[Văn Hàm] Xin Lỗi, Nhưng Tôi Vẫn Yêu Cậu!
gtnv
Tả Kỳ Hàm_cậu
1. Tả Kỳ Hàm (cậu)
•Tuổi: 17
•Tính cách: Lạnh ngoài – mềm trong, ít nói, dễ nhịn nhưng không phải yếu đuối
•Đặc điểm: Da trắng, dáng người mảnh, ánh mắt luôn hơi né tránh người khác
•Học lực: Khá giỏi, đặc biệt là văn
•Hoàn cảnh: Gia đình bình thường, sống kín đáo, không thích gây chú ý
•Bí mật: Là thích con trai, điều mà cậu luôn cố giấu, cho đến khi bị phát hiện.
Dương Bác Văn_anh
2. Dương Bác Văn (anh)
•Tuổi: 18
•Tính cách: Lạnh lùng, cộc, thích kiểm soát, không giỏi thể hiện cảm xúc
•Đặc điểm: Cao, gương mặt sắc nét, ánh mắt luôn khiến người khác áp lực
•Học lực: Trung bình khá nhưng nổi bật trong thể thao
•Hoàn cảnh: Gia đình khá giả, từ nhỏ đã quen làm “trung tâm”
•Thói quen: Bắt nạt Tả Kỳ Hàm từ bé
•Mối quan hệ của hai người
Thanh mai trúc mã, nhà gần nhau
Từ nhỏ đã “không ưa nhau” (thực chất là một người thích chọc, một người bị chọc)
Sau khi bí mật bị lộ:
Dương Bác Văn từ bắt nạt bình thường, trở nên gay gắt, khó chịu hơn
Nhưng đồng thời cũng bắt đầu để ý quá mức
chaniuu
sau ba lần vt truyện và xoá cả ba thì hôm nay Chan sẽ qlai viết nhaa, mong mng sẽ uho tui nhiều hơn aa💗
chaniuu
kiểu bình thường Chan cũng hơi bận xíu nên sợ ra chap lâu mấy cô bực xong bỏ truyện ý😭
chaniuu
nhưng mà thoi, ksao Chan sẽ cố gắng viết truyện hay nhất có thể
chaniuu
chỉ sợ bị flop với truyện kh đủ thu hút thoii á🥺
chaniuu
mng cứ góp ý thoải mái nha, tại vì Chan cũng kh đc nhiều kinh nghiệm lắm ấy..nên là muốn học hỏi nhiều hơn aa
chap1
Tả Kỳ Hàm biết.
Chỉ cần dính đến Dương Bác Văn, sẽ không có chuyện gì tốt xảy ra.
Giọng gọi phía sau khiến cậu khựng lại một nhịp.
Không cần quay đầu.
Cũng biết là ai.
Cậu siết chặt quai balo, giả vờ không nghe, tiếp tục bước nhanh hơn.
Dương Bác Văn_anh
Bộ điếc à?
Cổ tay bị kéo mạnh.
Tả Kỳ Hàm bị giật ngược lại, suýt mất thăng bằng.
Cậu nói, giọng thấp xuống
Dương Bác Văn đứng trước mặt cậu, cao hơn hẳn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống như đang quan sát thứ gì đó không vừa mắt.
Dương Bác Văn_anh
Gọi mà không trả lời?
Tả Kỳ Hàm_cậu
Không muốn trả lời.
Dương Bác Văn_anh
Gan lớn nhỉ?
Anh cười nhạt.
Không phải kiểu cười vui vẻ.
Mà là kiểu khiến người ta lạnh sống lưng.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Không liên quan đến anh.
Chưa kịp phản ứng, balo của cậu đã bị giật khỏi vai.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Anh bị điên à?!
Nhưng Dương Bác Văn nhanh hơn.
Khoá kéo bị kéo ra.
Mọi thứ bên trong bị lục tung.
Cuối cùng.
Một quyển vở rơi vào tay anh.
Dương Bác Văn_anh
Để xem đã.
Dương Bác Văn lật vài trang, ánh mắt dừng lại ở một góc nhỏ.
Những dòng chữ bị gạch đi… nhưng vẫn còn đọc được.
Không khí xung quanh chợt chùng xuống.
Dương Bác Văn_anh
Viết cái này?
giọng cậu bắt đầu gấp gáp hơn.
Nhưng đã muộn.
Dương Bác Văn đọc ra, từng chữ một.
Dương Bác Văn_anh
Thích...con trai?
Không gian như đông cứng.
Tim Kỳ Hàm đập mạnh.
Rất mạnh.
