Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lưỡi Dao Và Trái Tim [DuongHung] [DomicMasterD]

Tập 1

Mưa đêm đổ xuống thành phố như một bản nhạc buồn không lời. Những giọt nước vỡ tan trên nền kính của tòa nhà DTH cao vút, nơi ánh đèn vẫn còn sáng ở tầng cao nhất.
Trong căn phòng rộng, Trần Đăng Dương – chủ tịch trẻ tuổi của DTH – vẫn chưa rời bàn làm việc.
Anh không phải kiểu người làm việc đến kiệt sức vì đam mê. Anh làm vì… không tin vào ai cả.
Một tập hồ sơ mở ra. Một cái tên được khoanh tròn bằng bút đỏ:
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lê Quang Hùng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sát thủ… được tạo ra từ công nghệ?
Dương khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh như kim loại
Ngay lúc đó
TÁCH
Đèn trong phòng vụt tắt
23:17 PM — Tin nhắn lạ
unknow
unknow
Anh đang tìm tôi sao chủ tịch Dương
Dương khựng đứng lại một giây
Anh chậm rãi ngồi xuống ghế, tay gõ nhẹ lên bàn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Người như cậu không nên chủ động xuất hiện
unknow
unknow
Nhưng tôi thích phá luật
Một làn gió lạnh lướt qua. Rèm cửa khẽ rung
Dương ngẩng đầu
Trên bệ cửa sổ
Một bóng người đúng đó
Áo đen, tóc ướt mưa, đôi mắt sáng lên như ánh đèn điện tử giữa đêm tối.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu là Lê Quang Hùng?
Dương nói, giọng không một chút dao động
Người kia bước xuống
Chậm rãi
Nhẹ đến mức gần như không có tiếng động
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Anh tìm tôi
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Thì tôi đến
Hùng nói như thể đó là điều hiển nhiên nhất
Dương tựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc bén quan sát từng chi tiết
Không nhịp thở gấp
Không run vì lạnh
Không biểu cảm thừa
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu… đúng là sản phẩm
Một thoáng— Đôi mắt Hùng khựng lại
Nhưng rất nhanh, mọi thứ trở về bình lặng
23:21 PM
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đột nhập vào đây, mục đích?
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Xác nhận mục tiêu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Và?
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
…Chưa muốn giết
Dương bật cười khẽ
Một tiếng cười ngắn, nhưng đủ khiến không gian trở nên căng thẳng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thú vị đấy
Hành động Chỉ trong một khoảnh khắc
VỤT!
Hùng đã xuất hiện ngay trước bàn làm việc.
Một lưỡi dao lạnh áp sát cổ Dương
Khoảng cách giữa sự sống và cái chết— chỉ còn 1 cm.
Nhưng
Dương không né cũng không phản kháng
Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt Hùng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu không giết tôi
Giọng nói chắc chắn đến đáng sợ
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Vì sao?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vì cậu đang do dự
Một khoảng lặng chỉ còn tiếng mưa đá đập vào cửa kính
Hùng chưa từng do dự
Từ khi được tạo ra - mọi mệnh lệnh đều là tuyệt đối
Nhưng người trc mặt
Không sợ
Không né tránh
Không giống bất kì "mục tiêu" nào trc đây
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Anh khác//khẽ nói//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//nhướng mày// cậu cũng vậy
23:25 PM
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Tôi sẽ quay lại
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi sẽ chờ
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Đừng chết trc khi tôi quyết định
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Câu đó đáng lẽ tôi nên nói với cậu
Một cái chớp mắt— Hùng biến mất. Chỉ còn cửa sổ mở hé, gió lùa vào lạnh buốt
Dương đứng dậy, buớc tới nhìn thành phố đang chìm xuống mưa
Anh chạm nhẹ vào cổ - nơi lưỡi dao vừa kề sát
Một vết đỏ mỏng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//khẽ cười//Lê Quang Hùng
Giọng nói trầm xuống, mang theo điều gì đó rất khó gọi tên
Không phải sợ hãi. Không phải tức giận.
Mà là
hứng thú
___________
END

