Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

┆AllNegav┆Dạ Mộng – Khi Ảo Ảnh Bắt Đầu Truy Đuổi

Dạ Mộng - Khi Ảo Ảnh Bắt Đầu Truy Đuổi

.
.
.
Sun An
Sun An
Xin cháo mn đã đến với Fic của tớ.
Sun An
Sun An
Dưới đây là một số lưu ý khi đọc.
Sun An
Sun An
۞ Lưu ý trước khi bước vào Dạ Mộng. Đây không phải là một câu chuyện dễ đọc. Cũng không phải là một câu chuyện dành cho việc hiểu ngay từ lần đầu tiên. Trong Dạ Mộng, ranh giới giữa thực tại, ký ức và ảo ảnh gần như không tồn tại. Những gì bạn thấy… chưa chắc đã là thật. Những gì bạn tin… có thể đã bị thay đổi từ trước đó. Bạn sẽ gặp những đoạn lặp lại, những chi tiết mâu thuẫn, những nhân vật hành động không theo logic thông thường — đó không phải là lỗi. Đó là một phần của thế giới này. Đừng cố gắng hiểu tất cả ngay lập tức. Hãy đọc, ghi nhớ, và nghi ngờ. Vì trong câu chuyện này — không chỉ nhân vật bị truy đuổi, mà cả người đọc… cũng đang dần bị kéo vào.
Sun An
Sun An
✦ Những điều nên tránh 1. Đừng tin hoàn toàn vào những gì bạn thấy Những gì xuất hiện trước mắt bạn… có thể đã bị bóp méo. Càng tin, bạn càng dễ bị dẫn đi sai hướng. 2. Đừng cố hiểu mọi thứ ngay từ đầu Câu chuyện này không vận hành theo logic tuyến tính. Việc “hiểu quá sớm” đôi khi lại khiến bạn hiểu sai toàn bộ. 3. Đừng bỏ qua chi tiết nhỏ Một câu nói thoáng qua, một hành động tưởng chừng vô nghĩa… có thể là thứ quyết định toàn bộ sự thật phía sau. 4. Đừng tin vào ký ức của nhân vật Ký ức trong Dạ Mộng không đáng tin. Chúng có thể bị thay đổi, chắp vá… hoặc chưa từng tồn tại. 5. Đừng phân định thiện – ác quá sớm Không có ai hoàn toàn đúng, cũng không có ai hoàn toàn sai. Chỉ có những lựa chọn… và hậu quả của chúng. 6. Đừng đọc khi tâm trí bạn không ổn định Câu chuyện có thể khiến bạn cảm thấy ngột ngạt, lặp lại, mất phương hướng. Nếu bạn thấy mọi thứ bắt đầu “quen một cách kỳ lạ”… hãy dừng lại. 7. Đừng quay lại tìm câu trả lời theo cách cũ Bạn có thể đọc lại một đoạn… nhưng nó sẽ không còn giống lần đầu nữa. ⚠️ Cảnh báo cuối Nếu bạn bắt đầu cảm thấy: một chi tiết lặp lại quá nhiều, một câu nói ám ảnh bạn, hoặc một nhân vật “quen” dù chưa từng gặp…thì có thể, bạn đã không còn chỉ là người đọc nữa.
Sun An
Sun An
✦ Luật của thế giới Dạ Mộng 1. Không có gì là tuyệt đối thật Thực tại chỉ là một lớp bề mặt. Bên dưới nó… luôn tồn tại một phiên bản khác. 2. Ký ức có thể bị thay đổi — mà không ai nhận ra Bạn có thể nhớ rất rõ một điều gì đó… nhưng điều đó chưa chắc đã từng xảy ra. 3. Càng cố thoát, bạn càng bị kéo sâu hơn Dạ Mộng không giữ bạn lại bằng sức mạnh. Nó khiến bạn tự nguyện ở lại. 4. Mỗi nhân vật đều che giấu một sự thật Không ai xuất hiện mà không có lý do. Và không ai hoàn toàn vô hại. 5. Những gì lặp lại… chưa chắc là trùng hợp Nếu một chi tiết xuất hiện lần thứ hai — hãy chú ý. Nếu là lần thứ ba — đã quá muộn. 6. Bạn không phải người quan sát duy nhất Khi bạn nhìn vào câu chuyện… có thể có thứ gì đó cũng đang nhìn lại bạn. 7. Cái kết không phải là điểm dừng Trong Dạ Mộng, kết thúc chỉ là một dạng khác của bắt đầu. Trước khi bạn đọc tiếp — hãy chắc chắn một điều: Bạn đang ở một mình và không có ai đứng phía sau bạn. … Nếu bạn vừa quay lại để kiểm tra, thì có lẽ bạn nên dừng lại ở đây. Dạ Mộng không phải là một câu chuyện bình thường. Nó không chỉ tồn tại trong những dòng chữ bạn đang đọc, mà còn tồn tại trong cách bạn suy nghĩ về nó. Bạn sẽ bắt đầu nhận ra những điều kỳ lạ: một câu nói lặp lại trong đầu, một chi tiết bạn không nhớ mình đã đọc lúc nào, hoặc cảm giác… như thể mình đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra. Đừng lo đó không phải là lỗi của bạn chỉ là… bạn đã bước vào rồi. Và từ khoảnh khắc này — có thể bạn vẫn đang đọc câu chuyện. Hoặc cũng có thể…câu chuyện đang bắt đầu đọc bạn.
Sun An
Sun An
⚠️ CẢNH BÁO KHẨN Tác phẩm này hoàn toàn là hư cấu. Mọi nhân vật, tổ chức, sự kiện và bối cảnh trong truyện đều không có thật và không liên quan đến bất kỳ cá nhân hay tổ chức ngoài đời thực nào. Mọi sự trùng hợp (nếu có) chỉ là ngẫu nhiên. Nội dung truyện có thể bao gồm: ◕ Yếu tố kinh dị, u tối, ám ảnh tâm lý ◕ Các chi tiết liên quan đến máu, bạo lực, sinh tử ◕ Những hiện tượng siêu nhiên, méo mó thực tại, ảo giác ◕ Các tình huống có thể gây khó chịu hoặc hoang mang Khuyến cáo: ◕ Không phù hợp với người nhạy cảm với nội dung kinh dị hoặc tâm lý nặng ◕ Không nên đọc khi đang ở trạng thái tinh thần không ổn định ◕ Không áp dụng bất kỳ hành vi, suy nghĩ nào trong truyện vào thực tế Lưu ý cuối: Đây chỉ là một câu chuyện. Nhưng nếu bạn bắt đầu cảm thấy nó trở nên “quá thật”…hãy dừng lại.
Sun An
Sun An
Trong Dạ Mộng, không có ai xuất hiện một cách ngẫu nhiên. Mỗi cái tên, mỗi gương mặt… đều mang theo một phần của sự thật — hoặc là thứ che giấu nó. Họ không chỉ là con người. Họ là những kẻ đã tồn tại qua thời gian, mang theo sức mạnh, bí mật và cả những thứ không thể gọi tên. Có người đứng trong ánh sáng, có kẻ ẩn mình trong bóng tối, và cũng có những kẻ…chưa bao giờ thuộc về bất kỳ phía nào. Nhưng dù họ là ai — tất cả đều đang bị cuốn vào cùng một thứ. Một giấc mộng… không ai có thể tỉnh lại.
