Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Tường Lâm] Độc Miệng Ngọt Tình

Chap 1: Hình như bạn cùng nhà là trai bao

Ngày đầu tiên chuyển vào căn nhà này, Hạ Tuấn Lâm đã lên ứng dụng hỏi đáp xã hội và đăng một bài viết.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Bạn cùng nhà hình như là trai bao thì phải, phải làm sao đây?]
***
Thời tiết mang theo chút oi ả âm ấm khiến người ta bực bội khó chịu. Mấy hôm nay vừa mới khai giảng ở Kinh Đại, đang đúng vào thời điểm cuối hạ.
Hạ Tuấn Lâm kéo lê chiếc vali to đủ để đập chết người của mình đến trước cổng khu dân cư, vòng trái quẹo phải mãi mới mò được vào toà nhà.
Cuối cùng cũng bước ra khỏi thang máy, cậu nhập mật khẩu số rồi đẩy cửa vào, nhìn thấy phòng khách vẫn còn khá trống trải liền thở phào một hơi.
Ngay sau đó, điện thoại đổ chuông.
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Tiểu Hạ, tớ vừa nghe nói cậu sắp chia tay với Giang Ký Bạch hả? Sao vậy trời, cho dù có chia tay thì cũng đâu đến mức phải dọn ra khỏi ký túc xá chứ?
Hạ Tuấn Lâm nghĩ tới đoạn video bị Lâm Chu Chu, một bạn cùng phòng khác, vô tình phát tán chiều nay, lòng chợt ỉu xìu như cà tím héo.
Nam sinh
Nam sinh
Hạ Tuấn Lâm bình thường ít nói chứ dáng người thật sự cực phẩm luôn, tao chưa từng thấy ai body ngon như vậy á. Giang Ký Bạch, mày quen con người ta chắc cũng vì body đúng không?
Nam sinh
Nam sinh
Nhưng mà mày không thấy thằng bé vẫn hơi mũm mĩm à? Hồi trước mày không phải chỉ thích loại eo con kiến, chân dài thôi sao?
Giang Ký Bạch
Giang Ký Bạch
Tán chơi thôi, miễn trong lòng hiểu là được.
***
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Sống mũi cay xè, hốc mắt nong nóng)
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Không phải cậu từng nói đã thích anh ta từ hồi cấp ba rồi sao? Khó khăn lắm vào đại học mới quen được, mới hai tháng đã muốn chia tay rồi hả?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
📱Không hợp.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
📱Vốn dĩ cũng tính ra ngoài thuê phòng rồi, hôm nay tiện thì chuyển luôn.
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Gã đào hoa đó chia tay là đúng, thoát khỏi biển khổ luôn ấy! Mà cậu ở cùng ai vậy?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Liếc sang cánh cửa phòng đóng im ỉm) "Chắc người ta chưa về"
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
📱Không quen. Trên app ghi là sinh viên Kinh Đại, làm nghề mới nổi.
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Có chuyện gì nhớ gọi tớ liền. Giờ cậu định làm gì?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
📱Tớ, Hạ Tuấn Lâm, từ hôm nay sẽ làm hai việc. Một, kiếm bạn trai đẹp trai hơn Giang Ký Bạch gấp trăm lần, hai, giảm mười cân.
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
(Cười sặc sụa) 📱Hahahaha!
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
...
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Thứ nhất, cậu không béo, giảm thêm nữa là thành lông vũ mất tiêu á.
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Thứ hai, cậu là tác giả tiểu thuyết ru rú ở nhà suốt bao năm. Ý cậu là một ngày đẹp trời, một người đàn ông cao 1m88, tám múi cơ bụng, vừa ngầu vừa đẹp trai, nhà giàu, khí chất kiểu daddy, tính tình tốt, sạch sẽ biết nấu ăn, giọng còn trầm khàn kiểu từ tính bất ngờ xông vào nhà cậu rồi rơi vào lưới tình với cậu hả?
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Cái khả năng này chắc là 0,000...1% đó bạn.
Hạ Tuấn Lâm vừa nghe đến chuỗi số dài ngoằng liền chỉ muốn lăn ra chết trên tấm thảm.
