốt, bản thân vui vẻ mới là quan trọng nhất. Sau khi dọn dẹp mọi thứ xong xuôi, Đinh Trình Hâm tắt máy tính, sau đó leo lên giường ngủ. Hôm sau lúc cậu tỉnh dậy thì trời đã gần trưa. Sữa dâu và bánh bao xem như giải quyết cho bữa sáng, Đinh Trình Hâm mặc áo khoác vào, đội mũ và khẩu trang ra ngoài. Cậu vẫn còn rất nhiều thứ cần phải mua, hôm nay phải quyết định luôn cho xong. Ở đây không có đồ cậu cần mua nên buộc phải vào trung tâm thành phố. Đinh Trình Hâm ngày càng thành thạo việc gọi taxi và ngồi phương tiện giao thông công cộng. Cậu bịt kín mặt chỉ lộ ra mỗi sống mũi, nhưng trên đường vẫn có các nam sinh nữ sinh tiến tới hỏi xin WeChat. Thấy điện thoại trên tay cậu đang hiển thị bản đồ nơi đây, có người còn rất nhiệt tình muốn dẫn đường giúp cậu. Đinh Trình Hâm cũng không biết những người này có thể nhìn thấy gì xuyên qua lớp khẩu trang và mũ của cậu, cậu từ chối, cuối cùng tự dựa vào chính mình tìm được đích đến. Cậu nhấc chân bước vào trung tâm thương mại người người ra vào. Cậu đang tìm micro thu âm chuyên nghiệp và một số thiết bị đồng bộ, phù hợp với yêu cầu của cậu cũng chỉ có mỗi một cửa hàng trong trung tâm thương mại này. Vị trí của cửa hàng khá là khó tìm, cậu phải tìm hai vòng mới tìm thấy nó. Là một cửa hàng rất lớn. Mục tiêu của Đinh Trình Hâm rất rõ ràng, sau khi lần lượt tìm thấy đồ mà bản thân cần liền không dạo tiếp nữa, chuẩn bị tính tiền. Trước quầy thu ngân có ba người, xem ra là đến cùng nhau. Đinh Trình Hâm đứng cách họ một đoạn phía sau, chậm rãi đợi. Nhân viên tiếp đón nở một nụ cười thân thiện, hỏi cậu: "Ngài còn cần gì nữa không?" Đinh Trình Hâm nhìn điện thoại di động đối chiếu danh sách đồ cần mua một chút, sau đó nhẹ giọng đáp: "Không cần gì nữa, cảm ơn cô." Giọng nói của cậu rất dễ nhận ra, vừa trong trẻo vừa xuyên thấu lòng người, dù có cách một lớp khẩu trang ngột ngạt, nhưng vẫn như cũ giống hệt một sợi dây mắc vào trái tim vậy. Người phía trước quay đầu lại, Đinh Trình Hâm đã cúi đầu xem điện thoại. Người phía trước rời đi, Đinh Trình Hâm liền tiến lên tính tiền, sau đó điền địa chỉ. Bất luận là nhìn từ hướng nào đi nữa, cũng chỉ có thể nhìn thấy mũ và một chút tóc mái lộ ra. Ngoài cửa hàng. Bạch Lâm Hoa cũng đồng dạng 'vũ trang đầy đủ' y hệt bước đi trong đám người, bước chân càng lúc càng chậm. Luôn cảm thấy giọng nói vừa rồi rất quen tai. "......Đừng nghĩ nữa, sẽ có cách mà, đến lúc đó lại hỏi xem Sữa Đậu Nành gần đây có thời gian không." Người đại diện thở dài một hơi, "Dạo gần đây độ nổi tiếng của Sữa Đậu Nành trong giới giải trí càng lúc càng bành trướng, hiện tại chắc chắn không dễ hẹn như trước nữa." Sữa Đậu Nành chính là 'Sữa Đậu Nành uống không ngon', sáng tác nhạc và viết lời cho ca khúc cực kỳ xuất sắc, là bảo vật mà bọn họ tình cờ đào được, về sau trở thành đối tượng hợp tác thường xuyên, bài hát mà Sữa Đậu Nành sáng tác trước đó đã đạt được nhiều giải thưởng lớn, ca từ của lời bài hát cũng trở nên phổ biến khắp nơi, vì thế giá trị bản thân đã tăng lên gấp bội, người hẹn cũng tăng mạnh không ngừng. Có người nói bây giờ người xếp hàng hẹn Sữa Đậu Nành đã xếp đến năm