Đặng Thành An Biệt danh: Thiên Khống Nguyệt Minh Chủng loài: (Con người) Tuổi: 15 Giới tính: Nam Phe phái: Chưa xác định Công việc: “Kẻ được chọn” – vật chứa của dị biến Tính cách bên ngoài: Trầm lặng, đôi lúc thờ ơ với thế giới xung quanh. Tính cách ẩn: Bất ổn, dễ bị kéo vào những suy nghĩ cực đoan. Có thứ gì đó trong cậu… không hoàn toàn là con người.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có những giấc mơ không phải để tỉnh lại...mà để kéo ta chìm sâu hơn vào thứ ta không thể gọi tên. Và đến một lúc nào đó, ta sẽ không còn phân biệt được — mình đang chạy trốn cơn ác mộng… hay chính mình.
Võ Đình Nam Biệt danh: Dược Hà Công Phán Giả Chủng loài: Pháp sư cổ tộc Tuổi: 4.320 Giới tính: Nam Phe phái: Trung lập Công việc: Phán xét – điều chế dược thuật cấm Tính cách bên ngoài: Điềm đạm, lạnh nhạt, luôn giữ khoảng cách. Tính cách ẩn: Tàn nhẫn trong quyết định. Sẵn sàng hi sinh bất kỳ ai để giữ cân bằng.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Công lý chưa từng là thứ thuộc về cảm xúc. Nó tồn tại để cân bằng, để phán xét -- và đôi khi, để loại bỏ những thứ đáng lẽ không nên tồn tại ngay từ đầu.
Phạm Khôi Vũ Biệt danh: Hóa Giới Bích Minh Giả Chủng loài: Kẻ thao túng không gian (dị tộc) Tuổi: 6.780 Giới tính: Nam Phe phái: Xấu Công việc: Kiến tạo – phá vỡ kết giới Tính cách bên ngoài: Bí ẩn, có phần ngạo mạn. Tính cách ẩn: Điên loạn có kiểm soát. Xem thế giới như một trò chơi cần phá hủy.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Thế giới này luôn vận hành theo quy luật… thật nhàm chán. Nếu mọi thứ không thể phá vỡ, vậy ta sẽ là kẻ viết lại nó — dù cái giá phải trả là toàn bộ thực tại này sụp đổ.
Dương Thành Đạt Biệt danh: Nhật Hóa Diệu Cảnh Giả Chủng loài: Kẻ điều khiển ánh sáng Tuổi: 5.910 Giới tính: Nam Phe phái: Tốt Công việc: Thám sát – dẫn đường Tính cách bên ngoài: Ôn hòa, lý trí, đáng tin cậy. Tính cách ẩn: Luôn nghi ngờ tất cả — kể cả chính mình.
Dương Thành Đạt
Dương Thành Đạt
Ánh sáng không phải để cứu rỗi bất kỳ ai. Nó chỉ giúp ta nhìn rõ hơn… rằng thứ đang đứng phía sau lưng mình, chưa từng rời đi.
Vũ Trường Giang Biệt danh: Minh Thần Dư Hồn Giả Chủng loài: Kẻ mang linh hồn tử giới Tuổi: 7.240 Giới tính: Nam Phe phái: Trung lập Công việc: Liên kết linh hồn – triệu hồi Tính cách bên ngoài: Im lặng, u ám. Tính cách ẩn: Mang theo hàng trăm linh hồn — đôi khi không còn là “một người”.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Ngươi gọi đó là cô độc… nhưng ta chưa bao giờ ở một mình chỉ là những linh hồn này… không bao giờ chịu im lặng.
Trần Thiện Thanh Bảo Biệt danh: Bảo Hoàng Thanh Vô Giả Chủng loài: Ma cà rồng thuần chủng Tuổi: 3.860 Giới tính: Nam Phe phái: Trung lập Công việc: Kiểm soát tài chính – vận hành hệ thống ngầm Tính cách bên ngoài: Điềm tĩnh, lịch lãm, nói ít làm nhiều. Ánh mắt luôn lặng như mặt hồ. Tính cách ẩn: Lạnh đến đáng sợ. Mọi thứ đều có thể trở thành con số — kể cả con người.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Máu không chỉ là thứ giữ cho một sinh vật tồn tại. Nó là giá trị, là quyền lực, là thứ định đoạt mọi giao dịch trong bóng tối. Ở nơi ta đứng… mỗi giọt máu rơi xuống đều có cái giá của nó.
Phan Đức Nhật Hoàng Biệt danh: Hoàng Thể Nhật Câu Giả Chủng loài: Người sói hoàng tộc Tuổi: 5.300 Giới tính: Nam Phe phái: Xấu Công việc: Chiến binh tiên phong – săn lùng Tính cách bên ngoài: Kiêu ngạo, bộc trực, hiếu chiến. Tính cách ẩn: Tàn bạo, thích cảm giác thống trị và hủy diệt.
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Luật lệ chỉ tồn tại khi kẻ mạnh cho phép. Khi bóng tối buông xuống, mọi ranh giới sẽ biến mất — và kẻ sống sót cuối cùng… sẽ là kẻ viết lại luật chơi.
Ngô Hải Nam Biệt danh: Thiên Minh Thần Giả Chủng loài: Thần thể cổ đại Tuổi: 9.100 Giới tính: Nam Phe phái: Trung lập Công việc: Quan sát – duy trì trật tự Tính cách bên ngoài: Lạnh lùng, xa cách như thần linh. Tính cách ẩn: Không quan tâm đúng sai — chỉ quan tâm “cân bằng”.
Ngô Hải Nam
Ngô Hải Nam
Ta không quan tâm ai đúng, ai sai. Trong mắt ta, tất cả chỉ là những điểm lệch cần được điều chỉnh. Và khi trật tự bị phá vỡ… ta sẽ là kẻ đưa mọi thứ trở lại vị trí của nó.
Ngô Nguyên Bình Biệt danh: Tâm Thiên Minh Hồn Giả Chủng loài: Kẻ thao túng linh hồn Tuổi: 8.760 Giới tính: Nam Phe phái: Xấu Công việc: Xâm nhập tâm trí – điều khiển Tính cách bên ngoài: Điềm đạm, dễ gần một cách đáng ngờ. Tính cách ẩn: Thao túng, biến con người thành con rối mà họ không nhận ra.
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
Ngươi tin rằng đó là suy nghĩ của mình sao? Thật thú vị… bởi đôi khi, thứ điều khiển một con người lại chính là thứ họ không bao giờ nhận ra.
Lê Hồng Sơn Biệt danh: Chí Nhãn Vô Tức Giả Chủng loài: Dị nhãn giả Tuổi: 6.200 Giới tính: Nam Phe phái: Tốt Công việc: Quan sát – tiên đoán Tính cách bên ngoài: Trầm tĩnh, ít nói. Tính cách ẩn: Luôn nhìn thấy kết cục… nhưng không thể thay đổi.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Ta đã nhìn thấy kết cục của tất cả. Không phải một lần… mà là vô số lần lặp lại. Và điều đáng sợ nhất không phải là cái kết —mà là việc không thể thay đổi nó.
