Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Thụy Nguyên/Nguyên Thụy] - My Love -

#1_[N • T] Cứu rỗi.

•★
Sinh ra trong một hoàn cảnh, không đầy đủ tình thương của cha lẫn mẹ. Mẹ có thể uống nhiều và đánh đập cậu bất kì khi nào không cần lí do, trên người cậu xuất hiện những vết sẹo lớn nhỏ theo thời gian, vết này chưa khỏi, vết kia chồng lên.
Cậu muốn thoát khỏi sa lầy này. Học thực sự là rất giỏi. Vượt xa trí tuệ bình thường. Nhưng đổi lại là những cơn đau đầu hàng đêm. Chưa bao giờ cậu được yên.
Bọn họ luôn tới cửa đòi nợ. Mẹ vay đánh bạc thua trắng tám vạn. Của nhà còn chẳng có bằng nửa phần.
Bọn họ xông hẳn vào, chẳng kiêng dè. Đánh đập mẹ. Cậu cố kiềm tiếng khóc đã nấc lên từ lâu, một lời cầu cứu.
Sự thật không ngờ nhất, mẹ cậu nói rằng bà có một đứa con. Xinh xắn và nết đẹp, học còn rất khá khẩm. Cậu cũng không ngạc nhiên lắm, mẹ đã tồi sẵn rồi mà. Chỉ là cậu đau lòng thôi.
"Nó ở đâu?"
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
A.. Chất giọng này quá đỗi quen thuộc, mà mình không nhớ ra..
"Trong phòng ngủ.".
Cậu đứng dậy từ giường. Nơi đây đã không còn hơi ấm từ khi gia đình tan vỡ.
Tiếng mở cửa thô kệch.
"Cạch"
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Là tôi. Con trai bà ấy. Trương Quế Nguyên.
Cậu không ngước lên. Chất giọng quen thuộc đó lại vang lên lần nữa, đi theo là một sự bất ngờ và thích thú.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Quế Nguyên.?.
Cậu ngước lên, muốn thử xem lần cuối đây là ai..
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Ồ... Chào cậu, bạn học cũ, Trương Hàm Thụy.
Vì mệt mỏi. Quế Nguyên không buồn nhìn nữa.
Chìa tay ra. Cậu cười. Nhưng nụ cười đó đã quá gượng gạo, quá mệt mỏi...
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Hahah. Bắt tôi đi. Giết tôi cũng được. Dù sao đâu thể đào ra tám vạn..
Tay sai của Hàm Thụy định tiến lên một bước, nhưng chưa có lệnh của quản, chưa được ra tay.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Ngài định như nào.? Lựa chọn kiểu gì cũng thiệt cho chúng ta.. Giết hết họ đi thì hơn.
Cô chẳng để ý tới ánh mắt của Hàm Thụy. Một tia si mê và một tia tính toán.
Lời nói làm phân tâm. Anh quất cô ta một roi.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Cô định giảng đạo lí tôi sao?
Lưu Hoa ôm chỗ bị đánh, khóc như oan.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Em..em xin lỗi.
Sau lời xin lỗi là sự thù ghét.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Đi về cùng tôi. Trương Quế Nguyên.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Hazz. Có phải cậu định bắt nạt tôi nữa không?. Đúng vậy thì thôi, giết tôi đi. Bắt nạt tôi không thể đền tiền đâu.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Tôi không nói cậu cần trả số tiền đó. Về cùng tôi.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Được thôi. Sự dịu dàng cuối cùng dành cho mẹ.
Cậu quay lại nhìn mẹ.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Mẹ, mạng của con đền cho những lỗi lầm của mẹ. Mong mẹ hiểu ra, nguyện vọng của con.
Cậu và họ cứ thế biến mất tăm mất dáng trong đêm đen, sương trắng đang giăng khắp nơi.
★•

#2_[N • T] Chơi xỏ.

