Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Áng Mây Cuối

Trang 01 - Lần đầu gặp gỡ

Cơn mưa đã bắt đầu nặng trĩu và hối hả hơn. So với hai tiếng trước, bầu trời chỉ có những áng mây đen bao chùm rộng lớn cả một vùng thành phố, vốn dĩ đã mờ mịt vì màn đêm buông xuống, giờ còn tâm tối và hiu quạnh hơn bao giờ hết.

Có những lúc, tôi rất thích bầu không khí này, nhưng có những lúc, tôi lại co ro tự thu mình thật cô độc.

Đã hơn hai giờ sáng, và dường như cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Từ lúc tôi bắt xe đến vùng ngoại ô xa xôi này, thì bầu trời đã bắt đầu mưa. Không biết chính xác đã trôi qua bao lâu, nhưng cơn mưa đã xuyên suốt hơn bốn trăm cây số, đến khi tôi đến nơi thì nó vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Và pin điện thoại đang không ngừng cảnh báo, có thể nó sẽ sập nguồn bất cứ lúc nào.

Dưới mái hiên mong manh của cửa hàng tiện lợi nhỏ nhắn, tôi không cách nào thoát khỏi cảnh những hạt mưa dạt theo gió mà tạt vào người, ướt đẫm. Nếu cậu ta thật sự không đến, tôi cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc cam chịu cho đến khi trời sáng hẳn. Bởi nơi này, tôi như một con mèo lạc không biết lối.

Chân tay đã lạnh đến rung rẫy, tôi không thích cái nắng gắt đến rát da rát thịt, và cũng rất sợ cái lạnh của những cơn mưa to dai dẳng như lúc này.

Chỉ là lần này, lại không ngờ bản thân lại liều lĩnh đến vậy. Một sự làm loạn không hề đơn giản. Dù trời đổ sập thì tôi vẫn sẽ liều lĩnh, huống chi cái thời tiết thất thường.

Cảm giác đi bụi, có chút đáng sợ.

Vì là lần đầu. Lần đầu đi bụi, lần đầu khóc thật to, lần đầu không giữ được mình, lần đầu mạnh mẽ đối mặt với nghịch cảnh, chứ không cam chịu rồi xem như không có chuyện gì như bao lần khác.

Và... lần đầu liều mình, gieo hết hy vọng tin tưởng một ai đó.

Tiếng mưa vẫn rì rào hối hả, như một bản nhạc ma mị chỉ toàn nốt móc đơn cao trào nhanh thật nhanh, không một nhịp chậm nào ngắt quãng.

Bộp !

- Gia...Gia Minh ? Cậu là Gia Minh sao ?

Một cái vỗ vai đánh thức tôi, kèm theo chất giọng trầm ấm thật quen tai.

Hơi thở của tôi dần có chút gấp gáp vì vui mừng. Tôi ngẩng đầu, nheo đôi mắt yếu ớt, dưới ánh đèn điện loe lóe. Một nam thanh niên chạt tuổi, dáng người cân đối, cao hơn tôi một hoặc hai phân, tầm mét bảy, gương mặt tròn quen thuộc mà tôi vẫn thường hay ngắm nghía trên màn hình điện thoại.

- Minh Hùng ?

Giọng tôi yếu ớt, nhận ra người trước mắt.

Cậu ta không nói gì, chỉ chăm chú quan sát tôi. Gương mặt có chút không niềm nở, là sự miễn cưỡng hay sự lo âu. Trong khoảnh khắc, tôi biết bản thân là đang làm phiền cậu ta.

Dù có chút áy náy muốn quay đi, nhưng tôi cùng đường rồi, hy vọng cuối cùng chính là gieo hết cho cậu ta.

- Tôi dẫn cậu về !

Một cái ô màu đen được bung ra, che chở hết cơ thể ướt đẫm tôi. Tôi theo sát Minh Hùng, chậm rãi từng bước chân, rung rẫy, đầu cứ cúi gập xuống, mặc cho cậu ta nắm tay mà dẫn lối.

