( DuongHung ) Huyết Khế
01.
Âm thanh kẽo kẹt, khô khốc vang lên trong căn phòng tối. Không khí ảm đạm, mùi hôi thối phát ra làm người ta thấy buồn nôn.
Tiếng bước chân dừng lại.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngẩng lên.
Xích sắt siết chặt tay, cậu từ từ ngẩng lên.
Đôi mắt kia không hoàn toàn là màu đen, trong con ngươi ấy.. một sắc đỏ đang chuyển động.
Nam phụ
Ngài Velkaris, chỉ là một nguồn máu bình thường.
Trần Đăng Dương - Hắn
Bao nhiêu tuổi ?
Cậu không trả lời, cơ thể vùng như muốn thoát khỏi xích sắt.
Trần Đăng Dương - Hắn
Trả lời.
Lê Quang Hùng - Cậu
Mười.. chín.
Hắn bước tới, khoảng cách rút ngắn.
Cậu có thể cảm nhận khí lạnh từ cơ thể hắn.
Dương hạ người, nâng cằm cậu lên.
Trần Đăng Dương - Hắn
Đừng run.
Hắn cúi xuống.. răng nanh cắm xuống cổ.
Cơn đau ập tới, cậu ngửa mặt lên như nuốt trọn khí để thở.
Cơ thể nóng dần, máu như cháy trong lòng.
Hùng siết chặt tay, cơ thể vỡ vụn, chân tay như đông cứng.
Âm thanh đau đớn thoát ra khỏi cổ họng.
Hắn khựng lại.. như đang thưởng thức.
Nhưng rồi.. chiếc răng nanh được rút ra, hắn lập tức nhíu mày.
Trần Đăng Dương - Hắn
Không đúng.
Vị máu này khác với những vị máu hắn từng nếm qua, nó giữ hắn ở lại.
Như một sợi dây vô hình siết chặt.
Dương siết cằm cậu, ép cậu ngẩng lên.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngươi là cái gì ?
Hùng thở dốc, ánh mắt mờ dần.
Lê Quang Hùng - Cậu
Là.. người.
Trần Đăng Dương - Hắn
Không, người không có thứ máu này.
Hắn nhìn xuống cổ cậu, vết thương đang khép lại.
Quá nhanh.. quá bất thường.
Dương đứng thẳng dậy, quay người.
Trần Đăng Dương - Hắn
Giữ lại.
Nam phụ
Nhưng thưa ngài, chỉ là một con người-
Trần Đăng Dương - Hắn
Ta nói.
Trần Đăng Dương - Hắn
Giữ. lại.
Ý thức Hùng mờ đi.. rồi cậu gục xuống.
két két
híc up truyện mới dần dầnn, hè hot là vừa🥰
két két
lần đầu thử sức với cốt nnay🖤🖤 kbiet ổn hong hih
02.
Khi Hùng tỉnh lại, trần nhà đã khác.
Không còn căn phòng bốc mùi, tàn tạ.
Trần nhà cao, trên tường được khắc theo nhiều hình vật cổ.
Nam phụ
Ngươi tỉnh dậy rồi?
Cậu giật mình nhìn về phía cửa, có một người đàn ông không rõ mặt xuất hiện.
Lê Quang Hùng - Cậu
Đây là đâu ?
Nam phụ
Dinh thự Velkaris.
Nam phụ
Ngài ra lệnh giữ ngươi lại.
Lê Quang Hùng - Cậu
Giữ.. để làm gì ?
Không khí lập tức thay đổi, trở nên căng thẳng và nặng nề hơn.
Ánh mắt hắn dán chặt vào cậu.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại.. chỉ còn hai người.
Lê Quang Hùng - Cậu
Anh định giữ tôi ở đây bao lâu ?
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngươi chưa có quyền hỏi.
Lê Quang Hùng - Cậu
Vậy tôi có quyền gì ?
Trần Đăng Dương - Hắn
Không có.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngươi chỉ có một giá trị.. là máu.
Lê Quang Hùng - Cậu
Vậy.. nếu tôi chết thì sao ?
Khoảng cách gần đến mức cậu cảm nhận được sự lạnh lẽo từ hắn toả ra.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ta sẽ không để ngươi chết.
Hắn chạm vào cổ cậu, tay lướt qua vết thương đã lành.
Hắn cúi xuống, răng nanh lộ ra.
Máu như bị kéo đi nhanh hơn, hơi thở vỡ vụn.
Cậu đẩy hắn ra nhưng không được, cơ thể cậu yếu quá nhanh.
Lê Quang Hùng - Cậu
Dương.. dừng lại..
Tên hắn thoát ra trong vô thức, Dương khựng lại.
Lần đầu có người dám gọi tên thật của hắn.
Nhưng hắn không dừng lại, ngược lại còn cắn sâu hơn.
Lần này hắn cảm giác được mọi thứ tràn vào đầu hắn. Nhịp tim, hơi thở, kí ức của Quang Hùng.
Không phải vì khát máu, chỉ là không muốn dừng.
Đến khi răng nanh được rút ra, Hùng ngã xuống giường, thở dốc, toàn thân run rẩy.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngươi vừa gọi ta là gì ?
Hùng không đáp, không còn sức.
Hắn kéo cậu dậy, nâng cằm để ép cậu nhìn thẳng mình.
Trần Đăng Dương - Hắn
Nhắc lại.