Lê Hồ Phước Thịnh Biệt danh: Hoàng Thế Nguyệt Giả Chủng loài: Ma thuật nguyệt hệ Tuổi: 4.980 Giới tính: Nam Phe phái: Trung lập Công việc: Hỗ trợ – thao túng năng lượng Tính cách bên ngoài: Nhẹ nhàng, tinh tế. Tính cách ẩn: Luôn che giấu mục đích thật sự.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Ánh trăng luôn đẹp nhất khi không ai để ý đến nó. Cũng giống như những thứ ta che giấu…chỉ thực sự nguy hiểm khi không ai nhận ra chúng tồn tại.
Lê Quang Huy Biệt danh: Chí Minh Âm Tinh Giả Chủng loài: Linh thể bóng tối Tuổi: 5.440 Giới tính: Nam Phe phái: Xấu Công việc: Ám sát – ẩn thân Tính cách bên ngoài: Im lặng, gần như vô hình. Tính cách ẩn: Lạnh lẽo, giết chóc không do dự.
Lê Quang Huy
Lê Quang Huy
Ngươi sẽ không thấy ta bước đến. Không nghe thấy, không cảm nhận được. Chỉ đến khi mọi thứ kết thúc… ngươi mới hiểu rằng mình chưa từng có cơ hội.
Đỗ Nhật Trường Biệt danh: Nhật Tâm Đôn Hoàng Giả Chủng loài: Chiến thần cổ tộc Tuổi: 7.000 Giới tính: Nam Phe phái: Tốt Công việc: Thủ lĩnh chiến đấu Tính cách bên ngoài: Chính trực, mạnh mẽ. Tính cách ẩn: Mang nỗi ám ảnh chiến tranh không thể dập tắt.
Đỗ Nhật Trường
Đỗ Nhật Trường
Ta không chiến đấu để trở thành kẻ mạnh nhất. Ta chiến đấu… để chấm dứt những thứ đáng lẽ không nên tồn tại, dù cái giá phải trả là chính bản thân mình.
Đỗ Nam Sơn Biệt danh: Tiểu Xức Khống Minh Giả Chủng loài: Điều khiển ý niệm Tuổi: 6.500 Giới tính: Nam Phe phái: Xấu Công việc: Thao túng – kiểm soát Tính cách bên ngoài: Bình thản, nhẹ nhàng. Tính cách ẩn: Thích kiểm soát mọi thứ, kể cả suy nghĩ người khác.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Tự do là một khái niệm đẹp… nhưng đáng tiếc, nó chỉ tồn tại khi có kẻ cho phép ngươi tin vào nó. Và ta — chính là kẻ đó
Nguyễn Thành Công Biệt danh: Quang Viễn Phong Lam Giả Chủng loài: Phong hệ dị năng Tuổi: 4.700 Giới tính: Nam Phe phái: Tốt Công việc: Trinh sát – cơ động Tính cách bên ngoài: Nhanh nhẹn, hoạt bát. Tính cách ẩn: Luôn chạy trốn một điều gì đó trong quá khứ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ta đã chạy rất xa, rất lâu… nhưng vẫn không thể thoát khỏi thứ đang bám theo mình. Có lẽ, thứ ta sợ nhất… chưa từng ở phía sau, mà luôn ở bên trong.
Nguyễn Xuân Bách Biệt danh: Mộng Hoàng Sai Giả Chủng loài: Kẻ du hành giấc mộng Tuổi: 8.200 Giới tính: Nam Phe phái: Trung lập Công việc: Điều khiển giấc mộng Tính cách bên ngoài: Dịu dàng, khó đoán. Tính cách ẩn: Không phân biệt mộng và thực.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Giấc mơ không phải lúc nào cũng là nơi để nghỉ ngơi. Đôi khi, nó là cánh cửa dẫn đến thứ còn đáng sợ hơn thực tại Và khi đã bước vào… ngươi sẽ không biết mình đã rời đi hay chưa.
Nguyễn Hoàng Bách Biệt danh: Nhật Ức Ký Xích Giả Chủng loài: Ký ức thể Tuổi: 7.600 Giới tính: Nam Phe phái: Xấu Công việc: Xóa – thay đổi ký ức Tính cách bên ngoài: Bình thường, dễ hòa nhập. Tính cách ẩn: Có thể biến một con người thành kẻ xa lạ với chính mình.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Ký ức là thứ mong manh nhất mà con người sở hữu. Chỉ cần thay đổi một chút…ngươi sẽ trở thành một con người hoàn toàn khác — mà chính ngươi cũng không nhận ra.
Bùi Trường Linh Biệt danh: Thần Hóa Thánh Giả Chủng loài: Bán thần Tuổi: 9.500 Giới tính: Nam Phe phái: Tốt Công việc: Bảo hộ – chiến lực tối cao Tính cách bên ngoài: Điềm tĩnh, cao quý. Tính cách ẩn: Mang sự cô độc của kẻ đứng trên tất cả.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Sức mạnh càng lớn… khoảng cách giữa ta và con người càng xa. Đến một lúc nào đó, ta sẽ phải lựa chọn — giữ lấy sức mạnh… hay giữ lại chính mình.
Bùi Duy Ngọc Biệt danh: Nguyệt Phong Hàn Y Giả Chủng loài: Hàn linh nguyệt tộc Tuổi: 6.900 Giới tính: Nam Phe phái: Trung lập Công việc: Kiểm soát băng – phong ấn Tính cách bên ngoài: Lạnh lùng, xa cách. Tính cách ẩn: Cảm xúc bị đóng băng từ rất lâu.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cảm xúc là thứ yếu đuối nhất mà ta từng có. Vì vậy ta đã chôn vùi nó… trong lớp băng không bao giờ tan chảy. Chỉ tiếc rằng, đôi khi… nó vẫn cố gắng quay trở lại.
.
✥ Lời Mở Đầu Có những thứ không bắt đầu từ một khoảnh khắc cụ thể. Không có điểm khởi đầu rõ ràng, cũng không có dấu hiệu cho thấy chúng đã từng kết thúc. Chúng chỉ… tồn tại giống như một giấc mơ. Bạn không nhớ mình đã ngủ từ lúc nào Cũng không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu tầng sâu của nó. Bạn chỉ biết rằng khi nhận ra — bạn đã ở bên trong rồi. Dạ Mộng không phải là một câu chuyện đơn thuần. Nó không dẫn bạn đi theo một con đường rõ ràng, không có người kể chuyện đáng tin, và cũng không hứa hẹn sẽ cho bạn một câu trả lời trọn vẹn. Ở đây, ký ức có thể bị thay đổi mà không để lại dấu vết. Những gì bạn tin là thật… có thể chưa từng xảy ra. Và những gì bạn cho là tưởng tượng… lại có thể đang tồn tại ở một nơi nào đó rất gần. Bạn sẽ gặp những con người — hoặc thứ mang hình dáng con người — mang theo những bí mật mà chính họ cũng không dám chạm vào. Bạn sẽ thấy những mảnh ký ức rời rạc, những sự kiện lặp lại, những câu nói vang lên… như thể đã từng được nghe ở đâu đó. Đừng vội hiểu, đừng cố ghép mọi thứ lại ngay từ đầu. Bởi vì trong thế giới này, hiểu sai đôi khi còn nguy hiểm hơn không hiểu. Có thể bạn sẽ cảm thấy mọi thứ trở nên méo mó. Thời gian không còn tuyến tính. Không gian không còn cố định và con người… không còn là chính họ. Nhưng đó không phải là lỗi của bạn chỉ là… bạn đã bước vào một nơi mà mọi quy tắc quen thuộc đều không còn tồn tại nữa. Và từ khoảnh khắc này — bạn không chỉ đang đọc câu chuyện. Bạn đang trở thành một phần của nó.