sau. Đúng! Sữa Đậu Nành! Bạch Lâm Hoa ngay lập tức quay đầu, cố gắng len lỏi qua đám người quay về cửa hàng. Đợi đến khi cậu ta quay trở lại cửa hàng thì trong cửa hàng chỉ còn lại nhân viên thu ngân đang tán gẫu cùng nhân viên cửa hàng về vị khách hào phóng vừa rồi. Người đại diện chạy theo sau cậu ta, hỏi, "Sao thế?" Bạch Lâm Hoa không nói chuyện, chỉ lắc đầu. Cậu ta quay đầu lại nói với người đại diện: "Tôi có WeChat của cậu ấy, tôi sẽ trực tiếp liên hệ." Người đại diện trực tiếp trợn tròn mắt, "Cậu thêm lúc nào thế?" Anh ta cũng không có WeChat của đối phương đâu, bình thường đều liên hệ qua mail, việc gấp thì liên hệ qua điện thoại, không ngờ tới hai cái người này đã thêm WeChat sau lưng anh ta rồi. Bạch Lâm Hoa không trả lời anh ta, tùy ý để đối phương lải nhải bên tai nửa ngày. Bọn họ thêm nhau đã lâu rồi, nguyên nhân rất đơn giản, WeChat thuận tiện giao lưu hơn nhiều. Có lúc tay Sữa Đậu Nành bên kia bận không gõ chữ được, sẽ trực tiếp gửi voice cho cậu ta, bảo cậu ta chuyển sang văn bản mà đọc. Bạch Lâm Hoa không chuyển, mỗi lần đều sẽ nghiêm túc nghe voice, cho nên giọng nói của đối phương cũng dần dần trở nên quen thuộc với cậu ta. Giọng nói vừa rồi cậu ta nghe thấy bất kể là làn điệu hay âm tuyến, thật sự quá giống Sữa Đậu Nành. *** Đinh Trình Hâm mua đồ xong liền ngồi xe quay về nhà. Cậu cuốc bộ vào tiểu khu, lúc đi ngang qua nhà sát vách, cửa lớn nhà sát vách đột nhiên mở ra. Cậu nghiêng đầu, thứ đập vào mắt cậu đầu tiên chính là Mã Gia Kỳ đang gắt gao ôm chặt Cam Tử trong lòng. Tầm mắt lại dời lên phía trên, cậu còn nhìn thấy cả lông mèo dính trên đỉnh đầu của đối phương. Cam Tử vẫn đang cố gắng chui khỏi lồng ngực anh. Đinh Trình Hâm và Mã Gia Kỳ đưa mắt nhìn nhau. "......" Cuối cùng Đinh Trình Hâm ngồi trong phòng khách nhà Mã Gia Kỳ, còn Cam Tử thì đang lăn lộn trong lòng cậu không ngừng phát ra tiếng ngáy o o, dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra cu cậu có bao nhiêu vui vẻ. Nặn nặn đệm thịt nhỏ mềm mại trong tay, Đinh Trình Hâm híp mắt lại. Mã Gia Kỳ cuối cùng cũng có thời gian đi xử lý lông mèo dính trên người, trên gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị không nhìn ra chút biểu cảm nào. Anh lạnh mặt thu gom lông mèo lại bỏ vào trong một chiếc túi nhỏ. Đinh Trình Hâm hỏi: "Anh thu gom mớ lông này để làm nỉ mèo sao?" Mã Gia Kỳ gật đầu: "Đúng thế." Anh đứng dậy, rời đi một lát, sau đó lại quay về, trong tay còn cầm theo một bọc lông mèo lớn. Xem ra đã góp nhặt được một khoảng thời gian rồi. Dù trong tay vẫn đang cầm một bọc lông xù lớn nhưng vẻ mặt anh vẫn cứ như cũ, ít nhất từ trên vẻ mặt anh, hoàn toàn không thể nhìn ra anh là người sẽ kiên nhẫn góp nhặt từng cọng lông mèo. Đinh Trình Hâm hỏi anh, "Là chuẩn bị làm gì thế?" Mã Gia Kỳ ngồi xuống bên cạnh cậu, đáp: "Có thể là Cam Tử." Ý tứ chính là muốn làm ra một bé búp bê bản sao Cam Tử nhỏ. Bản thân Cam Tử vẫn đang lăn lộn trong lòng Đinh Trình Hâm, cực kỳ mãn nguyện. Đinh Trình Hâm xoa nhẹ cằm nhỏ của Cam Tử, "Cái này có hơi khó đó." Nhưng cậu chính là thích những thứ có độ khó như vậy. Ráng chiều dần dần