tập 2

_____________
Đêm hôm đó, sau khi Lê Quang Hùng biến mất, thành phố vẫn mưa
Nhưng trong lòng Trần Đăng Dương lại có một thứ khác vừa bắt đầu
không phải sợ
không phải lo
Mà là một vết xước tò mò không thế xóa
Sáng hôm sau
tại tập đoàn DTH
Ánh nắng xuyên qua lớp kính, cắt không gian thành từng mảng sáng tối
Dương đứng trước màn hình lớn
Hàng loạt dữ liệu chạy qua—khuôn mặt, hồ sơ, mã số
"Lê Quang Hùng – Không tồn tại"
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Xóa sạch dấu vết đến mức này…//lẩm bẩm//
Ngón tay anh dừng lại trên bàn phím
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu là người máy hay là thứ gì?
09:42 AM — Tin nhắn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
cậu không giỏi trốn như cậu nghĩ
Không có phản hồi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi đã tìm ra nơi tạo ra cậu
Ba phút im lặng
Năm phút
Muời phút
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Đừng đến
Một câu ngắn. Nhưng là lần đầu tiên—có cảm xúc
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//khẽ nhếch môi //Muộn rồi.
Chiều xuống, trời lại đổ mưa
Một nhà máy cũ nằm ở rìa thành phố. Tường rêu, cửa sắt han gỉ
Dương bước vào Không mang theo vệ sĩ
Không mang theo súng
Chỉ có một chiếc điện thoại và ánh mắt lạnh lẽo như đang bước vào một ván cờ
CẠCH
Cửa khép lại sau lưng Bên trong tối đến nghẹt thở
18:21 PM — Tin nhắn
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Tôi đã cảnh báo
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu sẽ giết tôi?
Không trả lời
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Không
Giọng nói vang lên từ phía sau
Dương chưa kịp quay lại
BỊCH!
Anh bị ép mạnh vào tường
Cánh tay Hùng khóa chặt cổ tay anh, giữ sát lên cao
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy nhịp tim
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Anh không nên đến đây// giọng trầm thấp hơn mọi lần//
Dương hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn bình tĩnh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu đang lo cho tôi?
Chỉ một giây thôi lực tay của Hùng khựng lại
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Đây là nơi tạo ra tôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
biết
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Họ không còn ở đây. Nhưng hệ thống vẫn hoạt động
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy thì càng thú vị
Đột nhiên
ẦM!!!!!!
Một tiếng nổ vang lên
Ánh đèn đỏ bật sáng
CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN XÂM NHẬP
Từ trong bóng tối, những cánh cửa kim loại mở ra
Những bước chân đồng loạt
Không phải người
Mà là những “thứ giống Hùng"
Dương nhìn khung cảnh đó, lần đầu tiên ánh mắt anh dao động
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bản sao?
Hùng siết chặt tay hơn, kéo Dương về phía sau mình
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Không hoàn chỉnh
Giọng nói lạnh trở lại nhưng lần này, không phải để đe dọa
mà để bảo vệ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu vừa chọn phe?
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Tôi không biết
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy để tôi nói cho cậu biết
Một khoảng lặng giữa tiếng máy móc vang dội
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
cậu đang ở phía tôi
Một “bản sao” lao tới
VỤT
Hùng xoay người, đá văng nó ra xa
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai
Dương bị kéo theo, nhưng ánh mắt anh vẫn dõi theo Hùng không phải với sự sợ hãi mà là một thứ gì đó sâu hơn
Khoảnh khắc chậm lại
Giữa ánh đèn đỏ chớp tắt Hùng quay lại
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Anh sẽ chết nếu ở đây
Dương nhìn thẳng vào cậu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Còn cậu?
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Tôi không quan trọng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Từ giờ, cậu quan trọng
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Đừng nói những thứ tôi không được lập trình để hiểu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy thì học đi
Hùng nắm lấy tay Dương Không phải để khống chế Mà là để kéo anh chạy
Giữa hành lang tối, giữa những tiếng đuổi theo dồn dập,hai người lao về phía ánh sáng duy nhất phía trước
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Nhưng lần này không còn lạnh như trước nữa
__________
END

