Hoa tươi, thiệp cưới, cô dâu, chú rể.
Đám cưới xa hoa được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng, nhưng trong lễ cưới lại tuyệt nhiên không thấy chú rể và cô dâu ở đâu cả.
Hai bên gia đình nhìn nhau ái ngại.
"Chị sui thông cảm, con gái nhà tôi hay chơi trò trốn tìm ấy mà."
"Ôi, chị sui nói quá, con trai nhà tôi cũng thích chơi trò đó nữa, không biết giờ này thằng nhóc đó đi đâu rồi nữa, có khi hai đứa nó đi đăng ký kết hôn rồi ấy chớ."
"Ha...ha..ha.."
Hai người phụ nữ lớn tuổi cười gượng gạo với nhau, lời hay ý đẹp chẳng thể nói ra được nữa, ai mà có ngờ ngày cưới đến mà cô dâu lẫn chú rể điều bỏ trốn cơ chứ.
Trong một căn phòng cách buổi tiệc cưới lộng lẫy không xa, Trần Triết Viễn ngồi xổm nhai kẹo: "Chậc! Sao mà ép con cưới người con không yêu được chứ, ba mẹ còn non lắm."
Căn phòng anh đang ở lại có người ở trong phòng tắm, Chu Ái Hoa vừa tắm xong bước ra thì thấy trong phòng có khách lạ.
Bốn mắt nhìn nhau, cứng đờ cả người.
"Ha... tôi đi nhầm phòng chút thôi, hay là cô nhắm mắt lại đi, tôi sẽ biến mất ngay luôn." Anh gượng gạo cười, nhỏ giọng nói: "Hay là cô quay vào phòng tắm 3 giây đi, tôi rời khỏi đây ngay lập tức ấy mà..."
Chu Ái Hoa mỉm cười ngọt ngào, cô đang cầm cái khăn tắm nhanh nhẹn tiến về phía Trần Triết Viễn, đè anh xuống, trói chặt hai tay ra sau lưng: "Tôi là khỉ à? Tôi tin anh thì tôi đi đầu xuống đất đấy!"
"Á!" Trần Triết Viễn đau đến nhăn nhó: "Cô làm gì mà bạo lực vậy? Tôi nói là mình đi nhầm phòng thôi mà, cô không thể bỏ qua cho tôi được à?"
"Nhìn mặt tôi xem giống bò không?"
"Cô đẹp mà bò gì?"
"Bốp!"
"Á! Sao cô lại đánh tôi chứ?"
Nhờ câu nói đó của Trần Triết Viễn, anh đã hân hạnh được Chu Ái Hoa tặng cho một cú đánh ngay đầu: "Anh xem anh vừa nói cái quái gì vậy? Làm sao anh có chìa khóa phòng khách sạn của tôi? Anh theo dõi tôi phải không? Đồ biến thái!"
"Bốp!"
"Bốp!"
"Á! Đừng đánh nữa mà, đau chết đi được, chìa khóa phòng này là tôi được mẹ tôi đưa mà, rõ ràng là phòng tân hôn của tôi với vợ."
Tay Chu Ái Hoa khựng lại, cô buông tay, gượng gạo cười còn khó coi hơn khóc: "Anh...anh là Trần Triết Viễn?"
"Đau chết đi được." Anh ngồi dậy, tay xoa đầu, quay lại nhìn cô: "Sao cô biết tên tôi? Chẳng lẽ cô là Chu Ái Hoa?"
"Hề...ừ... tôi là Chu Ái Hoa, người vợ trên giấy tờ của anh."
Hai người nhìn nhau chết trân tại chỗ, Trần Triết Viễn hoang mang lắp bắp: "Cô...cô... là vợ tôi á hả?"
Chu Ái Hoa ngượng nghịu gật đầu: "Đúng vậy... vậy anh là chồng tôi hả?"
Bầu không khí như từ thiên đường rơi xuống địa ngục, anh nhìn cô, cô nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm chẳng biết nói gì cho đúng.
Rõ ràng anh trốn kết hôn vậy mà vẫn gặp được vợ bằng một cách khó nói, không những bị đánh mà còn bị xem là biến thái theo dõi nữa chứ.
