Kẻ Thay Thế[Rikphuc][Erik × Đức Phúc]
Chương 1: Kẻ Đánh Cắp Ánh Trăng
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐊𝐡𝐚̉𝐢 [𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉]
Yeah sắp có chuyện cho mmifnh drop rồi á mấy bạn =))))
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐊𝐡𝐚̉𝐢 [𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉]
🦍🦍🦍
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐊𝐡𝐚̉𝐢 [𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉]
🙉🙉
Đêm thành phố chìm trong cơn mưa bóng mây, thứ mưa không đủ làm ướt lòng đường nhưng đủ để khiến không khí đặc quánh mùi đất ẩm và sự u uất. Trong căn biệt thự nằm biệt lập giữa rừng thông ngoại ô, ánh đèn vàng vọt hắt ra từ ô cửa sổ tầng hai trông xa xỉ mà cô độc, tựa như một đốm lửa tàn đang cố chống chọi với bóng đêm vĩnh cửu
Lê Trung Thành ngồi đó, giữa căn phòng rộng lớn tràn ngập mùi hương của gỗ tuyết tùng và thuốc lá rẻ tiền – thứ mùi vị đối lập đến xé lòng. Trên bàn, bức ảnh thờ của Minh Trà vẫn nghi ngút khói hương, nụ cười của người đã khuất dịu dàng như gió xuân, nhưng lại là lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tâm hồn mục nát của người ở lại.
Cánh cửa gỗ nặng nề chuyển mình, rên rỉ một tiếng khô khốc. Bà Lê bước vào, kéo theo một bóng hình gầy gò, liêu xiêu trong chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình.
Đa nhân vật
Bà Lê: //Giọng run rẩy vì vừa sợ hãi vừa hy vọng// Thành... mẹ mang 'thuốc' về cho con rồi. Nhìn đi, con nhìn cho kỹ vào.
Trung Thành không buồn quay đầu. Anh xoay xoay ly rượu vang đỏ sẫm trong tay, chất lỏng sóng sánh như máu chảy ngược chiều ký ức.
Lê Trung Thành
//Cười nhạt, thanh âm khàn đục như tiếng sỏi cọ vào nhau// Mẹ lại phí tiền vào những trò hề này sao? Chết là hết, cát bụi trả về cát bụi. Mẹ tìm đâu ra một linh hồn đã tan biến?
Đa nhân vật
Bà Lê: //Gắt gao nắm lấy vai chàng trai bên cạnh, đẩy mạnh về phía trước// Nó không phải trò hề! Nhìn gương mặt này, ngay cả đôi tay này cũng thon dài y hệt. Nó là Nguyễn Đức Phúc.
PNguyễn Đức Phúc bị đẩy ngã chuếnh choáng, cậu lảo đảo đứng vững, chậm rãi ngước mắt lên. Khoảnh khắc ấy, bốn mắt chạm nhau. Một bên là vực thẳm đen đặc sự hủy diệt, một bên là mặt hồ tĩnh lặng che giấu những cơn sóng ngầm.
Lê Trung Thành
Cậu... cậu là ai?//Đồng tử co rút, ly rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống thảm//
Đức Phúc không trả lời ngay. Cậu nhớ lại những thước phim tư liệu, những đoạn ghi âm cũ kỹ mà bà Lê đã bắt cậu nghe đi nghe lại hàng nghìn lần trong căn hầm tối. Cậu điều chỉnh nhịp thở, để đôi mắt mình phủ lên một lớp sương mù dịu nhẹ, khóe môi khẽ cong lên một độ cong hoàn hảo – mười phần thì đến chín phần là sự dịu dàng của Minh Trà.
Nguyễn Đức Phúc
//Tiếng nói trong trẻo, có chút nũng nịu nhưng thanh tao//Thành... anh lại thức khuya nữa rồi à? Em đã dặn là nếu em không ở bên cạnh, anh phải yêu bản thân mình hơn mà
Không gian như ngưng đọng. Tiếng mưa rơi bên ngoài dường như cũng lùi xa, chỉ còn lại nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực gầy guộc của Trung Thành. Anh đứng bật dậy, sấn tới bóp chặt lấy cằm Đức Phúc, lực tay mạnh đến mức làm da thịt cậu trắng bệch.
