CR - NỢ MÁU!
Vết máu trên sân gạch tàu
Ánh nắng chiều ráng đỏ như máu tạt thẳng vào sảnh chính nhà Hội đồng Hoàng
Tiếng roi mây rít xé không khí, theo sau là tiếng va chạm chát chúa lên da thịt. Quang Anh bị trói chặt hai tay, treo ngược lên xà nhà, tấm áo bà ba rách nát thấm đẫm vệt máu tươi
Cậu cắn chặt môi đến bật máu, ánh mắt căm phẫn nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang ngồi thong thả nhấp trà trên ghế trường kỷ chạm rồng
Ông Hội đồng Hoàng đặt tách trà xuống khay sứ kêu cộp một tiếng lạnh lẽo
Hoàng Quốc Tiến
Đúng là dòng giống nhà thằng tá điền Nguyễn Văn Tâm, mười lăm roi rồi mà một tiếng rên cũng không có?!
Nguyễn Quang Anh
Hộc...! // thở dốc //
Nguyễn Quang Anh
Ông... ông cứ đánh tiếp đi // khàn giọng //
Nguyễn Quang Anh
Đánh cho đến khi nào cái ác của ông... lấp đầy được cái hố sâu trong thâm tâm ông ấy! // mỉa mai //
Hoàng Quốc Tiến
Ha ha! // cười khẩy //
Hoàng Quốc Tiến
Hỗn xược! Mày nghĩ mày là ai? // tiến lại, dùng cán roi nâng cằm em lên //
Hoàng Quốc Tiến
Một mạng cỏ rác như mày, tao muốn sống là sống, muốn chết là chết!
Hoàng Quốc Tiến
Nhưng yên tâm, tao không để mày chết sớm vậy đâu
Hoàng Quốc Tiến
Cậu Hai Duy của mày... đang cần một vị thuốc đặc biệt
Cánh cửa gỗ lim nặng nề rít lên một tiếng khô khốc. Một bóng người cao lớn, mặc sơ mi trắng tây học, thắt gile đen bước vào
Gương mặt Đức Duy lạnh lùng như tạc, đôi mắt sắc lẹm không một chút gợn sóng khi nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu trước mắt
Hoàng Đức Duy
Thưa cha, con mới về
Hoàng Quốc Tiến
// thu roi lại, ánh mắt chuyển sang vẻ dò xét //
Hoàng Quốc Tiến
Duy đó hả? Sao? Chuyện gom đất ở bến phà đến đâu rồi?
Đức Duy tiến lại gần chỗ Quang Anh, đôi giày da bóng loáng dẫm lên vũng máu dưới sàn không chút ngần ngại
Hoàng Đức Duy
Xong cả rồi. Kẻ nào không ký, con đã cho người thu xếp êm xuôi
Hoàng Đức Duy
Nhưng.. - cha đang làm gì với món đồ của con vậy?
Hoàng Quốc Tiến
Thằng ranh này dám lẻn vào phòng thờ lấy cắp sổ sách, tao đang dạy dỗ nó thay con
Đức Duy bất ngờ nắm lấy tóc Quang Anh, giật mạnh ra sau khiến cậu đau đớn kêu lên một tiếng nhỏ
Hoàng Đức Duy
Dạy dỗ? Cha quên lời thầy phong thủy nói rồi sao?
Hoàng Đức Duy
Nó là vật tế để giải hạn cho con
Hoàng Đức Duy
Nếu nó chết trước khi con dùng xong, cái vận rủi của nhà này... ai gánh?
Nguyễn Quang Anh
// nhìn thẳng vào mắt Duy, nghiến răng //
Nguyễn Quang Anh
Đồ khốn... các người đều là lũ quỷ đội lốt người!
