Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Rimuru X Kny ] Tái Sinh Thành Slime: Nhật Ký Diệt Quỷ

Chương 1: Dấu Ấn Cổ Đại

[ Rimuru X Kny ] Tái Sinh Thành Slime: Nhật Ký Diệt Quỷ.
Chương 1: Dấu Ấn Cổ Đại.
Ở rìa khu rừng gần lãnh địa Tempest, không khí buổi chiều trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán cây, chiếu xuống mặt đất những vệt sáng đứt quãng, tạo nên một khung cảnh vừa thanh bình vừa có chút gì đó… bí ẩn.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Bước đi chậm rãi trên con đường đất quen thuộc //
Hôm nay hiếm khi cậu có thời gian rảnh, nên quyết định ra ngoài đi dạo để thư giãn sau hàng loạt công việc liên quan đến việc quản lý Tempest.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Đúng là lâu rồi mới được thả lỏng thế này…” // khẽ lẩm bẩm, giọng mang theo chút nhẹ nhõm //
Dù mang danh là Ma Vương, nhưng phần lớn thời gian của cậu lại trôi qua trong giấy tờ, kế hoạch và vô số quyết định quan trọng. Những khoảnh khắc yên bình như thế này… quả thật rất đáng quý.
Cậu cứ thế bước đi, không mục đích, chỉ đơn giản là tận hưởng không gian tĩnh lặng của khu rừng.
Cho đến khi—
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Hmm?” // dừng lại //
Ánh mắt cậu dừng trên một phiến đá lớn nằm khuất sau những bụi cây rậm rạp. Nếu không chú ý, có lẽ nó sẽ dễ dàng bị bỏ qua như một phần của tự nhiên.
Nhưng có gì đó… không đúng.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Tiến lại gần, phủi nhẹ lớp rêu bám trên bề mặt phiến đá //
Ngay lập tức, những đường khắc cổ xưa hiện ra—những ký tự lạ lẫm, mang theo cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Đây là… ngôn ngữ cổ?” // nghiêng đầu, ánh mắt thoáng vẻ hứng thú //
Với khả năng phân tích của mình, Rimuru nhanh chóng nhận ra rằng những ký tự này không hề đơn giản. Chúng chứa đựng một dạng ma lực cực kỳ tinh vi—kiểu như một cơ chế niêm phong hoặc… kích hoạt.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Thú vị thật đấy.”
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt cậu.
Sự tò mò—thứ mà Rimuru chưa bao giờ thiếu—bắt đầu trỗi dậy.
Không do dự quá lâu.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt phiến đá //
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc—
Một luồng sáng yếu ớt lan ra từ các ký tự, như thể chúng vừa được “đánh thức” sau hàng trăm, thậm chí hàng nghìn năm ngủ yên.
Rồi đột nhiên—
Rầm…!
Mặt đất khẽ rung chuyển.
Những đường khắc phát sáng mạnh hơn, lan rộng khắp phiến đá. Không khí xung quanh trở nên nặng nề, mang theo một áp lực kỳ lạ khiến lá cây xung quanh khẽ xào xạc dù không có gió.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Ồ? Có vẻ mình vừa kích hoạt cái gì đó rồi…” // giọng không hề hoảng loạn—trái lại còn có chút hào hứng //
Phiến đá bắt đầu tách ra.
Từng mảng đá dịch chuyển, để lộ một khoảng tối sâu hun hút bên dưới—một lối đi bí mật dẫn xuống lòng đất.
Một luồng khí lạnh thổi ngược lên, mang theo mùi cổ xưa và cảm giác… không thuộc về thời đại này.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Đứng im trong vài giây, quan sát //
Phân tích. Đánh giá. Dự đoán.
Nhưng—
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Không có dữ liệu nào à…?” // khẽ nhíu mày //
Điều đó đồng nghĩa với việc nơi này nằm ngoài mọi hiểu biết hiện tại của cậu.
Và cũng chính vì thế…
Nó càng trở nên thú vị hơn.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Nhìn xuống lối đi tối om kia, ánh mắt lóe lên sự tò mò rõ rệt // “Chà… mình vốn chỉ định đi dạo thôi mà.”
Một nụ cười tinh nghịch xuất hiện.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Nhưng nếu đã tìm thấy rồi… bỏ qua thì phí quá nhỉ?”
Không chần chừ thêm nữa.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Bước về phía trước //
Bóng dáng cậu dần chìm vào bóng tối của lối đi bí ẩn.
Phía sau, khu rừng lại trở về trạng thái tĩnh lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ còn lại phiến đá đã mở ra—như một cánh cửa dẫn đến một bí mật bị chôn vùi từ rất lâu…
Và cũng là khởi đầu cho một hành trình mà Rimuru chưa từng ngờ tới.
- End Chương 1 -

