Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RockBete]Thương Em Chút Thôi? Được Không?

Chap 1

AnKhanh
AnKhanh
Hắi nho các vợ:3
AnKhanh
AnKhanh
Fic
AnKhanh
AnKhanh
Mới
AnKhanh
AnKhanh
Các
AnKhanh
AnKhanh
Vợ
AnKhanh
AnKhanh
Xem
AnKhanh
AnKhanh
AnKhanh
AnKhanh
KHEN
AnKhanh
AnKhanh
Ok.?
AnKhanh
AnKhanh
Fic
AnKhanh
AnKhanh
Này
AnKhanh
AnKhanh
Bao
AnKhanh
AnKhanh
NGỌT
AnKhanh
AnKhanh
Muahahahahahah
___
Ở thành phố Aurelis, nơi hội tụ của những giới quyền quý, nơi đây không có luật pháp, chỉ có những tòa nhà chọc trời vươn mình như muốn xuyên thủng cả bầu trời đêm, che lấp ánh trăng bằng thứ hào quang lạnh lẽo của ánh đèn neon và tham vọng con người. Nơi này không vận hành bằng công lý, mà bằng quyền lực. Kẻ có tiền thì có tiếng nói. Kẻ có thế lực thì có quyền phán xét. Còn kẻ yếu hơn, chỉ có thể học cách cúi đầu, hoặc biến mất mà chẳng ai nhớ tên. Ban ngày, Aurelis khoác lên mình vẻ hào nhoáng của một thiên đường xa xỉ. Những chiếc xe đắt tiền lướt qua đại lộ như những con thú săn mồi kiêu ngạo, các buổi tiệc xa hoa kéo dài từ tầng thượng của những tòa tháp kính đến những câu lạc bộ ngầm dưới lòng đất. Tiếng ly chạm nhau, tiếng cười nhạt, những bộ vest hoàn hảo hay những chiếc váy đính đá lấp lánh, tất cả tạo nên một bức tranh đẹp đến mức giả dối. Nhưng khi màn đêm buông xuống, Aurelis mới thật sự thức giấc.
Dưới lớp vỏ phù hoa ấy là những cuộc giao dịch không tên, những bí mật có thể giết chết cả một gia tộc, những lời hứa được trao đi bằng nụ cười nhưng kết thúc bằng máu và phản bội. Ở đây, người ta không hỏi ai đúng ai sai, mà chỉ hỏi: "Ai đứng cao hơn?" Mỗi tòa nhà chọc trời đều giống như một vương quốc thu nhỏ, nơi những gia tộc quyền lực cai trị bằng tiền, nỗi sợ và những mối quan hệ chằng chịt hơn cả mạng nhện. Không ai thật sự trong sạch. Không ai thật sự vô tội. Và càng bước lên cao, cái giá phải trả càng đắt đỏ. Người dân Aurelis đã quen với việc sống giữa những lời đồn, những vụ mất tích không lời giải, những cái chết được ngụy trang thành tai nạn. Báo chí không dám đăng sự thật. Cảnh sát chỉ là cái bóng vô dụng tồn tại để trang trí cho một xã hội đã mục ruỗng từ bên trong. Ở thành phố này, nếu muốn sống sót, con người ta phải chọn: trở thành con cờ, hoặc trở thành người cầm bàn cờ. Và ngay tại trung tâm của Aurelis, nơi đỉnh cao của quyền lực giao nhau trong bóng tối, một bí mật đã bắt đầu rạn nứt. Một bí mật đủ để khiến những gia tộc lớn nhất quay lưng chém giết lẫn nhau. Một bí mật mà chỉ cần một người chạm vào… cả thành phố này sẽ bốc cháy. Bởi vì ở Aurelis, thứ nguy hiểm nhất chưa bao giờ là bạo lực. Mà là sự thật.