Ánh mắt anh hiện lên tia sáng kỳ lạ, anh rút chiếc khăn tay trắng muốt ra, chậm rãi lau vết máu trên gò má Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Em nói đúng đấy, vậy nên đừng hy vọng quỷ dữ sẽ rủ lòng thương
Duy quay sang nhìn Đăng Dương - tay sai thân tín đang đứng bất động ở góc cửa
Hoàng Đức Duy
Dương. Hạ nó xuống, đưa vào phòng phía Tây, xích chân lại
Hoàng Đức Duy
Đừng để nó chết, cũng đừng để nó lành lặn quá
Hoàng Đức Duy
Tôi thích nhìn nó trong tình trạng tàn tạ thế này hơn
Trần Đăng Dương
Dạ, thưa Cậu Hai // cúi đầu //
Đăng Dương tiến lại, rút dao găm cắt đứt sợi dây thừng. Quang Anh rơi rụng xuống sàn như một con búp bê vải rách
Đúng lúc đó, Pháp Kiều từ hành lang chạy vào, tay xách theo hộp cứu thương gỗ, gương mặt không giấu nổi sự hớt hải
Pháp Kiều
Cậu Hai! Ông Hội đồng! Xin dừng tay!
Pháp Kiều
Thuốc của Cậu Hai đến giờ phải sắc rồi, nếu cứ đánh đập người làm thế này, ám khí sẽ vận vào thuốc, không tốt cho sức khỏe của cậu đâu!
Hoàng Đức Duy
// liếc nhìn Kiều bằng ánh mắt thâm trầm //
Hoàng Đức Duy
Xem ra Kiều lo lắng cho vị thuốc này quá nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Hay là lo cho cái mạng nhỏ của em trai cùng cha khác mẹ với mình?
Pháp Kiều khựng lại, sắc mặt tái nhợt, hộp gỗ trên tay run lên bần bật
Pháp Kiều
Cậu... Cậu nói gì tôi không hiểu...
Hoàng Quốc Tiến
Ha...Ha Ha! // cười lớn //
Hoàng Quốc Tiến
Thú vị! Nhà họ Hoàng này đúng là nơi tụ họp của những bí mật
Hoàng Quốc Tiến
Thôi được rồi, Duy, con tự quản lý lấy nó. Tao đi nghỉ
Ông Hội đồng quay lưng đi, tiếng gậy chống nện xuống sàn cộp... cộp... đều đặn đầy ám ảnh
Khi ông vừa khuất bóng, Đức Duy cúi xuống, ghé sát tai Quang Anh, giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe
Hoàng Đức Duy
Muốn báo thù sao?
Hoàng Đức Duy
Vậy thì phải sống cho dai vào
Hoàng Đức Duy
Đêm nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là cái giá của sự phản kháng
Quang Anh cố gắng nhổ một ngụm máu vào vạt áo của Duy
Nguyễn Quang Anh
Cứ việc... tôi sẽ chờ xem... ngày nhà họ Hoàng này... bị thiêu trụi!
Đức Duy không hề giận dữ, anh ta nắm chặt lấy cổ tay đang rướm máu của Quang Anh, bóp mạnh
Hoàng Đức Duy
Tôi cũng đang chờ ngày đó đây. Dương! Mang đi!
Đăng Dương lầm lũi xốc Quang Anh dậy, kéo lê cậu đi trên sàn gạch tàu đỏ thẫm. Kiều định chạy theo nhưng bị ánh mắt của Duy chặn lại
Ở phía cầu thang tầng hai, Nguyễn Xuân Bách đứng tựa người vào lan can, tay cầm điếu thuốc lá, khói tỏa mờ ảo che khuất gương mặt đắc chí
Cạnh Bách là Nguyễn Thành Công, người hầu luôn cúi đầu lầm lũi nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như dao
Nguyễn Xuân Bách
Anh Hai, chơi đùa với lửa có ngày cháy túi đó nghe
Hoàng Đức Duy
// ngước lên, chỉnh lại cổ áo sơ mi //
Hoàng Đức Duy
Cháy hay không, còn tùy vào việc ai là người giữ diêm
Hoàng Đức Duy
Lo mà quản lý cái thằng hầu của chú cho tốt đi, đừng để nó bén mảng đến phòng tôi
Nguyễn Thành Công
Dạ thưa Cậu Hai, con hiểu phận sự của mình // cúi người //
Duy bước đi, để lại một khoảng không gian ngột ngạt mùi máu và mùi trầm hương cũ kỹ. Quang Anh bị ném vào căn phòng tối tăm ở phía Tây, tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh rồi tiếng khóa cửa lạnh lùng sập xuống. Trong bóng tối, Quang Anh co quắp người lại, đôi mắt rực lên ý chí căm hờn
Nguyễn Quang Anh
"Đức Duy... rồi anh sẽ phải quỳ dưới chân tôi... sớm thôi!"
