[ MasonB ] Chỗ Khuất Ánh Đèn
1.Vết Nứt Đầu Tiên
Hoài Anhh
bộ kia tui bí quá
Hoài Anhh
hỏng bic viết giề
Hoài Anhh
tự nhiên cái có idea bộ mới
Hoài Anhh
chơi luôn sợ gì 🔥🔥
Hoài Anhh
huhu nhma đừn flop 🥹
Đêm xuống nhanh hơn mọi ngày.
Ánh đèn trong căn nhà nhỏ vẫn sáng.
Một mùi rượu nhàn nhạt lan vào không khí.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Đi đâu giờ này mới về?
Nguyễn Thành Công
Con..đi học thêm.
Thành Công không dám ngẩng đầu.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi tiếng cười khẩy vang lên.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Học thêm gì mà về trễ thế?
Giọng ông ta đầy sự mỉa mai.
Vì cậu biết, càng nói, mọi chuyện lại càng tệ hơn.
Nguyễn Thành Công
Con...con ở lại làm bài...
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Làm bài?
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Hay là đi chơi?
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Hửm?
Nguyễn Thành Công
Con không-
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Câm.
Một chữ ngắn gọn, dứt khoát.
Đủ để khiến không gian như bị bóp nghẹt.
Từng bước, từng bước một.
Cậu theo bản năng lùi lại, cho đến khi lưng vào chạm bức tường lạnh ngắt phía sau.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Lớn rồi, biết nói dối rồi đúng không?
Nguyễn Thành Công
Con không có nói dối...
Mọi thứ như đông cứng lại trong một khoảng khắc.
Một tiếng va chạm lớn vang lên.
Cả người Thành Công chao đảo, vai đập mạnh vào cạnh bàn bên cạnh.
Cơn đau lan ra nhanh đến mức cậu không kịp thở.
Cậu siết chặt răng, cố gắng không phát ra tiếng động.
" Không được kêu, không được phản kháng. "
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Giỏi thì nói tiếp đi.
Thành Công cúi đầu thấp hơn.
Mái tóc rũ xuống che gần hết gương mặt.
Nguyễn Thành Công
...Con xin lỗi.
Câu nói này cậu đã nói như cơm bữa rồi.
Như một cách duy nhất để mọi thứ dừng lại.
Nhưng không phải lúc nào nó cũng có tác dụng.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Xin lỗi là xong à?
Ông ta bật cười, một giọng cười đầy độc ác và tàn nhẫn.
Thành Công không biết mình đã đứng như vậy trong bao lâu.
Đủ lâu để khiến đôi chân tê dại.
Đủ lâu để mọi cảm giác trở nên mơ hồ.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Biết điều thì tốt hơn.
Cậu cũng nhanh chóng trở về phòng.
Và nhanh tay khoá cửa lại.
Không gian trở nên yên tĩnh.
Cảm giác lạnh lan lên lòng bàn tay, rồi đến cánh tay, rồi khắp cả người.
Thành Công cúi đầu, trán chạm nhẹ vào đầu gối.
Không khóc, cũng không còn sức để khóc.
Một lúc sau, cậu đưa tay chạm nhẹ lên vai mình.
Cơn đau vẫn còn đó, âm ỉ.
Và có lẽ cũng sẽ không phải là lần cuối.
Bên ngoài, thành phố vẫn sáng đèn.
Mọi thứ vẫn tiếp diễn như bình thường.
Và cũng không ai nghe thấy.
Đêm đó trôi qua giống như bao đêm khác.
Nhưng ở một nơi nào đó rất sâu, rất nhỏ.
Có một thứ gì đó đã rạn nứt.
Một vết nứt không ai nhìn thấy.
Cũng không ai biết, nó đã tồn tại từ bao giờ.
Hoài Anhh
ê bộ này chắc tui tâm đắt lắm
Hoài Anhh
mong có thật nhìu người đọc 😭
Hoài Anhh
nếu kh có idea, 1 là drop, 2 là xoá luôn mất 💔🥀
2.Tiếng Động Sau Cánh Cửa
Hoài Anhh
qua giờ bệnh =))))
Hoài Anhh
😞😞😞 huhu mún có ngừi đọc ạ
Hoài Anhh
xì trét quá nên viết truyện 🥹
Khu phố dần yên tĩnh, chỉ còn vài ánh đèn vàng hắt ra từ những căn nhà hai bên đường.
Ít nhất là nhìn từ bên ngoài.
Xuân Bách đứng cạnh xe, kiểm tra lại bộ đàm.
Võ Đình Nam
Bách, sắp đổi ca chưa?
Nguyễn Xuân Bách
Chưa, còn tầm một tiếng đấy.
Võ Đình Nam
Ở đây chắc không có chuyện gì đâu.
Nguyễn Xuân Bách
Ừ, mong là vậy.
Âm thanh vang lên đột ngột.
Xuân Bách ngẩng đầu ngay lập tức.
Nguyễn Xuân Bách
Nghe thấy gì không?
Võ Đình Nam
Chắc nhà nào làm rơi đồ thôi.
Ánh mắt anh dừng lại ở căn nhà cuối dãy.
Xuân Bách đứng yên, như đang chờ thêm điều gì đó.
Nguyễn Xuân Bách
Kỳ thật...
Lần này âm thanh vang lên rõ ràng hơn.
Xuân Bách bước thẳng về phía căn nhà.
Võ Đình Nam
Ê, mày đi đâu vậy.
Nguyễn Xuân Bách
Qua xem chút.
Võ Đình Nam
Trời ơi chuyện nhà người t-
Nguyễn Xuân Bách
Tao biết.
