[RhyCap] ⊹ Hợp Âm Dang Dở⊹
#1
Hoàng Đức Duy, em là một cậu sinh viên trẻ mới lớp 11,ba em mất ở công trường, mẹ em mất vì khó sinh khi sinh em. Từ nhỏ em ở với dì, dì không sinh được con nên xem em như con ruột, tiếc là năm em lớp 9 dì đi làm xa, để lại cho em chút tiền đủ ăn qua ngày. Lên lớp 10 em xin đi làm thêm ở quán ăn nhỏ, tiền đủ sống qua ngày. Em là học sinh giỏi, vì thành tích cao và có hoàn cảnh khó khăn, tiền học phí của em được miễn. Dạo gần đây có đăng kí một lớp học đàn nhỏ, chỉ 1 kèm 1.
Nguyễn Quang Anh, anh là một thầy dạy đàn cũng có tiếng trong vùng, từng dạy thêm đàn ở trung tâm, vì chút trục trặc nên anh phải nghỉ dạy, chỉ kèm 1/1 cho học sinh nào cần. Gia đình anh chẳng phải giàu có gì, cũng chỉ thuộc dạng khá giả, bố mẹ anh cũng ít khi về nhà, đôi khi gửi anh chút tiền để anh tiêu.
Cậu đã học đàn ở chỗ anh được gần ba tháng.
Khoảng thời gian không dài, nhưng đủ để những ngón tay vụng về ban đầu trở nên quen thuộc với dây đàn, đủ để cậu không còn cúi đầu né tránh ánh nhìn của anh mỗi khi mắc lỗi, và cũng đủ để tiếng guitar trong căn phòng nhỏ ấy dần mang theo một âm sắc khác nó ấm hơn, nhưng cũng buồn hơn.
Quang Anh
Lại sai rồi Duy.
Anh gõ nhẹ lên cần đàn, không nặng, chỉ đủ để nhắc nhở.
Cậu giật mình, vội vàng chỉnh lại tư thế, mím môi tập trung. Một lần nữa, giai điệu được chơi lại, lần này tròn trịa hơn, nhưng vẫn còn chút lạc nhịp.
Anh không nói gì thêm. Chỉ khẽ gật đầu.
Cậu luôn học rất nhanh.
Nhanh đến mức đôi khi anh có cảm giác, cậu không phải đang học, mà là đang cố gắng bám víu vào thứ gì đó, như thể nếu buông tay khỏi cây đàn này, cậu sẽ rơi xuống một nơi rất sâu.
Buổi học kết thúc sớm hơn thường lệ.
Cậu không vội đứng dậy như mọi khi. Ngón tay vẫn đặt hờ trên dây đàn, nhưng không còn gảy nữa.
Đức Duy
/giọng cậu nhỏ đi/
Đức Duy
Tiền học tháng này...em có thể gửi sau được không?
Quang Anh
/Anh thở ra rất khẽ/ Lại nữa à?
Lần này, cậu không im lặng như trước.
Có lẽ vì biết nếu không nói gì, anh sẽ không đồng ý nữa.
Quang Anh
/anh hơi khựng lại/
Đức Duy
Dù sao dì cũng coi em như con ruột. Em muốn giúp dì một chút...
Đức Duy
Dì ở xa... phải nhập viện.Em mới gửi tiền đến chỗ dì trước rồi, nên...
Đức Duy
/câu nói đứt quãng/
Đức Duy
Em xin lỗi! Em sẽ trả đủ.. chỉ là.. muộn một chút...
Im lặng.
Căn phòng chỉ còn tiếng quạt quay chậm và hơi thở không đều của cậu.
Quang Anh
Ừ. Khi nào có thì đưa.
Cậu ngẩng lên rất nhanh.
Ánh mắt thoáng qua một thứ gì đó...nhẹ nhõm, nhưng cũng giống như… áy náy.
#2
Những ngày sau đó, cậu vẫn đến học đều.
Nhưng có gì đó đã thay đổi.
Cậu gầy đi.
Rõ ràng.
Cổ tay lộ rõ xương hơn khi bấm hợp âm. Áo rộng hơn. Và đôi lúc, khi tưởng anh không để ý, cậu sẽ khẽ xoa bụng, như thể đang cố chịu đựng một cơn đói kéo dài.
