[WenHan/Văn Hàm]Nuôi Em 15 Năm, Em Lại Muốn Hắn Cả Đời!!!
Chap 1: Người mang em đi trong cơn mưa
Trời mưa rất lớn, sấm sét vang trời, căn nhà tối om
Tả Kỳ Hàm_em
Bame ơi,em sợ lắm,sao trong nhà lại tối như vậy, mọi người đang ở đâu rồi
Tả Kỳ Hàm_em
Em không tìm thấy ai hết, cửa cũng không mở được, đèn cũng không sáng, em không muốn ở một mình
Tả Kỳ Hàm_em
Ba mẹ nói sẽ về mà, sao đến giờ vẫn chưa thấy, em đã ngoan rồi mà
Tiếng cửa bị mở từ bên ngoài, gió lùa vào cùng mưa
Tả Kỳ Hàm_em
Chú là ai, sao lại vào nhà của em, ba mẹ em không cho người lạ vào đâu
Dương Bác Văn _hắn
Đi theo tôi, nơi này không còn an toàn, em không thể tiếp tục ở lại đây một mình được
Tả Kỳ Hàm_em
Em không đi, em phải đợi ba mẹ quay về, họ nói sẽ quay lại đón em
Dương Bác Văn _hắn
Họ sẽ không bao giờ quay lại nữa, em ở đây cũng không thay đổi được gì cả
Tả Kỳ Hàm_em
Chú nói dối, ba mẹ em sẽ không bỏ em lại, họ chưa bao giờ bỏ em một mình
Dương Bác Văn _hắn
Tôi không có ý định tranh cãi với một đứa trẻ, nhưng nếu em tiếp tục ở đây, em sẽ chỉ còn lại một mình trong bóng tối
Tả Kỳ Hàm_em
Em không muốn ở đây một mình, em rất sợ, chú đừng tắt đèn, em không nhìn thấy gì hết
Dương Bác Văn _hắn
Vậy thì nắm tay tôi, tôi sẽ đưa em rời khỏi đây, ít nhất ở chỗ tôi sẽ không có chuyện em bị bỏ lại một mình
Hàm do dự một hồi, rồi chậm rãi nắm lấy tay Văn
Tả Kỳ Hàm_em
Chú sẽ không buông tay em chứ, nếu chú cũng buông thì em sẽ không còn ai nữa
Dương Bác Văn _hắn
Tôi đã nói sẽ đưa em đi, thì sẽ không buông tay giữa chừng
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em đi với chú, nhưng nếu ba mẹ quay lại mà không thấy em thì sao
Dương Bác Văn _hắn
Nếu họ quay lại, tôi sẽ chịu trách nhiệm, còn bây giờ em phải rời khỏi đây
Trên xe, mưa đập mạnh vào cửa kính
Tả Kỳ Hàm_em
Chú là ai, tại sao lại biết nhà em, tại sao lại đưa em đi khi em không quen chú
Dương Bác Văn _hắn
Tôi là Dương Bác Văn, từ hôm nay em sẽ ở chỗ tôi, tôi sẽ lo cho em
Tả Kỳ Hàm_em
Em không cần ai lo, em chỉ cần ba mẹ, họ sẽ quay lại đón em về
Dương Bác Văn _hắn
Em có thể chờ, nhưng sự thật sẽ không thay đổi, em cần một nơi để sống tiếp
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu em đi theo chú, chú có để em một mình không, em không thích căn phòng tối như lúc nãy
Dương Bác Văn _hắn
Ở chỗ tôi, sẽ luôn có người, em sẽ không phải ở một mình trong bóng tối
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy chú có ở đó không, hay lại để em cho người khác chăm sóc
Dương Bác Văn _hắn
Khi tôi ở nhà, tôi sẽ ở đó, còn khi tôi không có mặt, sẽ có người thay tôi chăm em
Tả Kỳ Hàm_em
Em không cần người khác, em chỉ cần chú thôi
Dương Bác Văn _hắn
Em có thể không quen, nhưng em phải học cách thích nghi, tôi không phải lúc nào cũng ở cạnh em
Tả Kỳ Hàm_em