.
Căn phòng tối đến mức gần như nuốt trọn mọi hình dạng. Chỉ có một vệt ánh sáng yếu ớt từ khe cửa rơi xuống sàn, đủ để lộ ra bóng người đang ngồi giữa phòng.
Thành An không cử động. Cậu ngồi đó, lưng tựa tường, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cậu lại đến rồi.
Giọng cậu khẽ vang lên, như nói với chính mình. Một khoảng lặng kéo dài. Không có tiếng trả lời. Nhưng không hiểu sao, không khí trong phòng… lại thay đổi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lần này là gì?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nghiêng đầu, nở một nụ cười nhạt/ Ký ức… hay là một phần khác của tôi?
Một giọng nói khác vang lên. Không rõ phát ra từ đâu. Không nam, không nữ — chỉ là một thứ gì đó rất gần.
Tâm Thức
Tâm Thức
Ngươi vẫn chưa hiểu sao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi dài/ Hiểu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Bật cười nhỏ/ Nếu hiểu rồi… tôi đã không phải ngồi đây.
Tâm Thức
Tâm Thức
/Giọng nói im lặng một lúc, rồi chậm rãi đáp/ Ngươi không bị truy đuổi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy thì là gì?
Tâm Thức
Tâm Thức
Ngươi mới là thứ đang truy đuổi.
Không gian như nặng xuống. Thành An mở mắt. Ánh nhìn lần này không còn trống rỗng nữa — mà sâu, và lạnh.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Thì thầm/ Vậy à…thế thì tệ thật.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bởi vì tôi bắt đầu… không muốn dừng lại nữa rồi.
.
.
.
┆End┆

Chương 1 – Kẻ Du Hành Từ Thời Không

.
.
.
Trời không mưa nhưng không khí lại nặng như trước một cơn giông chưa kịp kéo đến.
Gió thổi qua những dãy hành lang dài của trường Dạ Kính, mang theo một thứ âm thanh rất khẽ — như tiếng thì thầm của những thứ không thuộc về nơi này.
Thành An đứng một mình ở cuối hành lang. Cậu không biết mình đã đứng đó bao lâu chỉ biết rằng…cảm giác quen thuộc này lại quay trở lại. Cảm giác như mọi thứ xung quanh đều đang lặp lại. Từng bước chân, từng cơn gió, từng ánh đèn chập chờn trên trần — tất cả đều giống hệt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lại nữa rồi…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Giọng khẽ vang lên, gần như tan vào không khí/ Cái cảm giác này… giống hệt như hôm qua.
Không có ai trả lời nhưng Thành An vẫn không rời đi. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào bức tường lạnh phía bên cạnh, đầu ngón tay khẽ run lên một nhịp rất nhỏ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không đúng… không phải ‘giống’.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Siết nhẹ tay/ Là y hệt.
Một khoảng lặng kéo dài. Rồi--
Tâm Thức
Tâm Thức
Ngươi nhận ra rồi sao?
Giọng nói ấy vang lên sát ngay sau lưng cậu. Không có tiếng bước chân. Không có dấu hiệu của sự xuất hiện chỉ là… nó tồn tại ở đó, như thể chưa từng rời đi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Không quay đầu/ Câu nói này....
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lên tiếng, chậm rãi, từng âm tiết như được kéo dài trong suy nghĩ/ …tôi đã nghe qua rồi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không phải gần giống.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẽ nhấn mạnh, giọng trầm xuống/ Là hoàn toàn giống. Không sai một chữ.
Phía sau lưng, thứ kia bật cười. Âm thanh không cao, không thấp — nhưng trống rỗng đến mức khiến người ta khó chịu.
Tâm Thức
Tâm Thức
Vậy sao…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Hỏi, giọng nói như trượt qua không khí lạnh/ Ngươi nghĩ… mình đang đứng ở đâu?
Thành An hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, như thể câu hỏi đó không đủ để khiến cậu bận tâm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Trường học.
Tâm Thức
Tâm Thức
Không phải.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẽ thở ra/ Vậy thì là mơ.
Tâm Thức
Tâm Thức
Cũng không đúng.
Không khí xung quanh bỗng chốc trĩu xuống. Nhiệt độ giảm đi một cách vô lý, len lỏi qua từng kẽ hở, bám lên da thịt như một lớp sương lạnh. Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi giọng nói kia lại vang lên, chậm hơn, thấp hơn — như thể đang tiến lại gần.
Tâm Thức
Tâm Thức
Ngươi đang đứng…
Tâm Thức
Tâm Thức
/Dừng lại, như đang lựa chọn từ ngữ/…ở giữa một thứ mà ngươi thậm chí còn chưa đủ khả năng để gọi tên.
Thành An không trả lời ngay. Một khoảng lặng kéo dài, đủ để khiến người ta cảm thấy như không khí xung quanh đang dày lên từng chút một. Rồi cậu chậm rãi xoay người lại.
Không có ai. Phía sau lưng cậu vẫn là hành lang kéo dài vô tận, thẳng tắp, lạnh lẽo dưới ánh đèn trắng nhợt nhạt. Những bóng đèn huỳnh quang treo dọc trần nhà phát ra thứ ánh sáng đều đặn đến mức giả tạo, như thể chúng không thuộc về một thế giới có sự sống.
Không một bóng người. Không một dấu hiệu của sự tồn tại. Chỉ có khoảng không… trống rỗng đến mức khiến người ta bắt đầu nghi ngờ chính thị giác của mình.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thú vị thật.
Thành An lên tiếng, giọng nhẹ như gió lướt qua khe cửa. Một nụ cười thoáng hiện trên môi cậu — rất mỏng, rất nhạt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ánh mắt hoàn toàn trống rỗng/ Thứ không có hình dạng…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẽ nghiêng đầu, như đang lắng nghe một điều gì đó rất gần/…lại thích nói chuyện.
Tâm Thức
Tâm Thức
Ta có hình dạng.
Giọng nói vang lên. Không phải từ phía trước. Không phải từ phía sau mà là ngay bên tai. Gần đến mức hơi thở lạnh lẽo như chạm vào da thịt.
Tâm Thức
Tâm Thức
Chỉ là ngươi…
Giọng nói dừng lại một nhịp, thấp dần, như trượt xuống sâu hơn trong không gian.
Tâm Thức
Tâm Thức
…chưa đủ ‘đúng’ để nhìn thấy.
Thành An nhắm mắt lại chỉ một giây nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, biểu cảm trên gương mặt cậu dường như biến mất hoàn toàn, như thể cậu đã rút bản thân ra khỏi chính cơ thể mình.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy à…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Thở ra một hơi rất nhẹ/ Thế thì…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Mở mắt, ánh nhìn bình thản đến mức lạnh lẽo/…tôi không cần nhìn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Một nhịp dừng, không khí xung quanh như chững lại/ Chỉ cần nghe là đủ.