Quang Anh
Em ăn gì chưa? /Anh hỏi bất chợt. /
Đức Duy
/Cậu khựng lại một nhịp/ Rồi ạ.
Quang Anh
/Anh im lặng, chẳng hỏi gì thêm. /
Chỉ là từ hôm đó, mỗi buổi học đều có thêm một chai nước hoặc một cái gì đó đặt sẵn trên bàn.
Cậu chưa bao giờ từ chối.
Nhưng cũng chưa từng nói cảm ơn thêm lần nào nữa.
Vào giờ tan học của một buổi học bình thường.
Quang Anh
Không mệt à Duy? /anh dựa đàn của mình vào tường/
Quang Anh
Vừa học vừa làm, một mình em... Anh cũng nể em đấy.
Đức Duy
/Em cười trừ/ Dạ, cũng quen rồi.
Khi cậu đang loay hoay cất đàn, một tờ giấy nhỏ rơi ra từ trong túi.
Cậu vội cúi xuống nhặt.
Nhưng anh đã nhìn thấy.
Một tờ biên lai chuyển tiền.
Số tiền không lớn.
Nhưng với cậu… có lẽ là tất cả.
Người nhận: Dì.
Địa chỉ ở một tỉnh rất xa.
Anh không nói gì.
Coi như chưa thấy.
Nhưng từ hôm đó,
Anh bắt đầu hiểu.
Vì sao cậu luôn xin hoãn tiền học.
Vì sao cậu đổi đàn sang loại rẻ hơn.
Vì sao cậu lúc nào cũng như đang cố gắng giữ lại một thứ gì đó, dù bản thân đang dần cạn kiệt.
Đức Duy
Dạ. /em rời khỏi phòng học/
Buổi tối hôm ấy, khi chỉ còn một mình trong phòng, anh cầm cây đàn lên.
Gảy thử một hợp âm.
Âm thanh vang lên, tròn và rõ.
Nhưng không hiểu sao
Anh lại nhớ đến cách cậu chơi.
Không hoàn hảo.
Nhưng luôn có gì đó… rất thật.
Anh khẽ siết tay trên cần đàn.
Và lần đầu tiên
Anh thấy việc dạy cậu chơi đàn không còn đơn giản chỉ là dạy nữa.
Từ hôm đó, anh không nhắc lại chuyện tiền học nữa.
Cậu cũng không hỏi.
Mọi thứ trở về giống như trước,ít nhất là bề ngoài.
Nhưng có vài thứ… đã thay đổi.
Quang Anh
Tuần này em không cần đóng tiền đâu.
Quang Anh
/Anh nói, như thể đó là chuyện rất bình thường. /
Quang Anh
Anh bận, không dạy đủ buổi.
Đức Duy
Nhưng em vẫn học mà.
Quang Anh
/Anh không trả lời, chỉ cúi xuống chỉnh dây đàn cho cậu/
cuộc trò chuyện kết thúc ở đó
Cậu không hỏi thêm.
Nhưng cậu bắt đầu để ý.
Những buổi học ít đi.
Những lần “trùng lịch” vô lý.
Và cả việc...anh luôn cố làm mọi thứ trông như một sự trùng hợp.
Cho đến một ngày.
Cậu đến sớm hơn thường lệ.
Cánh cửa chưa khóa.
Bên trong, anh đang nói chuyện điện thoại.
Quang Anh
…Ừ, chuyển thêm cho tôi ít buổi dạy ngoài giờ cũng được.
Quang Anh
Không, tôi không nhận học phí của thằng bé.
Đức Duy
/Cậu đứng sững lại/.
Quang Anh
Nó còn phải gửi tiền về cho người nhà. Tôi tính sau.
Quang Anh
Không cần biết nó có biết tôi giúp nó hay không.
Đức Duy
/Như một nhát cắt.
Cậu lùi lại một bước.
Nhẹ đến mức không tạo ra tiếng động.
Nhưng cũng đủ để mọi thứ bên trong cậu… lệch đi./
#3
Buổi học hôm đó, cậu đến trễ.