Chương 2: Cánh Cửa Bị Lãng Quên

Chương 2: Cánh Cửa Bị Lãng Quên.
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
Ngay khi bước vào lối đi bí ẩn, Rimuru Tempest gần như không còn nhìn thấy gì ngoài một màu đen đặc quánh. Không gian bên trong yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng bước chân vang vọng trên nền đá lạnh.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Đúng kiểu dungeon cổ luôn nhỉ…” // khẽ lẩm bẩm //
Không mất nhiều thời gian.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Giơ tay lên //
Một luồng ma lực tụ lại, xoáy tròn trong lòng bàn tay, rồi bùng lên thành một quả cầu lửa nhỏ. Ánh sáng ấm áp lập tức xua tan bóng tối xung quanh, để lộ ra những bức tường đá thô ráp phủ đầy dấu vết của thời gian.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
NovelToon
Ánh lửa phản chiếu lên những ký tự cổ khắc dọc theo lối đi, khiến chúng như đang chuyển động.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Lại là mấy ký tự lúc nãy…” // nheo mắt quan sát //
Khả năng phân tích của cậu lập tức được kích hoạt, nhưng kết quả vẫn không rõ ràng. Những ký tự này không chỉ đơn thuần là ngôn ngữ—chúng còn là một dạng mã hóa ma pháp cực kỳ phức tạp.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Càng lúc càng thú vị rồi đấy…”
Cầm quả cầu lửa lơ lửng trước mặt, Rimuru tiếp tục tiến sâu vào bên trong.
Lối đi kéo dài hơn cậu tưởng. Không có bẫy, không có quái vật, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống. Chỉ có sự im lặng… và cảm giác như đang bị thứ gì đó quan sát từ trong bóng tối.
Nhưng điều đó không đủ để khiến cậu dừng lại.
Cuối cùng—
Con đường mở ra.
Trước mắt Rimuru là một không gian rộng hơn, giống như một căn phòng trung tâm của di tích. Và ở chính giữa căn phòng đó…
Một cánh cửa đá khổng lồ đứng sừng sững.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Ồ?” // dừng bước //
Cánh cửa được chạm khắc vô cùng tinh xảo. Những hoa văn xoắn ốc đan xen lẫn nhau, tạo thành một hình dạng phức tạp như một ma pháp trận khổng lồ bị “đóng băng” trên bề mặt đá.
Ở trung tâm cánh cửa là một khoảng trống hình lục giác.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Thiếu mảnh ghép à…”
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Tiến lại gần, đưa tay chạm nhẹ vào phần lõm đó //
Cảm giác ma lực còn sót lại vẫn rất rõ ràng—chứng tỏ cơ chế này vẫn còn hoạt động.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Vậy là phải tìm chìa khóa rồi.” // quay đầu, ánh mắt lướt nhanh quanh căn phòng //
Không gian không quá lớn, nên việc tìm kiếm không mất nhiều thời gian. Với khả năng cảm nhận ma lực, Rimuru nhanh chóng phát hiện ra một điểm bất thường ở góc phòng.
Một ánh sáng yếu ớt… gần như bị che giấu hoàn toàn.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Ở đó.” // bước tới //
Ẩn sau một đống đá vụn là một vật thể nhỏ phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt nó lên //
Đó là một mảnh đá pha lê.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
NovelToon
Bề mặt trong suốt, nhưng bên trong lại có những luồng ánh sáng chuyển động chậm rãi như đang “sống”. Hình dạng của nó hoàn toàn trùng khớp với phần còn thiếu trên cánh cửa.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Đúng là chìa khóa rồi.”
Không chút do dự.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Quay lại cánh cửa đá //
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Đưa mảnh pha lê lên, rồi đặt nó vào vị trí trung tâm //
Click.
Một âm thanh khẽ vang lên. Ngay khoảnh khắc đó—
Toàn bộ hoa văn trên cánh cửa phát sáng.
Ánh sáng lan tỏa từ trung tâm ra khắp bề mặt, từng đường nét như được “kích hoạt”, tạo thành một ma pháp trận hoàn chỉnh.
Mặt đất rung nhẹ.
Không khí xung quanh trở nên dày đặc hơn, như thể một nguồn năng lượng khổng lồ vừa được giải phóng.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Ồ… mạnh đấy.” // không rời mắt khỏi cánh cửa //
Rầm…!
Cánh cửa đá từ từ mở ra.
Một luồng ánh sáng chói lòa tràn ra từ bên trong, mạnh đến mức quả cầu lửa của Rimuru cũng bị lu mờ.
Ở phía bên kia—
Không phải là một căn phòng khác.
Mà là… một khoảng không vô tận, xoáy sâu như một cánh cổng không gian.
Ma lực hỗn loạn cuộn trào, tạo thành những dòng chảy xoắn ốc đầy nguy hiểm.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Im lặng vài giây. Rồi mỉm cười //
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Xem ra… mình vừa tìm được thứ thú vị thật rồi.”
Không hề lùi bước. Ngược lại—
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Tiếng về phía trước //
Bước qua cánh cửa cổ đại đó, và tiến thẳng vào dòng xoáy ánh sáng—
Nơi mà định mệnh của cậu… sắp sửa thay đổi hoàn toàn.
- End Chương 2 -