Xiềng xích
Căn phòng phía Tây nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi máu tanh chưa kịp tản. Ánh trăng hiu hắt lọt qua khe cửa sổ cao tít, chỉ đủ làm hiện lên bóng hình co quắp của Quang Anh trên sàn đá lạnh lẽo. Tiếng xích sắt khua lên lanh lảnh mỗi khi cậu khẽ cựa mình
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Đức Duy bước vào, tay cầm một cây nến và một khay thức ăn bốc khói nghi ngút. Anh dùng chân đá văng mảnh bát vỡ từ chiều, đặt khay xuống cạnh đầu Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Dậy đi. Đừng giả chết trước mặt tôi
Hoàng Đức Duy
Em chưa đủ trình độ để qua mắt kẻ đã sống trong cái hang quỷ này hai mươi năm đâu
Nguyễn Quang Anh
// thều thào, mắt vẫn nhắm nghiền //
Nguyễn Quang Anh
Cút... mang cái thứ bẩn thỉu của nhà anh đi...
Hoàng Đức Duy
// túm lấy góc áo cậu giật mạnh //
Hoàng Đức Duy
Bẩn thỉu? Cơm trắng cá kho tộ, cả vùng này tá điền nằm mơ cũng không thấy
Nguyễn Quang Anh
Hahha...khực! khụ khụ...! // cười sặc sụa, máu từ khóe môi lại rỉ ra //
Nguyễn Quang Anh
Cơm trộn máu... anh tưởng tôi... thèm khát mạng sống đến thế à?
Hoàng Đức Duy
// buông tóc cậu ra, thong thả rút con dao găm nhỏ ra gọt một miếng trái cây //
Hoàng Đức Duy
Em không thèm khát mạng sống, nhưng em thèm khát sự báo thù, đúng không?
Hoàng Đức Duy
Muốn giết cha tôi, muốn thiêu trụi cái phủ này mà cái bụng rỗng tuếch thì làm được gì?
Hoàng Đức Duy
Chết vì đói là cái chết hèn hạ nhất đấy, Quang Anh ạ
Tiếng bước chân dồn dập từ phía hành lang. Trần Đăng Dương bước vào, cúi đầu báo cáo
Trần Đăng Dương
Cậu Hai, Cậu Ba Bách đang gây chuyện ngoài sân phía sau
Trần Đăng Dương
Cậu ấy đòi mang thằng Công đi 'thử súng' mới mua từ thành phố về
Hoàng Đức Duy
Thử súng? Thử lên người thằng Công sao?
Trần Đăng Dương
Dạ, Cậu Ba nói người hầu nhà này nhiều vô kể, chết một đứa cũng chẳng ai dám ho he
Trần Đăng Dương
Thằng Công đang bị trói vào gốc cây đa rồi
Hoàng Đức Duy
Thằng điên đó lúc nào cũng muốn chứng tỏ quyền lực bằng cách rẻ tiền nhất
Hoàng Đức Duy
Dương, ra bảo nó nếu dám nổ súng làm ồn đến giấc ngủ của cha, tôi sẽ bẻ gãy tay nó
Hoàng Đức Duy
Còn thằng Công... đưa nó về phòng tôi, tôi có việc cần dùng
Trần Đăng Dương
Nhưng... Cậu Ba sẽ không nghe đâu ạ
Hoàng Đức Duy
// ném con dao găm cắm phập xuống sàn gỗ ngay sát ngón tay Quang Anh //
Hoàng Đức Duy
Nói với nó, đây là lệnh của gia chủ tương lai cái nhà này, nó muốn ăn chơi thì phải biết điều
Đăng Dương cúi đầu rồi nhanh chóng rút lui. Quang Anh nhìn con dao đang rung bần bật sát tay mình, ánh mắt run rẩy
Nguyễn Quang Anh
Anh... anh cứu thằng Công, hay anh chỉ muốn tranh giành đồ chơi với em trai mình?