Cũng không biết đi qua bao con hẻm nhỏ, nhưng lúc dừng lại, chính là một dãy nhà trọ có phần cổ điển. Tôi chỉ thoáng đưa mắt nhìn vội qua, lạnh đến mức này rồi, tâm chí đâu mà chiêm ngưỡng cảnh vật xung quanh.

Nhưng khi vào bên trong, thì hóa ra đây là một căn nhà, chứ không phải là căn trọ nhỏ mà tôi hay xem trên mạng.

Tôi đứng khép người sang một góc nhà, vì sợ nước trên người sẽ chảy ướt ra sàn nhà.

Minh Hùng có chút vội vàng, cậu ta cởi nhanh chiếc áo mưa, đi thẳng vào trong căn phòng ngủ, lấy ra cho tôi một chiếc khăn bông.

- Lau người đỡ đi ! Tôi nấu nước nóng ngay đây !

Tôi vụng về đôi tay, lau đi nước mắt nước mũi cứ tèm lem hòa cùng nước mưa, trông thật nhếch nhác.

- Minh Hùng nè ! Có phiền cậu không ?

Tôi vẫn giữ chất giọng yếu ớt đó, có chút ngại ngần mà muốn xác thực từ Minh Hùng.

Nhưng có vẻ cậu ta không nghe thấy, mà còn to giọng lo lắng ngược lại cho tôi.

- Cậu không có bộ quần áo nào đúng không ?

- Tôi, tôi không !

- Hmm... chắc quần áo của tôi cậu sẽ mặc vừa đó !

Minh Hùng vẫn không dừng lại sự hối hả, cầm bộ quần áo trên tay, rồi hối thúc tôi vào trong nhà vệ sinh. Có vẻ nước ấm đã được chuẩn bị.

Tôi khép cửa, cậu ta lại làm gì đó, lục đục ở phía bếp.

Lát sau tôi bước ra với bộ dạng ổn định hơn, cả người cũng bớt rung rẫy.

Minh Hùng đưa mắt nhìn tôi.

- Vừa vặn chứ ?

Tôi có chút lúng túng, kèm theo là hành động gãy đầu gượng gạo.

- Quần lót, có vẻ hơi rộng !

Minh Hùng khựng lại. Rồi sau đó liền phì cười.

- Ha ha ha... ông gầy hơn tôi mà !

Tôi cũng bất giác cười theo, không khí cũng dần thoải mái hơn sau tiếng cười.

Tôi mạnh dạn tiến về phía bếp, ngắm nhìn cậu ta một chút, rồi thốt ra một câu cảm thán.

- Minh Hùng đẹp hơn trong hình nha !

- Hẹ hẹ, tôi ngại đó !

Cậu ta chu đáo đặt lên bàn một tách trà rừng, tiếp đó là một tô cháo thịt bằm.

- No bụng trước đi đã !

Tôi có chút rụt rè mà nhận lấy.

Nhưng tâm trí vẫn không ngừng để tâm đến chuyện bản thân thật sự là đang phiền cậu ta, lại ấp a ấp úng mà hỏi thêm một lần nữa.

- Minh Hùng, tôi có phiền ông lắm không ?

- Không ! Hai ta là bạn mà, giúp đỡ nhau những lúc như này thì có gì mà gọi là phiền !

Tôi gật gù, đôi mắt lại rưng rưng.

Đúng, hai ta là bạn.

Đôi bạn biết nhau từ cái thời '' không lông '', tính đến hiện tại cũng đã hơn mười năm quen biết.

Tức cười là, quen nhau lâu như vậy, đây lại là lần đầu tiên gặp mặt trực tiếp ở ngoài đời.

Kể ra thì còn hơn cả yêu xa. Mà may là tình bạn nên mới có thể kéo dài như vậy, chứ mà là tình yêu, chắc đã chia tay từ khi nào, lâu nhất là hai năm.

