"Á Hiên, hành trang thu thập xong chưa? Đi nhanh đi, đừng có ở đây làm vướng chân vi sư nữa."
Trước cổng cái đạo quán lụp xụp trên đỉnh núi, vị sư phụ râu tóc bạc phơ phẩy phẩy tay, làm ra vẻ ruồng rẫy lắm. Nhưng ánh mắt ông lại không giấu được sự lo âu.
Tống Á Hiên khoác trên vai chiếc balo to sụ, mặc một chiếc áo hoodie trắng rộng thùng thình. Cậu có một mái tóc mềm mại, hơi xoăn nhẹ, ôm lấy gương mặt trắng trẻo với đôi mắt to tròn, lấp lánh lúc nào cũng cong cong ý cười.
Nhìn cậu bây giờ hệt như một chú cún Samoyed ngoan ngoãn, ngốc nghếch và vô hại, dường như ai cho viên kẹo cũng có thể dắt đi mất.
"Sư phụ yên tâm! Con xuống núi nhất định sẽ chăm chỉ bắt ma trừ tà, tích đủ công đức để sống lâu trăm tuổi, sau này về phụng dưỡng người!"
Á Hiên cười tươi rói, lộ ra má lúm đồng tiền. Cậu vẫy tay chào sư phụ rồi lon ton chạy xuống những bậc thang đá.
Số mệnh cậu sinh ra đã yểu mệnh, thân thể lại nhẹ vía, là miếng mồi ngon cho mọi loại tà ma. Cách duy nhất để sống sót là phải bước chân vào trần thế, dùng đạo pháp sư phụ truyền dạy để cứu người, lấy công đức đổi lấy dương thọ.
Á Hiên vừa đi vừa ngân nga hát, thỉnh thoảng lại dừng lại hái một bông hoa dại hay chọc ghẹo mấy con sóc nhỏ. Nhưng đi được nửa ngày, khi xuống đến đoạn đường đèo quanh co dẫn vào thành phố, một luồng khí lạnh buốt bất chợt xẹt qua sống lưng cậu.
Kétttt— Ầm!
Một tiếng rít kinh hồn vang lên. Từ khúc cua phía trên, một chiếc xe màu đen bóng loáng mất lái, tông gãy dải phân cách và lao thẳng về phía vách núi dựng đứng.
Trong mắt những người bình thường vô tình đi ngang qua, đó là một vụ tai nạn thảm khốc do mất lái. Nhưng trong đôi đồng tử màu hổ phách của Á Hiên, sự thật lại hoàn toàn khác.
Chẳng có sự cố kỹ thuật nào cả. Bám chặt lấy đầu chiếc xe đen là một đám khói đen đặc quánh, tản ra mùi tanh tưởi của tử khí.
Đám ám khí đó đang hung hăng kéo chiếc xe lao xuống vực sâu, như một bầy dã thú đang xé xác con mồi.
Bé Samoyed ngơ ngác thường ngày chớp chớp mắt. Giây tiếp theo, nụ cười ngốc nghếch trên môi hoàn toàn biến mất.
Khí chất quanh người Tống Á Hiên thay đổi chóng mặt. Đôi mắt trong veo trở nên sắc lạnh và sâu thẳm. Cậu không hề hoảng loạn, bàn tay thoăn thoắt thò vào chiếc balo xập xệ, kẹp ra một đạo bùa vàng rực rỡ với những nét chu sa đỏ chót.
Ngón tay thon dài của Á Hiên kẹp lá bùa, lẩm bẩm một câu chú ngữ mà tốc độ nhanh đến mức người thường không thể nghe rõ. Ngay khoảnh khắc chiếc xe sắp lao khỏi mép vực, cậu vung tay ném mạnh tờ bùa về phía đám khói đen.
"Phá!"
Oành!