Tập 3

___________
Đêm đó, họ chạy thoát
Không ai nói gì suốt quãng đường
Chỉ có tiếng thở—một nhanh, một gần như không tồn tại
Mưa làm ướt áo, dính sát vào người
Nhưng tay Hùng… vẫn nắm chặt tay Dương
Không buông
Trụ sở DTH — 02:14 AM
Cánh cửa thang máy mở ra.
Tầng cao nhất vẫn sáng đèn
Dương bước ra trước
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//giọng trầm thấp//Không ai được phép lên đây ngoài tôi
Hùng đứng phía sau, ánh mắt quét qua mọi góc phòng như một cỗ máy đang phân tích
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Anh đưa tôi về đây là sai lầm
Dương tháo áo vest, ném lên ghế
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu nói câu đó từ hôm qua rồi
Anh quay lại, ánh mắt chạm thẳng vào Hùng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng cậu vẫn đi theo tôi
02:16 AM
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Tôi không có lựa chọn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
không
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu có. Và cậu đã chọn
Một khoảng lặng kéo dài
Dương bước lại gần Khoảng cách chỉ còn một cánh tay
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ở đây
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Từ giờ cậu ở đây
Hùng khẽ nhíu mày
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Tôi là mục tiêu truy đuổi. Anh giữ tôi lại… sẽ bị liên lụy
Dương cười nhạt
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi là Trần Đăng Dương
Anh cúi nhẹ đầu, giọng thấp xuống
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Còn chưa ai đủ sức để liên lụy tôi
Dương bấm một nút ẩn dưới bàn
TÁCH
Một bức tường mở ra
Bên trong là một căn phòng kín, đầy thiết bị tối tân
Màn hình, dây dẫn, máy quét sinh học
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phòng an toàn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không tín hiệu, không camera ngoài hệ thống của tôi
Hùng bước vào
Ánh đèn trắng chiếu lên gương mặt anh
Lạnh, nhưng không còn vô cảm như trước
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cởi áo ra
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
…?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi cần kiểm tra hệ thống của cậu
Một giây im lặng
Rồi Hùng làm theo
Dưới ánh sáng
Làn da không hoàn toàn giống người thường
Những đường mạch ánh sáng mờ chạy dưới lớp da, như mạch điện
Dương chạm nhẹ vào đó
Hùng giật mình
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phản ứng?
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
…Không phải đâu//giọng thấp//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy là gì?
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Tôi không có dữ liệu
Dương rút tay lại, nhưng ánh mắt anh thay đổi
Không còn chỉ là tò mò
Mà là… một thứ quan tâm khó gọi tên
BÍP! BÍP! BÍP!
Màn hình chính trong phòng điều khiển sáng lên
Dương quay lại
Trên màn hình
Một biểu tượng là xuất hiện
TÍN HIỆU XÂM NHẬP CẤP ĐỘ ĐỎ
unknow
unknow
Trả lại tài sản cho chúng tôi chủ tịch Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Các người là ai?
unknow
unknow
Đơn vị đã tạo ra Lê Quang Hùng
Một dòng chữ hiện ra tiếp theo
PROJECT:H-01
Không khí trong phòng như đông lại
Hùng đứng phía sau, ánh mắt tối xuống
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Họ đến rồi
unknow
unknow
Cậu ta không phải con người
unknow
unknow
Chỉ là sản phẩm lỗi
unknow
unknow
Chúng tôi sẽ thu hồi
ẦM!!!!
Một tiếng nổ vang lên từ tầng dưới
Tòa nhà DTH rung nhẹ
Đèn nhấp nháy
Dương lập tức kéo Hùng lại
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ở đây
Anh đẩy Hùng vào phòng an toàn
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Không//giữ tay anh lại//
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Chúng nhắm vào tôi
Hùng nhìn thẳng vào mắt anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng cậu đang ở chỗ của tôi
tin nhắn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Các người nghĩ có thể bước vào DTH dễ dàng vậy sao?
unknow
unknow
Chúng tôi không bước vào
Một dòng cuối hiện lên
unknow
unknow
Chúng tôi đã ở bên trong
CLICK
Một tiếng động rất khẽ ngay sau lưng
Dương quay phắt lại
Cửa phòng mở
Một bóng người đứng đó
Áo trắng
Khuôn mặt không cảm xúc
Nhưng đôi mắt rất giống Hùng
unknow
unknow
Đơn vị thu hồi
unknow
unknow
Giao nộp H-01
Hùng bước lên phía trước
Lần này, cậu là người chắn trước Dương
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Anh nên rời đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu nghĩ tôi sẽ bỏ cậu lại
Lê Quang Hùng (01)
Lê Quang Hùng (01)
Đó là lựa chọn hợp lý
Một khoảng lặng ngắn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi không chọn hợp lý
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi chọn cậu
Đèn tắt phụt
Chỉ còn ánh sáng đỏ nhấp nháy
Ba con người đứng giữa không gian chật hẹp
Một chủ tịch
Một sản phẩm lỗi
và một kẻ đến thu hồi
Trước khi mọi thứ bùng nổ
Hùng khẽ siết tay
Lần này…
Không phải vì nhiệm vụ
_________
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play