chuyển sang màu đỏ. Thầy Đinh và thầy Tần bận bịu cả một buổi quyết định gửi lông mèo đến cửa hàng chuyên môn để tiến hành gia công rồi lại làm tiếp. Đinh Trình Hâm ăn uống no nê rồi trở về nhà, trước khi đi còn thêm WeChat với Mã Gia Kỳ. Nguyên văn lời nói đại khái chính là đã là hàng xóm của nhau, thêm cái WeChat để dễ bề liên lạc. Sau khi Đinh Trình Hâm thêm WeChat và đổi ghi chú xong liền không quan tâm đến nữa. Ngược lại là Mã Gia Kỳ, sau khi Đinh Trình Hâm đi anh liền cầm điện thoại quét mới danh sách bạn tốt ba lần, cuối cùng mới đưa ra kết luận cái nick [AAA Đậu tổng chuyên bán sỉ hột xoàn] đột ngột xuất hiện chính là Đinh Trình Hâm. Sau khi Đậu tổng chuyên bán sỉ hột xoàn trở về nhà thì lại tiếp tục ngồi trước máy tính. Cậu lại lần nữa kéo tờ giấy kẹp dưới bàn phím hôm qua ra, trong đống bùa trừ ma tìm ra thứ mình viết, vừa lẩm bẩm vừa gõ vào máy tính. Ngón tay đỡ lấy tai nghe chầm chậm gõ nhẹ theo nhịp điệu, ánh đèn xuyên qua mái tóc có hơi rối, trong phòng chỉ còn lại những tiếng hừ nhẹ. Vừa nghe vừa chỉnh sửa, cứ thế liên tục kéo dài đến đêm khuya, cảm thấy thời gian không còn sớm nữa, Đinh Trình Hâm đóng máy tính lại cấp tốc leo lên giường. Từ nơi này nhìn ra bên ngoài, vừa hay nhìn thấy cửa sổ nhà sát vách vẫn sáng đèn như cũ. Trên tinh thần bà con xa không bằng láng giềng gần, Đinh Trình Hâm gửi cho Mã Gia Kỳ một nhãn dán mèo con chúc ngủ ngon. Đối phương gần như đáp lại cậu ngay lập tức bằng cái nhãn dán y hệt. Thì ra anh trai ngầu lòi cũng biết xài gói biểu tượng cảm xúc đáng eo nha. Cứ tưởng cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc, kết quả điện thoại lại rung lên, đối phương lại gửi đến một tin nhắn. Mã Gia Kỳ nói ngày mai anh muốn cầm lông của Cam Tử đến cửa hàng làm Cam Tử nhỏ, hỏi cậu có muốn đi cùng không. [Đi ^_^] Ngày hôm sau, hai kẻ tình nghi thành công gặp mặt ở cửa. Đinh Trình Hâm lần này nhìn qua như kẻ tình nghi thuộc kiểu 'thanh xuân bất khả chiến bại'. Thời tiết đã chuyển lạnh nhưng cậu chỉ mặc mỗi một chiếc hoodie trắng, vẫn đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai đen như cũ, tóc mái bị gió thổi bay tứ tung. Mã Gia Kỳ cúi đầu nhìn cái áo lông cừu đang mặc trên người, vẻ mặt có chút biến hóa. Đinh Trình Hâm khen anh: "Thiệt nà đẹp trai nha." Lần này ra ngoài không cần ngồi taxi và xe bus công cộng nữa, Mã Gia Kỳ phụ trách lái xe, Đinh Trình Hâm phục trách ngồi. Nơi hai người đến là cửa hàng chuyên dùng lông thú cưng làm nỉ. Sau khi thương lượng xong những chi tiết nhỏ với cửa hàng, dự tính cần từ 4-5 ngày mới có thể lấy thành phẩm, thời gian hiện tại vẫn còn sớm, hai người quyết định đi dạo lòng vòng xung quanh. Nơi này là một trung tâm thương mại, bên trên tòa cao ốc đối diện có treo một màn hình điện tử lớn, bên trên đang phản chiếu rõ nét một gương mặt điển trai với các đường nét phân minh như tạc tượng. Đinh Trình Hâm nghiêng đầu nhìn Mã Gia Kỳ bên cạnh. Mã Gia Kỳ cúi đầu. