MỐI THÙ -năm Xưa-
mối thù bất đầu
Buổi sáng hôm đó, nắng vẫn lên như bao ngày khác.
Căn nhà nhỏ của Trần Minh Duy đón ánh sáng dịu dàng, yên bình đến mức không ai ngờ rằng sóng gió đã đứng sẵn trước cửa. Hai người lạ bước vào—lịch sự, trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao giấu trong vỏ.
Những lời nói tưởng chừng bình thường, lại nặng nề như đá rơi xuống mặt nước. Không ồn ào, không xô xát, chỉ là những câu chữ khô khốc, cứ thế đè nặng lên không khí.
Lê Quang duy
cha mẹ lại thiếu nợ người ta à ?
ông tài
kệ mẹ tao không liên quang đến mày //tán em //
Lê Quang duy
//hất lại// để người ta giết cả nhà này ông mới dừa lòng...?
ông tài
Làm sao thì kệ mẹ tao
ông tài
Không liên quan đến mày //đi ra ngoài//
Lê Quang duy
//chết lặng //
Lê Quang duy
Mong là ko có chuyện gì xảy ra
Đêm buông xuống.
Cơn mưa kéo đến như để xóa sạch dấu vết của ban ngày. Gió thổi dồn dập, cuốn theo những âm thanh đứt quãng vang lên trong bóng tối. Con hẻm nhỏ không còn ánh đèn, chỉ còn lại những khoảng tối chồng chéo lên nhau.
Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ biết rằng… từ đêm đó, căn nhà ấy không còn như trước nữa.
Mọi thứ lặng im.
Lặng im đến đáng sợ.
Và trong sự tĩnh lặng ấy, Trần Minh Duy—người duy nhất còn lại—ôm chặt ký ức như ôm một vết thương không bao giờ lành.
Một buổi sáng tưởng chừng bình thường…
lại trở thành khởi đầu cho một nỗi hận kéo dài suốt những năm tháng sau này.
Lê Quang duy
//ngồi kế sát cha // Cha... Con nhất định thù này sẽ trả
Trần ngọc lan( Bà hội đồng )
//đứng từ xa nhìn // Ha~ bọn nghèo hèn
Lê Quang duy
THÙ NÀY PHẢI TRẢ
Lê Quang duy
NỢ MÁU SẼ TRẢ BẰNG MÁU
Sáng hôm đó, bầu trời phủ một màu xám đục.
Không khí còn vương mùi khét nhàn nhạt, lẫn trong làn gió lạnh buổi sớm. Nơi từng là một căn nhà quen thuộc giờ chỉ còn lại những mảng tường ám màu, im lìm và trống rỗng. Những vệt đen loang lổ bám trên bề mặt, như dấu tích của một đêm không ai muốn nhắc lại.
Con hẻm nhỏ trở nên lạ lẫm.
Không còn tiếng người qua lại, không còn âm thanh sinh hoạt thường ngày, chỉ còn sự yên ắng kéo dài, nặng nề như đè xuống từng nhịp thở.
Xa hơn một chút, khu đất trống nơi chôn cất nằm lặng dưới hàng cây. Đất mới còn ẩm, màu nâu sẫm nổi bật giữa nền cỏ xanh nhạt. Gió thổi qua, làm lay động những cành lá, phát ra âm thanh xào xạc đều đều.
Ánh sáng buổi sáng yếu ớt len qua tầng mây dày, rơi xuống mặt đất một cách chậm chạp, như cũng mang theo sự mệt mỏi.
Không gian tĩnh lặng.
Tĩnh lặng đến mức mọi thứ xung quanh dường như cũng ngừng lại.
Một buổi sáng không còn như cũ.
Lê Quang duy
//nhìn sát cha lần cuối //...?
Lê Quang duy
Con..xin looid
Lê Quang duy
//ngẫn đầu lên trời // con sẽ nhớ cái ngày hôm nay
Lê Quang duy
Những gì họ lấy đi
Lê Quang duy
Chất chắn con sẽ lấy lại //siết chặt tay //
lời thề câm đọc
Lê Quang duy
//lang than+ thẵn thờ //
Lê Quang duy
Con chào ông ạ..
ông tài
Nhìn con như mới bị mất thứ gì nhỉ
Lê Quang duy
Cha mất nhà cháy...