Còn Chu Ái Hoa thì lẻn vào phòng tân hôn trước, cô cũng có ý định y hệt Trần Triết Viễn, trốn hôn lễ, chờ đến lúc không ai chú ý thì lẻn ra ngoài.
Hai người cùng kế hoạch gặp nhau.
"Cô bao nhiêu tuổi rồi?" Trần Triết Viễn muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạc này liền mở miệng hỏi một câu ngớ ngẩn.
Cô nặng ra nụ cười méo mó: "Tôi hai mươi bốn, còn anh bao nhiêu tuổi?"
"Tôi hai mươi lăm."
"..." Hai người lại im lặng, bầu không khí quay về như lúc nãy, rất khó để nói đây có phải là một cuộc trò chuyện từ hai bên.
Trần Triết Viễn phủi phủi quần áo đứng lên, anh chỉ tay ra cửa, gượng gạo cười trừ: "Tôi ra ngoài được không? Nếu cô muốn ở trong này thì tôi không làm phiền nữa."
"Ai cho anh đi?" Chu Ái Hoa vung tay chặn lại bước chân của anh, cô mỉm cười ngọt ngào: "Nói xem nào, giờ mà anh bước ra để gia đình hai bên nhìn thấy thì còn gì là kế hoạch bỏ trốn của tôi nữa hả?"
"Nhưng mà... ở lại cũng không được.." Anh lí nhí biện bạch.
Cô đẩy mạnh anh vào trong, đến khi anh ngồi trên giường rồi mới khoanh tay nhìn xuống: "Ở đây cho tôi, chờ hôn lễ kết thúc rồi chúng ta cùng nhau bỏ trốn."
"Cảnh cáo trước! Anh không được nói chuyện ngày hôm nay ra ngoài! Nếu không tôi cắt bỏ phần gây họa của anh!" Cô áp sát mặt đối mặt với anh, nghiến răng rít lên từng chữ như đang gào thét.
Trần Triết Viễn khẽ run một cái, lắp bắp: "Xin thề với cô... tôi sẽ không bép xép chuyện hôm nay ra ngoài, nếu không Trần Triết Viễn này sẽ tình nguyện để Chu Ái Hoa xử lý."
"Tốt." Cô lướt qua cho anh, ngồi phịch xuống ngay bên cạnh: "Sao anh cũng muốn bỏ trốn vậy?"
Lén liếc cô một cái, anh nhỏ giọng: "Tôi không thích bị gia đình ép buộc cưới người tôi không yêu."
"Ồ, tôi cũng thế." Chu Ái Hoa thản nhiên đáp: "Cưới người mình còn không biết mặt, tôi thấy mình như một chú chim trong lồng, khó chịu vô cùng."
Cô vươn tay nhéo má Trần Triết Viễn: "Mà cũng không tệ, gương mặt này của anh được đó, trong cũng đẹp trai phết."
"Ây da!" Anh nhăn mặt, gạt tay cô ra: "Nè nha, mặt tôi không phải cái bánh bao để cô bóp đâu, đau lắm đó."
"Da mặt anh mỏng vậy à?" Cô nhún vai, lắc đầu ngao ngán: "Mà này, nhìn anh cũng không tệ, hay là chúng ta trao đổi một chút đi, sớm muộn gì hai bên gia đình cũng tìm thấy chúng ta thôi, anh có can đảm chơi một trò đại mạo hiểm với tôi không?"
"Trò gì?"
"Giả vờ như chúng ta đã là vợ chồng, chuyện này cũng phải làm mà."
Cô trèo lên giường đè xuống Trần Triết Viễn, anh cứng đờ cả người nhìn cô chằm chằm, miệng lắp bắp:
"Ê...ê nha...cô đang làm cái gì vậy chứ?"
"Cạch!" Cửa phòng bên ngoài bật mở, người bên ngoài vừa nhìn vào đã ngay lập tức lùi về sau đóng chặt cửa lại, giọng hai mẹ vọng vào cùng lúc.
"Ấy, mẹ không thấy gì hết."
"Hai đứa tiếp tục đi, hai mẹ đi chỗ khác."
"Mấy đứa này làm mọi người tìm hơi lâu rồi đó."
"Tôi biết ngay là hai đứa nhỏ đã quen nhau rồi mà."