Nhưng nếu chú không ở cạnh em thì em sẽ không ngủ được, em sẽ lại sợ giống lúc nãy
Dương Bác Văn _hắn
Thời gian đầu tôi sẽ sắp xếp người ở cạnh em, em sẽ dần quen
Tả Kỳ Hàm_em
Em không muốn quen với người khác, em chỉ muốn quen với chú
Xe dừng lại trước biệt thự Dương gia
Tả Kỳ Hàm_em
Nhà này lớn quá, em chưa từng thấy nơi nào lớn như vậy, em có phải sống ở đây không
Dương Bác Văn _hắn
Từ hôm nay, đây là nơi em ở, em không cần quay lại nơi cũ nữa
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu em không ngoan thì chú có đuổi em đi không
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu em làm phiền chú thì sao, em sợ mình sẽ làm sai điều gì đó
Dương Bác Văn _hắn
Em không cần phải hoàn hảo, chỉ cần ở yên ở đây là đủ
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em sẽ ngoan, chỉ cần chú đừng bỏ em lại
Quản gia
Thưa ngài, phòng đã chuẩn bị xong, cậu bé có thể nghỉ ngay tối nay
Tả Kỳ Hàm_em
Ông là ai, tại sao lại biết em sẽ đến, em không quen ai ở đây hết
Quản gia
Tôi là quản gia của nơi này, từ nay tôi sẽ chăm sóc cậu cùng với ngài Văn
Tả Kỳ Hàm_em
Em không cần nhiều người chăm, em chỉ cần chú thôi
Tả Kỳ Hàm_em
Chú ở lại với em được không, em không muốn ở phòng một mình, em sợ lại giống như lúc ở nhà
Dương Bác Văn _hắn
Đêm nay tôi sẽ ở ngoài cửa phòng, em ngủ đi, sẽ không có chuyện gì xảy ra
Tả Kỳ Hàm_em
Chú phải ở đó thật nhé, nếu em gọi mà không có ai trả lời thì em sẽ rất sợ
Dương Bác Văn _hắn
Tôi sẽ ở đó
Tả Kỳ Hàm_em
Chú vẫn còn ở ngoài đó đúng không, em vừa mở mắt ra mà không thấy ai nên em hơi sợ
Dương Bác Văn _hắn
Tôi ở đây, em ngủ tiếp đi, không cần lo
Tả Kỳ Hàm_em
Chú đừng đi đâu hết, chỉ cần có người trả lời em là em không còn sợ nữa
Dương Bác Văn _hắn
Tôi không đi
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy từ bây giờ, em có thể gọi chú là chú không, em không biết phải gọi chú là gì
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em sẽ gọi chú là chú, vì chú là người duy nhất không bỏ em lại hôm nay
Ngoài cửa, Văn đứng im, không rời đi trong phòng, đứa trẻ cuối cùng cũng ngủ yên..
Chap 2: Những ngày đầu ở Dương gia
Sáng sớm, ánh sáng chiếu vào phòng, Hàm tỉnh dậy nhưng không thấy ai
Tả Kỳ Hàm_em
…chú đâu rồi, sao em không thấy ai trong phòng hết
Tả Kỳ Hàm_em
Chú đã nói sẽ ở đây mà, sao lại không có ai trả lời em
Hàm vội bước xuống giường, chân trần chạy ra cửa, mở ra thì thấy Văn đứng ở hành lang
Tả Kỳ Hàm_em
Chú… chú vẫn ở đây đúng không, em tưởng chú đi rồi
Dương Bác Văn _hắn
Tôi đã nói sẽ không đi, em không cần phải hoảng loạn như vậy
Tả Kỳ Hàm_em
Nhưng lúc em mở mắt ra không thấy ai, em tưởng mình lại bị bỏ lại
Dương Bác Văn _hắn
Ở đây sẽ không có chuyện đó, em phải quen dần với việc không nhìn thấy tôi mọi lúc
Tả Kỳ Hàm_em
Em biết… nhưng em chưa quen, em cần nhìn thấy chú thì mới yên tâm