Lần đầu tiên.
Đức Duy
Xin lỗi, em đến muộn.
Quang Anh
/Anh gật đầu/ Không sao.
Đức Duy
/Cậu ngồi xuống.
Cầm đàn./
Quang Anh
Chơi lại bài cũ.
Giai điệu vang lên.
Vẫn đúng.
Vẫn đủ.
Nhưng lạnh.
Rất lạnh.
Quang Anh
/Anh nhíu mày/ Em bị sao vậy?
Câu trả lời nhanh hơn bình thường.
Dứt khoát hơn bình thường.
Và xa cách hơn bình thường.
Quang Anh
/Anh đặt tay lên dây đàn, chặn lại./ Nhìn anh.
Im lặng vài giây.
Cuối cùng, cậu cũng ngẩng lên.
Ánh mắt không còn né tránh nữa.
Nhưng...
Cũng không còn mềm đi như trước.
Đức Duy
Anh không cần làm vậy. /cậu nói. /
Quang Anh
/Anh khựng lại/ ... Làm gì?
Căn phòng chợt trở nên rất yên tĩnh.
Đức Duy
Em không cần anh thương hại.
Đức Duy
Anh có. /Giọng cậu run lên, không phải vì yếu. Mà vì đang cố giữ cho nó không vỡ ra. /
Đức Duy
Anh giảm học phí anh bịa lý do anh nghĩ em không biết sao?
Đức Duy
/Cậu cười, một nụ cười rất nhạt. /
Không ai nói gì trong vài giây.
Chỉ có tiếng quạt quay đều.
Quang Anh
Anh không thương hại em.
Quang Anh
Anh chỉ... /Anh dừng lại, như thể chính anh cũng không tìm được từ phù hợp./
Quang Anh
…không muốn em phải bỏ học.
Câu trả lời đơn giản.
Nhưng lại khiến cậu sững lại một chút.
Rất nhỏ.
Rất nhanh.
Rồi biến mất.
Đức Duy
Em bỏ hay không là chuyện của em.
Đức Duy
Không phải của anh.
Đức Duy
Vậy thì đừng xen vào
Câu nói rơi xuống.
Nhẹ,nhưng nặng.
Đức Duy
/Cậu đứng dậy, đặt cây đàn xuống./
Quang Anh
/Anh ngẩng lên/ Bao lâu?
Đức Duy
Em sẽ trả. /Cậu cắt lời anh./
Đức Duy
Không thiếu một đồng.
Quang Anh
/Anh siết nhẹ tay/ Anh không cần.
Đức Duy
Em không muốn nợ anh cái gì.
Không chỉ là tiền.
Cả hai đều hiểu.
Cánh cửa đóng lại.
Lần này ,không còn nhẹ như trước.
Căn phòng trở nên trống hơn hẳn.
Không phải vì thiếu đi một người.
Mà vì thiếu đi… âm thanh quen thuộc của người đó.
Anh vẫn dạy.
Vẫn có học sinh khác.
Vẫn có những bản nhạc được chơi tròn trịa, đúng nhịp.
Nhưng không có ai, chơi sai theo cách giống cậu.
Ba ngày.
Cậu không quay lại.
Một tuần.
Không một tin nhắn.
Anh mở đoạn chat cũ.
Dòng cuối cùng vẫn là:
“Bao giờ quay lại thì nói anh.”
Đã xem.
Không trả lời.
Anh nhìn rất lâu.
Rồi tắt màn hình.
Đến tuần thứ hai, anh không chịu được nữa.
Anh lấy cây đàn cũ của cậu ,cây đàn cậu để lại, nhét vào bao, khoác lên vai.
Nếu cậu không quay lại.
Thì anh sẽ đi tìm.
Địa chỉ trên tờ biên lai chuyển tiền.
Anh vẫn nhớ.
Một tỉnh xa.
Một nơi mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến.
Chuyến xe kéo dài hàng giờ.
Cảnh vật ngoài cửa sổ trôi qua chậm chạp, nhạt nhòa.
Anh không ngủ,cũng không làm gì.
Chỉ ngồi đó, tay vô thức siết chặt dây đeo của bao đàn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play