Trang 02 - Hi vọng

Bụng đã no, thân nhiệt cũng đã ấm dần.

Cả hai lại không vội đi ngủ, mà nằm nghiêng ngả trên sofa, cùng chiếc chăn bông ấm áp.

Bên ngoài vẫn là tiếng mưa ầm ĩ và tiếng sấm rền vang, lấn áp đi tiếng thở mệt mỏi nơi tôi.

Minh Hùng nghiêng đầu, ngắm nghía tôi một lát, lại cười nhạt.

- Nhìn mặt ông láo thật đó ! So với cái cách nói chuyện tưng tửng, chả hợp chút nào ! Giao diện đấm nhau vời hệ điều hành à !

Tôi mỉm môi cười nhẹ, cũng thừa nhận bản thân một chút. Vẻ ngoài thì đúng là mảnh mai, nhưng những hình xăm trên cơ thể lẫn chiếc khuyên được xỏ xiên trên tai mũi miệng, chúng lại tố cáo rằng, tôi không phải một thằng nhóc yếu kém. Kiểu tóc mohican kèm theo màu bạch kim được nhuộm kĩ, nhìn vừa lạ mắt, vừa toát lên sự ngạo nghễ của một dân chơi.

Nhưng tính tình của tôi lại khá ôn hòa, nhí nhảnh, không phải kiểu bất đồng khó khăn.

Suốt mười hai năm quen biết nhau, tuy chỉ qua màn hình điện thoại, nhưng cả hai cũng rất hay tương tác, nên hiểu nhau đôi phần cũng không có gì là lạ.

- Nhìn ông thì,... tướng người lực lưỡng, nhưng cái mặt lại búng ra sữa ! Cái mặt học sinh, thân hình phụ huynh !

- Hơ ! Tôi thấy tôi bình thường !

'' Bình thường '' cái câu từ cửa miệng của Minh Hùng, mọi vấn đề, mọi tình huống, mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống xoay quanh cậu ta, sau khi dành vài tiếng kể lể với tôi, đến khi tôi nghe hiểu và muốn an ủi, thì kết câu của cậu ta sẽ là '' Thôi, không sao, tôi thấy bình thường ! ''.

Miệng nói ra thì rất là bộn bề, nhưng thật chất, tính cách của cậu cũng đôi phần giống tôi, là sự vô tư.

Chỉ là lần này tôi có chút bồng bột, nghỉ lại thì đúng là mất kiểm soát.

Nhưng cũng nhờ vụ việc lần này mà cả hai có thể trực tiếp gặp nhau. Cái tình bạn '' chờ đủ duyên sẽ gặp '' mà Minh Hùng từng nói mỗi khi nghe tôi than vãn '' không biết đến khi nào mới gặp được nhau '', cứ vậy mà bị tôi chủ động làm loạn.

Cũng có thể xem là đủ duyên thật !

Tôi dựa người vào sofa, mắt nhắm lại, gương mặt diện ra sự thỏa mãn.

- Hai ta cách nhau xa thật đó !

- Bởi vậy mới không thể gặp nhau !

- Ngồi xe khách từ chỗ tôi sang tận đây ! Nếu kêu tôi đi thêm lần nữa, thôi dẹp !

- Hử ? Nói vậy là không định quay về à ?

- Về đâu ? Nhà đâu nữa mà về !

- Hả ?

- Nhà bán rồi ! Gia đình thì tan nát, ba thì có vợ mới, gia đình mới, hạnh phúc mới, mẹ cũng định cư sang nước ngoài, anh trai cũng du học nốt !

- Cha mẹ cậu li hôn, nhưng cậu vẫn có quyền theo cha hoặc mẹ mà ! Sao phải chọn tự lập !

- Họ không chọn tôi, nên tôi chọn lòng tự trọng !

- Lòng tự trọng ?

