ĐIỀU ANH LUÔN GIẤU
chap 1 | Giới thieu
t/g
um này truyện thoi ko có thật nhe
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh, thiếu gia nhà họ Nguyễn, chủ tịch trẻ tuổi với tất cả trong tay. Anh dịu dàng, tinh tế, luôn âm thầm quan tâm người mình thương. Với Hoàng Đức Duy, anh không nói yêu, nhưng từng hành động đều là yêu. Anh yêu rất sâu, rất thật, nhưng lại chọn giấu đi căn bệnh của mìnhchỉ để em được ở cạnh anh thêm lâu một chút.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy, một người ấm áp, dễ thương và luôn bám lấy Nguyễn Quang Anh mọi lúc. Cậu thích ở cạnh anh, thích làm phiền anh, thích cả sự im lặng của anh. Duy không hoàn hảo, nhưng rất tử tế và chân thành. Với Quang Anh, cậu luôn ở lại, luôn tiến gần hơn từng chút một không biết rằng mình đã trở thành điều anh không thể mất.
khi cậu quang anh vừa tròn 5 tuổi
trong 1 căn phòng ở bệnh viện, không khí nặng nề. Tiếng gõ phím cũng trở nên khô khốc
Nguyễn Quang anh đang ngồi trong lòng mẹ, tay cầm robot siên nhân mà anh thích
Tổng NVP
Bác sĩ:"Mọi thứ sẽ tiến triển theo thời gian"
Tổng NVP
Bác sĩ:"chúng tôi.. có thể kéo dài, nhưng"
Tổng NVP
//ông dừng lại 1 chút//
Nguyễn Quang Anh
//anh quay phắt sang//"bệnh gì vậy ạ? "//tay cầm con robot,ánh mắt ngây thơ. Anh chỉ biết là ba mẹ nói chuyện với bác sĩ rất lâu//
Tổng NVP
Bác sĩ:"đó là căn..bệnh sẽ theo con suốt đời"//bác nhìn sâu vào anh như muốn truyền lại sự dũng cảm mà vượt qua//
Nguyễn Quang Anh
"bệnh?..."
Nguyễn Quang Anh
//quang anh gật đầu không khóc không hỏi thêm//
bên anh đã có người thương
chap 2 | đời sống
trên tay quang anh là 1 sấp tài liệu tháng này
duy thì đang ngồi ngoài hiên nhà, gió bay phất phơ lên tóc duy
Nguyễn Quang Anh
//tiếng kêu anh khẽ vang lên dịu dàng//"duy! Vào đây"
Hoàng Đức Duy
//tay chồng cằn quay lại nhìn anh,ngăn cách bởi cửa kính//"Dạaa? "
Nguyễn Quang Anh
//ngập ngừng//"coi chừng gió"
Hoàng Đức Duy
"nói gì kì vậy trời"//quay qua ngắm cảnh tiếp//
Nguyễn Quang Anh
"Muốn lo cho em mà"//miệng vô thức nhếch mép lên cười//
Hoàng Đức Duy
"dạ..."*lo mà nói chuyện...*
//Hành động//
*suy nghĩ*
"lời nói"
📲 gọi
💬 tin nhắn
Nguyễn Quang Anh
"vào làm cơm đi"//nói giọng lạnh lùng//
Hoàng Đức Duy
"ơ? Anh nấu đi"*hong biết nấu cơ...*
Nguyễn Quang Anh
//lặng lẽ đi nấu//"hôm nay ăn gì? "
Hoàng Đức Duy
"ốc..."//em chạy đến Quang anh//
Nguyễn Quang Anh
//anh chỉ lo bếp núc ko quan tâm đến duy//"đi ra bàn đi"
Hoàng Đức Duy
"dạaa"//em chạy lon ton đến bàn đợi//
Nguyễn Quang Anh
//mang ra bàn dĩa ốc//"ăn đi"
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh bĩu môi//"bóc..."