Ngay khi câu nói vừa dứt — không gian vặn xoắn. Ánh đèn phía trên đầu nhấp nháy liên tục, phát ra thứ âm thanh rè rè khó chịu, như thể chúng đang bị kéo căng đến giới hạn.
Hành lang — vốn thẳng và ổn định — bắt đầu cong lại. Không phải cong theo một đường logic mà là méo mó, vặn vẹo, như một tấm gương bị bóp méo từ bên trong. Các bức tường dường như trôi đi, khoảng cách bị kéo dài rồi lại nén lại một cách vô lý. Sàn nhà dưới chân cậu hơi lún xuống, như thể không còn là vật chất rắn.
Tâm Thức
Tâm Thức
Ngươi không sợ sao?
Giọng nói kia vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn, gần hơn — như thể nó đang đứng ngay trước mặt cậu, chỉ là không thể nhìn thấy. Thành An mở mắt hoàn toàn, ánh nhìn của cậu ổn định, không dao động.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không.
Cậu trả lời ngay lập tức không có chút suy nghĩ hay do dự.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bởi vì…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẽ ngẩng đầu lên, nhìn vào khoảng không méo mó trước mặt/…đây không phải lần đầu.
Im lặng. Một sự im lặng nặng nề đến mức khiến từng nhịp thở trở nên rõ ràng. Không gian xung quanh không còn đơn thuần là “không gian” nữa. Nó giống như một thực thể — đang lắng nghe, đang quan sát, đang chờ đợi.
Tâm Thức
Tâm Thức
Ngươi nhớ được bao nhiêu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nói hỏi, chậm hơn, trầm hơn/ Không nhiều.
Tâm Thức
Tâm Thức
Vậy tại sao ngươi vẫn đứng ở đây?
Thành An khẽ cúi đầu. Một tiếng cười thoát ra — rất nhẹ, rất thấp, nhưng lại mang theo một thứ gì đó không rõ là mỉa mai hay bất lực.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bởi vì mỗi lần tôi rời đi…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn xuống sàn nhà đang méo mó dưới chân mình/…tôi lại quay trở lại đúng chỗ này.
Một khoảng lặng dài hơn lần trước như thể câu trả lời đó… không phải thứ mà giọng nói kia mong đợi. Phải mất một lúc lâu, nó mới lên tiếng lại.
Tâm Thức
Tâm Thức
Vậy ngươi nghĩ mình là gì?
Thành An từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu đã thay đổi. Không còn là sự mơ hồ, không còn là sự trống rỗng mà sâu - rất sâu và tĩnh lặng đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi không biết.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nói, chậm rãi, rõ ràng/ Nhưng tôi chắc một điều.
Tâm Thức
Tâm Thức
Điều gì?
Thành An nghiêng đầu. Ánh nhìn hướng thẳng vào khoảng không trước mặt — nơi không có gì tồn tại, nhưng lại tạo ra cảm giác như có một thứ gì đó đang nhìn lại cậu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi không phải người đang bị mắc kẹt.
Tâm Thức
Tâm Thức
Ta đang nghe.
Giọng nói kia vang lên, lần này không còn mang theo sự chế giễu. Thành An mỉm cười. Nụ cười lần này rõ hơn nhưng cũng lạnh hơn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thứ đang bị mắc kẹt…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Dừng lại, một nhịp/…là chính thứ đã tạo ra nơi này.
Một âm thanh vỡ vụn vang lên - không lớn. Nhưng rõ ràng như một tấm kính bị nứt từ bên trong. Rồi - mọi thứ sụp đổ. Ánh đèn tắt phụt, hành lang biến mất. Không gian vỡ ra thành vô số mảnh, trôi lơ lửng trong khoảng không tối đen, như một giấc mơ bị xé toạc.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi tất cả tan biến — một bóng hình xuất hiện. Không có gương mặt. Không có hình dạng rõ ràng hỉ là một thứ gì đó… đang tồn tại và đang nhìn cậu.
Tâm Thức
Tâm Thức
Cuối cùng…
Giọng nói vang lên, lần này không còn ở xa, cũng không còn mơ hồ. Nó ở ngay đó. Rất gần.
Tâm Thức
Tâm Thức
…ngươi cũng bắt đầu nhớ ra rồi.
Thành An mở mắt ánh sáng tràn vào mọi thứ trở lại. Cậu đang ngồi trong lớp học. Ánh nắng ban ngày chiếu qua khung cửa sổ, đổ những vệt sáng nhạt lên bàn học. Không khí yên tĩnh, bình thường đến mức gần như vô lý. Tiếng bút viết - tiếng giấy lật. Giọng giáo viên đều đều vang lên phía trên bục giảng mọi thứ… hoàn toàn bình thường.
Như thể tất cả những gì vừa xảy ra — chưa từng tồn tại Thành An nhìn xuống bàn tay mình vẫn là bàn tay đó. Không run. Không vết thương. Không dấu vết. Không có bằng chứng nào cho thấy cậu vừa trải qua điều gì.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lại nữa…
Cậu thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình cậu nghe thấy. Một cảm giác quen thuộc len lỏi trong lồng ngực. Không phải sợ hãi mà là…sự lặp lại. Cậu từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt lướt qua lớp học một cách chậm rãi.
Rồi—dừng lại ở góc lớp một người mà cậu chắc chắn… chưa từng thấy trước đó. Hắn ngồi đó, như thể đã luôn ở đó từ đầu. Không ai chú ý đến hắn. Không ai phản ứng như thể sự tồn tại của hắn là điều hoàn toàn bình thường.
Nhưng—hắn đang nhìn Thành An. Không chớp mắt. Không che giấu. Và rồi—hắn mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ nhưng đủ để khiến mọi thứ… bắt đầu lệch đi.
.
.
.

Chương 2 – Quỷ Gọi Tên Nhau Bằng Lời Thánh

.
.
.
Buổi sáng thứ hai. Trường Dạ Kính vẫn như mọi ngày — im lặng, lạnh, và giả tạo đến mức hoàn hảo.
Ánh nắng chiếu qua cổng trường, trải dài trên nền gạch sạch sẽ. Học sinh bước vào với những gương mặt bình thường, tiếng cười nói vang lên, như thể nơi này không chứa đựng bất kỳ điều gì bất thường.
Nhưng với Đặng Thành An − mọi thứ đều lệch. Không phải chỉ là cảm giác mà là… sự thật. Cậu bước qua cổng trường, bước chân chậm hơn bình thường một nhịp. Ánh mắt lướt qua xung quanh. Những khuôn mặt - những âm thanh - những chuyển động tất cả đều… quen. Quen một cách sai lệch.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lại nữa…
Cậu thì thầm. Một cơn đau thoáng qua trong đầu. Không rõ nguyên nhân nhưng đủ để khiến cậu khựng lại.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
Ê
Một tiếng gọi vang lên sau lưng cậu — không mang ý chào hỏi, cũng chẳng cần được đáp lại chỉ là một cách kéo người khác quay đầu.