Tôi thở một hơi dài đầy muộn phiền. Lúc này, dù vẻ mặt tôi có diện ra sự vô tư như nào đi nữa, thì sự tủi thân cũng không thể nào kiềm được ở khóe mắt đỏ lên.

- Ông biết không ?! Ngày ra tòa, tôi đã tham dự với tư cách là con trai út, nhưng khi thẩm phán nói đến quyền nuôi con, cả cha lẫn mẹ tôi, thà bỏ ra số tiền lớn chỉ để dành nhau quyền nuôi anh trai ! Chẳng ai chọn tôi cả ! Tôi đã rời đi ngay lúc đó, và không một ai đuổi theo tôi !

- Và ông tìm đến tôi ?

- Ừm !

Tôi nghẹn lại, nước mắt trào ra.

Nhớ lại lúc đó, khi bản thân đang đối mặt với dòng nước lạnh lẽo của con sông, và bắt đầu hành động gieo mình, hòa hợp cùng dòng nước ấy, cảm nhận nó, xem thử nó có lạnh lẽo bằng cách đối xử của những con người mà tôi gọi là gia đình dành cho tôi không.

Nhưng cuộc gọi của Minh Hùng lúc đó đã cứu lấy một phần linh hồn đang dần nguội lạnh của tôi.

Cậu ta đã chuyền cho tôi một hơi ấm ngay lúc đó. Lúc đó tôi đã quyết định, nên bắt đầu lại một sự mới mẻ, nắm giữ một tia hy vọng nhỏ nhoi để vùng dậy khỏi nghịch cảnh.

Và có lẽ, sự lựa chọn của tôi đã đúng.

Mà bây giờ, tôi cũng thấy ổn hơn phần nào. Cũng không trông mong lời lẻ ủi an nào cảu Minh Hùng lúc này, không phải là không cần, nhưng...ngoài câu '' bình thường '' thì cậu ta cũng đâu biết nói gì hơn mà ủi an.

Trong cơn say giấc bất chợt kéo đến, tôi thiết đi không nhận thức.

Bên vành tai, một âm thanh thủ thỉ.

'' Thằng nhóc vô tư mà tôi biết, nay lại rơi nước mắt ! Tôi và cậu giờ đều đã trưởng thành, tôi cũng không thể dỗ cậu bằng cái kẹo ngọt được ! Nhưng tôi vẫn có thể lắng nghe cậu ! ''

Đúng rồi, Minh Hùng đã luôn lắng nghe tôi, từ ngần ấy năm, chuyện tình cảm, chuyện gia đình, cuộc sống đời thường, buồn vui hay uất hận,... tất tần tật tôi đều kể cậu ấy nghe.

Cái gọi là '' duyên '', nó vốn dĩ không giúp tôi và cậu ấy gắn bó, mà nó chỉ giúp cả hai biết đến nhau. Để duy trì mối quan hệ đến hiện tại, rõ ràng là sự thấu hiểu quan tâm, trân trọng của cả ai dành cho nhau.

Minh Hùng đã luôn quan tâm tôi.

Cuộc gọi đó, có thể là cậu ta cố tình gọi đến.

Bởi không ai khác ngoài Minh Hùng, có thể nắm bắt được hoàn cảnh thống khổ nhất của tôi.

Trang 03 - Sưởi ấm

Lý Gia Minh tôi là kiểu người vô tư vô lo, lại có cái đức tính mau quên, nên mọi chuyện áp lực, tuyệt vọng của ngày hôm qua, chỉ cần một giấc ngủ ngon là có thể vơi đi phần nào.

Đôi lúc rất tự hào về đức tính đó của bản thân, nhưng đôi lúc cũng khựng lại vài nhịp, vì chợt nhận ra, đức tính ấy vốn dĩ là được mài giũa từ những nổi đau mà bản thân gánh chịu trong quá khứ.

...

Tôi thức dậy cũng đã hơn mười giờ sáng, thọt nhìn thì cũng biết Minh Hùng đã đi làm từ sớm.

Căn nhà nhỏ này, giờ chính là tôi cầm quyền.

