[ Văn Hàm ] Truyện Ngắn
Lỡ mất rồi
Ngày mà Tả Kỳ Hàm quyết định tỏ tình
là ngày Dương Bác Văn nói mình đã thích một người..
Tả Kỳ Hàm đứng ngoài cửa, tay cầm mẩu giấy nhỏ mà cậu đã viết đi viết lại cả chục lần
Nhưng khi nhìn thấy Dương Bác Văn mọi thứ như nghẹn lại
Tả Kỳ Hàm
// nhỏ giọng, bước lại // Dương Bác Văn tớ có chuyện muốn nói
Dương Bác Văn đang dựa bàn, quay sang nhìn cậu
Tả Kỳ Hàm hít một hơi, chưa kịp mở lời-
Bạn nam khác: // chạy tới, cười lớn // Ê Bác Văn! Người cậu thích là ai vậy?
Tả Kỳ Hàm khựng lại vài giây
Dương Bác Văn
// liếc nhẹ // liên quan đến cậu ?
Bạn nam: // cười trêu // thì ai chẳng tò mò
Dương Bác Văn
// bình thản // thì có người rồi
Một câu. Rất nhẹ. Nhưng đủ khiến Tả Kỳ Hàm buông lỏng, rồi tờ giấy rơi xuống đất
Tả Kỳ Hàm
// đứng sững // vậy à...
Dương Bác Văn
// quay sang // cậu vừa định nói gì
Tả Kỳ Hàm cuối xuống nhặt tờ giấy rồi Xé đôi
Tả Kỳ Hàm
// cười gượng // không có gì..
Từ hôm đó, cậu chẳng còn lại gần hắn nữa
Thời gian trôi
Họ vẫn học chung lớp
Nhưng khoảng cách... xa hơn bất cứ lúc nào
Tả Kỳ Hàm đứng dưới mái hiên
Chỉ khác-- lần này không còn ai đứng cạnh
Giọng nói quên thuộc vang lên. Cậu không quay lại
Tả Kỳ Hàm
// nhìn mưa, khẽ đáp // ừ...
Dương Bác Văn
// mở ô // Đi chung
Dương Bác Văn
// nhíu mày // Sao lại không
Tả Kỳ Hàm
// cười nhẹ // Sợ người cậu thích hiểu lầm
Dương Bác Văn
// trầm giọng // ...Cậu nghe ai nói?
Bác Văn im lặng vài giây, rồi bước lại gần
Dương Bác Văn
Tôi chưa từng nói tên
Tả Kỳ Hàm
// cười nhạt // Cũng không phải là tôi
Dương Bác Văn
// nắm lấy cổ tay cậu //
Tả Kỳ Hàm
// giật mình // Buông ra
Dương Bác Văn
// siết nhẹ, không buông // Là cậu bỏ đi trước
Tả Kỳ Hàm
// sững lại // Bỏ gì
Tả Kỳ Hàm
// nhỏ giọng // Tôi có quyền gì mà bỏ?
Dương Bác Văn
// tiến gần hơn //
Dương Bác Văn
// nhìn thẳng // Người định nói chuyện hôm đó là cậu
Dương Bác Văn
Cậu thích tôi
Không khí im lặng
Chỉ còn tiếng mưa
Tả Kỳ Hàm
// khẽ cười // ...Trễ rồi
Dương Bác Văn
// khựng lại // Trễ cái gì
Cậu nhìn anh
Lần đầu không né
Dương Bác Văn
// siết chặt tay cậu hơn một chút //
Dương Bác Văn
// giọng thấp // Tôi chưa kịp trả lời mà..
Tả Kỳ Hàm
// sững lại // ... Trả lời cái gì ?
Dương Bác Văn
Người tôi thích..
Tả Kỳ Hàm
// lùi lại, giọng run //... Đừng đùa
Dương Bác Văn
Tôi không đùa
Tả Kỳ Hàm
// nhỏ giọng // Vậy hôm đó-
Dương Bác Văn
// ngắt lời // Tôi chờ cậu nói trước
Dương Bác Văn
Nhưng cậu không nói
Tả Kỳ Hàm
Vì tôi nghĩ mình thua rồi..
Dương Bác Văn kéo cậu lại gần mình
Dương Bác Văn
// trầm giọng // Cậu chưa từng thua
Khoảng cách của hai người gần đến mức không còn lùi được nữa
Tả Kỳ Hàm
// tim đập nhanh // Còn bây giờ thì sao...