Chương 3: Thế Giới Không Có Ma Lực

Chương 3: Thế Giới Không Có Ma Lực.
Ánh sáng nuốt chửng tất cả.
Ngay khi bước qua cánh cửa cổ đại, Rimuru Tempest cảm nhận rõ ràng cơ thể mình bị kéo giãn trong một khoảnh khắc—như thể không gian xung quanh đang bị xé toạc ra rồi ghép lại theo một trật tự hoàn toàn khác.
Và rồi—
Mọi thứ trở nên im lặng.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Mở mắt //
Trước mặt cậu không còn là di tích cổ quen thuộc nữa, mà là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Bầu trời trong xanh, những dãy núi trải dài phía xa, và những cánh đồng rộng lớn lay động theo từng cơn gió nhẹ.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Đây là…?” // khẽ nhíu mày //
Cảnh vật không có gì bất thường—thậm chí còn khá yên bình. Nhưng chỉ trong vài giây, cậu đã nhận ra điểm khác biệt lớn nhất.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“…Không có ma lực?” // Giọng trầm xuống //
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Tập trung cảm nhận lại một lần nữa //
Bình thường, ma lực trong không khí luôn tồn tại như một dòng chảy vô hình—dày đặc hay loãng tùy từng khu vực. Nhưng ở nơi này…
Không có gì cả.
Trống rỗng.
Không phải là ít—mà là hoàn toàn không tồn tại.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Lạ thật đấy…”
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Thử vận chuyển ma lực trong cơ thể //
May mắn thay, nguồn năng lượng bên trong cậu vẫn hoạt động bình thường. Nhưng việc không thể hấp thụ thêm từ môi trường xung quanh chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cách chiến đấu lâu dài.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Chẳng lẽ… gần Tempest lại có một nơi như thế này sao?” // nhìn quanh, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu //
Nếu nơi này thực sự nằm gần lãnh địa của cậu, thì không lý nào lại chưa từng bị phát hiện. Hơn nữa, cảm giác không gian vừa rồi…
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Không… có gì đó không đúng.”
Nhưng thay vì lo lắng, sự tò mò trong Rimuru lại dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Bước đi //
Khám phá. Quan sát. Phân tích.
Mọi thứ ở đây đều mang một cảm giác “khác biệt”. Không phải chỉ vì thiếu ma lực—mà còn vì cấu trúc tự nhiên, không khí, thậm chí cả nhịp chuyển động của môi trường xung quanh.
Sau một lúc di chuyển—
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Phát hiện ra dấu hiệu của con người //
Phía xa xa, những mái nhà thấp thoáng hiện ra giữa cánh đồng. Một ngôi làng nhỏ, đơn sơ nhưng có vẻ vẫn đang có người sinh sống.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“May rồi, có người để hỏi chuyện.”
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Không chần chừ, hướng thẳng về phía ngôi làng //
Khi đến gần hơn, cậu bắt đầu nghe thấy những âm thanh quen thuộc—tiếng nói chuyện, tiếng trẻ con, và cả tiếng gia súc. Một cuộc sống bình thường, yên bình… nhưng lại ẩn chứa điều gì đó không ổn.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“…Nghe xem nào.” // dừng lại bên ngoài, lặng lẽ quan sát //
Một nhóm người đang tụ tập gần cổng làng, vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng. Cuộc trò chuyện của họ lọt vào tai Rimuru một cách rõ ràng.
NV nữ
NV nữ
“…Tối qua lại có người mất tích…”
NV nam
NV nam
“…Tôi đã nói rồi, đừng ra ngoài ban đêm…”
NV nữ
NV nữ
“…Chắc chắn là quỷ…”
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Khẽ nhíu mày // “Quỷ…?”
Từ này không xa lạ với cậu. Nhưng trong bối cảnh này, cách họ nhắc đến nó lại mang theo sự sợ hãi rất rõ ràng—không giống như cách người dân Tempest nói về ma vật.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“…Chúng xuất hiện vào ban đêm… ăn thịt người…”
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“…Không ai chống lại được…”
Những mảnh thông tin rời rạc dần ghép lại trong đầu Rimuru.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Thú vị thật đấy…”// không lập tức bước vào làng //
Thay vào đó.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Đứng suy nghĩ trong vài giây //
Một thế giới không có ma lực. Một sinh vật được gọi là “quỷ”, chỉ xuất hiện vào ban đêm. Và con người… hoàn toàn bất lực trước chúng.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Vậy thì…”
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
“Ở lại đây một đêm chắc sẽ rõ hơn.”
Quyết định xong.
Rimuru Tempest
Rimuru Tempest
// Bước vào ngôi làng, mang theo dáng vẻ bình thản như một lữ khách bình thường //
Nhưng sâu trong ánh mắt ấy—
Là sự tò mò… và hứng thú.
Đêm nay…
Có lẽ sẽ không hề yên bình như vẻ ngoài của nó.
- End Chương 3 -

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play