"Chị sui nói chí phải, chúng ta đi ra ngoài vậy."
"Phải phải, chừa không gian cho tụi nhỏ nó chơi."
Anh nhìn cô, cô nhìn anh, cả hai đồng thanh thốt lên: "Không xong rồi!"
Cứ tưởng đám cưới không thành, nào ngờ lại thành không tưởng, Trần Triết Viễn chính thức làm chồng Chu Ái Hoa, và ngược lại.
Hai người cầm tờ giấy kết hôn trên tay gượng gạo nhìn nhau cười.
Lưới trời lồng lộng, duyên đã định sẵn thì có trốn đằng trời cũng không tài nào thoát khỏi nhau.
Gia đình hai bên dù có chút không hài lòng vì đầu buổi tiệc cưới, nhưng sau đó lại rất đồng lòng chọn nhà cho hai đứa con ở chung.
Chỉ trong một ngày hôm đó, Trần Triết Viễn như ngồi tàu lượn siêu tốc, hết đi chọn nhà rồi lại đi chọn nội thất trang trí nhà, mẹ anh luôn miệng nói không ngừng:
"Con xem, lấy được vợ rồi thì phải biết chăm sóc bản thân một chút, mẹ mà phát hiện con không đối xử tốt với con bé thì mẹ vạch đầu con, nhà họ Trần chúng ta không thiếu cái gì cả, nên tuyệt nhiên con không thể để vợ con chịu một chút ấm ức nào, nghe chưa!?"
Anh gật đầu cho có lệ, lẽo đẽo đi theo mẹ chọn những gì mẹ nói. Phận trai mười hai bến nước, ăn hai mươi lăm cái sinh nhật vẫn không có tiếng nói, giờ mà anh phản kháng một cái là y như rằng mẹ anh sẽ đánh anh một trận ra trò.
Căn nhà mẹ anh chọn nằm ở khu thành phố A, cách xa nhà ba mẹ rất nhiều, anh có hỏi tại sao mẹ lại mua nhà xa như vậy thì bà ấy chỉ liếc anh một cái chán chẳng buồn nói.
"Con không hiểu tâm lý phụ nữ à? Nếu có lấy chồng cũng không cần ở gần ba mẹ đâu, cái đầu của con y như thằng cha con vậy, ngốc nghếch đần độn!"
Trần Lộc đang làm việc trong công ty cũng phải hắc xì một cái, ông xoa mũi lầm bầm trong miệng: "Ai đang nói xấu mình hả ta? Tự nhiên lại hắc xì mấy cái."
...----------------...
Đầu giờ chiều.
Trần Triết Viễn đứng sừng sững trước cửa căn nhà mới, Chu Ái Hoa đứng bên cạnh, sau lưng hai người là hành lý và từng chiếc vali lớn nhỏ.
"Anh bị đuổi à?" Cô cười khẩy nhìn đống đồ của Trần Triết Viễn: "Công nhận đồ nhiều thật đó nha. Anh dọn nhà luôn đó hả?"
Anh nào có chịu thua liền chỉ tay vào đống đồ của cô: "Vậy còn cô thì sao? Cô cũng bị đuổi đó à? Xem kìa, mấy cái vali đó có vẻ đang rất biểu tình vì bên trong có quá nhiều quần áo thì phải?"
"Hừ." Chu Ái Hoa bực bội bước vào trong nhà, vừa mở cửa cô liền đứng chết trân tại chỗ.
Từng cái bong bóng màu đỏ bay loạn cào cào trong phòng khách, trên mấy quả bóng còn có hình trái tim chíu chíu như đang trêu ngươi cô.
"Cái quỷ gì vậy, ai đó vừa làm cái gì trong nhà vậy?" Cô quay phắt lại nhìn Trần Triết Viễn đang ngẩn ngơ kia, khoé môi cô giật giật: "Nè! Anh chuẩn bị đó à? Anh muốn cái nhà này bị bong bóng làm cho bay lên trời sao? Ý tưởng hay đó."
Trần Triết Viễn lắc đầu nguầu nguậy, xua tay lia lịa: "Điên à! Tôi mà làm mấy cái trò này tôi cấm đầu xuống đất liền cho cô xem! Đừng có đỗ cái tội này lên đầu tôi!"
"Vậy thì ai?"