Lá bùa chạm vào đám khói liền bùng lên một ngọn lửa vàng rực. Đám âm binh rít lên những tiếng chói tai rồi tan biến vào hư không. Chiếc xe mất đi lực kéo tà ác, khựng lại một cách thần kỳ, phần đầu xe va mạnh vào vách đá bên đường, mui xe bốc khói mịt mù nhưng may mắn không rơi xuống vực.
Á Hiên thở hắt ra một hơi, bước đến gần chiếc xe vừa gặp nạn. Cửa kính vỡ nát, cậu nhẹ nhàng luồn tay qua cửa sổ, kéo chốt an toàn và mở cửa xe.
Tựa đầu vào vô lăng là một chàng trai trẻ đang bất tỉnh vì chấn động. Dù máu rỉ ra từ trán, người này vẫn toát lên một luồng khí thế bức người. Gương mặt góc cạnh rõ nét, hàng lông mày rậm cau chặt lại ngay cả trong vô thức, đôi môi mỏng mím chặt đầy kiêu ngạo.
Giao diện này... hệt như một con sói hoang đầu đàn, hung hãn, nguy hiểm
"Chà, tướng mạo sắc bén thế này, vượng khí ngút ngàn, bảo sao bọn âm binh kia thèm thuồng muốn kéo đi làm vật tế."
Á Hiên chép miệng lẩm bẩm, đánh giá người tên Lưu Diệu Văn từ đầu đến chân bằng con mắt của một người làm nghề tâm linh.
Cậu đưa ngón tay trỏ khẽ ấn vào mi tâm của chú sói đang ngất xỉu kia để kiểm tra, sau đó gật gù hài lòng.
"Thôi thì cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, coi như mối làm ăn đầu tiên mở bát thuận lợi."
Khí chất lạnh lùng sát phạt ban nãy lại bay biến đâu mất. Tống Á Hiên chớp chớp mắt, rút trong túi áo ra một lá bùa bình an được gấp gọn gàng thành hình tam giác. Cậu hồn nhiên nhét lá bùa vào túi áo vest trước ngực của Diệu Văn, rồi tiện tay vỗ vỗ lên má chú sói mấy cái.
"Tặng anh cái bùa khuyến mãi này, nhớ giữ kỹ nhé, vía anh đang nặng lắm đấy."
Giải quyết xong xuôi, nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, Á Hiên đứng dậy phủi phủi tay áo. Cậu sốc lại chiếc balo con ếch trên vai, khuôn mặt lại rạng rỡ nụ cười ngốc nghếch như cũ.
"Xuống thành phố tìm em gái thôi! Không biết em ấy có chuẩn bị gà rán cho mình không nhỉ?"
Bé Samoyed vừa lẩm bẩm vừa tung tăng đi bộ tiếp xuống sườn núi, bỏ lại chiếc xe đắt tiền cùng chàng thiếu gia đang dần tỉnh lại với một cơn đau đầu như búa bổ.
Á Hiên vừa đi vừa nhảy chân sáo trên con đường nhựa dẫn vào thành phố. Chiếc balo con ếch sau lưng cứ nảy lên theo từng nhịp bước, trông chẳng khác nào một chú Samoyed đang hớn hở chạy đi công viên.
Thành phố trong mắt Á Hiên thật sự là một "mê hồn trận". Những tòa nhà cao chọc trời che khuất cả đường chân trời, xe cộ đi lại nườm nượp với đủ loại âm thanh ồn ã.
Cậu đứng ngây người ở ngã tư, tay cầm tờ giấy ghi địa chỉ mà sư phụ đưa cho, xoay ngược xoay xuôi mãi vẫn không xác định được hướng Đông Tây Nam Bắc.
"Sư phụ bảo cứ đi về hướng có nhiều 'khí tiền' nhất là thấy nhà em gái... nhưng sao ở đây đâu đâu cũng thấy mùi tiền thế nhỉ?"
Á Hiên ngước nhìn tấm biển hiệu "Tập đoàn Tống Thị" to đùng rồi gật gù:
"Đúng rồi, mùi vị này là của em gái rồi."