Lê Trung Thành
Ai cho phép cậu dùng giọng điệu đó? Ai cho phép cậu gọi tên tôi bằng cái khuôn miệng giả tạo này?
Đức Phúc đau đến mức nước mắt chực trào, nhưng cậu không lùi bước. Theo "kịch bản", Minh Trà sẽ không bao giờ sợ hãi sự thô bạo của Trung Thành. Minh Trà sẽ dùng sự mềm mại để hóa giải sắt đá.
Nguyễn Đức Phúc
//Đưa bàn tay hơi lạnh chạm nhẹ vào mu bàn tay đang siết chặt cằm mình, giọng nói thì thầm như hơi thở//Thành, anh làm em đau. Anh nói sẽ nâng niu em như ngọc quý cơ mà? Hay là... anh quên rồi
Trung Thành khựng lại. Cái chạm ấy... hơi ấm ấy... nó quá thật. Nó thật đến mức tàn nhẫn. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt Phúc, cố tìm kiếm một tia gian xảo, một chút vụ lợi của kẻ đi bán rẻ nhân cách để đổi lấy tiền tài. Nhưng không, trong mắt Phúc lúc này chỉ có một màu xanh thẳm của sự bao dung giả tạo.
Lê Trung Thành
//Buông tay, lùi lại một bước như vừa chạm phải điện// Cậu... cậu được trả bao nhiêu để đóng vai này?
Nguyễn Đức Phúc
Giá trị không nằm ở tiền, Thành ạ. Giá trị nằm ở chỗ... anh có muốn tin em là thật hay không.
Đa nhân vật
Bà Lê: //Vội vàng can thiệp// Thành, nó đã học hết thói quen của Minh Trà. Từ cách pha trà, cách thắt cà vạt, đến cả những câu nói thầm kín nhất của hai đứa... Mẹ chỉ muốn con sống tiếp. Coi như đây là một giấc mơ dài đi con.
Nguyễn Đức Phúc
Trung Thành nhìn về phía cửa sổ, nơi bóng tối đang nuốt chửng những rặng thông. Anh hiểu mẹ mình, và anh càng hiểu sự khát khao đến điên cuồng trong lòng mình. Anh thèm khát một ảo giác, thèm khát được lừa dối chính mình để không phải gieo mình xuống vực thẳm của sự cô độc.
Lê Trung Thành
Được. Tôi sẽ giữ cậu lại. Nhưng nhớ cho kỹ, cậu chỉ là một cái bóng. Một cái bóng thì không được có tiếng nói riêng, không được có cảm xúc riêng. Cậu phải sống, phải thở, phải khóc cười theo đúng nhịp đập của người đã khuất. Nếu tôi phát hiện ra cậu dám 'lệch nhịp', tôi sẽ khiến cậu hối hận vì đã sinh ra trên đời này.
Nguyễn Đức Phúc
Vâng, thưa chủ nhân của giấc mơ//Cúi đầu, giọng điệu ngoan ngoãn đến mức đáng sợ//
Trung Thành bước đến, thô bạo kéo Đức Phúc vào lòng. Anh vùi mặt vào hõm cổ cậu, tham lam hít hà mùi gỗ tuyết tùng nhân tạo đang tỏa ra từ da thịt cậu. Nó không hoàn toàn giống, có một chút mùi hương thanh khiết của hoa nhài ẩn hiện – mùi hương thật sự của Đức Phúc – nhưng Trung Thành cố tình lờ đi.
Lê Trung Thành
//Thì thầm bên tai Phúc, hơi thở nóng rực khiến cậu rùng mình//Đêm nay, ngủ ở phòng tôi. Minh Trà sợ bóng tối, và tôi... sợ sự trống vắng
Nguyễn Đức Phúc
Em ở đây. Sẽ không đi đâu cả//Vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn nhưng run rẩy của người đàn ông//
Trong căn phòng tối, hai con người ôm lấy nhau với những toan tính và nỗi đau riêng biệt. Một người cố tìm lại ánh trăng đã vỡ, một người cố đóng vai ánh trăng để cứu vãn cuộc đời mình. Họ không biết rằng, bắt đầu từ giây phút này, bánh răng của định mệnh đã bắt đầu quay, nghiền nát những lời nói dối hoa mỹ nhất để phơi bày một sự thật trần trụi và đau đớn về sau.