Xác suất nhỏ vậy là đúng rồi. Giang Ký Bạch từ khi nhập học đã là nhân vật phong vân của Kinh Đại, kiếm người đẹp hơn anh ta đúng là còn khó hơn giảm cân.
Đúng lúc đó, cửa phòng khách vang lên tiếng “tít tít” của mật mã được mở, Hạ Tuấn Lâm lập tức cảnh giác, ôm chặt con gấu bông đứng bật dậy.
Người bước vào mặc áo khoác đen dáng thể thao, tay ôm một chiếc mũ bảo hiểm đen, dây kéo mở hé, để lộ làn da trắng lạnh cùng xương quai xanh, bên trên đeo một sợi dây chuyền bạc.
Rõ là cuối hè nhưng khí chất quanh người anh lại lạnh như tuyết mùa đông.
Hạ Tuấn Lâm vốn có thói quen nhìn mặt người cuối cùng, vừa liếc một cái, cậu đã đứng hình.
Môi mỏng, sống mũi thẳng, đôi mắt to, con ngươi rất đậm, tóc đen rối nhẹ phủ xuống trán.
Nam sinh
Nam sinh
📱Tường ca, tối nay vụ đó bao nhiêu?
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
📱Mười ba ngàn.
Anh đặt mũ bảo hiểm xuống chỗ để giày, mắt liếc sang chàng trai đang đứng đờ ra trong phòng khách, ôm gấu bông như đang cố dùng nó làm khiên tự vệ.
Mức độ tấn công: 0. Mức độ buồn cười: 100.
Nam sinh
Nam sinh
📱Tối nay vất vả cho anh rồi, không để lại di chứng tâm lý chứ? Khó quá nên mới phải nhờ anh tới.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Ngắt cuộc gọi)
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Đi tới gần) Người mới thuê nhà à?
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Nhìn con gấu bông chắn giữa, chậc nhẹ)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Đần mặt gật đầu)
Hạ Tuấn Lâm mũi thính nên lập tức ngửi được mùi nước hoa nữ nồng nặc từ người anh, là mùi hoa hồng rất gắt, chắc chắn là của nữ.
Một đêm lương mười ba ngàn, còn dính mùi con gái... Nghề nghiệp mới nổi cái kiểu gì mà nghe là biết nguy hiểm.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Anh cao bao nhiêu?
Miệng cậu nhanh hơn đầu óc, hỏi xong mới thấy nhục, chỉ muốn độn thổ vô cái thảm luôn cho rồi.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Hơi nhướng mày) 1m88.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Đây là kiểu chào hỏi mới à?
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường.
Hạ Tuấn Lâm nhìn làn da trắng gần như phát sáng dưới đèn của anh, còn có quầng thâm mắt rõ rệt, cả người toát ra vẻ chán đời như muốn giết hết thế giới.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Vội gật đầu, kéo giãn khoảng cách)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Người này nhìn còn khó dây hơn cả Giang Ký Bạch nữa."
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Ánh mắt đảo qua người cậu, xong là vào thẳng phòng ngủ)
Trước khi đóng cửa, Hạ Tuấn Lâm nghe thấy vài tiếng chó sủa.
Cậu lăn quay về phòng mình, nơi vẫn chưa dọn dẹp gì cả. Điện thoại vẫn mở, Tống Á Hiên giờ mới dám lên tiếng lại.
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Sao rồi? Đẹp trai không? Nghe giọng thì ngầu lòi, trầm khàn nam tính.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
📱Đồ mê trai!
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Nhớ tới khuôn mặt có lực sát thương cấp độ tận thế của anh)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Đẹp hơn Giang Ký Bạch một trăm lần, không, một ngàn lần!"
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
📱Thằng nhỏ này số hưởng ghê, đúng là có soái ca đột nhập nhà, cái "số 1" của cậu tới rồi đó. Mấy bữa nữa tớ qua coi cho cẩn thận nhen, coi có an toàn không...
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
📱Cái bàn tính gõ lóc bóc của cậu rơi trúng mặt tớ rồi.