Có những thứ của Minh Hùng mà tôi rất muốn khám phá. Đầu tiên là cái tủ quần áo, lúc nào cậu ta cũng than vãn với tôi là không có nhiều tiền để sắm soạn, nhưng cái tủ to đùng này, đã không thể chứa thêm một bộ đồ nào nữa rồi.

Sau đó là cái bể cá mà cậu ta hay khoe với tôi, nói thật thì, cái bọn cá này khác gì cậu ta ở cái thời điểm lười đi tập gym mà suốt ngày thích chùm chăn ngủ cả ngày đâu, cứ như bị ngãi heo nhập.

Còn bộ ảnh mà hắn vi vu du lịch nữa, miệng thì bảo than nghèo khổ, nhưng chỗ nào đẹp với hot thì Minh Hùng luôn có mặt, vậy chứ kêu cậu ta sắp xếp gặp mặt, là bảo '' chờ duyên''.

Bla bla....

Khám phá của người ta mà quên mình. Ai đời đi bụi mà chẳng mang gì theo, một bộ quần áo cũng không, chỉ vỏn vẹn cái ví có vài triệu tiền mặt và cái điện thoại.

Bây giờ bàn chảy đánh răng cũng không có. Đi ra ngoài mua, cái quần lót của cậu ta rộng như này, lòng thòng đi ra ngoài, có chút ngại ngùng.

Gọi cầu cứu ngay mới được.

Bên kia đầu dây.

''Alo, dậy rồi à ?''

''Dậy rồi !''

''Dậy rồi thì tự nấu ăn đi ! Không thì ăn ngoài, đầu ngỏ có bán bò kho đó !''

''Không đi được !''

''Why?''

''Lòng thòng quá !''

''Chấm hỏi ?''

'' Quần lót của ông rộng quá, tôi không thể ra ngoài với bộ dạng này được đâu !''

'' Thế giờ muốn sao ?''

'' Làm về mua hộ tôi mấy cái size L ! Với bàn chảy đánh răng nữa ! ''

'' Vãi...tận chiều tối mới về đó !''

'' Thì tôi ở trong nhà đến khi nào ông về !''

'' Để mồm thối luôn à ?''

'' Hừm....vậy tôi dùng bàn chảy của ông vậy !''

'' Noooooo.....!''

Tiếng hét thất thanh của Minh Hùng xém làm tôi giật mình mà đánh rơi điện thoại. Nhưng tôi vẫn dửng dưng chốt hạ một câu rồi vội tắt máy.

'' Quần xì mặc chung còn được mà !''

Tút.

Tôi vội tắt máy rồi cười hả hê trên sofa. Chỉ là không biết bằng một siêu năng lực nào đó, mà bản thân lại ngủ quên chẳng hay biết.

Cũng không biết là trôi qua bao nhiêu phút, nhưng lúc tỉnh giấc thì tôi được đánh thức bằng một cái tát yêu vào mặt, kèm theo đó là câu phàn nàn.

- Ngủ suốt vậy không sợ chết đói à ?

Tôi, mắt nhắm mắt mở cố gượng ngồi dậy, lại còn chút tiếc nuối vì giấc ngủ ngon này. Cái thời tiết se se lạnh như này, chỉ cần một cái chăn bông ấm áp đã là quá tuyệt vời rồi.

- Ủa ? Tan làm luôn rồi hả ?

- Tan làm gì giờ này ! Nhìn đồng hồ coi !

Tôi mở màn hình điện thoại, lại chu môi kinh ngạc vì chỉ mới mười hai giờ trưa.

- Xin về nữa buổi à !?

- Chứ còn gì nữa ! Ở nhà có thằng con nít to xác, nên không an tâm !

- Èo !

Rồi Minh Hùng quăng cho tôi một bịch đồ.

Là vài thứ vật dụng vệ sinh cá nhân, có cả hộp quần lót chất lượng, đáp lại cậu ta, tôi chỉ gật gù hài lòng.