Cơn mưa ngoài kia bắt đầu nặng hạt hơn, xóa nhòa ranh giới giữa thực và ảo, giữa người cũ và kẻ mới. Đức Phúc nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của Trung Thành đang đập liên hồi vào lồng ngực mình. Cậu biết, mình vừa bước chân vào một địa ngục được dát vàng, nơi cậu sẽ phải chết đi từng ngày để một người khác được sống lại.
Nguyễn Đức Phúc
Lê Trung Thành, anh yêu Minh Trà đến điên dại, hay anh chỉ yêu cái cảm giác được yêu? Tôi sẽ là tấm gương phản chiếu nỗi đau của anh, cho đến khi chính tôi cũng vỡ tan theo nó.(x)
Hợp đồng tâm giao - Điều khoản thứ nhất: Bản sao không được phép có trái tim.
Chương 2: Vũ Điệu Của Những Bóng Ma
Bóng tối trong căn phòng ngủ của Lê Trung Thành không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng; nó là một thực thể sống động, đặc quánh và mang mùi vị của sự mục nát. Những bức rèm nhung xám xịt rủ xuống như những tấm vải liệm, ngăn cách thế giới hào nhoáng bên ngoài với nấm mồ giam giữ linh hồn của một kẻ điên tình.
Trung Thành nằm trên chiếc giường king-size rộng lớn, nhưng anh chỉ chiếm một góc nhỏ hẹp, co quắp như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Bên cạnh anh, Đức Phúc nằm đó — bất động, hơi thở điều hòa một cách máy móc. Cậu không ngủ. Làm sao có thể ngủ khi bóng tối xung quanh đang gào thét tên một người khác?
Lê Trung Thành
Minh Trà... em lạnh không?//Thanh âm trầm thấp, vỡ vụn trong đêm//
Đức Phúc khẽ cựa mình. Theo đúng những gì đã học, cậu xoay người lại, áp sát vào lồng ngực nóng rực nhưng trống rỗng của Trung Thành. Cậu vòng tay qua eo anh, những ngón tay thon dài đan vào nhau, tạo nên một sự gắn kết giả tạo.
Nguyễn Đức Phúc
Thành, em ấm mà. Trái tim anh đập mạnh thế này, làm sao em lạnh được?//Thì thầm, hơi thở phả vào cổ anh, mang theo mùi hương tuyết tùng giả tạo nhưng nồng đượm//
Trung Thành run lên. Anh xoay người lại, đối diện với gương mặt ẩn hiện trong ánh trăng mờ đục hắt qua khe rèm. Anh đưa tay vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt ấy — từ vầng trán cao đến sống mũi thanh tú, và cuối cùng dừng lại ở nốt ruồi lệ dưới khóe mắt. Mọi thứ đều đúng. Mọi thứ đều hoàn hảo đến mức tàn nhẫn.
Lê Trung Thành
//Ánh mắt đờ đẫn, ngón cái miết mạnh lên môi Phúc đến mức bật máu//Cười đi. Em cười lên mới giống. Minh Trà không bao giờ nhìn anh bằng đôi mắt u uất thế này. Em ấy là nắng, là mây, là tất cả những gì rực rỡ nhất mà anh từng có
Đức Phúc cảm nhận vị mặn chát của máu đầu môi. Cậu không thấy đau, hay đúng hơn, nỗi đau thể xác đã bị sự ghê tởm chính bản thân mình nuốt chửng. Cậu hé môi, nặn ra một nụ cười rạng rỡ nhưng vô hồn, đôi mắt cong lên thành hai vầng trăng khuyết giả tạo.