Dương Bác Văn _hắn
Sau này em sẽ quen, còn bây giờ đi rửa mặt, chuẩn bị ăn sáng
Tả Kỳ Hàm_em
Chú đi cùng em được không, em không muốn đi một mình
Trong phòng rửa mặt, Hàm đứng trước gương, nhìn xung quanh lạ lẫm
Tả Kỳ Hàm_em
Chỗ này khác quá, em không biết dùng cái gì trước
Dương Bác Văn _hắn
Tôi sẽ chỉ một lần, sau đó em phải nhớ
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu em quên thì sao
Dương Bác Văn _hắn
Tôi sẽ nhắc lại, nhưng em không được ỷ lại
Tả Kỳ Hàm_em
…em sẽ cố nhớ, nhưng nếu làm sai chú đừng giận em
Dương Bác Văn _hắn
Tôi không giận vì chuyện nhỏ, chỉ cần em không cố tình làm sai
Phòng ăn rộng lớn, nhiều người đứng xung quanh
Tả Kỳ Hàm_em
Sao lại có nhiều người đứng như vậy, em không quen bị nhìn
Dương Bác Văn _hắn
Họ chỉ làm việc của họ, không cần để ý
Tả Kỳ Hàm_em
Nhưng em thấy họ cứ nhìn em, em không thoải mái
Dương Bác Văn _hắn
Nếu em không thích, tôi sẽ bảo họ lui ra
Tả Kỳ Hàm_em
Không cần… chỉ là em chưa quen thôi
Hàm ngồi xuống, nhìn bàn ăn rồi do dự không động vào
Dương Bác Văn _hắn
Sao không ăn
Tả Kỳ Hàm_em
Em không biết nên bắt đầu từ đâu, ở nhà em không ăn kiểu này
Dương Bác Văn _hắn
Vậy nhìn tôi làm rồi làm theo
Văn cầm đũa, làm mẫu từng động tác, Hàm nhìn rất chăm chú
Tả Kỳ Hàm_em
…em sẽ làm giống chú
Hàm thử làm, tay run nhẹ, suýt làm rơi bát
Tả Kỳ Hàm_em
Em xin lỗi, em làm không tốt
Dương Bác Văn _hắn
Không sao, giữ chắc hơn một chút
Tả Kỳ Hàm_em
Chú không trách em thật sao
Tả Kỳ Hàm_em
…vậy em sẽ cố thêm
Sau bữa ăn, Văn dẫn Hàm đi dọc hành lang dài
Tả Kỳ Hàm_em
Chỗ này giống mê cung vậy, em đi vài bước đã không nhớ đường
Dương Bác Văn _hắn
Vì vậy tôi mới dẫn em đi, em không được tự ý chạy lung tung
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu em lỡ lạc thì sao
Dương Bác Văn _hắn
Đứng yên một chỗ, sẽ có người tìm em
Tả Kỳ Hàm_em
Nhưng em muốn chú tìm em
Dương Bác Văn _hắn
Nếu tôi có ở đây, tôi sẽ đi tìm
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em sẽ đứng yên, không đi đâu hết
Đi đến khu vườn phía sau, lần đầu Hàm nhìn thấy không gian rộng như vậy
Tả Kỳ Hàm_em
Ở đây rộng quá… em chưa từng thấy nơi nào như vậy
Dương Bác Văn _hắn
Đây chỉ là một phần nhỏ của Dương gia
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em có thể ra đây chơi không
Dương Bác Văn _hắn
Có, nhưng phải có người đi cùng
Tả Kỳ Hàm_em
Chú đi cùng em được không
Dương Bác Văn _hắn
Khi tôi rảnh
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu chú không rảnh thì em sẽ không ra
Dương Bác Văn _hắn
Em không cần phụ thuộc vào tôi đến mức đó
Tả Kỳ Hàm_em
Nhưng nếu không có chú thì em không thấy an toàn
Buổi trưa, Hàm bắt đầu buồn ngủ nhưng không dám nói
Dương Bác Văn _hắn
Em buồn ngủ
Tả Kỳ Hàm_em
…sao chú biết
Dương Bác Văn _hắn
Em không giấu được
Tả Kỳ Hàm_em