Nhà họ Bùi, một trong những dòng họ có vị trí cao nhất tại thành phố Aurelis, nơi quyền lực được đo bằng những bản hợp đồng máu lạnh, những bữa tiệc xa hoa và những bí mật được chôn dưới tầng hầm của các toà tháp kính. Bên ngoài, nhà họ Bùi luôn là hình mẫu hoàn hảo trong mắt giới thượng lưu. Họ có tiền, có danh tiếng, có địa vị mà ai cũng phải cúi đầu khi nhắc đến. Những bức ảnh gia đình được treo trong đại sảnh luôn mang vẻ ấm áp giả tạo: nụ cười lịch thiệp, những cái chạm vai đầy tính toán, và ánh đèn vàng phủ lên tất cả một lớp hào nhoáng đến ngạt thở. Nhưng đằng sau cánh cửa dát vàng ấy, tồn tại một sự thật mục ruỗng. Nhà họ Bùi có một cậu con trai duy nhất tên Thiện Khải, năm nay vừa tròn 18 tuổi. Khải sở hữu vẻ ngoài mà bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ rằng cậu sinh ra để sống giữa nhung lụa: gương mặt sắc nét, sống mũi cao, đôi mắt đen sâu và lạnh như mặt hồ đêm, cùng khí chất trầm lặng đến khó gần. Cậu luôn xuất hiện chỉn chu trong những bộ đồ đắt tiền, đứng cạnh cha mình như một “người thừa kế hoàn hảo” mà giới truyền thông vẫn ca ngợi. Nhưng sự thật là, Khải chưa từng được sống như một thiếu gia. Trong căn biệt thự rộng lớn ấy, cậu không có phòng riêng đúng nghĩa, không có tiếng nói, càng không có quyền phản kháng. Những gì người ngoài nhìn thấy chỉ là một lớp vỏ được dựng lên cẩn thận. Trước mặt khách khứa, Minh Triết, gia chủ hiện tại của nhà họ Bùi, cũng là cha ruột của Khải, luôn khoác lên mình bộ mặt của một người cha nghiêm khắc nhưng yêu thương con. Ông ta sẽ đặt tay lên vai cậu, mỉm cười đúng chuẩn mực, gọi cậu là “niềm tự hào của gia tộc”. Nhưng khi cánh cửa đóng lại, những lời ấy lập tức biến thành mệnh lệnh lạnh lùng và sự khinh miệt không che giấu. Khải bị sai vặt như một kẻ phục dịch trong chính căn nhà mang họ của mình. Từ việc chuẩn bị hồ sơ, dọn dẹp những món đồ bị người khác cố tình bày bừa, đến việc đứng hàng giờ chỉ để nghe những lời trách móc vô cớ, tất cả đều trở thành điều “đương nhiên” đối với cậu
Mọi chuyện không phải bắt đầu từ đầu. Mười năm trước, khi Khải mới chỉ là một đứa trẻ tám tuổi, gia đình cậu đã rạn nứt. Sau hàng loạt những cuộc cãi vã căng thẳng giữa Minh Triết và mẹ cậu, hai người chính thức ly thân. Từ đó, mẹ Khải rời khỏi nhà họ Bùi, để lại cậu ở lại trong căn biệt thự khổng lồ mà từ lâu đã chẳng còn hơi ấm gia đình. Chỉ một năm sau, Minh Triết tái hôn. Người phụ nữ bước chân vào nhà họ Bùi mang theo vẻ ngoài đoan trang, dịu dàng và hoàn hảo đến mức không ai có thể bắt bẻ. Bà ta luôn biết phải nói gì, cười lúc nào, cúi đầu ra sao để khiến người khác tin rằng mình là một người mẹ kế hiền từ. Bà ta còn có một cô con gái riêng, lớn hơn Khải hai tuổi. Ả ta cũng giống mẹ mình, giỏi đóng kịch đến mức đáng sợ. Ban đầu, họ chỉ dùng những câu nói nhẹ nhàng, những cái nhìn đầy ẩn ý, những lời vu vơ tưởng chừng vô hại. Nhưng theo thời gian, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Họ bắt đầu bịa đặt, đổ lỗi, và biến Khải thành cái gai trong mắt Minh Triết. Một chiếc ly vỡ, là do Khải. Một bản tài liệu thất lạc, là do Khải. Một câu nói bị bóp méo, vẫn là lỗi của Khải. Họ không cần chứng cứ. Bởi thứ họ giỏi nhất chính là gieo nghi ngờ. Và Minh Triết, người vốn chưa từng thật sự muốn lắng nghe con trai mình, luôn chọn tin những gì ông ta muốn tin. Từ đó, Khải dần trở thành cái bóng lặng lẽ trong nhà họ Bùi. Một đứa con mang huyết thống chính thống nhưng lại bị đối xử như vật cản. Một quân cờ sống sót trong gia tộc, nhưng chưa từng được xem là người.