Cậu hiên ngang bước vào sảnh lớn với bộ dạng hoodie trắng rộng thùng thình, quần túi hộp và chiếc balo con ếch xanh lè. Ngay lập tức, đội ngũ bảo vệ tiến lại ngăn cản.
"Này cậu bé, đây không phải chỗ chơi đâu."
"Cậu tìm ai?"
Á Hiên chớp chớp mắt hồn nhiên đáp:
"Cháu tìm em gái"
"Em ấy tên là Tống Á Hân!"
Đám bảo vệ ngớ người. Tống tổng của bọn họ là một nữ cường nhân khét tiếng, lạnh lùng và quyết đoán, làm sao có thể có một ông anh trai nhìn vô tri và ngây thơ như chú cún thế này?
Ngay lúc bảo vệ định mời cậu ra ngoài, từ phía thang máy VIP, một người phụ nữ với bộ vest đen quyền lực, đi giày cao gót vang dội cả sảnh bước ra. Vừa thấy bóng dáng trắng tròn ở cửa, khí chất tổng tài của Tống Á Hân bay biến sạch sành sanh.
"Anh! Tống Á Hiên! Anh xuống núi sao không gọi điện cho em?"
Tống Á Hân chạy lại, vừa mừng vừa giận, nhéo nhẹ má Á Hiên một cái. Cậu chỉ biết cười hì hì, ôm lấy cánh tay em gái nịnh nọt:
"Sư phụ bảo điện thoại của anh bị 'âm khí' làm hỏng rồi, không gọi được."
"Em xem, anh còn mang quà cho em này."
Cậu lục lọi trong balo con ếch, lôi ra một củ sâm rừng trông hệt như... một củ cà rốt khô héo. Á Hân thở dài bất lực nhưng trong lòng lại mềm nhũn. Cô xoa đầu anh trai:
"Thôi được rồi, lên văn phòng với em. Ăn uống gì chưa? Để em bảo trợ lý mua gà rán cho anh."
"Gà rán! Gà rán là nhất!" Á Hiên nhảy cẫng lên.
Nhưng ngay khi hai anh em định bước vào thang máy, cửa tự động của sảnh lớn bỗng mở toang. Một đám vệ sĩ mặc vest đen đi vào, mở đường cho một chàng trai cao lớn.
Á Hiên khựng lại, chớp chớp mắt.
Là cái anh chàng ở sườn núi ban nãy! Trán anh ta đã được quấn một vòng băng gạc trắng toát, áo vest có hơi xộc xệch và dính chút bụi, nhưng đôi mắt sắc lạnh và sải bước đầy áp bách thì không hề giảm sút chút nào. Anh ta phớt lờ cơn đau, mang theo khí thế quét sạch thiên hạ tiến thẳng về phía lễ tân.
Và quan trọng nhất, đám khói đen tà khí bám theo anh ta lúc ở sườn núi nay lại tiếp tục lởn vởn quanh gót giày anh ta, đậm đặc hơn trước!
Khí chất của bé Samoyed lập tức thu lại, ánh mắt Á Hiên híp lại đầy nguy hiểm, lẩm bẩm:
"Trời đất... cái anh này trêu phải thứ gì mà nghiệp quật nặng thế nhỉ? Bùa bình an của mình cũng chỉ cản được một lúc thôi sao?"
Tống Á Hân thấy anh trai đứng ngẩn người, liền thì thầm với giọng cảnh giác:
"Anh nhìn gì thế? Đó là Lưu Diệu Văn, chủ tịch của Tập đoàn Lưu Thị."
"Nghe đồn trên đường đến đây ký hợp đồng tranh chấp với công ty em thì bị tai nạn xe. Em cứ tưởng hắn phải nhập viện rồi, ai ngờ mạng lớn thật, vác cả cái đầu quấn băng đến đây để giành giật dự án cho bằng được."
Khóe môi Á Hiên chợt cong lên, ánh mắt lại trở về vẻ trong veo vô hại thường ngày, cậu kéo ống tay áo em gái:
"Em gái, người này giàu lắm đúng không?"