Thành An không quay lại. Cậu vẫn đứng đó, như thể âm thanh kia chưa từng chạm đến mình.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
Nghe không hiểu tiếng người à?
Bàn tay ai đó giáng xuống vai cậu. Không quá mạnh để gây đau, nhưng đủ để làm lệch trọng tâm cơ thể. Thành An nghiêng đi một chút rồi đứng lại. Không phản ứng. Không chống cự như một vật thể bị tác động… rồi trở về trạng thái ban đầu.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Thấy chưa?
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
/Bật cười khẩy, khô khốc/ Nó lại diễn cái trò này nữa rồi.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
Hay là nó nghĩ mình khác biệt? Kiểu… đặc biệt gì đó?
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
Đặc biệt cái gì?
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
/Tiếng cười bật ra, đầy mỉa mai/ Rác thì vẫn là rác thôi.
Tiếng cười lan ra, hông ồn ào nhưng đủ để lan qua những người đứng gần đó, bám vào không khí như một lớp bụi bẩn khó nhìn thấy.
Không ai lên tiếng ngăn lại. Không ai bước tới chỉ có những ánh mắt thoáng dừng lại — rồi rời đi một cách lạnh lẽo thờ ơ. Như thể cảnh tượng này đã lặp lại quá nhiều lần như thể nó… vốn dĩ nên như vậy.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
Ngẩng mặt lên.
Giọng nói trầm xuống, không lớn nhưng đủ nặng để ép không khí xung quanh chùng lại. Nó không phải là một yêu cầu — mà là một mệnh lệnh mang theo sự khó chịu đã tích tụ từ trước.
Thành An không phản ứng ngay. Một nhịp trễ rất nhỏ, như thể cơ thể cậu cần thêm thời gian để nhận thức rằng âm thanh đó đang hướng về mình. Rồi cậu từ từ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cậu bình thản. Không có sự chống đối. Không có sự sợ hãi. Cũng không có sự phục tùng chỉ là… trống.
Một khoảng trống khiến người đối diện cảm thấy khó chịu, như thể đang nói chuyện với một thứ không có phản hồi.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Nhìn cái mặt này đi.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
/Bật cười nhạt, ánh mắt quét từ trên xuống dưới như đang đánh giá một món đồ vô dụng/ Lúc nào cũng kiểu như mình không tồn tại vậy.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Hay là mày nghĩ mày đứng ngoài tất cả? Hả?
Hắn tiến lên một bước, không chờ câu trả lời. Bàn tay đẩy mạnh vào ngực Thành An. Không phải cú đánh — chỉ là một lực đẩy đủ thô bạo để phá vỡ sự cân bằng. Cơ thể Thành An lùi lại, bước chân hụt đi một nhịp, rồi ngã xuống nền gạch lạnh.
Âm thanh va chạm vang lên khô, cứng, không có gì che chắn. Một vài ánh mắt xung quanh khẽ động, rồi lại lướt đi. Không ai can thiệp.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
Đứng dậy đi chứ.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
/Giọng cười vang lên, mang theo ý khinh/ Hay là mày thích nằm đó luôn? Nhìn hợp lắm đấy.
Một cú chạm vào chân — không mạnh, không gây tổn thương rõ rệt. Nhưng nó không cần phải mạnh. Nó chỉ cần lặp lại chỉ cần đủ để nhắc nhở rằng cậu đang ở dưới.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Loại như mày…
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
/Chen vào, giọng kéo dài từng chữ/ Sống làm gì cho chật chỗ? Hay tụi tao giúp mày biến mất luôn cho đỡ tốn không khí?
Tiếng cười bật lên. Không ồn ào, không quá lộ liễu nhưng kéo dài. Thành An không trả lời. Cậu chống tay, từ từ ngồi dậy. Chậm rãi, như thể mọi chuyển động đều đã được tính trước. Không vội vàng. Không gấp gáp.
Một vệt máu mỏng rỉ ra nơi khóe môi. Cậu đưa tay chạm vào. Ngón tay dừng lại trên đó một giây rồi rút về, nhìn. Không biểu cảm - không khó chịu - không đau chỉ là… ghi nhận.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
Còn nhìn cái gì?
Một lực khác lại đẩy tới, lần này không cần lý do. Cơ thể cậu mất thăng bằng lần nữa, ngã xuống, và lần này — cậu không chống cứ để mặc.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Ê
Một tên cúi xuống gần hơn, gương mặt áp sát, ánh mắt đầy sự khinh miệt không che giấu.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Nói gì đi chứ. Hay mày bị câm thật? Hay là… mày nghĩ mày hơn tụi tao?
Hơi thở của hắn gần đến mức có thể cảm nhận được nhưng Thành An vẫn không phản ứng. Cho đến khi - ánh mắt cậu dừng lại, lần đầu tiên. Không phải nhìn cả đám chỉ nhìn một người. Người đang cúi xuống trước mặt cậu nhưng ánh nhìn đó… không mang theo sự đối diện.
Không phải tức giận. Không phải thù ghét chỉ là… quan sát. Giống như đang nhìn một thứ gì đó không liên quan. Không thuộc cùng một thế giới.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
…chán thật.
Giọng cậu rất nhỏ. Nhẹ đến mức tưởng như sẽ tan đi ngay khi vừa rời khỏi môi. Tên kia cau mày ngay lập tức.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
Cái gì?
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
/Nghiêng đầu, giọng gắt hơn/ Nghe không rõ. Nói lại coi?
Thành An không lặp lại cậu chỉ nhìn. Nhìn lâu hơn một chút. Rồi - ánh mắt cậu rời đi, không phải vì sợ mà vì đã mất hứng và dừng lại ở một điểm khác - không xa. Dựa vào lan can hành lang một người đang đứng đó. — Trần Thiện Thanh Bảo.
Hắn đứng như thể đã ở đó từ đầu. Không di chuyển, không can thiệp, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Ánh mắt lặng như mặt nước không gợn sóng. Hai tay đút túi áo, tư thế thoải mái, gần như thờ ơ. Nhưng ánh nhìn—không phải là đang “xem”.
Mà là… đang cân nhắc. Đang đo lường - đang định giá. Một trong những kẻ kia cũng nhận ra sự hiện diện đó.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
Ê… nhìn kìa.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
Người của Trần gia…
Không khí thay đổi không phải vì sợ mà là vì… nhận thức rằng có một thứ gì đó cao hơn vừa xuất hiện Thanh Bảo không đáp lại hắn chỉ bước tới, chậm rãi. Từng bước một, không nhanh không chậm, nhưng đủ để khiến mọi ánh mắt tự động dạt ra.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Có chuyện gì không?
Giọng hắn vang lên, bình thản, không cảm xúc, không quan tâm. Một tên trong nhóm cười gượng.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Không có gì đâu… chỉ là đang ‘dạy dỗ’ chút thôi.
Thanh Bảo khẽ gật đầu. Ánh mắt lướt qua Thành An — người vẫn đang ngồi dưới đất dừng lại một giây chỉ một giây. Nhưng đủ lâu rồi - hắn quay sang những kẻ kia.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Tiếp tục đi.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
/Khựng lại, tưởng mình nghe nhầm/…gì cơ?
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Tao nói là...