- Tắm xong rồi đi ăn !

- Đi ăn ?

- Bộ ông không thấy đói hả ?

- Đói, đói chứ ! Nhưng mà, ăn gì ?

Minh Hùng mặt bình thản, nhìn ra phía bầu trời vẫn còn đang ui ui mây đen chưa tan hết.

- Thời tiết này thì chỉ có ăn lẩu thôi !

- Ye...!

Tôi đúng là tinh nghịch, không khác gì một thằng con nít to xác như lời cậu ta nói.

Vùng ngoại ô, đây chính xác là vùng ngoại ô.

Chỉ toàn là một dãy nhà ở, loe hoe lắm thì được vài cái tiệm tạp hóa hay quán cà phê, rồi quán ăn nho nhỏ.

Do lúc tôi sang đây, trời vừa tối lại còn đang mưa to, nên chẳng tài nào ngắm nghía hay ghi nhớ phong cảnh nơi này. Giờ thì hay rồi, mắt chẳng thèm buồn chớp hay nhắm lấy một cái.

- Đẹp quá !

Một đoạn đường dài phủ đầy rêu xanh trên những hàng rào bằng gạch đá, có vẻ khu dân cư này đã rất lâu đời.

Những con hẻm lưu thông nhau, đánh dấu cho nhau bằng những giàn hoa giấy mini nhỏ xinh đủ màu sắc, ngay cả cây bằng lăng cũng trải dài trên vỉa hè. Con hồ to giữa lòng khu dân cư, theo rìa con lộ, từ hẻm nhỏ kéo dài theo phía con đường lớn.

Cửa hàng tiện lợi mà đêm hôm qua tôi đã trú mưa, báo hiệu chỉ cách quốc lộ tầm vài trăm mét.

Tôi ngồi sau cậu, đầu cứ ngoáy về bên phải một chút, rồi lại ngoáy về bên trái một chút, bản thân như bị hút vào một bức tranh cảnh vật khó thể rời mắt.

- Biết chọn chỗ để ở quá he !

- Không ồn ào là được !

Bầu không khí lạnh này, bản thân tôi thật sự không chịu nổi. Ban nãy ra ngoài còn tùy tiện lựa bừa trong tủ quần áo của Minh Hùng một bộ đồ thun ngắn, giờ thì hay rồi, da gà cũng đã dựng lên hết.

Tinh nghịch là như nào ?

Là khi tôi không ngại không ngần mà đụng chạm cơ thể, tôi lòn hai cánh tay vào sâu bên trong áo của cậu, cầm áp xác lên bờ vai, thở khì một cái, cũng không bỏ qua cơ hội tận hưởng sáu múi là như nào.

- Ủa ? Cơ bụng chạy đi đâu hết rồi ?

Minh Hùng liền phản ứng gay gắt bằng một cái tác động vật lý vào tay tôi, nhưng không kéo tay tôi ra khỏi áo cậu, là ngầm chấp nhận tôi sưởi ấm với chiếc bụng sữa này.

- Dạo này hay đi nhậu, lười tập gym nên vậy !

Tôi cười khúc khích để lơ đi câu chuyện, xong lại đề cập đến chuyện khác. Tôi nhẹ giọng bên tai cậu, có chút ngỏ ý xin xỏ.

- Liệu...ông có thể cho tôi ở đây lâu thêm một chút không ?

- Tôi chưa bao giờ có ý định sẽ đuổi ông đi !

Tôi khẽ cười trong sự vui sướng và hạnh phúc thầm lặng,

Giữa khung cảnh phố đèn màu xa lạ, giữa dòng người không quen một ai, giữa cái không khí lạnh buốt đến tê tái da thịt. Ở nơi tôi, đang được ấm dần bởi sự ủi an từ người bạn, con tim cọc cằn sỏi đá bao tổn thương, giờ như lấy lại sự sống.

Một mầm non đang thổ thức.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play