Nguyễn Đức Phúc
Thành xem, em đang cười đây. Anh thích không?//Nụ cười rực rỡ trong bóng tối, giọng nói vang lên như tiếng chuông gió trong tang lễ//
Trung Thành nhìn nụ cười ấy, rồi đột nhiên anh bật cười — một tràng cười đầy cay đắng và thống thiết. Anh vùi mặt vào hõm vai Đức Phúc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vào lớp áo sơ mi mỏng manh của cậu.
Lê Trung Thành
Giống lắm... thực sự rất giống. Nhưng tại sao... tại sao lòng anh vẫn đau thế này? Minh Trà ơi, em về rồi mà, sao anh vẫn thấy mình như đang đứng giữa một cánh đồng hoang lạnh lẽo?//Nấc nghẹn, đôi vai rộng lớn run rẩy dữ dội//
Đức Phúc lặng lẽ đưa tay vuốt ve mái tóc rối của anh. Cậu thấy mình giống như một diễn viên đang diễn vở kịch cuối cùng của cuộc đời trên một sân khấu không có khán giả, chỉ có một gã điên đang cố vá víu những mảnh linh hồn đã vỡ.
Nguyễn Đức Phúc
//Vỗ về nhịp nhàng như đang ru một đứa trẻ//Đừng khóc. Em ở đây rồi. Thành của em là mạnh mẽ nhất mà
Lê Trung Thành
//Đột ngột đẩy Phúc ra, ánh mắt trở nên sắc lẹm và điên cuồng//Đừng nói nữa! Câm miệng lại cho tôi! Cậu không có tư cách nói câu đó!
Anh bật dậy, điên cuồng lao đến tủ rượu, rót một ly whisky đầy và nốc cạn như muốn thiêu đốt cuống họng. Tiếng thủy tinh va chạm vào nhau lanh lảnh, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.
Lê Trung Thành
Cậu biết không? Mỗi khi cậu gọi tên tôi bằng giọng của em ấy, tôi lại muốn bóp nát cuống họng của cậu. Vì cậu đang làm vấy bẩn ký ức của tôi! Cậu chỉ là một con búp bê bê bằng thịt, một món đồ chơi rẻ tiền mà mẹ tôi mua về để xoa dịu sự điên loạn này!//Cầm chai rượu chỉ thẳng vào mặt Phúc//
Đức Phúc ngồi dậy trên giường, tấm drap trắng quấn quanh người như một chiếc kén. Cậu nhìn Trung Thành bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng. Sự nhục mạ không làm cậu tổn thương, vì từ lúc bước chân vào đây, cậu đã tự tay giết chết cái tên Nguyễn Đức Phúc trong lòng mình.
Nguyễn Đức Phúc
Đúng vậy. Tôi là món đồ chơi. Và món đồ chơi này... đêm nay sẽ làm tròn bổn phận của nó: //Giọng nói không chút gợn sóng//
Cậu bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn đá lạnh buốt. Cậu tiến lại gần Trung Thành, tước lấy chai rượu từ tay anh, rồi quỳ sụp xuống dưới chân người đàn ông đang sụp đổ ấy. Đức Phúc ngước mặt nhìn anh, ánh mắt đầy sự phục tùng nhưng ẩn chứa một sự thách thức âm thầm.
Nguyễn Đức Phúc
Thành... nhìn em đi. Đừng nhìn người quá cố nữa. Nhìn vào cái bóng này đi. Chẳng phải anh thèm khát sự hiện diện này sao?
Trung Thành nhìn xuống. Trong cơn say và nỗi đau tột cùng, anh thấy hình bóng Minh Trà đang quỳ đó, cầu xin sự tha thứ. Anh quăng ly rượu đi, thô bạo túm lấy tóc Đức Phúc, kéo mạnh cậu lên.
Lê Trung Thành
Được. Nếu cậu đã tự nguyện làm kẻ thay thế... thì tối nay đừng mong tôi nương tay//Nghiến răng//
Anh ném cậu trở lại giường. Trong ánh trăng tàn tạ, những nụ hôn mang theo vị rượu cay nồng và sự thù hận trút xuống. Đức Phúc nhắm mắt lại, để mặc cho sự thô bạo ấy xé nát bản sắc của mình. Cậu không khóc, vì Minh Trà không bao giờ khóc khi ở bên Thành.