Cúp máy xong, nghĩ lại chuyện ban nãy cậu vẫn thấy bất ổn, vội vào acc clone mình đã bỏ xó lâu ngày ra.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Ngày đầu ở ghép, cảm giác bạn cùng phòng giống như trai bao thì phải, phải làm sao đây?]
Mạng đêm nhiều người rảnh lắm, liền có comment.
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Post câu view bị báo cáo nhen.]
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Tao ngồi đây hóng tiếp.]
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Đừng có đoán mò chứ? Xem nhiều tiểu thuyết quá thành rồ rồi à? Có bằng chứng không?]
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Thứ nhất, anh ta về lúc ba giờ sáng, còn nói đơn hàng này khó, tâm lý tổn thương, giá một đêm là mười ba ngàn.]
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Thứ hai, trên người có mùi nước hoa nữ, nồng cực kỳ. Thứ ba, môi giới bảo anh ta làm nghề mới nổi...]
Viết tới đây, cậu thuận tiện lên app cãi nhau với bên trung gian môi giới, vụ bạn cùng phòng nuôi chó không hề được thông báo trước, tuy cậu không dị ứng gì nhưng bên môi giới rõ ràng là giấu diếm sự thật, phải giảm giá cho cậu 20% mới được.
Quay lại app hỏi đáp, bài post đã có cả đống comment.
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Nghe kể thì giống dân làm nghề... không đứng đắn thật. Hóng tiếp.]
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Làm gì ư? Không đánh lại thì gia nhập thôi. Một đêm mười ba ngàn, chắc chắn là best seller.]
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Tôi không xuống biển được đâu...]
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Bảo gia nhập đâu phải bắt cậu làm cùng nghề với người ta? Cậu có thể trắng trợn hưởng ké, xong cho tôi biết chiều cao, vòng ngực, vòng eo của top player này được không? Tò mò chút thôi, không có ý gì hết!]
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Nghĩ tới phần lồi ra dưới chiếc quần thể thao của anh)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Chắc cũng đủ tiêu chuẩn làm nam chính trong truyện.]

Chap 2: Nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu

Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Anh với bạn trai em, ai lớn hơn?
Hạ Tuấn Lâm nhìn người con trai đang ngồi trước mặt mình chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, cơ bụng sáu múi lồ lộ hiện ra rõ mồn một.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Anh nói cái gì cơ? Là tuổi tác hay là...
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Đầu ngón tay đặt lên nút thắt khăn tắm) Muốn xem thử không?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Vô thức nuốt nước bọt) Ực...
Bỗng có tiếng “bụp bụp” vang lên từ đâu đó khiến cậu giật mình, chớp mắt lần nữa thì trời đã sáng trưng.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Má ơi, là mơ à...
Cậu nhìn cái chăn bị mình quấn giữa hai chân, người cứ âm ấm bức bối.
Chỉ mất một giây để cậu tự tha thứ cho việc mới chia tay chưa được bao lâu đã mơ thấy trai đẹp khác. Người trẻ tuổi, sinh lý bình thường, mơ chút trai đẹp thì có làm sao?
Hạ Tuấn Lâm lê dép ra khỏi phòng, lúc này mới nhận ra tiếng động ban nãy là tiếng gõ cửa.
Cậu còn chưa quen với việc hiện tại phải sống chung với người khác, thế nên cứ thế mà mở cửa ra luôn.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Chuyện gì vậy? Mới sáng sớm đã gõ cửa...
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Giơ điện thoại lên) Giờ là một giờ chiều rồi.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Ờ... em không nhìn giờ. Có gì không ạ?
Người trước mặt vừa là nhân vật chính trong giấc mơ mới đây, trong lòng cậu không tránh khỏi có chút chột dạ.
Cậu cũng để ý thấy ánh mắt của Nghiêm Hạo Tường có vẻ cũng né tránh một chút, cảm thấy hơi kỳ lạ.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Không lẽ một người từng trải như anh ấy cũng mắc chứng sợ xã giao giống mình?"
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Mà anh ấy còn không thèm nhìn thẳng mình luôn."
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Không lẽ là bị lé? Tiếc cho cái gương mặt đẹp muốn xỉu đó."