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt vẫn bình thản nhưng lạnh/ Đừng dừng lại.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nụ cười rất nhẹ xuất hiện, không rõ ý/ Tao muốn xem...
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Hắn nói chậm lại, từng chữ như được cân nhắc/…giá trị của nó đến đâu.
Không ai cười nữa. Không ai nói thêm chỉ có một cái nhìn thoáng qua giữa những kẻ kia— rồi—một cú đá mạnh hơn trước. Không còn thử thăm, không còn giữ lại.
Cơ thể Thành An đổ xuống lần nữa không chống không phản ứng. Nhưng—ánh mắt cậu vẫn mở, vẫn tỉnh, vẫn nhìn, không phải nhìn những kẻ trước mặt mà nhìn Thanh Bảo.
Một nhịp im lặng kéo dài.
Thanh Bảo nhìn lại. Không né tránh. Không tránh né.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Một bên trống rỗng đến mức không thể đọc được. Một bên lạnh đến mức không thể chạm vào.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
…thú vị rồi đây.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Khẽ nói, giọng thấp như đang tự nhận xét/ Không phản ứng. Không dao động. Không sợ hãi.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nghiêng đầu nhẹ/ Hoặc là đã vỡ rồi.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Một khoảng dừng, nụ cười mờ dần/ Hoặc là…chưa từng là thứ có thể vỡ.
Máu từ khóe môi Thành An rơi xuống nền gạch lạnh, từng giọt một, chậm và đều, như thể thời gian quanh cậu đang bị kéo giãn ra. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào môi, nhìn đầu ngón tay dính đỏ rồi khẽ nghiêng đầu, giọng thấp đến mức gần như chỉ nói với chính mình.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lại là cảm giác này… nhưng vẫn không giống hẳn.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
/Cau mày, đá nhẹ vào đầu cậu/ Mày lẩm bẩm cái gì đấy? Nói lớn lên coi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Không nhìn hắn, chỉ đáp lại rất bình thản/ Không phải nói với mày.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Cái thằng— /hắn định chửi tiếp nhưng giọng bị cắt ngang/
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Im đi.
Thanh Bảo lên tiếng, không lớn, nhưng đủ khiến tất cả khựng lại. Hắn vẫn đứng đó, ánh mắt đặt lên Thành An như đang đọc một thứ gì đó phức tạp hơn vẻ ngoài.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Để nó nói.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
/Nhăn mặt/ Anh thật sự muốn nghe nó à? Nó có nói gì đâu ngoài mấy câu nhảm.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Không nhìn hắn, chỉ hỏi, giọng đều đều/ Mày vừa nói… ‘không giống hẳn’ là không giống cái gì?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Ngẩng lên nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt không né tránh/ Ký ức.
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
Mày nói cái gì?
Thiên Minh Hoàng
Thiên Minh Hoàng
/Bật cười gượng/ Bị đánh đến điên rồi à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Không để ý, chỉ tiếp tục, như thể đang tự sắp xếp lại suy nghĩ/ Trong đầu tôi… cảnh này đã xảy ra rồi - gần giống. Nhưng không phải y hệt nhưng lần này… có anh ở đây.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Hơi nghiêng đầu/ Vậy mày nghĩ tao là biến số?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Lắc nhẹ đầu/ Anh là thứ đã luôn ở đó… chỉ là lần trước tôi không thấy.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
/Gắt lên/ Thằng này nói chuyện nghe khó chịu thật—
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Cắt ngang, ánh mắt vẫn không rời Thành An/ Tiếp tục.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn hắn thêm một lúc, rồi khẽ cười, rất nhẹ/ Anh đang đo giá.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
/Lặp lại, khó hiểu/ Giá?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Liếc qua họ một giây rồi quay lại Thanh Bảo/ Anh không quan tâm họ làm gì, anh chỉ đang xem… tôi đáng bao nhiêu.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Không phủ nhận, chỉ hỏi lại/ Vậy theo ngươi… giá của ngươi là bao nhiêu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn xuống vệt máu đang lan ra dưới sàn/ Chưa xác định.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
Nghe buồn cười thật.
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
/Bật cười khẩy/ Mày nghĩ mày là món hàng à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Đáp lại ngay, giọng không đổi/ Mày không phải à?
Hứa Quang Khải
Hứa Quang Khải
/im bặt/
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Khẽ nói, như tự kết luận/ Không phản ứng theo kích thích - không sợ hãi vẫn giữ được logic.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Dừng lại một nhịp/ Thú vị đấy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nói thẳng/ Anh không phải người tốt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng…anh cũng không giống họ.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nhìn cậu/ Khác ở đâu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh biết mình đang làm gì.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Còn họ? Không họ chỉ lặp lại.
Lý Nhân Minh
Lý Nhân Minh
/Không chịu nổi nữa, đá mạnh vào người cậu/ Im đi thằng điên!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Cơ thể lệch xuống, nhưng không phản kháng, chỉ khẽ thở ra/ Thấy chưa… lại lặp.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nhìn cảnh đó, rồi nói một câu rất nhẹ/ Đừng dừng.
Những kẻ kia chần chừ một giây, rồi tiếp tục. Một cú đẩy, một cú đá, nhưng lần này không còn tiếng cười rõ ràng như trước.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Mày không sợ à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Tại sao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vì kết quả không thay đổi.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Mày chắc chứ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn thẳng vào hắn/ Anh cũng biết mà.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Gật nhẹ, gần như không ai nhận ra/ Đúng như tao nghĩ.
Thanh Bảo quay lưng, bước đi được vài bước thì dừng lại. Không phải vì ai gọi cũng không phải vì bị ngăn cản chỉ là… hắn tự dừng.
Không gian phía sau vẫn còn tiếng va chạm, tiếng cười gượng gạo kéo dài, nhưng dường như tất cả những âm thanh đó không còn chạm đến hắn nữa. Hắn đứng yên, ánh mắt hạ xuống rất nhẹ, như đang suy nghĩ một điều gì đó mà ngay cả chính hắn cũng chưa hoàn toàn nắm rõ. Một nhịp rồi thêm một nhịp.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
…dừng lại.
Giọng hắn vang lên, không lớn. Nhưng toàn bộ hành lang lập tức im bặt. Cú đá đang giáng xuống dừng giữa chừng. Những bàn tay đang kéo, đang đẩy cũng khựng lại. Không ai hỏi tại sao. Không ai dám hỏ Thanh Bảo xoay người ánh mắt hắn lần này không còn lướt qua nữa mà dừng lại trực tiếp trên cơ thể đang nằm dưới nền gạch lạnh.
Đặng Thành An — Chiếc áo sơ mi trắng đã không còn trắng. Máu thấm lan ra từng mảng, loang lổ, dính chặt vào vải, khiến màu đỏ trở nên tối lại dưới ánh đèn huỳnh quang. Không còn chỗ nào lành lặn theo nghĩa “sạch sẽ”. Những vết bẩn, vết nhăn, dấu giày — tất cả chồng chéo lên nhau như một bản ghi chép thô bạo.
Nhưng—ánh mắt cậu vẫn mở vẫn tỉnh vẫn nhìn Thanh Bảo bước tới chậm rãi. Mỗi bước chân đều rõ ràng trong không gian đã hoàn toàn im lặng.