Dương Bác Văn nhìn cậu, không né
Dương Bác Văn
...Đừng bỏ lỡ nữa
Hai người không ai buông tay
Chỉ là quan tâm thôi
Căn phòng yên tĩnh - Ánh đèn dịu dàng
Tả Kỳ Hàm nằm trên giường trùm chăn kín đầu. Điện thoại vứt sang một bên, hơi thở nặng nề
Dương Bác Văn bước vào, đặt cặp xuống rồi nhìn qua cậu
Dương Bác Văn
// nhíu mày // Cậu ngủ sớm vậy ?
Anh bước đến gần, kéo nhẹ chăn xuống
Tả Kỳ Hàm lộ ra gương mặt đỏ ửng, mắt lờ đờ
Dương Bác Văn
// giọng trầm xuống // Cậu bị sốt ?
Tả Kỳ Hàm
// khẽ quay mặt đi // Không sao
Bác Văn đưa tay lên trán cậu, khựng lại
Dương Bác Văn
Nóng vậy mà bảo không sao?
Cậu không nói gì chỉ nhắm mắt lại
Anh thở nhẹ, quay người lấy nước và khăn
Bác Văn ngồi trên giường, vắt khăn, nhẹ nhàng đặt lên trán cậu
Tả Kỳ Hàm
// mở mắt, giọng yếu // ...Anh không cần làm vậy
Dương Bác Văn
// chỉnh khăn lại cho ngay ngắn //
Dương Bác Văn
// liếc cậu // Biết phiền thì đừng bệnh
Cậu khẽ bật cười nhưng ngay lập tức ho nhẹ
Anh lập tức đưa tay đỡ vai cậu ngồi dậy
Dương Bác Văn
// có chút lo lắng // Ngồi dậy uống thuốc
Tả Kỳ Hàm
...Không muốn uống
Dương Bác Văn
// nhíu mày // Trẻ con à ?
Bác Văn nhìn cậu vài giây rồi thở dài
Dương Bác Văn
// giọng dịu lại // Uống xong...tôi mua kẹo cho cậu
Tả Kỳ Hàm mở mắt, hơi bất ngờ
Tả Kỳ Hàm
Anh dỗ con nít à
Dương Bác Văn
// nhìn thẳng // Ừ, đang dỗ cậu
Tả Kỳ Hàm
// quay mặt đi, tai hơi đỏ //
Tả Kỳ Hàm
Vậy thì... một viên thôi..
Cậu nằm lại, ánh mắt đã đỡ mệt
Anh ngồi cạnh, không rời đi
Tả Kỳ Hàm
// nhỏ giọng // Anh không về phòng à ?
Dương Bác Văn
Đây là phòng tôi
Bác Văn nhìn cậu, ánh mắt mềm đi
Tả Kỳ Hàm
// sững lại // Tại sao?
Anh đưa tay kéo chăn lại cho cậu
Dương Bác Văn
// nhẹ giọng // Không yên tâm
Bên ngoài gió thổi nhẹ, rèm cửa khẽ lay động
Tả Kỳ Hàm
// nhắm mắt, giọng nhỏ dần // Anh đối với ai cũng vậy à ?
Bác Văn không trả lời ngay
Chỉ là... khoé môi khẽ cong lên khi chìm vào giấc ngủ
Ánh đèn hắt lên gương mặt trầm tĩnh
Anh đưa tay chạm nhẹ vào trán cậu lần nữa, xác nhận nhiệt độ đã giảm
Dương Bác Văn
// rất khẽ // Ngốc
Nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến mức...không giống như đang mắng
Tiệm bánh
Tả Kỳ Hàm ngẩng đầu khỏi quầy, tay vẫn đang phủ kem lên bánh.
Áo đen, dáng cao. Ánh mắt lướt một vòng rồi dừng lại ở cậu.
Tả Kỳ Hàm
// nhẹ // Anh cần chọn bánh ạ?
Dương Bác Văn
Ừ... nhưng tôi không biết chọn
Tả Kỳ Hàm
Vậy anh thích ngọt nhiều hay ít?
Tả Kỳ Hàm
Vậy thử cái này đi
Cậu lấy một chiếc bánh nhỏ, đặt ra trước.
Tả Kỳ Hàm
Ừ... cái này khá dễ ăn
Dương Bác Văn
// nhìn chiếc bánh // Hy vọng vậy
Tả Kỳ Hàm không nói gì, chỉ đứng chờ phản ứng.