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Em là người nói với bên môi giới rằng tôi nuôi chó, yêu cầu giảm hai mươi phần trăm tiền thuê phòng đúng không?
Nghiêm Hạo Tường chỉ có thể nghiêng người sang một bên, nhìn vào bức tranh treo trên tường phòng khách.
Hạ Tuấn Lâm vì thức đêm nên đầu óc vẫn còn hơi chậm, mãi mới nhớ ra, vội mở điện thoại xem lại thì thấy bên môi giới đã nhắn tin xác nhận: đồng ý giảm giá.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Ngượng chín mặt) "Cái ông môi giới này EQ thấp thật sự!"
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Em đâu có định mách lẻo... chỉ là lúc đầu anh ta không nói gì về việc trong nhà có nuôi thú cưng, tính ra là anh ta lừa em, chứ không phải em cố ý nhằm vào anh đâu.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Em sợ chó à?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Không đến mức ảnh hưởng đâu, chỉ là hơi hơi sợ thôi.
Vì hồi nhỏ từng bị chó rượt, dù không bị cắn nhưng té sấp mặt, từ đó về sau có chút ám ảnh nhẹ.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Sau này đừng tìm qua trung gian nữa. Trực tiếp báo với tôi, tôi sẽ bù vào cho.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Mở giao diện tin nhắn cho cậu xem)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Nhìn) "Nuôi thú cưng, tiền thuê tăng ba mươi phần trăm..."
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Sửng sốt) Ba mươi phần trăm?!
Cậu chỉ yêu cầu được giảm hai mươi phần trăm, hơn nữa do phòng của Nghiêm Hạo Tường là phòng master, có nhà vệ sinh riêng nên tiền thuê vốn đã cao hơn cậu. Phần tiền chênh lệch đó rốt cuộc rơi vào túi ai, không cần nói cũng biết.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Em xin lỗi...
Nghiêm Hạo Tường hơi cong môi, vốn định nói thôi, chuyện này bỏ qua đi, nhưng chưa kịp mở miệng thì phát hiện không khí hơi kỳ lạ, ánh mắt chàng trai nhỏ trước mặt có gì đó sai sai.
Anh nhìn theo ánh mắt cậu, thì phát hiện ánh mắt đó lại quay về phía mình. Mà nói chính xác hơn là vùng dưới của mình.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Em biết là nhìn chằm chằm thân dưới của đàn ông không hay lắm đâu đúng không?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Giật mình ngẩng đầu)
Hạ Tuấn Lâm đụng ngay ánh mắt mang ý cười khó lường của Nghiêm Hạo Tường. Anh thậm chí còn đổi tư thế đứng, làm nếp gấp ở phần trước quần bị kéo căng ra.
Cậu chỉ muốn đào một cái hố rồi nhảy xuống cho nhanh. Tốt nhất là hố sâu không thấy đáy, dập đầu chết trong đó cũng cam lòng.
Từ hôm qua đến giấc mơ ban nãy, toàn liên quan đến “công cụ kiếm cơm” của người ta. Vừa rồi nhất thời không cẩn thận, lại nhìn đắm đuối luôn rồi.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Em biết mà.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Chỉ tay) Chỉ là... hình như... quần lót của anh bị chó tha ra ngoài rồi...
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Hơn nữa còn là màu đen."
Khí thế ban đầu vốn thuộc về Nghiêm Hạo Tường trong một khắc đó sụp đổ toàn diện. Anh quay đầu nhìn con Samoyed sau lưng mình và thứ đang nằm trong miệng nó, mặt anh từ từ tối sầm lại.
Lần đầu tiên trong đời, không chỉ là mất mặt mà còn là mất cả quần.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Bách Vạn! Cút vào cho tao!
Nghiêm Hạo Tường không còn tâm trạng đôi co gì nữa, giật lấy dây dắt chó rồi kéo cửa phòng cái “rầm”, để lại Hạ Tuấn Lâm đứng ngơ ngác ở cửa, trơ trọi với một cái quần lót đen nằm chễm chệ giữa sàn nhà.