Một vài học sinh xung quanh bắt đầu lùi lại vô thức, tạo ra một khoảng trống. Không ai ra lệnh, nhưng tất cả đều hiểu rằng… không nên đứng quá gần. Hắn dừng trước mặt Thành An, cúi xuống, quan sát. Không phải nhìn một người mà là… xem xét. Một khoảng lặng kéo dài.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Khẽ nói, giọng rất thấp/ Ngươi vẫn còn tỉnh.
Thành An không trả lời ngay. Cậu nhìn hắn.. 1s....2s...3s......
Đặng Thành An
Đặng Thành An
.....anh đổi ý rồi à.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Không phủ nhận/ Có lẽ hoặc là… tao vừa nhận ra một điều mà trước đó tao bỏ qua.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẽ thở ra, hơi thở nặng nhưng không rối loạn/ …tôi không phải thứ anh nghĩ.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nói ngay/ Tao biết.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Cho nên tao mới dừng lại.
Không ai xung quanh dám lên tiếng.
Thanh Bảo hạ một bên gối xuống. Động tác dứt khoát, không do dự. Hắn cúi thấp hơn, một tay luồn ra sau bợ mông Thành An, tay còn lại đỡ lấy phần vai và đầu dựa vào người mình. Không có sự vội vàng, cũng không có sự nhẹ nhàng kiểu thương hại — chỉ là một sự chính xác đến mức lạnh lẽo. Rồi—hắn nhấc cậu lên. Cơ thể Thành An rời khỏi nền gạch, máu từ áo cậu dính vào tay hắn nhưng hắn không quan tâm.
NPC
NPC
Anh… làm gì vậy?
NPC
NPC
Bỏ nó đi…
NPC
NPC
Chỉ là—
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Quát lớn/ Im miệng!
Tất cả lại im bặt — Thanh Bảo đứng thẳng. Giữ Thành An trong tay như thể đó là một vật thể có giá trị, không phải vì tình cảm — mà vì không được phép làm hỏng. Ánh mắt hắn quét qua đám người một lần. Không giận dữ. Không đe dọa nhưng đủ để khiến tất cả tự động tránh đường.
Thành An tựa đầu rất nhẹ vào vai hắn. Không phản kháng. Không hỏi thêm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nói một câu, rất khẽ/ …anh sẽ hối hận.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Không nhìn xuống/ Tao không có khái niệm đó.
Hắn xoay người và bước đi — Hành lang dài mở ra trước mặt. Học sinh hai bên tự động tách ra, như thể có một lực vô hình ép họ lùi lại. Không ai cản. Không ai dám nhìn thẳng quá lâu. Những ánh mắt dõi theo — tò mò, sợ hãi, khó hiểu — nhưng tất cả đều giữ khoảng cách.
Cảnh tượng đó kéo dài m ột người bước đi. Bế theo một kẻ bị đánh đến gần như không còn hình dạng ban đầu. Giữa một ngôi trường đông người nhưng không ai dám lên tiếng.
NPC
NPC
…nó là ai vậy?
NPC
NPC
Không phải học sinh bình thường…
NPC
NPC
Thanh Bảo chưa từng làm vậy…
Những tiếng thì thầm vang lên phía sau. Nhưng không đủ lớn để giữ hắn lại. — Thanh Bảo không dừng. Hắn đi thẳng qua dãy hành lang chính, rẽ sang khu vực phía sau — nơi gần như không có học sinh qua lại. Một cánh cửa kim loại hiện ra, không bảng tên, không ký hiệu.
Hắn mở cửa không cần chìa khóa. — Bên trong là một không gian hoàn toàn khác - yên tĩnh - kín và tách biệt.
Căn phòng riêng của hắn nằm tách biệt hoàn toàn với phần còn lại của trường, không cửa sổ, không âm thanh lọt vào, như một không gian bị cắt rời khỏi thực tại. Khi Thanh Bảo bước vào, cánh cửa phía sau khép lại một cách dứt khoát, âm thanh kim loại vang lên khẽ nhưng đủ để đánh dấu một ranh giới — bên ngoài là thế giới của con người, còn bên trong… không còn thuộc về bất kỳ quy tắc nào quen thuộc nữa.
Hắn tiến vào vài bước, không vội vàng. Không gian trong phòng gọn gàng đến mức lạnh lẽo, mọi thứ đều được sắp xếp chính xác như thể chưa từng bị xáo trộn. Thanh Bảo cúi xuống, đặt Thành An lên bề mặt phẳng phía trước, động tác kiểm soát hoàn toàn lực tay — không thô bạo, nhưng cũng không mang chút ý niệm “chăm sóc” nào. Chỉ đơn thuần là giữ cho “thứ này” không bị hỏng thêm trước khi hắn kịp hiểu rõ.
Hắn đứng thẳng lại. Ánh mắt hạ xuống. Không còn khoảng cách quyền lực từ trên xuống như trước. Lần này, hắn hạ thấp tầm nhìn, đặt mình ngang với Thành An — như thể đang đối diện với một đối tượng cần được phân tích, không phải một kẻ ở vị trí thấp hơn. Một khoảng lặng kéo dài. Không khí trong phòng dày lên, nặng đến mức từng nhịp thở cũng trở nên rõ ràng.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Giờ thì...
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Lên tiếng, giọng thấp, chậm, không mang cảm xúc/…tao sẽ xem mày thực sự là gì.
Không phải lời đe dọa mà là một tuyên bố. Thành An nằm yên trong vài giây, như thể cơ thể cậu cần thời gian để bắt kịp với thực tại mới. Rồi mí mắt khẽ động, mở ra. Ánh nhìn không còn đục như trước — sâu hơn, tĩnh hơn, và có gì đó… đã thay đổi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Nhìn thẳng vào Thanh Bảo, không né tránh/…anh sẽ không thích câu trả lời đâu.
Giọng cậu khàn, nhỏ, nhưng ổn định. Thanh Bảo không đáp lại ngay. Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt cậu lâu hơn một nhịp, như đang cân nhắc xem câu nói đó là cảnh báo… hay chỉ là một dạng phản xạ cuối cùng.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Tao không cần thích.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nói, rất nhẹ/ Tao chỉ cần biết
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/Khẽ cười, một nụ cười không rõ ý nghĩa/ …vấn đề là… anh có chịu được không.
Không khí trong phòng chùng xuống. Không còn âm thanh nào khác. Không còn sự can thiệp từ bên ngoài chỉ còn hai người. Một kẻ đang quan sát và một thứ… đang dần lộ diện.
Thanh Bảo bước tới gần hơn một bước, ánh mắt không rời khỏi cậu, như thể bất kỳ thay đổi nhỏ nhất nào cũng không được phép bị bỏ sót.
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
Vậy thì…
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
/Nói, giọng gần như thì thầm/ …bắt đầu đi.
Thành An không trả lời chỉ nhìn - sâu hơn - lâu hơn và trong khoảnh khắc đó — không gian dường như khẽ lệch đi một nhịp rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. Nhưng đủ để đánh dấu rằng…mọi thứ từ đây trở đi— sẽ không còn như trước nữa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy thì tới đây mà kiểm tra cơ thể này! Tôi cá là anh không chịu được.
.
.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play