•★
Hàm Thụy dẫn cậu về một nơi xa lạ, giống một băng đảng...lậu?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Hàm Thụy. Còn bé tuổi đã nhập lậu phi pháp không tốt đâu.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Học bá lại vậy rồi. Dù bề trên cũng đâu thể điều khiển cuộc đời người khác, đúng không?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Ừm. Tùy cậu hết, tôi không quản.
Một góc tối, Lưu Hoa đang giận, mù quáng không danh phận.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
"Tại sao nó có thể gọi thẳng tên của Quỷ đệ mà không bị giết.? Thậm chí còn ngang hàng như vậy, thật đáng chết.".
Nhưng giận như nào cũng không thể tự tay giết. Hàm Thụy đã nói không được tùy tiện giết người khi chưa có lệnh của anh.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Được thôi. Tao sẽ chơi mày, kiểu khác.
Ngày dần qua. Chuyến đi dài từ thủ đô về căn cứ quá xa, mọi người đều mệt.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Hửm.
Anh chộp lấy tay cậu.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Ngủ cùng tôi...
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Lớn rồi. Hàm Thụy.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Không, ngủ cùng tôi đi...
Quế Nguyên ôm anh. Xoa dịu.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Không sao. Ngủ cùng là được đúng không. Ngoan ngoan.
Lưu Hoa rình mò ở ngoài cửa, cảnh này với cô ta chả bình yên chút nào, gai góc và đố kị.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Được rồi. Ngủ thôi, Hàm Thụy.
Căn cứ chìm vào bóng tối, mọi người ngủ chìm vào giấc ngủ sâu ở mỗi căn phòng, mỗi vị trí của mình.
Chỉ duy nhất có người là đang dùng mưu đoạn tính kế hiểm độc.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Xinh như vậy, càng không nên sống. Chết không thấy xác sẽ tốt hơn.
Nói là làm, cô lấy một chiếc bật lửa. Châm vào cầu dao điện.
Lửa sáng cháy lên từng nhóm. Rồi từng mảng. Lan ra khắp nơi.
Chuông báo động inh ỏi.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Chết tiệt! Mau tỉnh lại! Trương Quế Nguyên!
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Grr... Đang ngủ có chuyện gì thế. La làng vậy.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Cháy rồi.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Căn cứ mình cũng không biết quản. Lấy bình chữa cháy ra đây.
Sắp tan hoang. Cậu cứu kịp cho cái xác căn cứ.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
...
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Sao vậy, Quế Nguyên?.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Ngọn lửa này kì lạ. Bùng cháy dữ dội, nhanh và dứt khoát.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Căn cứ cậu không tồi tàn tới mức chập cháy chứ?
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Dĩ nhiên là không rồi. Ý cậu là..?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Có nội gián. Hoặc kẻ phản bội.
Ánh mắt anh liếc qua từng người. Ai cũng mang gương mặt sợ hãi và mệt mỏi do chạy cháy.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Không có gì bất thường cả.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Không.
Cậu tiến tới chỗ Bạch Lưu Hoa.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Chào cô, có thể làm quen không?
Cô lộ rõ vẻ mặt chán ghét. Phủi tay đi.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Có lẽ cô ấy có hiềm nghi lớn.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Kệ đi. Người sao không?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Ổn. Cảm ơn.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Hôn tôi một cái đi.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Điên.
Cậu gạt anh ra. Chỉ cách nhau có 3cm mà như vậy là quá đáng.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Không biết lớn bé.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Lớn bé của cậu là tôi kém cậu ba tháng tuổi à?.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Một giây vẫn tính.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Thôi, về căn cứ khác. Bỏ cô ta ở lại.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Uhh.. Sao cũng được, tùy cậu, tôi không quản.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Chờ tôi chút, liên lạc với trạm bên kia.
Anh rời đi, để lại cậu giữa bầu trời đầy sao.
★•

#3_[N • T] Tự sinh tự diệt.

•★
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Hừm.. Ở đây một mình? Thời cơ tốt.
Cô gọi cậu.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Hửm?
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Làm quen. Bạch Lưu Hoa.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Ồ. Trương Quế Nguyên.
Một khoảng trống...
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Ừm.. Đi xem Phượng Vĩ không?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Chưa mùa Hạ, đào đâu ra?
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Cứ đi cùng tôi.
Cô dẫn cậu tới một con hẻm.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Hmm..
Cô bỏ tay cậu ra. Lùi lại cười.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Lên, giết cho tao.
Người dao người súng.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Chơi xỏ tôi.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Muộn rồi.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Nhưng tôi học võ.
Dứt lời. Đám người đó đã vào trận. Đòn cũng mạnh và nhanh.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Hừm.. Đỉnh chưa. Tôi né đạn không cần nhìn.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Tự mãn ít thôi. Giết chết nó cho tao.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Flex chút mà căng, chả biết đùa cợt gì cả.
Cậu kẹp cổ từng người. Bẻ gãy hết gân cốt ném họ thành một mớ bòng bong.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Nào. Cô nói gì đi.
Một cảm giác mất trọng lực trong giây lát ập tới. Cậu bị cô ta giữ chặt hai tay đè mạnh vào tường.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
A.!.. Sẹo đau!
Yêu quá hoá điên.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Tại sao? Mày được Quỷ đệ yêu mến?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Yêu mến gì chứ?. Đó là bạn học của tôi.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Đừng giấu tao, tao cảm thấy mày và ngài ấy có một thứ gì đó kì lạ.
Một tiếng súng.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
"Chết tiệt! Có người?"
Một giọng nói quen thuộc. Nhưng lạnh nguội.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Quế Nguyên. Cậu đang làm gì vậy?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Hàm Thụy...?
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Đừng...đừng nghĩ bậy! Hàm Thụy.! Cô ta đang.. đang hoá điên.. Tôi không làm gì bậy bạ cả!
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Bỏ cậu ấy ra. Lưu Hoa.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Tại sao?
Cô rút một con dao găm ra.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Bạch Lưu Hoa_@ Zhōu Yuè Tiān.
Tao không có, mày cũng đừng mong.
Mùi như sắt rỉ truyền tới. Nhìn xuống, cậu đã thấy bụng mình cắm một con dao sáng chói, máu vẫn đang chảy mãi không dứt.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Ồ... Không cần lo cho tôi.
Tiếng súng giã lên. Nặng nề. Một.. hai..ba.. và hai mươi tư phát.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Ngốc. Đừng chết.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Trương Quế Nguyên_ @Zhang Guiyuan.
Tôi ổn.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Lúc nào cũng luôn miệng nói ổn. Đừng lừa tôi nữa.
Cậu nhắm mắt. Vẫn thở yếu ớt.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Xử lí xác con này đi. Bẻ gãy từng cái xương nó. Cạo và lọc từng thớ thịt. Ném cho chó ăn.
Anh xót xa bế cậu lên. Cơ thể nhẹ tênh. Đã bao lâu không được quan tâm.?
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Trương Hàm Thụy_ @ Zhang Hanrui.
Xin lỗi. Tôi không bắt nạt cậu nữa.
★•

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play