Hai giây sau, cửa lại được mở ra, Nghiêm Hạo Tường vươn tay ra chộp lấy món đồ kia rồi đóng cửa ngay lập tức, nhanh đến mức như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng Hạ Tuấn Lâm đã kịp nhìn rõ logo in trên cái quần. Đó là cùng một hãng với quần lót của nam chính trong mấy bộ truyện sắc mà cậu tự chế ra. Xác nhận rồi, hàng hiệu thiệt, chắc chắn là cậu không mua nổi.
Hạ Tuấn Lâm đóng cửa lại, ánh mắt vô tình rơi xuống tấm gương toàn thân trong phòng. Cậu sững người rồi đột ngột quỳ sụp xuống thảm.
Nhân quả báo ứng là có thật.
Cái áo ngủ cậu mặc hôm nay là loại cotton trắng đơn giản.
Giờ nhìn xuống phần trước áo, dáng người mà cậu cẩn thận che giấu suốt từ thời dậy thì giờ lồ lộ không thiếu một phân.
Nghĩ lại lúc nãy Nghiêm Hạo Tường không thèm nhìn cậu, thậm chí còn cố tình quay mặt đi, cậu còn gì không hiểu nữa?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Không phải mắt anh ấy có vấn đề, mà là mình mới là người đang giở trò với người ta!!!"
Một người đã sợ giao tiếp nằm co quắp trên thảm lấy điện thoại ra đặt suất ăn giảm cân. Nhìn đống món rau xanh như đồ ăn cho bò trên màn hình, cậu chán nản chọn đại một phần.
Sau đó cậu mở app truyện của mình ra xem phản hồi từ độc giả.
Tối qua cậu còn hí hửng viết tới ba giờ sáng, cứ tưởng sẽ được mưa lời khen, ai ngờ bên dưới toàn là...
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Cảnh H kiểu này á?]
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Ủa, tư thế đó là loài người làm được hả? Tác giả tưởng tượng hơi quá rồi đó.]
Tuyến phụ
Tuyến phụ
[Viết cảnh giường chiếu mà không có tý kích thích gì, tác giả có cần tự kiếm bồ để luyện tập trước không? Drop truyện, non như học sinh tiểu học.]
Hạ Tuấn Lâm cảm thấy trái tim mình vốn đã bị tổn thương, giờ chính thức vỡ thành bụi mịn.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Copy đoạn mình dốc tâm viết rồi gửi qua cho Hiên)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Thật sự không có tý nào kích thích thiệt hả?]
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
[Cái này là cảnh H á? Không nói chắc tưởng hai người lớn đang... đánh cờ.]
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
[Bỏ đi Lâm của tớ, cậu sinh ra không phải để viết cảnh nóng. Nhớ kỹ là cậu chỉ mới từng nắm tay người ta thôi.]
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
[À mà nè, cái anh đẹp trai đó học chuyên ngành gì? Làm nghề gì vậy? Tớ lên Kinh Đại điều tra phát.]
Cậu kể hết lại chuyện hôm qua và mấy suy đoán mơ hồ của mình cho Tống Á Hiên nghe.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Không phải Kinh Đại có học bổng sao, đâu đến mức phải thế...]
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Hơi tiếc nuối) "Đẹp trai vậy mà cảm giác như mang một bầu tâm sự u ám."
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
[Có gì lạ đâu? Bên nghệ thuật còn có trai bị bao nuôi kìa.]
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
[Tớ có một cách có thể biến cậu thành cây bút viết cảnh H tốc độ ánh sáng, chất lượng đỉnh cao nhất giới tiểu thuyết luôn.]
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Hừ!]
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
[Cậu đi hỏi anh đẹp trai kia đi, để ảnh kể lại kinh nghiệm, kỹ thuật, tâm đắc nghề nghiệp gì đó. Đẳng cấp top 1 chắc chắn biết khối bí kíp.]
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
[Chẳng lẽ bảo tớ đứng trước mặt người ta rồi nói "Chào anh, có thể chia sẻ cho em bí quyết làm 'trai bao doanh số top 1’ được không ạ?"]