Hoàng Đức Duy
// cầm chén cháo lên, múc một muỗng đưa đến miệng Quang Anh //
Hoàng Đức Duy
Ăn đi. Tôi không có kiên nhẫn để trả lời những câu hỏi thừa thãi
Hoàng Đức Duy
Thằng Công còn giá trị, nên nó chưa được phép chết
Nguyễn Quang Anh
// quay mặt đi chỗ khác //
Nguyễn Quang Anh
Tôi không ăn
Nguyễn Quang Anh
Trừ khi... anh cho tôi gặp Kiều
Anh cười lạnh, đặt chén cháo xuống mạnh đến mức nước đổ ra ngoài
Hoàng Đức Duy
Kiều? Em gọi thân thiết nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Em nghĩ cậu ta là người cứu rỗi em sao?
Hoàng Đức Duy
Để tôi nói cho em nghe một bí mật
Hoàng Đức Duy
Chính Pháp Kiều là người đã kê đơn thuốc giải hạn cho tôi, và người được chọn để làm vật tế chính là em!
Hoàng Đức Duy
Người anh trai yêu quý của em đã bán đứng em để giữ cái ghế thầy thuốc trong nhà này đấy
Nguyễn Quang Anh
// sững sờ, trừng mắt nhìn Duy //
Nguyễn Quang Anh
Anh nói dối! Kiều không bao giờ làm thế!
Hoàng Đức Duy
Trong cái phủ hội đồng này, không có tình anh em, không có lòng trắc ẩn // tiến sát //
Hoàng Đức Duy
Chỉ có kẻ săn mồi và con mồi
Hoàng Đức Duy
Pháp Kiều chọn làm kẻ săn mồi để tồn tại
Hoàng Đức Duy
Còn em... em chọn làm gì? // ghé vào tai em //
Cánh cửa lại mở ra lần nữa, Kiều bước vào với vẻ mặt nhợt nhạt, trên tay cầm một lọ thuốc mỡ
Pháp Kiều
Cậu Hai... tôi đến bôi thuốc cho nó
Hoàng Đức Duy
// đứng dậy, phủi bụi trên quần áo //
Hoàng Đức Duy
Đúng lúc lắm. Em trai cậu đang đợi lời giải thích về cái gọi là 'tình thâm' đấy
Hoàng Đức Duy
Liệu mà nói cho khéo, đừng để nó tuyệt vọng quá mà chết sớm, tôi chưa chơi đủ
Duy bước ra ngoài, không quên liếc nhìn Pháp Kiều bằng ánh mắt cảnh cáo. Khi cửa khép lại, Kiều lao đến bên Quang Anh, tay run rẩy chạm vào vết thương của cậu
Pháp Kiều
Kiều xin lỗi... Quang Anh... Kiều xin lỗi...
Nguyễn Quang Anh
// gạt tay ra, giọng run rẩy //
Nguyễn Quang Anh
Những gì hắn nói... là thật sao?
Nguyễn Quang Anh
Kiều đưa em vào đây... để làm vật tế mạng cho hắn?
Pháp Kiều
// cúi gầm mặt, nước mắt rơi lã chã //
Pháp Kiều
Hức..không còn cách nào khác!
Pháp Kiều
Ông Hội đồng dọa sẽ giết cả nhà mình ở dưới quê nếu Kiều không tìm được người có cùng ngày tháng năm sinh với Cậu Hai...
Pháp Kiều
Kiều đã nghĩ nếu em vào đây, Kiều có thể canh chừng, có thể tìm cách cứu em...
Nguyễn Quang Anh
Ha~ // cười cay đắng //
Nguyễn Quang Anh
Bằng cách nhìn em bị treo lên đánh?
Nguyễn Quang Anh
Bằng cách nhìn em bị xích như một con chó?