Em muốn ngủ, nhưng em không muốn ngủ một mình
Dương Bác Văn _hắn
Tôi sẽ ở ngoài cửa
Tả Kỳ Hàm_em
Không được ở trong phòng sao
Tả Kỳ Hàm_em
…vậy chú phải trả lời nếu em gọi
Trong phòng, Hàm nằm trên giường, mắt mở trừng trừng
Tả Kỳ Hàm_em
Chú… chú còn ở đó không
Dương Bác Văn _hắn
Tôi ở đây
Tả Kỳ Hàm_em
Em sợ nếu em ngủ rồi chú sẽ đi mất
Dương Bác Văn _hắn
Tôi không đi
Tả Kỳ Hàm_em
Chú đã nói vậy hôm qua, hôm nay cũng nói vậy… vậy em có thể tin chú không
Dương Bác Văn _hắn
Em đã tin từ lúc nắm tay tôi rồi
Tả Kỳ Hàm_em
…đúng, lúc đó em không còn ai khác
Chiều, gia sư đến dạy học
Tả Kỳ Hàm_em
Em không biết học ở đây có khó không
Dương Bác Văn _hắn
Khó hay không phụ thuộc vào em
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu em học không tốt thì sao
Dương Bác Văn _hắn
Tôi sẽ dạy lại, em không cần lo
Tả Kỳ Hàm_em
Chú sẽ dạy em thật sao
Dương Bác Văn _hắn
Khi tôi có thời gian
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em sẽ học thật tốt để không làm mất thời gian của chú
Buổi tối, Hàm ngồi chờ ở phòng khách
Tả Kỳ Hàm_em
Chú chưa về sao, em đã đợi từ lúc ăn tối xong
Quản gia
Ngài Văn đang xử lý công việc, cậu nên về phòng nghỉ
Tả Kỳ Hàm_em
Không, em muốn đợi, chú đã nói sẽ ở đây
Quản gia
Ngài ấy sẽ về, nhưng không biết lúc nào
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em sẽ đợi đến khi chú về
Đêm muộn, cửa mở, Văn bước vào
Tả Kỳ Hàm_em
Chú về rồi, em tưởng hôm nay chú không về nữa
Dương Bác Văn _hắn
Sao chưa ngủ
Tả Kỳ Hàm_em
Em nói rồi, em sẽ đợi chú
Dương Bác Văn _hắn
Không cần thiết
Tả Kỳ Hàm_em
Nhưng em muốn làm vậy, vì nếu chú không về thì em sẽ không yên tâm
Dương Bác Văn _hắn
Sau này không được đợi muộn như vậy
Tả Kỳ Hàm_em
Nếu chú không về sớm thì sao
Dương Bác Văn _hắn
Tôi sẽ cố về sớm
Tả Kỳ Hàm_em
Vậy em sẽ đợi
Tả Kỳ Hàm_em
Chú vẫn đứng ngoài đúng không
Tả Kỳ Hàm_em
…em quen dần rồi, nhưng em vẫn muốn biết chú ở đó
Tả Kỳ Hàm_em
Vâng… chỉ cần chú còn ở đây là được
Chap 3: Lần đầu bị lạc
Hàm bước theo Văn ra vườn hoa phía xa biệt thự. Chưa bao giờ em thấy chỗ này rộng lớn đến vậy. Mỗi bụi hoa, mỗi bông cỏ đều khiến em run rẩy.
Tả Kỳ Hàm_em
…chú… em… em chưa từng thấy chỗ này… quá rộng… em… em sợ lạc…
Dương Bác Văn _hắn
Đi theo tôi, không được rẽ lung tung.
Hàm nắm tay Văn, run rẩy. Mỗi bước đi đều dõi theo Văn, sợ bỏ lỡ một dấu hiệu nào đó.
Tả Kỳ Hàm_em
…em… em muốn nắm tay chú… nếu rời chú… em sẽ lạc mất…
Dương Bác Văn _hắn
Nắm, nhưng phải đi thẳng theo tôi. Không được rẽ lung tung.
Hàm cố gắng bước đi chậm rãi, tay nắm chặt tay Văn, tim đập mạnh.
Tả Kỳ Hàm_em
…chú… nếu em mệt… em có thể dừng không…
Dương Bác Văn _hắn
Dừng một chút thôi, rồi đi tiếp.
Tả Kỳ Hàm_em
…em vẫn sợ… nếu rời chú…
Dương Bác Văn _hắn
Tôi luôn ở đây. Không sao cả.
Hàm nhìn thấy một con đường nhỏ dẫn vào góc vườn, tò mò.