Chap 3: Bám đuôi

Căn hộ của bọn họ là loại hai phòng ngủ một phòng khách, nên khu sinh hoạt và khu ăn uống đều dùng chung.
Lúc bên giao đồ ăn gọi điện, cậu thò đầu ra mở cửa, nhìn thấy phòng khách không có ai, cửa phòng của Nghiêm Hạo Tường cũng đóng chặt.
Sợ sệt như kẻ làm chuyện mờ ám, Hạ Tuấn Lâm lén lút nhận đồ ăn. Lưỡng lự một hồi, nghĩ đến việc không muốn ăn ngay trên bàn trong phòng mình, cậu vẫn quyết định ra bàn ăn đặt đồ xuống.
Vừa mở hộp ra ăn một miếng salad nhạt như cỏ khô, thì cánh cửa phòng bên cạnh cũng mở ra.
Hai người chạm mặt nhau, Hạ Tuấn Lâm lập tức cúi đầu, thuận tiện liếc nhìn bộ đồ ngủ mình đang mặc.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Tốt lắm, không có gì bất ổn."
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Nếu không có gì ngoài dự đoán, bữa ăn này chắc có thể kết thúc trong yên ổn."
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Anh định nấu ăn à?
Cậu thấy anh lấy đồ trong tủ lạnh ra đặt lên bàn ăn, động tác thành thạo đánh kem, trông như sắp làm đồ ngọt.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Định đứng dậy nhường chỗ)
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Không cần, em không chiếm chỗ.
Hạ Tuấn Lâm cúi gằm mặt, tiếp tục khó nhọc nhai đống salad khô khốc, nhưng động tác của người bên cạnh quả thực rất khó ngó lơ, nào là đánh nhuyễn hạt dẻ, nào là bóp kem lên khay nướng, mọi thao tác đều mượt mà trôi chảy.
Chẳng bao lâu, lò nướng đã tỏa ra mùi thơm nức mũi của bánh ngọt.
Cậu quay sang nhìn đĩa salad vô vị của mình, đành làm bộ không quan tâm mà dán mắt vào điện thoại. Tiếng máy móc trong bếp vừa dứt...
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Ực...
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
...
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Ngượng chín mặt)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Lập tức lùa mấy miếng rau, chỉ hận không thể vùi cả mặt vào hộp đồ ăn)
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Cười khẽ)
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Em biết hành vi này gọi là gì không?
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Hả?
Cậu còn chưa kịp ngẩng đầu, trước mặt đã xuất hiện một cái đĩa sứ đen, bên trên là một chiếc bánh kem tròn xinh xắn phủ đầy kem hạt dẻ thơm nức.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Vừa ăn trong bát, vừa dòm trong nồi.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Vô thức nuốt nước bọt, nhưng vẫn kiên quyết đẩy bánh ra)
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Cảm ơn anh, nhưng em đang giảm cân, không ăn đâu.
Sợ bụng mình lại phản chủ, cậu vội vàng thu dọn hộp đồ ăn trên bàn, mang vào phòng luôn.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Chắc chắn là hôm nay không xem hoàng lịch rồi, chắc chắn luôn.
Hạ Tuấn Lâm mở lịch trên điện thoại ra, quả nhiên thấy ghi rõ ràng: hôm nay kỵ xuất hành.
Thế nên suốt cả buổi tối hôm đó, cậu trung thành làm theo lời dạy của tổ tiên, tuyệt đối không bước chân ra khỏi phòng.
Đến tối mịt, khi trời đã hẳn sang đêm, Hạ Tuấn Lâm vừa định ngồi vào bàn làm việc thì phát hiện cà phê tích trữ với đồ sinh hoạt hằng ngày đều gần như cạn sạch.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cậu vẫn phải bước ra khỏi phòng.
May là vừa rồi cậu có nghe thấy tiếng cửa phòng khách đóng lại, chắc là Nghiêm Hạo Tường đã ra ngoài “làm việc”.
Hạ Tuấn Lâm chọn đại một chiếc quần jean, mặc thêm áo thun trắng ngắn tay, tóc thì chưa kịp gội nên đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.