Hai người không hẹn cùng suy nghĩ đến hai bà mẹ, như thế tưởng tượng ra được cả giọng nói: "Hai đứa phải thật hạnh phúc với nhau đó nha, hai mẹ chuẩn bị không khí lãn mạn cho rồi, chuyện còn lại là của hai đứa, hai mẹ không có yêu cầu gì quá đáng, chỉ cần tụi con mau sinh quý tử là các mẹ vui lắm rồi, yêu tụi con nhất trên đời."
Trần Triết Viễn ớn lạnh, anh khẽ run một cái: "Ghê quá."
"Gớm vãi." Chu Ái Hoa không khác gì anh, cô cũng nhăn nhó khó chịu ra mặt.
Cả một buổi chiều hôm đó hai người phải cùng nhau dọn dẹp lại ngôi nhà, chuyển đồ vào trong, bỏ hết mấy quả bong bóng màu mè hoa lá hẹ ra bãi rác.
Xong xuôi mọi thứ Trần Triết Viễn nằm một đống trên sô pha, bên cạnh là Chu Ái Hoa ngồi thu lu dựa ghế, hai người thở còn hơn vừa chạy vài cây số về nhà.
"Mệt... mệt chết bà rồi, sao lại nhiều bong bóng thế chứ." Cô nhìn quả bong bóng màu đỏ duy nhất trong góc kia, bực bội nheo mắt lại.
Trần Triết Viễn không buồn nhìn qua Chu Ái Hoa, anh bắt tay lên trán nhỏ giọng hỏi: "Nè, cô biết nấu ăn không?"
"Không, còn anh?" Cô trả lời ngay lập tức: "Nói trước, tôi không biết nấu cái gì cả, nếu anh muốn ăn thì tôi sẽ nấu mì cho anh ăn, còn không thì nhịn đói đi nhé."
Anh bất lực ngồi dậy: "Vợ gì mà đến cơm cũng không biết nấu thế kia? Vậy tối nay chúng ta ăn cái gì? Ăn đất mà sống chắc?"
"Anh bị què hả? Có tay có chân không biết tự đi mà nấu, để người khác nấu cho rồi đúc đến tận mồm à?"
"Cô!" Anh nghẹn họng, cãi không lại đành thôi.
Tối xuống hai người lại nhìn nhau, ánh mắt ba phần bất mãn, bảy phần còn lại như ba, cả hai không ai biết nấu ăn cả, đồng nghĩa với việc nếu không gọi đồ ăn ngoài thì hai người có khả năng rất cao sẽ chết đói trong chính ngày tân hôn.
"Anh là thằng vô dụng, đến nấu cơm thôi mà cũng không biết!"
"Cô khác gì tôi à? Chiên có quả trứng cũng làm cho khét được, cô đúng là thiên tài trong làng phá hoại!"
"Ơ hay! Ai là người đò ăn trước hả? Tôi nói rõ là tôi không biết nấu rồi mà, chính anh ép tôi vào bếp còn gì? Hai con mắt của anh để làm cảnh à? Không biết vào phụ thì ngậm mồm lại."
Trần Triết Viễn rống họng lên cãi: "Mắc cười quá ha! Tôi muốn gọi đồ ăn ngoài thì không cho, thế thì cô buộc phải nấu đồ ăn chứ?"
"Anh mới mắc cười đó!" Chu Ái Hoa chống nạnh, hất cằm lên trời: "Mẹ tôi nói ngày tân hôn thì phải ăn cơm nhà, ăn đồ ngoài không tốt!"
"Vậy thì cô đi mà nấu!" Anh khó chịu nhăn mặt: "Nấu một mình cô ăn thôi, chứ tôi nuốt không nổi rồi đó!"
Cô kéo tay anh lại, ép anh ngồi xuống bàn: "Anh mà dám bước thêm nửa bước nữa xem, tôi cắt bỏ phương tiện tư duy của anh!"
"Cô..." Trần Triết Viễn co rúm người lại, run lẩy bẩy nhìn nụ cười không khác gì bà chằn lửa của Chu Ái Hoa, anh mấp máy mãi mới được một câu: "Này gọi là bạo lực gia đình... tôi... tôi sẽ báo cảnh sát!"