Nguyễn Quang Anh
Cao thượng quá, chị Kiều ạ!
Pháp Kiều
Nghe Kiều nói, Quang Anh!
Pháp Kiều
Cậu Hai Duy không giống như những gì em thấy đâu
Pháp Kiều
Hắn đang âm thầm tập hợp lực lượng... Hắn là cơ hội duy nhất để chúng ta thoát khỏi lão già tàn ác kia
Pháp Kiều
Em phải nhẫn nhịn, phải lấy được lòng tin của hắn!
Nguyễn Quang Anh
Lòng tin? Hắn là một con quỷ! Hắn vừa mới nói hắn dùng máu của em để luyện thuốc!
Bên ngoài cửa, tiếng hét của Xuân Bách và tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên, cắt ngang cuộc đối thoại
Nguyễn Xuân Bách
Thả tao ra! Thằng Công là người của tao!
Nguyễn Xuân Bách
Thằng Hai, mày cậy mình là con cả mà dám cướp đồ của tao à?
Nguyễn Thành Công
Cậu Ba, xin cậu bình tĩnh
Nguyễn Thành Công
Cậu Hai chỉ muốn dạy bảo con thôi
Nguyễn Xuân Bách
Mày im miệng!
Nguyễn Xuân Bách
Loại chó phản chủ, tao sẽ lột da mày!
Tiếng bạt tai chát chúa vang lên, sau đó là tiếng kéo lê xềnh xệch trên sân gạch. Quang Anh nhìn về phía cửa, ánh mắt tràn ngập sự ghê tởm
Nguyễn Quang Anh
Thấy chưa?
Nguyễn Quang Anh
Cái nhà này là một cái hố không đáy
Nguyễn Quang Anh
Anh kêu em lấy lòng tin của một kẻ sống trong cái hố này sao?
Pháp Kiều
Vì đó là cách duy nhất để sống sót đến ngày thấy mặt trời
Pháp Kiều
Ăn đi, làm ơn. Đừng để mình kiệt sức
Quang Anh nhìn chén cháo vương vãi trên sàn, rồi nhìn vào đôi mắt đầy tội lỗi của Kiều
Cậu vươn tay ra, run rẩy bốc một nắm cháo bẩn đưa lên miệng, nước mắt hòa lẫn vào vị cháo mặn chát
Nguyễn Quang Anh
Được... em sẽ sống
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ sống để xem... ai mới là kẻ cuối cùng quỳ xuống trong cái phủ này
Huyết ngải
Mùi nhang trầm từ gian thờ chính lan tỏa, quyện cùng mùi tanh nồng của thuốc bắc xông lên từ căn buồng ẩm mốc. Pháp Kiều run rẩy đổ thứ nước đen đặc vào bát sứ, đôi mắt thâm quầng nhìn trân trân vào bóng tối phía sau lưng Duy
Pháp Kiều
// bưng bát thuốc lại gần Duy, giọng run bần bật//
Pháp Kiều
Cậu Hai... thuốc đã sắc xong
Pháp Kiều
Nhưng... sao hôm nay máu trong bát cứ sủi bọt đen lố nhố thế này?
Pháp Kiều
Tôi... tôi sợ có điềm
Hoàng Đức Duy
// thong thả dùng móng tay gạt nhẹ lớp bọt đen trên mặt bát //
Hoàng Đức Duy
Điềm gì? Điềm cái nhà họ Hoàng sắp tận số, hay điềm cái mạng nhỏ của em trai cậu sắp tan thành mây khói?
Hoàng Đức Duy
Pháp Kiều, cậu làm thầy thuốc mà lại sợ mấy cái bọt khí vô tri này sao?
Pháp Kiều
// quỳ sụp xuống sàn //
Pháp Kiều
Cậu Hai! Tôi lạy Cậu!
Pháp Kiều
Đừng dùng máu của Quang Anh nữa
Pháp Kiều
Đêm qua tôi nằm mơ thấy bà Cả... bà ấy hiện về, toàn thân đẫm nước, đứng đầu giường tôi cười... tôi sợ lắm cậu ơi!