Ngoài kia, gió rít qua những tán thông, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn không thể siêu thoát. Trong căn phòng này, chỉ còn lại hai kẻ đang cố gặm nhấm những ảo ảnh của tình yêu, giữa một bãi tha ma của những cảm xúc chân thật.
Nguyễn Đức Phúc
Nguyễn Đức Phúc... hôm nay mày chính thức chết rồi//Thì thầm trong cơn đau//
Vũ điệu bóng ma - Điều khoản thứ hai: Nỗi đau của kẻ đóng thế là mật ngọt cho kẻ điên tình.
Chương 3: Những Mảnh Gương Vỡ
Nắng sớm của vùng ngoại ô không mang theo hơi ấm, nó chỉ là một dải lụa trắng bạc mỏng manh xuyên qua lớp rèm khép hờ, soi rọi vào bãi chiến trường của một đêm hoang lạc và tàn nhẫn. Trên mặt sàn đá cẩm thạch, những mảnh vỡ của ly rượu whisky phản chiếu ánh mặt trời, lấp lánh như những giọt lệ kim cương bị vứt bỏ.
Lê Trung Thành tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ. Anh ngồi phắt dậy, bàn tay vô thức quờ quạng sang bên cạnh theo bản năng của mười năm gắn bó.
Sự lạnh lẽo trên mặt nệm khiến tim anh thắt lại một nhịp, cho đến khi anh nghe thấy tiếng động lạch cạch phát ra từ phía phòng bếp nhỏ trong dãy phòng ngủ.
Trung Thành bước xuống giường, đôi chân trần dẫm lên tấm thảm lông cừu mềm mại nhưng tâm hồn anh lại như đang đi trên chông gai. Anh đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt nheo lại vì bóng hình đang đứng bên bục bếp.
Đức Phúc đang đứng đó, bóng lưng gầy guộc chìm trong nắng sớm. Cậu mặc chiếc tạp dề màu xanh nhạt của Minh Trà, đôi tay thon dài đang tỉ mẩn rót cà phê vào tách sứ xương. Mọi cử động đều chậm rãi, nhịp nhàng, như thể cậu đã thực
Lê Trung Thành
//Giọng khàn đặc, đầy sự cảnh giác//Cậu đang làm gì đó
Đức Phúc khẽ giật mình, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ bình thản. Cậu xoay người lại, trên gương mặt vẫn là nụ cười mỉm dịu dàng che khuất đi vết bầm tím nơi khóe môi – dấu vết của sự thô bạo đêm qua.
Nguyễn Đức Phúc
//Bưng tách cà phê tiến lại gần, hương thơm đắng nồng lan tỏa//Thành tỉnh rồi à? Cà phê của anh đây. Ít đường, và... một chút muối theo đúng khẩu vị của anh
Trung Thành nhìn chằm chằm vào tách cà phê. Anh cầm lấy, nhấp một ngụm. Vị đắng chát xộc lên đầu lưỡi, rồi cái vị mặn nhẹ nhàng đọng lại nơi cuống họng. Đúng rồi. Chính là nó. Cái mùi vị mà chỉ có Minh Trà mới biết cách cân bằng để xoa dịu cơn đau dạ dày kinh niên của anh.
Lê Trung Thành
//Siết chặt tách sứ, ánh mắt nhìn xoáy vào Phúc//Cậu học nhanh thật. Ngay cả cách nghiêng ấm cũng không lệch một phân.
Nguyễn Đức Phúc
//Tiến lại gần, thản nhiên đưa tay cài lại chiếc cúc áo sơ mi bị tuột của Trung Thành, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai//
Lê Trung Thành
//Hất tay cậu ra, ánh mắt trở nên tàn nhẫn//Đừng có tự mãn. Cậu chỉ là một con vẹt giỏi bắt chước. Bản năng? Bản năng của cậu là đi lừa đảo tình cảm của kẻ khác để kiếm tiền thì có
Đức Phúc bị hất mạnh, vai đập vào cạnh bàn gỗ sắc lẹm. Cậu khẽ rên lên một tiếng nhỏ, nhưng đôi mắt không hề hiện lên sự oán hận. Cậu cúi đầu, mái tóc đen mềm mại rủ xuống che đi đôi mắt đang dần đục ngầu vì mệt mỏi.