"Báo đi." Cô bình thản cầm chảo đặt lên bếp: "Nhưng trước tiên thì anh nên cầu phúc cho chính anh rằng ăn xong bữa tối hôm nay anh vẫn còn mạng, tôi không chắc món ăn tôi làm sẽ có vị gì đâu."
Chu Ái Hoa lấy dầu ăn cho vào chảo, phần rau củ đã được chuẩn bị khi nãy trực tiếp đổ vào trong chảo, dầu văng lên, cô liền buông cả cái chảo nhảy qua một bên.
"Keng." Cái chảo đáng thương rơi thẳng xuống đất.
Trần Triết Viễn nhìn đống bầy hầy trên gạch rồi lại nhìn Chu Ái Hoa: "Cô... đang thử thuốc độc à?"
"Anh im đi! Một chút sự cố ngoài ý muốn thôi, làm lại là được chứ gì."
Cô ngồi xuống, tay chạm vào chảo: "Á! Nóng!"
"Cô điên à! Cái chảo vừa từ trên lửa đó, chạm vào như vậy không sợ phỏng tay sao?" Trần Triết Viễn vội vàng ngồi xuống bên cạnh cô, xem xét đầu ngón tay cô, thấy vết đỏ không nhiều mới yên tâm, rồi quay qua tự anh dọn dẹp cái đống trên gạch kia:
"Làm ơn lên ghế ngồi giùm tôi, tay với chả chân."
Chu Ái Hoa ngoài mặt thì khó chịu đó, nhưng trong lòng lại thấy có chút ấm áp, cô ngồi vào vị trí lúc nãy của Trần Triết Viễn, nhìn anh dọn dẹp sạch sẽ xong rồi lại thấy anh lấy thịt bò trong tủ lạnh ra.
"Anh biết nấu ăn à?" Cô nhìn anh cắt thịt bò khá thành thạo, có chút thắc mắc hỏi.
Trần Triết Viễn miễn cưỡng gật đầu: "Biết một chút thôi, miễn cưỡng có thể ăn được, không đến độ thảm họa như cô."
"Biết thì sao không nói từ đầu đi chứ."
Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt chán chường: "Cô có thấy ai mà ngày tân hôn lại tự làm đồ ăn chưa? Tôi cũng muốn được vợ nấu cho ăn mà."
Chu Ái Hoa chu môi: "Nhưng tôi không biết nấu."
"Tôi nấu cho cô ăn." Trần Triết Viễn quay lại chiếc chảo đã được anh rửa sạch, đặt lên bếp, anh xoay qua cắt quả dứa thành hình tam giác, chảo vừa nóng anh liền cho dầu ăn vào, tỏi phi vàng rồi mới cho thịt bò, nêm nếm gia vị vừa phải rồi lại đổ phần dứa đã được cắt sẵn vào.
Đảo đều một lúc cho dứa chín rồi bỏ thêm hành lá.
Mùi thơm lan tỏa, bụng Chu Ái Hoa réo lên một tiếng, cô đỏ mặt cúi đầu.
Làm xong món ăn, cho ra đĩa, anh bưng lên bàn, vòng lại vào bếp mở nắp nồi cơm.
Trần Triết Viễn đứng cứng ngắc nhìn nồi cơm mênh mông nước, ôi thôi, anh quên bật nút nồi cơm.
"Anh sao vậy?" Chu Ái Hoa thấy mãi anh vẫn không bưng cơm ra liền lon ton chạy đến chỗ anh.
Cô nhìn mấy hạt gạo trắng nõn nà trong nồi, không nhịn được cười phá lên: "Hahahha! Đại ca à, anh nấu cơm mà không bật nút đó à?"
"Cô biết gì chứ! Đây là nghệ thuật chờ đợi!" Trần Triết Viễn đóng vội nắp nồi cơm, bật nút rồi kéo Chu Ái Hoa ra bàn: "Nào nào, nghệ thuật chờ đợi của tôi là như thế này đây, làm đồ ăn xong rồi mới nấu cơm, cô thấy như thế có phải rất hay không?"
Chu Ái Hoa đâu phải đứa ngốc, cô ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Hahahaha! Anh tưởng tôi là con nít lên ba hả? Còn cái gì mà là nghệ thuật chờ đợi nữa! Hahhaahha!"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play