Nguyễn Quang Anh
//ngồi xuống bóc vỏ cho em//
Nguyễn Quang Anh
//đẩy dĩa ốc qua cho duy//"ăn đi duy"
Nguyễn Quang Anh
//cầm dĩa//"ngoan thế"//đi đến bồn rửa chén bỏ vào//
Hoàng Đức Duy
"duy của anh màaa"
Nguyễn Quang Anh
"đi lên phòng đi,ở đây nóng lắm"//tay nhấc bổng duy lên//
Hoàng Đức Duy
"duy đi được màa"//đánh vai anh//
Nguyễn Quang Anh
"cậu mà ngủ gục là tôi không bế lên đâu nhá"//thả nhẹ em lên giường//
Nguyễn Quang Anh
"Anh đi làm nha. Bái baii"//👋//
Nguyễn Quang Anh
"duy ơi!!"//cầm chiếc túi chuyên dụng bước vào nhà//
Nguyễn Quang Anh
"? Lại đi chơi?"//đặt chiếc túi lên ghế. Bấm số điện thoại em gọi//
Hoàng Đức Duy
📲"aloo? Anh về ròi hã"
Hoàng Đức Duy
//vội vàng đi về//
Nguyễn Quang Anh
//ngồi gác chân lên chân kia khoanh tay liếc nhìn ra cửa//
Hoàng Đức Duy
"hello Quang Anh"//cầm trên tay bịch ốc //
Nguyễn Quang Anh
"lại ăn ngoài"
Hoàng Đức Duy
"anh làm gì cọc v. Duy làm gì sai à??"//bước vào nhà//
chap 3 | Gia trưởng
chồng gia trưởng là chàng bé ngốck nghếck
Nguyễn Quang Anh
"ăn?"//gạt tàn thuốc lá//
Hoàng Đức Duy
//mở hộp ốc gắp 1 con lên bỏ họng//
Nguyễn Quang Anh
//đi lại giật lấy hộp ốc và quăng sọt rác//"đi vào"//gằng giọng//
Hoàng Đức Duy
"what the fuck mannn? ..."//đi vào nhà//
Nguyễn Quang Anh
"chửi?!"//đứng đó nhìn duy bất động//
Hoàng Đức Duy
"ai ? Có đâu"//đi lên phòng//
Hoàng Đức Duy
"he he he, còn bịch bánh giấu tuần trước"//xé bịch bánh//
Nguyễn Quang Anh
//đi vào phòng duy//
Hoàng Đức Duy
"ơ...ơ...Quang ...anh"//giấu bịch bánh sau lưng//
Nguyễn Quang Anh
"ăn thì ăn"//lạnh lùng quay đầu đi ra//
Hoàng Đức Duy
//níu kéo//"anh qua đây với iem"
Nguyễn Quang Anh
//đi qua giường duy//
Nguyễn Quang Anh
"sao"//đặt duy lên đùi//
Hoàng Đức Duy
"duy chin nũi, duy chửi thề"//e thẹn//
Nguyễn Quang Anh
"đc rồi, tôi chiều em quá riết em hư đúng không"//xoa đầu//
Hoàng Đức Duy
"ai hư? "//trả treo//
Nguyễn Quang Anh
"trả treo đó?"//nựng//
Nguyễn Quang Anh
"anh đi uống nước"//đi ra cửa//
Nguyễn Quang Anh
"tiền thuốc men cả triệu bạc, còn hợp đồng,em bé nữa..."//tự lẩm bẩm trong miệng ròi uống nhẹ nước//
chưa uống đc viên thuốc thì một bóng dáng nhỏ nhoi rình rập trên câu thang
Hoàng Đức Duy
"aa,quang anh uống gì vậy? "//đi thẳng tới chỗ anh//
Nguyễn Quang Anh
//vội vàng uống nốt viên thuốc//"ơ...ơ...anh uống thuốc sổ "
Hoàng Đức Duy
"?"//ngơ ngác//
Nguyễn Quang Anh
//ngập ngừng//"...ơ uống thuốc sổ mũi"
Hoàng Đức Duy
"oooo!!!"//em cười ròi quay đầu đi//
Nguyễn Quang Anh
"bệnh gì vậy? Sao mình khong biết cơ?"//anh lẩm bẩm trong miệng ròi quay qua ôm duy//
Hoàng Đức Duy
//giật mình//"Quang anh ôm iemm?"
Nguyễn Quang Anh
"đúng"//ôm lắc qua lại//
Hoàng Đức Duy
//ngại//"em ăn kẹo 🍬"
Nguyễn Quang Anh
"đợi xíu nha"
Nguyễn Quang Anh
//quay đầu vào bếp//
Nguyễn Quang Anh
//tay anh lấy ra bịch kẹo đổ ra tô lớn và cầm trên tay hũ sữa nhỏ//"có ăn gì thì gọi giúp việc"
Hoàng Đức Duy
//nguớc nhìn anh//"dạ duy cám ơn"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play