ông tài
Vậy con về làm con ta đi
Lê Quang duy
Thật ạ // bắt ngờ //
bà mai
Haha 2 người già này không có con
bà mai
Có thêm 1 đứa vui nhà vui cửa
Lê Quang duy
Thật ạ ...// rưng rưng //
bà mai
//gật đầu // cứ gọi mẹ và ba bình thường nhé//xoa đầu em//
Lê Quang duy
//cười hạnh phúc//
bà mai
//kéo tay em// về nhà thôi con
bà mai
//gắp đồ ăn cho em // ăn đi con
Lê Quang duy
//nhận// vâng aaa
bà mai
à 1 tí duy đi chợ mua hộ đồ hộ mẹ nhá
Lê Quang duy
//lựa rau// này bao nhiêu 1 bó ạ ?
Lê Quang duy
Còn nhỏ mà giỏi quá , vậy anh lấy bó này nhé // đưa tiền cho sửu//
Những hạt mưa li ti rơi xuống
Lê Quang duy
Tch-.. Lại mưa // chạy nhanh về //
Lê Quang duy
//va trúng 1 nguoie//
ngọc ( người hầu )
//người bị va chúng//
Lê Quang duy
Em .. Em xin lỗi ạ // cuối đầu//
ngọc ( người hầu )
Khingo sao đâu em về trước đi
Lê Quang duy
//gâth đầu cảm ơn // em cảm ơn ạ
Em như con chuột lột đứng trước cửa nhà
Lê Quang duy
Má ơi , con lanh quá // run//
bà mai
//đêm khăn ra cho em // vào nhanh kẻo lạnh
Lê Quang duy
//chạy lon ton vào nhà //
Lê Quang duy
//ngồi viết thư //
Lê Quang duy
Dạ con viết thoe thôi ạ
Lê Quang duy
//nói nhỏ // cảm ơn mẹ và ba , nhưng có lẽ sau này con sẽ ko phải người tốt
Lê Quang duy
Chất chắn con sẽ báo thù cho ba
Lê Quang duy
Khiến họ sống không bằng chết
Lời thề của câu nhấn mạnh rằng những lời cậu nói là thật , ko có dọt máu nào sẽ phải nợ nữa . . .
boo thúi
lần này là lần đầu boo làm chuyện kiểu này
boo thúi
Có gì thông cảm cho boo nghen
10 năm đổi lấy 1 cái tên
căn nhà nhỏ.
Hoàng Duy đứng trước cửa, tay siết chặt hành lý đơn sơ. Mười năm qua, nơi này đã cho cậu một mái nhà, một hơi ấm mà cậu tưởng mình không bao giờ còn có lại.
ông tài
//ánh mắt nặng trĩu// con ... Vẫn quyết định đi sao
Lê Quang duy
//cuối đầu , im lặng một lát rồi nói// Ân tình này ... Cả đời con trả không hết
bà mai
//bước đến + nắm lấy tay cậu// không đi ... được không con
Lê Quang duy
//khẽ lắc đầu // con phải đi ...
Trong ánh mắt cậu không còn là đứa trẻ năm nào nữa, mà là một người mang theo hận thù sâu đến tận xương.
Lê Quang duy
//Quỳ xuống + dập đầu // Đa tạ cha mẹ đã cứu mạng , nuôi dưỡng con mười năm qua
bà mai
//nước mắt lã chã//
Lê Quang duy
//giọng bình tĩnh// nhưng có những thứ.. Con không thể buông
Lê Quang duy
//đứng dậy quay lưng bước đi//
Bước chân đầu tiên rời khỏi ngưỡng cửa, cũng là lúc cậu rời khỏi phần ấm áp cuối cùng trong đời mình.
bà mai
//phía sau bà mai nghẹn ngào// về sớm nhé con ..
bà mai
//khựng lại + rồi đi tiếp//
Hoàng Duy bước ra khỏi ngõ nhỏ, bóng lưng dần chìm vào màn đêm.
Gió thổi qua, mang theo tiếng gọi nghẹn ngào của bà Mai… nhưng cậu không quay đầu.
Đi được một đoạn thật xa, cậu dừng lại.
Lê Quang duy
//bàn tay siếc chặt // Hoàng duy ... đã chết từ ngày hôm nay
Lê Quang duy
//từ trong tay lấy ra từ một miếng ngọc vỡ//
Lê Quang duy
// bốp mạnh miếng ngọc vỡ tan tành // từ ngày hôm nay
Lê Quang duy
MẠNG NÀY , TÊN NÀY ĐỀU LÀ ĐỂ TRẢ THÙ
Gió đêm cuốn theo lời nói
Một con người mới đc xin ra
Lê Quang duy
Từ ngày hôm nay lê hoàng kỳ //nhấn mạnh từng chữ//
Tên mới vang lên trong tâm trí, lạnh lẽo như dao, cắt đứt quá khứ, chôn vùi yêu thương, chỉ còn hận thù dẫn lối, đưa hắn bước vào con đường máu sâu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play