Hoàng Đức Duy
// cười gằn, đặt bát thuốc xuống chiếc đôn gỗ //
Hoàng Đức Duy
Bà Cả chết đuối dưới hồ sen mười năm rồi
Hoàng Đức Duy
Người chết thì nằm yên dưới bùn, chỉ có kẻ sống mới đáng sợ
Hoàng Đức Duy
Mà này, cậu thấy bà ấy cười à?
Hoàng Đức Duy
Thế bà ấy có nói gì về cái hầm bí mật dưới từ đường không?
Quang Anh từ góc tối lê xiềng xích bước ra, gương mặt trắng bệch như xác chết, đôi mắt rực lên tia nhìn u uất
Nguyễn Quang Anh
Hầm bí mật? Hay là nơi chứa những cái xác không đầu mà cha anh đã vùi xuống để trấn yểm long mạch?
Hoàng Đức Duy
Em tỉnh táo hơn tôi tưởng đấy // đưa tay miết lên cổ em //
Hoàng Đức Duy
Ngửi thấy mùi tử khí rồi sao?
Nguyễn Quang Anh
// nghiến răng //
Nguyễn Quang Anh
Tôi ngửi thấy mùi thối nát từ tận xương tủy của các người!
Nguyễn Quang Anh
Cậu Hai Duy, anh tưởng dùng máu tôi là giải được hạn sao?
Nguyễn Quang Anh
Nó là cái vảy ngược, có thể đâm anh bất cứ lúc nào đấy
Bỗng dưng, một tiếng "khà" lạnh lẽo vang lên từ phía cửa sổ, kèm theo tiếng cào "sột soạt" trên gỗ
Pháp Kiều
Áa! // giật mình ôm chầm lấy chân Duy //
Pháp Kiều
C-cậu Hai... hình như c-có ai đang ở ngoài...
Đức Duy thản nhiên rút khẩu súng lục bên hông ra, hướng thẳng về phía cửa sổ nhưng không bóp cò
Hoàng Đức Duy
Dương. Ra ngoài xem là mèo hay là người của ông Hội đồng phái tới rình rập
Hoàng Đức Duy
Nếu là người, cứ chặt đứt một ngón tay đem vào đây cho tôi
Trần Đăng Dương từ bóng tối xuất hiện như một bóng ma, cúi đầu rồi biến mất vào màn đêm cực nhanh
Quang Anh cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong không gian chật hẹp
Nguyễn Quang Anh
Anh sợ sao?
Nguyễn Quang Anh
Cậu Hai cao cao tại thượng mà cũng sợ những thứ này à?
Nguyễn Quang Anh
Để tôi nói cho anh nghe... dưới gầm giường anh nằm, có một mái tóc đang dài ra từng ngày đấy...~
Hoàng Đức Duy
// bóp chặt cằm Quang Anh, kéo sát mặt mình //
Hoàng Đức Duy
Nếu có quỷ, tôi sẽ bắt quỷ quỳ dưới chân
Hoàng Đức Duy
Còn em... uống hết bát thuốc này cho tôi
Hoàng Đức Duy
Đừng để tôi phải dùng cách khác để đổ vào họng em
Pháp Kiều
Cậu Hai, thuốc đó...- có cả tóc người... t-tôi thấy ông Hội đồng bỏ vào... // lắp bắp //
Hoàng Đức Duy
// ánh mắt tối sầm lại //
Hoàng Đức Duy
Tóc người? Lão già đó bắt đầu chơi ngải rồi sao?
Bên ngoài, tiếng Xuân Bách gào thét thất thanh vang lên từ phía từ đường, theo sau là tiếng Thành Công hớt hải gọi tên
Nguyễn Thành Công
Cậu Ba! Đừng vào đó! Chỗ đó có bùa yểm! Cậu Ba ơi!
Nguyễn Quang Anh
Kịch hay bắt đầu rồi...~
Nguyễn Quang Anh
Máu chảy thành sông, mạng đền bằng mạng
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy, anh chạy không thoát đâu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play