___
AnKhanh
AnKhanh
Tạm vậy thôi nhâ
AnKhanh
AnKhanh
Tuôi bí rồi^^
AnKhanh
AnKhanh
Bbaii

Chap 2

AnKhanh
AnKhanh
Hú hú há há
AnKhanh
AnKhanh
Ahahahahaah
AnKhanh
AnKhanh
Sì ki bi đi đóp đóp yét yét
AnKhanh
AnKhanh
//Nhảy hiphop ke đầu các kiểu//
AnKhanh
AnKhanh
//Ngã//
___
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Đang quét nhà// *Doraemon ơi, đến và cho tuôi cái đèn pin thu nhỏ, để thu cái nhà này lại được hong😭*
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Quét muốn gãy cái tay chưa xong nựa😭*
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Tí lau nữa chắc chết lâm sàng luôn🥹*
Khả Ái (Chị kế)
Khả Ái (Chị kế)
Thằng kia!
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Giật mình// D..dạ?
Khả Ái (Chị kế)
Khả Ái (Chị kế)
//Vứt rác ra chỗ cậu vừa quét//
Khả Ái (Chị kế)
Khả Ái (Chị kế)
Còn bẩn, quét lại!
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ... //Quét lại//
Khả Ái (Chị kế)
Khả Ái (Chị kế)
//Cậu quét đến đâu thì vứt rác ra chỗ đấy//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Quét lại chỗ đấy//
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
//Đi vào cùng với ai đấy//
Nv phụ
Nv phụ
?: //Đi vào cùng ông ta//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Thấy, nhanh tay vứt chổi ra chỗ khác// Chào bác ạ..
Nv phụ
Nv phụ
?: Ừm, chào con
M
T
L
Ú
C
S
A
U
Cánh cửa phòng khách vừa đóng lại sau khi người của nhà họ Nguyễn rời đi
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Khải! Xuống đây!
Cậu từ cầu thang bước xuống, dừng lại trước mặt ông ta
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ
Ông ta liếc cậu một cái rồi nói thẳng
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Nhà họ Nguyễn muốn ký hợp đồng với nhà ta
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Họ có điều kiện. Một trong hai đứa con của tao phải gả sang đó
Cậu im lặng, bàn tay khẽ siết lại
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Tao đã chọn rồi. Là mày
Ông ta cất tiếng
Cậu đứng yên, mắt hơi cụp xuống
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
…Dạ
Minh Triết nhíu mày ngay tức khắc
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
'Dạ' cái gì? Mày nghe rõ chưa?
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ… con nghe rồi
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Đừng có làm cái mặt đó trước mặt tao
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Cậu khẽ cúi đầu thấp hơn// Con xin lỗi
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Mày nên thấy may đi. Ít nhất mày vẫn còn chút giá trị để đem ra đổi
Cậu im lặng, không biết nên nói gì
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Khả Ái còn có ích hơn mày. Còn mày, từ trước đến giờ ngoài ăn bám nhà này ra thì được tích sự gì?
Ngón tay cậu đã siết chặt đến cái mức trắng bệch
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ...