Nguyễn Đức Phúc
//Thì thầm, âm thanh như tiếng lá rụng//Nếu anh thấy dễ chịu khi sỉ nhục em... thì cứ tiếp tục đi. Nếu điều đó khiến anh tin rằng Minh Trà đang hiện hữu, em nguyện ý làm bao cát cho anh trút giận
Nếu anh thấy dễ chịu khi sỉ nhục em... thì cứ tiếp tục đi. Nếu điều đó khiến anh tin rằng Minh Trà đang hiện hữu, em nguyện ý làm bao cát cho anh trút giận
Sự "lệch kịch bản" nhỏ bé này khiến Trung Thành cảm thấy một cơn ngứa ngáy khó chịu trong lòng. Anh tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm Đức Phúc, ép cậu phải nhìn thẳng vào mình.
Lê Trung Thành
Minh Trà sẽ không bao giờ nói như vậy. Cậu lại quên bài rồi sao, Nguyễn Đức Phúc
Đức Phúc nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của Trung Thành. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lớp mặt nạ của Minh Trà nứt vỡ, để lộ ra một chút ánh sáng le lói của riêng cậu — một sự u uất đến tận cùng xương tủy.
Nguyễn Đức Phúc
//Cười buồn, một nụ cười không còn mang dáng dấp của người cũ//Anh muốn một con người, hay anh muốn một con búp bê gỗ? Nếu là búp bê, xin lỗi... đôi khi em vẫn thấy đau
Trung Thành sững sờ. Đôi mắt này... nó không phải là đôi mắt của Minh Trà. Nó mang một nỗi buồn hoang hoải và kiên cường của một kẻ đang bị cầm tù trong chính da thịt mình. Anh định nói gì đó, định mắng nhiếc, định đập phá cái ảo ảnh đang dần biến dạng này, nhưng bàn tay anh lại vô thức nới lỏng lực bóp.
Lê Trung Thành
//Quay mặt đi, giọng nói pha chút bối rối che đậy bằng sự lạnh lùng//Thay quần áo đi. Hôm nay có buổi đấu giá từ thiện tại nhà họ Lê. Cậu phải đi cùng tôi. Nhớ cho kỹ... trước mặt người ngoài, cậu là Minh Trà vừa trở về từ nước ngoài sau một cơn bạo bệnh. Một chữ cũng không được sai.
Nguyễn Đức Phúc
Vâng. Em hiểu rồi//Hơi cúi người, giọng nói trở lại vẻ ngoan ngoãn máy móc//
Đức Phúc nhìn bóng lưng Trung Thành rời đi. Cậu bước đến trước tấm gương lớn trong phòng tắm, nhìn vào khuôn mặt xa lạ của chính mình. Cậu đưa tay vuốt ve nốt ruồi lệ dưới mắt trái.
Nguyễn Đức Phúc
Mày thấy không Phúc? Anh ta không cần mày. Anh ta chỉ cần cái nốt ruồi này, cái giọng nói này. Mày chỉ là một cái vỏ rỗng để anh ta đổ đầy những nhớ nhung điên cuồng vào đó mà thôi//Nói với cái bóng trong gương//
Cậu với tay lấy lọ nước hoa tuyết tùng, xịt mạnh lên cổ. Mùi hương nồng nặc át đi mùi thơm thanh khiết của hoa nhài vốn dĩ thuộc về cậu. Đức Phúc hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình như bị xé rách bởi sự giả tạo.
Vở kịch này chỉ mới bắt đầu, và sân khấu hôm nay chính là nơi cậu phải đối mặt với hàng trăm ánh mắt soi mói, nơi mà sự khác biệt dù chỉ nhỏ như một hạt cát cũng có thể khiến cả tòa lâu đài ảo mộng này sụp đổ
Mảnh gương vỡ - Điều khoản thứ ba: Khi bản sao biết đau, đó là lúc tấn bi kịch bắt đầu rò rỉ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play