Siêu thị gần khu chung cư, khu vực này lại thuộc kiểu gần trường đại học nên vẫn còn khá đông đúc.
Cậu ôm một túi đồ to tướng bước ra từ siêu thị, trong tai vẫn đeo tai nghe, nhạc vang lên đều đều, bước chân thì nhàn tản chầm chậm dạo bước trên vỉa hè.
Nam sinh
Nam sinh
Tường ca, nghe nói tối qua cậu thức đêm làm việc, hôm nay gọi cậu ra đây xả hơi đấy.
Trước cửa quán bar ven đường, mấy chàng trai tụ tập lười nhác tán dóc.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Tối qua mới thức trắng, hôm nay còn uống nữa, mấy người muốn tôi đột tử à?
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Không phải tại người đó tối qua khó đối phó quá đấy à, ngoài Tường ca ra thì ai giải quyết nổi, sao, đổi địa điểm đi đánh rank không?
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Hơi nhướng mày, định đồng ý thì ánh mắt quét sang bên kia đường)
Một chàng trai đang cúi đầu đi, phía sau lại có một cái bóng mờ ám lén lút bám theo, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng rút ngắn.
Chỉ thấy cái tay kia đã sắp đưa ra chạm vào cậu.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Cất cao giọng) Hạ Tuấn Lâm.
Nhưng chàng trai bên kia đường lại chẳng có phản ứng gì, không biết đang bận gì mà cứ cắm đầu đi.
Đám bạn bên cạnh nghe Tường ca gọi tên người lạ, còn tưởng mình nghe lầm, chưa kịp tiêu hóa xong thì người vừa ở trước mặt đã sải bước đi thẳng về phía đối diện.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Tường ca...
Nam sinh
Nam sinh
Cái gì vậy, Tường ca nở hoa rồi à? Có bồ hả? Thằng nhỏ này chưa gặp bao giờ nha.
Nam sinh
Nam sinh
Đừng giỡn, có đứa nào chịu nổi cái miệng của Tường ca chứ, chưa tới ba câu là bị chửi khóc rồi.
Hạ Tuấn Lâm đang đắm chìm trong thế giới riêng, bỗng cảm thấy có người khẽ đụng vào lưng mình, cậu khẽ rụt lại, vừa định quay đầu...
Một bóng đen đột ngột đổ xuống trước mặt, dọa cậu giật nảy người, tai nghe có dây bị kéo rớt, cậu vội nghiêng đầu, suýt nữa thì đập trúng vai người vừa đến.
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
Ai...
Cậu vừa ngẩng đầu thì va ngay vào đôi mắt đen láy của một chàng trai, trong đó phảng phất sự tức giận.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Kéo cậu ra sau lưng)
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Đầu óc có vấn đề à? Đường lớn không đi, rảnh đến mức theo đuôi người ta à?
Hạ Tuấn Lâm rụt rè ló đầu ra sau lưng anh nhìn, mới thấy rõ khuôn mặt hèn hèn tục tĩu của gã đàn ông, lúc này mới bừng tỉnh, cảm giác sợ hãi và buồn nôn lập tức dâng lên.
Gã đàn ông thấy Nghiêm Hạo Tường cao gần mét chín, lập tức tỏ ra sợ sệt, xoay người tính rút lui.
Gã đàn ông tục tĩu
Gã đàn ông tục tĩu
Tối rồi còn ăn mặc lẳng lơ thế..
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
(Cau mày nhìn lại quần áo mình đang mặc) "Rõ ràng là bình thường không thể bình thường hơn!"
Hạ Tuấn Lâm
Hạ Tuấn Lâm
"Mình mặc gì thì liên quan gì đến hắn chứ?!"
Cậu vừa định chửi lại thì người phía trước đã ra tay trước. Chân dài quét ngang một cái, rầm, gã đàn ông ngã sấp mặt xuống đất.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
(Chân đè mạnh lên cổ chân gã, dùng sức ấn xuống)
Gã đàn ông tục tĩu
Gã đàn ông tục tĩu
A!!
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Mẹ mày giữ cái mồm sạch sẽ vào, người ta mặc gì liên quan đéo gì tới mày?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play