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Tuần sau mày chuyển sang ở với người bên đó. Mày mà dám làm hỏng chuyện…
Ông ta nhìn cậu mà nói, giọng khẽ trầm xuống
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Thì tao không để yên đâu
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ, con hiểu rồi
Minh Triết, ông ta khoát tay, vẻ mặt chán ghét
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Cút lên phòng đi
Cậu đứng yên một giây, rồi khẽ đáp
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
...
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Vâng
Cậu xoay người bước lên cầu thang. Ngay lúc ấy, giọng Minh Triết lại vang lên phía sau
Minh Triết (Bố cậu)
Minh Triết (Bố cậu)
Và đừng có tỏ vẻ như mày bị thiệt
Bước chân Khải khựng lại. Một lúc sau, cậu mới nhỏ giọng
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
…Vâng ạ
Rồi tiếp tục đi lên, bóng lưng gầy dần khuất sau khúc cầu thang
___
AnKhanh
AnKhanh
Hết rồi:3

Chap 3

AnKhanh
AnKhanh
Hà lố
AnKhanh
AnKhanh
Tối an:3
___
Một tuần sau, trên đường đến nhà của "Ai đó"
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Ngồi trong xe//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Nghe nói anh ta khá cọc cằn*
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Tốt nhất thì không nên quan tâm đến anh ta nhiều là được*
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Chắc cùng lắm là nghe chửi vài câu*
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Dù gì cũng quen rồi*
Một lúc sau
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Xuống xe//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Bấm chuông cửa//
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
//Mở ra// Ồ, ra là con
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ... Chào bác
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
À, thôi vào đi con
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ... //Đi vào//
Ở trong nhà
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
//Đang ngồi bấm điện thoại//
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
//Đi vào//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Theo sau ông//
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Này, thử nhìn người mà bên kia chọn đi
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
//Chỉ khẽ liếc qua rồi lại cắm mặt vào điện thoại//
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Hẳn hoi!
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
//Nhìn cậu từ đầu đến chân//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Căng thẳng, tự cấu mình//
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
//Thở ra 1 câu// Chả có gì đặc biệt
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Chả có gì đặc biệt là như nào?
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
Con bảo rồi
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
Con đợi An Nhiên về
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
An Nhiên An Nhiên
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Lúc nào cũng 'Con đợi An Nhiên về'
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
Kệ con
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Kệ cái gì mà kệ?
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Cái An Nhiên gì của mày đi cũng biết bao lâu rồi
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Có khi nó còn có người khác rồi
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
Không đời nào!
Nguyễn Tuấn Anh
Nguyễn Tuấn Anh
Nhiên bảo con đợi thì không đời nào có người khác
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Tao cũng đến thua mày
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Con
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Đi theo ta //Bảo cậu//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ...
Trên nhà
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Đây là phòng con, ta đã bảo người dọn và sắp xếp đồ hết rồi
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ, Con cảm ơn..
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Không phải cảm ơn
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ...
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Giờ ta có việc, ta đi trước
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
Thằng kia làm gì con thì cứ gọi cho ta
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
Dạ..
Quốc Khánh (Bố hắn)
Quốc Khánh (Bố hắn)
//Quay người đi ra ngoài//
T
U
A
1 tuần sau
Mọi thứ vẫn ổn, chả có gì xảy ra giữa hai người cả
17 giờ chiều
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
//Ngồi ở ghế ngoài phòng khách//
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Không biết bên kia có ai quét hay lau nhà không nhỉ...*
Bùi Thiện Khải
Bùi Thiện Khải
*Ai mà phải quét với lau chắc mỏi lưng lắm🥹*
'Cạch'
Cánh cửa mở ra
Một người con gái ưa nhìn bước vào
___
AnKhanh
AnKhanh
Cắttt
AnKhanh
AnKhanh
Muaheheheheheheh
AnKhanh
AnKhanh
:3
AnKhanh
AnKhanh
Chap sau ngọt dữ lém á:3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play