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, anh vô thức nghiêng đầu né tránh. Gương mặt dưới lớp khẩu trang của Đinh Trình Hâm cười đến vô cùng vui vẻ, cậu bước đến bên cạnh hành lang, duỗi tay ra tạo dáng chữ V. "Tới đây chụp ảnh chung với ngôi sao lớn nào." Đại não Mã Gia Kỳ vẫn chưa kịp phản ứng nhưng tay đã rất thành thật mà động đậy. Ánh nắng mặt trời xuyên qua lớp kính thủy tinh trong suốt, chiếu sáng đôi mắt nhạt màu của cậu, một đôi mắt cong cong mang theo ý cười đẹp đẽ. Đinh Trình Hâm chạy bước nhỏ trở về. Xem ra tâm trạng hiện tại của cậu rất không tồi. Mã Gia Kỳ cúi đầu hỏi cậu: "Ra ngoài cùng tôi không cảm thấy buồn chán chứ?" Mọi người đều ngầm thừa nhận anh rất kiệm lời, giao lưu chỉ dừng lại ở mức khách sáo. Đinh Trình Hâm 'a' một tiếng, "Vui mà." Đây là lần đầu tiên cậu ra ngoài đi dạo cùng người khác. Có lẽ bởi vì trong đoạn ký ức vụn vặt nhưng vô cùng hạnh phúc của thời thơ ấu, khi còn nhỏ cậu sẽ chủ động đi tìm những bạn nhỏ khác mà chơi cùng, có thể hòa mình thành một thể với tất cả mọi người. Thói quen này đã dừng lại khi Đinh Tử Thư đến. Hết thảy mọi thứ đều bắt đầu thay đổi. Cậu bắt đầu trở thành kẻ hay ghen tị trong miệng tất cả mọi người, là phú nhị đại bị nuôi dưỡng thành phế vật, chỉ biết ăn no chờ chết. Trước đây không hiểu, bây giờ cuối cùng cậu cũng rõ rồi, tất cả đều là an bài của tiểu thuyết. Thiết lập nhân vật của cậu chính là như vậy, chỉ được như thế mà thôi. Nhưng có thể là do Mã Gia Kỳ là nhân vật bên lề hoặc cũng có thể là do bản thân cậu đã làm ra những hành động trái ngược với tình tiết của tiểu thuyết dẫn đến hiệu lực của cốt truyện yếu đi, lần này vậy mà lại có người không mang theo thành kiến mà giao lưu với cậu. Không thể nói cậu có bao nhiêu kinh hỉ nhưng có thêm một người hàng xóm thú vị quả thực khiến người ta vô cùng cao hứng. Cậu nói: "Bên kia có tiệm trà sữa kìa, đi không?" Mã Gia Kỳ gật đầu. Tiệm trà sữa vừa nhỏ vừa xinh xắn, được trang trí rất thoải mái mát mẻ, bên trong có bán cả cà phê lẫn trà sữa. Đinh Trình Hâm nhanh chóng order một ly trà sữa việt quất. Ánh mắt Mã Gia Kỳ lia qua lại giữa cà phê và trà sữa, đón lấy ánh mắt của Đinh Trình Hâm, anh cuối cùng order một ly trà sữa dâu tây. Đinh Trình Hâm cười híp mắt. Trong tiệm rất nhiều người nên phải tự đứng ở quầy lấy thức uống, Mã Gia Kỳ đi lấy, Đinh Trình Hâm ngồi vào bàn nhìn dòng người qua lại ngoài cửa tiệm. Điện thoại trong túi cậu rung rung, cậu móc ra thì phát hiện là một số lạ gọi tới. "Alo xin hỏi là ai thế ạ?" "Là anh, Chung Hứa." Một giọng nói quá đỗi quen thuộc. Quen thuộc tới mức Đinh Trình Hâm chỉ muốn cúp điện thoại ngay và luôn. "Em......" "Trà sữa việt quất của cậu đây, nhân viên trong tiệm còn tặng một con búp bê nhỏ nữa này." Chung Hứa vừa thốt lên được một chữ, ánh mắt Đinh Trình Hâm ngay lập tức bị con búp bê nhỏ trong tay Mã Gia Kỳ thu hút, tốc độ nói trong nháy mắt tăng nhanh: "Ở đây chuyên bán sỉ vật liệu xây dựng, không thể bán lẻ, không thành thật xin đừng làm phiền." Cậu nói xong liền cúp điện thoại. Nhìn điện thoại đã đen xuống, Chung Hứa trả lại điện thoại cho thư ký, trong đầu vẫn luẩn quẩn bốn chữ 'trà sữa việt quất' vừa nghe thấy khi nãy, cuối cùng nói: "Gọi nhầm rồi."
.
.
.
.
.
.
.
.
Hết

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play