Nhưng gương mặt cậu lại bình tĩnh đến lạ.
cậu nói một chữ rõ ràng không né tránh.
Ánh mắt Dương Bác Văn thay đổi.
Không còn sự trêu chọc ban đầu.
Mà là…chán ghét.
Dương Bác Văn_anh
Ghê thật.
Quyển vở bị ném xuống đất.
Một tiếng “bịch” khô khốc.
Dương Bác Văn_anh
Đừng để tôi thấy mấy thứ này thêm lần nào nữa.
Xung quanh bắt đầu có người chú ý.
Kỳ Hàm cúi xuống, nhặt vở lên.
Tay cậu run rất nhẹ.
Nhưng cậu không nói thêm câu nào.
Chỉ quay người.
Bỏ đi.
Từ hôm đó—
Mọi thứ thay đổi.
bạn học2
Đừng đứng gần nó.
Những lời thì thầm không cần nghe rõ cũng hiểu.
Kỳ Hàm bước qua hành lang như không có gì.
Giống như đã quen.
Hoặc… ép mình phải quen.
chaniuu
chap1 đến đây thoi mấy nàngg
chaniuu
chan mỏi tay quá=))
chaniuu
hẹn mấy nàng ở chap sau ha, ai có góp ý hay đánh giá thì bl giúp tuiii
chap3
Giọng nói quen thuộc vang lên lần nữa.
Kỳ Hàm nhắm mắt một giây.
Dương Bác Văn đứng dựa vào tường, ánh mắt vẫn như vậy—lạnh, khó đoán.
Dương Bác Văn_anh
Đi với tôi.
Dương Bác Văn_anh
Không hỏi ý kiến.
Anh kéo cậu đi thẳng ra phía sau dãy nhà học.
Nơi vắng người.Nơi không ai nhìn thấy.
Lưng Kỳ Hàm chạm vào tường.
Không còn đường lui.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Anh đủ chưa?
Tả Kỳ Hàm_cậu
Bắt nạt tôi vui lắm à?
Dương Bác Văn_anh
Cũng được.
Một câu trả lời nhẹ bẫng.
Nhưng khiến lòng người nặng trĩu.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Vì sao là tôi?
Kỳ Hàm nhìn thẳng vào anh.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Trong trường thiếu gì người, sao cứ phải là tôi?
Dương Bác Văn im lặng.
Gió thổi qua hành lang phía sau.
Một lúc lâu.
Anh mới lên tiếng.
Dương Bác Văn_anh
Không biết.
Dương Bác Văn_anh
Chỉ nhìn thấy cậu...
Dương Bác Văn_anh
...là thấy khó chịu.
Kỳ Hàm bật cười.
Một tiếng cười nhỏ, nhưng chua chát.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Vậy thì tránh xa tôi ra.
Dương Bác Văn_anh
Không làm được.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Vậy thì đừng có nói mấy lời như vậy.
Khoảng cách giữa hai người quá gần.
Gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của nhau.
Dương Bác Văn_anh
Thích ai rồi?
Câu hỏi khiến Kỳ Hàm khựng lại.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Liên quan gì đến anh?
Dương Bác Văn_anh
Trả lời.
Dương Bác Văn_anh
Là thằng sáng nay?
Dương Bác Văn_anh
Vậy là có người khác.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Anh bị làm sao vậy?
Tả Kỳ Hàm_cậu
Anh ghét tôi mà.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Vậy thì quản làm gì?
Dương Bác Văn_anh
Không biết.
Nhưng lại khiến không khí trở nên kì lạ.
Dương Bác Văn_anh
Nhưng tôi không thích cậu đứng gần người khác.
Tim Kỳ Hàm khựng lại.
Một nhịp.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Anh đang tự mâu thuẫn đấy?
Tả Kỳ Hàm_cậu
Vậy thì dừng lại đi.
Dương Bác Văn_anh
Không được.
Bàn tay Dương Bác Văn chống lên tường, chặn đường lui của cậu.
Dương Bác Văn_anh
Càng nhìn cậu...
Dương Bác Văn_anh
Tôi càng thấy bực.
Lần đầu tiên.
Dương Bác Văn do dự.
Dương Bác Văn_anh
...Không chắc.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Anh đừng đùa kiểu này.
Kỳ Hàm nói, giọng nhỏ hơn.
Dương Bác Văn_anh
Tôi không đùa.
Tả Kỳ Hàm_cậu
Anh biết tôi là gì mà.
Dương Bác Văn_anh
Vẫn muốn lại gần cậu.
Nhưng đủ khiến mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Kỳ Hàm đứng đó.
Không nói gì.
Không biết phải nói gì.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play