"Đương nhiên, gia sản nhà hắn tiêu mười đời không hết." Á Hân gật đầu.
"Tuyệt vời!" Á Hiên vỗ tay bôm bốp.
"Mỏ công đức... à nhầm, khách hàng VIP của anh tự vác xác đến cửa rồi."
"Em xem, anh ta có thể cúng dường cho anh được bao nhiêu thùng gà rán đây!"
Nói rồi, không đợi Tống Á Hân kịp ngăn cản, Tống Á Hiên xốc lại cái balo con ếch, lạch bạch chạy thẳng về phía chú sói đang bực dọc kia, vỗ cái "bốp" vào vai Lưu Diệu Văn trước con mắt kinh hoàng của toàn bộ vệ sĩ.
"Này anh trai, ấn đường đen kịt, sát khí bủa vây. Trong vòng ba ngày tới nếu không có tôi giải hạn, anh chắc chắn sẽ bị sập giường lúc ngủ đấy!"
Cú vỗ vai cái "bốp" của Tống Á Hiên vang lên rõ to giữa sảnh lớn tĩnh lặng. Đám vệ sĩ áo đen của Lưu Thị ngay lập tức giật mình, theo phản xạ định lao tới bẻ tay kẻ vừa dám mạo phạm chủ tịch nhà mình.
Nhưng Lưu Diệu Văn đã giơ một tay lên, ra hiệu cho đám vệ sĩ lùi lại.
Anh chậm rãi xoay người. Đầu vẫn còn nhức bưng bưng sau vụ va đập, Lưu Diệu Văn cau đôi lông mày sắc lẹm, ánh mắt lạnh như tảng băng trôi chiếu thẳng vào kẻ vừa buông lời nguyền rủa mình.
Đập vào mắt anh là một thiếu niên mặc chiếc áo hoodie trắng rộng thùng thình, sau lưng đeo cái balo hình con ếch xanh lè thè lưỡi. Khuôn mặt tròn xoe, hai má phúng phính trắng bóc, đôi mắt to tròn trong veo đang chớp chớp nhìn anh. Giao diện này... có khác gì một học sinh cấp ba trốn học đi chơi không?
"Cậu nói cái gì sập giường cơ?" Lưu Diệu Văn gầm gừ, giọng nói trầm khàn đầy đe dọa.
Tống Á Hân đứng phía sau đã sợ đến mức ôm trán. Xong rồi, ông anh vô tri của cô vừa đắc tội với con sói điên nhất giới kinh doanh. Cô định bước lên giải vây, nhưng Tống Á Hiên đã nhanh miệng hơn.
Bé Samoyed không hề tỏ ra sợ hãi trước sát khí của Lưu Diệu Văn. Ngược lại, cậu nhíu mày, kiễng chân lên một chút, vươn tay... vạch luôn tà áo vest đắt tiền của Lưu tổng ra dòm ngó.
"Ủa khoan đã..."
Tống Á Hiên ngước lên nhìn thẳng vào mắt Diệu Văn, chu môi hỏi:
"Cái bùa bình an màu vàng nãy tôi nhét vào túi áo ngực cho anh ở trên đèo đâu rồi? Đừng nói với tôi là anh vứt rồi nha?"
Lưu Diệu Văn sững người.
Ký ức mơ hồ lúc nửa tỉnh nửa mê trong chiếc xe bẹp dúm xẹt qua đầu anh. Một bóng người trắng toát, một luồng sáng vàng rực, và một bàn tay mềm mại vỗ vỗ lên má anh cùng câu nói lanh lảnh:
"Tặng anh cái bùa khuyến mãi này..."
Hóa ra không phải ảo giác do chấn động não. Cậu nhóc kỳ lạ trước mặt này chính là người đã lôi anh ra khỏi xe!
Lưu Diệu Văn thu lại chút sát khí, nhưng bản tính kiêu ngạo và chủ nghĩa duy vật ăn sâu vào máu vẫn khiến anh hừ lạnh một tiếng:
"Là cậu cứu tôi sao? Cảm ơn. Trợ lý của tôi sẽ viết một tấm séc hậu hĩnh gửi đến nhà cậu."