Tả Kỳ Hàm_em
…em… em muốn đi một chút… chỉ muốn xem…
Dương Bác Văn _hắn
Không được. Nguy hiểm.
Nhưng tò mò khiến Hàm rẽ nhẹ, chạy theo bóng cây, và nhận ra mình đã xa Văn. Hoảng sợ, tim đập thình thịch.
Tả Kỳ Hàm_em
…chú đâu rồi… em… em lạc mất chú…
Văn giọng nghiêm nhưng nhanh chóng chạy tới:
Dương Bác Văn _hắn
Hàm! Đứng yên, tôi tới!
Tả Kỳ Hàm_em
…em sợ… em không biết phải làm sao…
Dương Bác Văn _hắn
Bình tĩnh… tôi ở đây, không sao.
Hàm ôm chặt tay Văn, run rẩy, mắt ngấn lệ, khóc nức nở.
Tả Kỳ Hàm_em
…em… em không muốn lạc… em chỉ muốn chú bên em…
Dương Bác Văn _hắn
Tôi luôn ở đây. Từ nay, không được đi đâu mà không có tôi.
Về đường chính, Hàm vẫn run rẩy, bước đi chậm, toàn thân căng như dây đàn. Ánh mắt lúc nào cũng dõi theo Văn.
Tả Kỳ Hàm_em
…em… em vẫn sợ… nếu chú không kịp… em sẽ… không biết phải làm sao…
Dương Bác Văn _hắn
Tôi tới kịp. Nhưng em phải học cách bước đi mà không hoảng.
Tả Kỳ Hàm_em
…em muốn nắm tay chú… mãi… không muốn buông…
Dương Bác Văn _hắn
Nắm đi, nhưng em cũng phải học cách tin tưởng, bước mà không run.
Hàm thở dồn dập, run rẩy, nhưng vẫn bước theo Văn. Lệ thuộc tăng mạnh, ánh mắt lấp lo lắng pha quyết tâm: muốn học cách bước đi cùng Văn.
Hàm thử tự lập, lấy nước uống một mình.
Tả Kỳ Hàm_em
Em… em muốn tự làm… nhưng… em sợ đổ…
Văn đứng cạnh, nghiêm nhưng dịu dàng hướng dẫn
Dương Bác Văn _hắn
Cầm chắc, đi chậm. Tôi ở đây, em sẽ không sao.
Hàm cẩn thận, run rẩy, nhưng cuối cùng cũng làm xong. Thở phào, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Văn.
Tả Kỳ Hàm_em
…em… em làm được… nhưng… em vẫn cần chú quan sát…
Dương Bác Văn _hắn
Đúng, nhưng em phải học cách tự làm mà không sợ hãi.
Hàm nhìn quanh biệt thự, thấy những bụi hoa, bậc thang… nhiều nơi vẫn mới mẻ, em rùng mình mỗi lần bước đi.
Tả Kỳ Hàm_em
…em… em muốn đi một mình… nhưng… em sợ…
Dương Bác Văn _hắn
Đi cùng tôi. Tôi sẽ không để em gặp nguy hiểm.
Hàm nắm chặt tay Văn, run rẩy, bước theo từng bước.
Tả Kỳ Hàm_em
…em… em sẽ cố… nhưng em… em muốn chú luôn ở bên…
Dương Bác Văn _hắn
Ừ, nhưng em phải học cách đứng vững, dù có tôi bên cạnh.
Trở về phòng, Hàm ngồi sụp xuống ghế, tay vẫn nắm chặt tay Văn, mồ hôi nhễ nhại.
Tả Kỳ Hàm_em
…chú… hôm nay… em sợ thật sự… nếu không có chú… em… em không biết phải làm sao…
Dương Bác Văn _hắn
Tôi biết. Nhưng từ từ em sẽ quen. Lần sau, em sẽ biết đường. Tôi sẽ không để em lạc nữa.
Tả Kỳ Hàm_em
Em muốn ở cạnh chú… em không muốn rời chú…
Dương Bác Văn _hắn
Ừ, nhưng em phải học cách tự đứng vững.
Tả Kỳ Hàm_em
…em sẽ cố… nhưng em vẫn cần chú quan sát mọi bước chân của em…
Download MangaToon APP on App Store and Google Play