Nhưng anh vẫn không dừng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Có ai ở trong đó không?
Cậu ngẩng đầu lên, mắt mở to.
Nguyễn Thành Công
Ai vậy..?
Giọng cậu rất nhỏ, nhưng đủ để lọt ra ngoài.
Xuân Bách đứng thẳng người.
Nguyễn Xuân Bách
...Có người.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Mày im đi!
Giọng nói kia vang lên gắt gỏng.
Thành Công lập tức cúi đầu, không dám nói gì thêm.
Lần này không phải là hỏi nữa.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Không có chuyện gì hết!
Giọng người đàn ông vang lên từ bên trong.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Gia đình tôi tự giải quyết!
Xuân Bách vẫn không rời mắt khỏi cách cửa.
Nguyễn Xuân Bách
Vậy mở cửa cho tôi kiểm tra.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Cậu là ai cơ chứ?
Nguyễn Xuân Bách
Cảnh sát.
Không gian bên trong chững lại.
Nguyễn Xuân Bách
Mở cửa nhanh đi.
Giọng Xuân Bách trầm xuống.
Xuân Bách không chần chừ.
Anh lùi lại một bước, rồi đạp mạnh vào cửa.
Võ Đình Nam
Mày làm cái gì vậy má!?
Nguyễn Xuân Bách
Có người bên trong.
Nguyễn Xuân Bách
Nghe rõ rồi.
Bên trong, không khí nặng nề.
Thành Công ngồi co lại ở góc tường, mắt mở to.
Ánh mắt lướt nhanh khắp phòng.
Nguyễn Xuân Bách
Ổn không?
Giọng anh thấp xuống, không còn sắc lạnh như lúc nãy.
Thành Công không trả lời.
Hoài Anhh
bệnh cả tuần trời =)))
3.Không Còn Là Chuyện Riêng
Hoài Anhh
tuần này khối 9 thi nên tui kh học bán trú
Hoài Anhh
nhma 12h30 là phải xách chim lên trường đến 5h chiều
Hoài Anhh
hnhu do tui bệnh xong nghỉ nhiều quá nên giờ lười đi học r 💔🥀
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Anh làm cái gì vậy!?
Người đàn ông đứng bật dậy, giọng đầy tức giận.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Đây là nhà tôi!
Xuân Bách không quay lại ngay.
Nguyễn Xuân Bách
Đứng yên.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Cậu xông vào nhà người khác-
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đã nói, tôi là cảnh sát.
Xuân Bách cắt ngang, giọng lạnh hơn.
Nguyễn Xuân Bách
Có tiếng động bên trong.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Không có chuyện đó!
Nguyễn Xuân Bách
Vậy giải thích đi.
Xuân Bách quay người lại.
Ánh mắt không còn chút do dự.
Nguyễn Xuân Bách
Ông vừa dùng lực với người khác?
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Không có!!
Nguyễn Xuân Bách
Có hay không, về đồn làm việc.
Nguyễn Văn Trung - Bố Công
Cậu-
Nguyễn Xuân Bách
Quay lưng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Đưa tay ra sau.
Người đàn ông đứng sững vài giây.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi không nhắc lần hai đâu nhé.
Cuối cùng, ông ta vẫn quay người.
Võ Đình Nam
Ủa có chuyện thật à???
Nguyễn Xuân Bách
Đưa người này về trước.
Không gian trở nên yên tĩnh.
Lần này ánh mắt không còn sắc lạnh như lúc nãy.
Nguyễn Xuân Bách
Đứng dậy được không?
Rồi chậm rãi chống tay đứng lên.
Nhưng vừa đứng thẳng, người cậu loạng choạng.
Xuân Bách đưa tay ra theo phản xạ.
Nguyễn Xuân Bách
Cẩn thận.
Thành Công lập tức lùi lại.
Không gian như khựng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Không chạm.
Nguyễn Xuân Bách
Có cần đi bệnh viện không?
Nguyễn Thành Công
... Không.
Nguyễn Xuân Bách
Chắc không?
Nguyễn Thành Công
Không sao mà.
Xuân Bách nhìn cậu vài giây.
Nguyễn Thành Công
...Thành Công.
Nguyễn Xuân Bách
Người hồi nãy...
Nguyễn Xuân Bách
Là bố cậu à?
Nguyễn Thành Công
...Đúng.
Xuân Bách hiểu, không cần hỏi tiếp.
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nay tôi sẽ lập biên bản.
Nguyễn Xuân Bách
Có thể sẽ còn làm việc thêm.
Nguyễn Xuân Bách
Nếu hỏi, cứ trả lời thật.
Nguyễn Thành Công
...Không cần.
Câu trả lời ngay lập tức.
Nguyễn Xuân Bách
Ít nhất là lần này.
Thành Công ngẩng đầu lên nhìn Xuân Bách.
Nguyễn Thành Công
Làm gì thì cũng vậy thôi...
Nguyễn Xuân Bách
Không hẳn đâu nhé nhóc con.
Bên ngoài, tiếng xe xa dần.
Xuân Bách quay người bước đi.
Nguyễn Xuân Bách
Ở đây tạm ổn.
Nguyễn Xuân Bách
Nếu có chuyện gì nữa.
Nguyễn Xuân Bách
Thì gọi, nhà tôi gần đây.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi tên Xuân Bách.
Không gian im lặng trở lại.
Nhưng không còn giống lúc trước.
Hoài Anhh
không bênh bách nhưng bên bách 🥹
Download MangaToon APP on App Store and Google Play