"Còn tờ giấy lộn ngoằn ngoèo đó... tôi không tin mấy thứ rác rưởi mê tín dị đoan, nên tôi quăng lại ở hiện trường rồi."
"Vứt rồi?!"
Tống Á Hiên vuốt ngực, hít sâu một hơi. Cậu lùi lại một bước, hai tay chống nạnh, bộ dáng đáng yêu ban nãy lập tức bay biến, thay vào đó là cái thở dài thườn thượt đầy bất lực của một bậc "cao nhân" nhìn thấy đứa trẻ bướng bỉnh chối bỏ tiền đồ.
"Anh trai à, anh có biết lá bùa đó tôi phải vẽ bằng chu sa thượng hạng pha với máu gà trống thiến lúc nửa đêm không hả?"
"Giá thị trường bèo nhất cũng ba thùng gà rán đấy!"
Á Hiên lầm bầm mắng mỏ, sau đó chỉ tay thẳng vào ấn đường của Lưu Diệu Văn.
"Anh không tin thì tùy. Nhưng tôi nói cho anh biết, lúc ở trên đèo, đám âm binh đó vốn định kéo xe anh xuống vực để bắt hồn. Lá bùa của tôi giúp anh che giấu dương khí, vậy mà anh dám vứt nó đi! Bây giờ thì hay rồi, bầy khói đen đó nó bám chặt lấy gót giày anh kia kìa!"
Lưu Diệu Văn nhíu mày nhìn xuống gót giày da bóng lộn của mình. Chẳng có gì ngoài sàn đá hoa cương phản chiếu ánh đèn sảnh.
"Đồ điên." Lưu Diệu Văn buông một câu lạnh nhạt, quay lưng định bước thẳng vào thang máy để lên phòng họp. Anh không rảnh đôi co với một cậu nhóc bị hoang tưởng.
Nhưng ngay khi Lưu Diệu Văn vừa nhấc chân lên, một tiếng *RẮC* chói tai vang lên.
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ nặng cả tạ treo ngay trên trần sảnh đột ngột đứt dây cáp. Cả khối pha lê khổng lồ lao thẳng xuống vị trí Lưu Diệu Văn đang đứng với tốc độ kinh hoàng. Tống Á Hân cùng đám vệ sĩ hét lên thất thanh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bóng dáng trắng tròn kia lao vút tới nhanh như một tia chớp!
Tống Á Hiên túm chặt lấy cổ áo vest của Lưu Diệu Văn, một lực kéo mạnh mẽ không tưởng đến từ thân hình mảnh khảnh đó ném thẳng vị chủ tịch cao hơn 1m8 văng ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Xoảng!!!!
Chiếc đèn chùm vỡ nát tươm, những mảnh pha lê sắc lẹm văng tung tóe ngay chỗ gót giày Lưu Diệu Văn vừa đứng cách đó một giây.
Lưu Diệu Văn ngã lăn ra sàn, ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt vốn điềm tĩnh giờ mở to bàng hoàng. Anh ngước lên nhìn.
Tống Á Hiên đang đứng quay lưng lại với anh, một tay giữ chặt lấy quai chiếc balo con ếch, tay kia đang vung lên không trung. Giữa những mảnh pha lê bụi mù mịt, Lưu Diệu Văn thề rằng anh vừa nhìn thấy một tia sáng vàng kim lóe lên từ đầu ngón tay của cậu thiếu niên, đánh bật một luồng bóng tối kỳ dị đang chực lao về phía anh.
Á Hiên quay đầu lại, đôi mắt hổ phách nhìn xuống vị tổng tài đang chật vật dưới sàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà khí, khác hẳn với vẻ ngốc nghếch lúc nãy:
"Thấy chưa Lưu tổng? Tôi đã bảo rồi, vứt bùa của tôi... anh tới số rồi."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play