Dương Bác Văn
// gật nhẹ // Ổn
Tả Kỳ Hàm
// cười // Chỉ "ổn" thôi à
Dương Bác Văn
Ừm... nhưng đủ để quay lại lần nữa
Tả Kỳ Hàm khựng lại một chút, rồi quay đi lấy hộp bánh.
Tả Kỳ Hàm
Vậy lần sau tôi chọn cái khác cho anh
Dương Bác Văn
Cậu làm ở đây lâu chưa?
Tả Kỳ Hàm
Cũng một thời gian rồi
Dương Bác Văn
Vậy chắc chọn bánh giỏi
Tả Kỳ Hàm
// nhìn anh // Còn tùy người ăn nữa
Bác Văn nhìn cậu thêm một chút.
Không nói gì nữa.
Tả Kỳ Hàm đóng hộp bánh lại.
Anh nhận lấy, nhưng không đi ngay.
Dương Bác Văn
Mai tiệm vẫn mở giờ này?
Dương Bác Văn
...Tôi sẽ quay lại
Chuông cửa lại vang lên khi anh rời đi.
Kỳ Hàm đứng yên một lúc.
Nhìn theo bóng người vừa khuất.
Tả Kỳ Hàm
// lẩm bẩm rất nhẹ // Khách lạ thật...
Chuông cửa vang lên quen thuộc.
Tả Kỳ Hàm đang ghi sổ, nghe tiếng liền ngẩng lên.
Khựng lại một chút.
Vẫn là người đó.
Tả Kỳ Hàm
// nhẹ // Anh quay lại thật à?
Dương Bác Văn bước vào, ánh mắt dừng lại trên cậu một giây.
Dương Bác Văn
Tôi nói rồi mà
Kỳ Hàm gật nhẹ, quay lại lau tay.
Tả Kỳ Hàm
Hôm nay vẫn để tôi chọn?
Dương Bác Văn
Ừ, nhưng lần này chọn kỹ chút
Tả Kỳ Hàm
// nhíu mày // Hôm qua chưa đủ kỹ à?
Dương Bác Văn
Ổn thôi. Nhưng tôi muốn thử cái cậu thấy ngon nhất.
Tả Kỳ Hàm khựng lại một chút.
Cậu quay đi, nhìn tủ bánh lâu hơn bình thường.
Không phải vì không biết chọn.
Mà là… đang cân nhắc.
Cuối cùng, cậu lấy một chiếc bánh khác.
Tả Kỳ Hàm
Cái này ngọt hơn chút, nhưng không gắt
Dương Bác Văn
// nhìn bánh // Tin cậu thêm lần này nữa
Anh bưng ngồi xuống bàn gần quầy, không đi chỗ khác.
Tả Kỳ Hàm liếc qua, rồi giả vờ không để ý.
Dương Bác Văn cắn một miếng, ăn chậm hơn hôm qua
Dương Bác Văn
..Cái này ngon hơn
Tả Kỳ Hàm
// quay sang, bất ngờ // Lần này không phải "ổn"à?
Dương Bác Văn
// nhìn cậu // Ừm, lần này là 'ngon'
Tả Kỳ Hàm cười nhẹ, quay đi.
Dương Bác Văn
Cậu lúc nào cũng tự chọn cho khách vậy à?
Dương Bác Văn
Vì sao chọn cho tôi?
Tả Kỳ Hàm
Vì anh không biết chọn
Dương Bác Văn
Chỉ vậy thôi?
Tả Kỳ Hàm
// nhìn anh // Vậy anh muốn gì?
Dương Bác Văn không trả lời ngay.
Chỉ nhìn cậu lâu hơn bình thường.
Dương Bác Văn
// chậm // Vì cậu muốn tôi quay lại
Tả Kỳ Hàm
// khựng lại // Anh nghĩ nhiều rồi
Dương Bác Văn
Nhưng tôi vẫn quay lại
Không khí yên lặng một chút
Dương Bác Văn
Mai cậu có ở đây không?
Dương Bác Văn
// gật nhẹ // Vậy được
Chuông lại một lần nữa vang lên
Tả Kỳ Hàm đứng yên một lúc
Tả Kỳ Hàm
// lẩm bẩm // Khách gì mà lạ thật
Download MangaToon APP on App Store and Google Play