Lê Quang Hùng - Cậu
Dương..
Trần Đăng Dương - Hắn
Không phải cách gọi đúng.
Lê Quang Hùng - Cậu
Vậy.. anh muốn tôi gọi là gì ?
Trần Đăng Dương - Hắn
Chủ nhân.
Lê Quang Hùng - Cậu
Không-
Tay hắn di chuyển xuống cổ, bóp chặt kéo về phía mình.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngươi thuộc về ai ?
Hắn chỉ nhìn.. chờ cho cậu dần kiệt quệ.
Lê Quang Hùng - Cậu
Chủ.. nhân.
Trần Đăng Dương - Hắn
Nhớ lấy.
Trần Đăng Dương - Hắn
Người ở đây là vì ta cho phép.
Trần Đăng Dương - Hắn
Máu của ngươi.. chỉ thuộc về ta.
Quang Hùng nằm gục xuống giường, hắn quay người rời khỏi phòng.
03.
Phòng ăn chính ở dưới ánh đèn vàng nhạt.
Chiếc bàn dài hình chữ nhật được làm bằng gỗ đen.
Hắn bước vào, mọi người đều cúi đầu.
Dương ngồi vào vị trí chính giữa.
Trần Đăng Dương - Hắn
Bắt đầu đi.
Không có những tiếng cười, cuộc trò chuyện rôm rả mà chỉ có khí lạnh và sắc.
Nam phụ
1: Nghe nói.. ngài giữ lại một con người ?
Nam phụ
2: Ngài chưa từng làm vậy.
Nam phụ
2: Ngài luôn xử lý tại chỗ.
Hắn nhấp một ngụm rượu rồi đặt xuống.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ta làm gì.. cũng phải báo cáo với các ngươi ?
Nam phụ
2: ..Không, thưa ngài.
Một giọng nói cất lên, chỉ là nhẹ nhàng hơn.
Hoàng Đức Duy
Chỉ là.. chúng tôi tò mò thôi.
Hoàng Đức Duy
Velkaris giữ người thì không lạ.
Hoàng Đức Duy
Nhưng giữ lâu.. thì hiếm.
Một người bên cạnh Duy cất lời.
Nguyễn Quang Anh
Đừng hỏi những thứ không cần thiết.
Hoàng Đức Duy
Chỉ hỏi thôi mà.
Đêm đó, em tỉnh lại lần nữa.
Trần Đăng Dương - Hắn
Dậy rồi à ?
Hắn ngồi ở ghế cạnh giường.
Lê Quang Hùng - Cậu
..Ngài.
Lê Quang Hùng - Cậu
Ở đây sao ?
Trần Đăng Dương - Hắn
Không cần hỏi nhiều.
Lê Quang Hùng - Cậu
Đừng.. tôi còn yếu lắm..
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngươi có quyền đòi hỏi à ?
Lê Quang Hùng - Cậu
Nếu ngài làm như vậy.. tôi thật sự sẽ chết.
Hắn nhìn cậu lâu rồi cất lời.
Trần Đăng Dương - Hắn
Ngủ đi.
Hắn quay người, cửa phòng đóng lại.
Đêm đó em thức một lần nữa khi nghe thấy tiếng cửa.
Lê Quang Hùng - Cậu
Ai đó?
Cậu mở mắt, khẽ ngồi dậy.
Hoàng Đức Duy
Bị phát hiện rồi..
Đức Duy đi từ cửa sổ vào.
Lê Quang Hùng - Cậu
Anh là ai?
Hoàng Đức Duy
Người sẽ không giết cậu.
Lê Quang Hùng - Cậu
Nghe không đáng tin lắm..
Hoàng Đức Duy
Ở đây thì câu đó là tốt nhất rồi.
Hoàng Đức Duy
Cậu là người đầu tiên được giữ lại lâu như vậy.. cảm giác thế nào ?
Lê Quang Hùng - Cậu
..Sắp chết.
Hoàng Đức Duy
Nghe hợp lý nhỉ.
Hoàng Đức Duy
Nhưng ngài ấy sẽ không để cậu chết.
Lê Quang Hùng - Cậu
Anh tới đây làm gì?
Hoàng Đức Duy
Xem người của Velkaris.
Hoàng Đức Duy
Cậu thực sự là con người ?
Hoàng Đức Duy
Ở đây.. không phải ai cũng đứng nói chuyện với cậu thế này như tôi.
Hoàng Đức Duy
Ngủ ngon nhé.
Em vừa chớp mắt, Đức Duy đã biến mất.
Trong thế giới bóng tốt, nơi mọi kẻ đều sống dựa vào bóng tối. Nhưng gia tộc Velkaris thì không.
Họ không săn giết vô tội vạ, họ có kiểm soát, có chọn lọc. Và một khi đã uống máu quá ba lần một người.. không phải vì đói.
Trần Đăng Dương - Không cần thể hiện, chứng minh sức mạnh. Vì mọi thứ sẽ tự khắc thuộc về hắn.
Velkaris - là danh xưng của hắn. Hắn đặt là tên cả một gia tộc, để ai theo hắn cũng bị ràng buộc bởi máu.
Không ai biết hắn đã sống bao lâu. Trong kí ức của gia tộc Velkaris, hắn luôn ở đó như chưa hề biến mất.
Hắn không thừa kế quyền lực.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play