[LyHanSara] Đến Cuối Cùng Vẫn Là Người Dưng
#1
Có những người bước vào cuộc đời ta như một ngoại lệ
Và cũng chính họ dạy ta cách chấp nhận mình không phải là lựa chọn.
Sara từng nghĩ, chỉ cần mình ở lại đủ lâu, yêu đủ nhiều
Thì Linh sẽ quay đầu nhìn em một lần.
Nhưng hóa ra trong tim Chị , vị trí đó vốn đã thuộc về một người khác.
Chỉ khi bị tổn thương mới biết ta đang trưởng thành.
Chỉ là
Nếu một ngày chị quay lại tìm em,
liệu khi đó , em còn đủ can đảm để yêu chị lần nữa không?
Chị kéo nhẹ tay em lại , cau mày.
Trần Thảo Linh
Em lúc nào cũng chạy trước chị.
Em bật cười, quay lại nhìn người trước mặt.
Han Sara
Thì tại chị chậm.
Trần Thảo Linh
Ừ, chậm nên mới bị em kéo đi suốt.
Chị nói vậy, nhưng tay lại siết chặt hơn.
Buổi chiều hôm đó rất bình thường.
Hai người tan học cùng nhau.
Đi ngang qua căn tin, Sara đòi mua trà sữa.
Linh lườm một cái, nhưng cuối cùng vẫn đứng đợi.
Mọi thứ vẫn như trước giờ.
Bình yên đến mức em từng nghĩ
chỉ cần như vậy thôi là đủ.
Chị thở dài.
Rồi vẫn cúi xuống, uống một ngụm từ ly của em.
Giống như đã quen từ rất lâu.
Em cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Han Sara
Thấy chưa , có phải không uống được đâu
Chị không nói gì.
Chỉ khẽ gõ đầu em một cái.
Nhìn cái cách em nhảy cà tưng cà tưng như vậy chắc hẳn cũng hạnh phúc lắm.
Trần Thảo Linh
Lắm chuyện*cười*
Giọng nói lạ vang lên.
Cả hai cùng quay lại.
Một cô gái đứng đó.
Tóc dài, ánh mắt sáng, nụ cười vừa quen vừa lạ.
Chị sững lại.
Hiếm khi em thấy chị phản ứng như vậy.
#2
Hân ( cô )
Cuối cùng cũng nhận ra tớ à?
Không khí thay đổi.
Chỉ trong một khoảnh khắc
Em không hiểu rõ , nhưng lại cảm nhận rất rõ.
Khoảng cách.
Trần Thảo Linh
Cậu về khi nào?
Cô bước lại gần hơn.
Ánh mắt nhìn chị không hề che giấu sự thân thuộc.
Hân ( cô )
Không ngờ gặp lại cậu ở đây.
Chỉ một chữ.
Nhưng ánh mắt đã khác.
Em đứng bên cạnh.
Im lặng.
Em không chen vào.
Cũng không biết nên nói gì.
Chỉ thấy hai người trước mặt như có một thế giới riêng.
Một thế giới mà em không thuộc về.
Hân quay sang nhìn em
Ánh mắt đánh giá rất nhanh.
Chị khựng lại một giây.
Rồi nói:
Trần Thảo Linh
Em ấy là Han Sara
Chỉ vậy thôi.
Không có “người yêu”.
Không có bất kỳ danh xưng nào.
Em siết nhẹ tay.
Nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên.
Em nói trước.
Cô gật đầu, cười lịch sự.
Nhưng không hiểu sao
cách Hân nhìn em
lại khiến em thấy lạnh.
Hân ( cô )
Đi ăn không? Lâu rồi không gặp
Hân quay lại nhìn chị
Giọng rất tự nhiên.
Như thể đó là điều hiển nhiên.
Chị không trả lời ngay.
Chỉ nhìn em.
Một thoáng do dự.
Em hiểu , hiểu rất rõ.
Em cười.
Nói dối.
Nhưng lần này
Em không muốn giữ lại nữa.
Chị nhìn em thêm một giây.
Trần Thảo Linh
Vậy chị đi nhé
Chị cười , rất nhẹ. Nhưng đủ để em thấy
Hai người họ rời đi.
Không quay lại.
Em đứng đó.
Ly trà sữa trong tay đã tan đá.
Nhạt.
Giống như cảm giác lúc này.
.
Các StarLings đau không ạ?
#3
Em cúi đầu
Nhìn xuống bàn tay mình
Vẫn còn hơi ấm từ chị lúc nãy
Nhưng giờ..đã không còn nữa
Em không khóc
Chỉ đứng yên một lúc
Rồi quay lưng
Đi về hướng ngược lại
Buổi tối.
Tin nhắn của chị đến muộn hơn mọi khi.
Em nhìn màn hình
Rất lâu
Rồi trả lời:
Một lúc sau
Chị nhắn tiếp:
Trần Thảo Linh
💬Hôm nay chị gặp lại người quen cũ
Màn hình tắt
Phòng tối
Em nằm nhìn trần nhà
Trong đầu chỉ có một hình ảnh
Ánh mắt của chị khi nhìn Hân
Ánh mắt đó trước đây
Từng là dành cho em
Và lần đầu tiên
Em nhận ra
Có những người chỉ cần quay lại
Là đủ để thay thế tất cả
Mọi thứ thay đổi không ồn ào
Chỉ là
Em không còn là người mà chị tìm đầu tiên nữa.
Tin nhắn gửi đi lúc 6 giờ chiều
Em ngồi ở căn tin, ly nước trước mặt đã tan đá từ lâu
Không seen
Không trả lời
6 giờ 18
Em vẫn ngồi đó
Theo thói quen
Em luôn đợi chị tan học thêm
Chỉ cần chị bước vào, cau mày một cái rồi nói:
Trần Thảo Linh
Chờ lâu chưa?
Dù thật ra đã đợi rất lâu
6 giờ 36
Điện thoại rung
Em lập tức cầm lên
Trần Thảo Linh
💬Hôm nay chị đi với Hân rồi.
Không xin lỗi
Không giải thích
Em nhìn dòng chữ trên tin nhắn
Mắt không chớp
Một lúc sau
Em gõ:
Gửi đi
Vẫn như mọi khi
Nhưng lần này
không có câu:
Download MangaToon APP on App Store and Google Play