Bí Mật Nhà Hội Đồng
⋆ ˚。⋆୨୧˚1˚୨୧⋆。˚ ⋆
*abc*:suy nghĩ
"abc":thì thầm
/abc/:hành động
NOTE:
+Không h, h+, h-
+Không teencode
Hội Đồng nhà Nguyễn nổi tiếng là giàu có, lắm tài nhiều tiền
Nhà ông Hội có hai cậu con trai,tài sắc vẹn toàn gái nào cũng mê trai nào cũng thích
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Ý kiến?
Cậu cả Nguyễn Xuân Bách_viên ngọc vàng của nhà Hội Đồng, tay hái ra tiền có bộ não thông minh nhưng lại ăn chơi xa đọa
Là cánh tay đắc lực của ông Hội
Chưa bao giờ quỳ gối trước một ai
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 Đ𝙞̀𝙣𝙝 𝘿𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜
Thì sao?
Cậu hai Nguyễn Đình Dương_viên ngọc sáng của ông Hội, tính tình có chút trẻ con nhưng đã làm việc là đâu vào đấy
Sự tin tưởng tuyệt đối của ông Hội
Đều là những nhân tài của ông Nguyễn nhưng tính cách mỗi người một khác
Kẻ ăn chơi người ngoan ngoãn nhưng đều là cây hái ra tiền
Nhưng con dâu nhà họ Nguyễn luôn bị mất tích một cách bí ẩn
Cậu cả đã 2,3 đời vợ nhưng chằng người nào còn ở lại
Rốt cuộc họ mất tích vì lí do gì?
Người ta truyền tai nhau nhà ông Hội bị nguyền rủa bởi cô con dâu đầu
Mang trong mình sự oán hận và hận thù vậy nên ám các cô dâu kế tiếp
Nhưng đó có phải sự thật?
𝙢𝙚𝙤𝙞𝙪𝙤𝙞
Lạc lạc lạc lạc
Lạc vào sâu trong mắt em
Nửa ly sao say mềm
Với gã si tình trót yêu quên mình
Đừng đừng đừng
Đừng vội cho anh biết tên
Người đâu sao thể quên cứ theo anh hoài
Nhưng lại chẳng thể lên tiếng
Từng ngày trôi qua cứ ôm cây đàn
Tình tịnh tình tang nhớ nhung cô nàng
Có lẽ là do ý duyên ông trời
Anh biết biết phải làm sao
Chẳng biết phải làm sao
Hola Hermosa
Tựa như tranh vẽ
Làm cho trái tim anh rung động không ngừng
Hàng đêm thao thức
Từ khi thấy em anh chỉ muốn nói là
Đừng đi nhanh quá
Đừng vội vàng xa rời đôi mắt anh đang say tình
Muốn bên em đi khắp thế gian này
𝙢𝙚𝙤𝙞𝙪𝙤𝙞
nó không vừa khung
⋆ ˚。⋆୨୧˚2˚୨୧⋆。˚ ⋆
Trời sương sớm bà Hội đã ngồi phe phẩy quạt nhâm nhi ly trà
Không gian yên ắng chỉ nghe tiếng gió nhẹ phe phẩy của cây quạt mo
Bỗng không gian yên lặng ấy lại chồng lên tiếng guốc lạch cạch
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙂𝙞𝙖 𝙇𝙞𝙣𝙝
Lại đi đâu đấy
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Con đi công việc
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙂𝙞𝙖 𝙇𝙞𝙣𝙝
Không đi nữa, má có chuyện muốn nói
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Chuyện gì để tối
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Con không rảnh
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
/bỏ đi/
Tiếng guốc vang lạch cạch dưới sàn gỗ rồi từ từ lặng dần dần trả lại không gian yên tĩnh ban đầu
Gia Linh thở dài lắc đầu ngao ngắn
Tưới gần trưa, giọng cậu Hai lanh lảnh khắp nhà
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 Đ𝙞̀𝙣𝙝 𝘿𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜
Chu choa con gà này đẹp ha
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 Đ𝙞̀𝙣𝙝 𝘿𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜
/ngắm nghía/
𝘼𝙡𝙡 𝙝𝙖̂̀𝙪
Cậu hai cậu ngắm con gà này cả tiếng rồi
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 Đ𝙞̀𝙣𝙝 𝘿𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜
Kệ ta em lui đi
Con hầu lấp lửng không muốn đi
Dương xua xua tay như phủi bụi
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 Đ𝙞̀𝙣𝙝 𝘿𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜
Đừng làm phiền cậu
Cái hầu lắc đầu rồi đi làm việc khác
Trời sẩm tối cậu Cả cũng đã về
Cậu đi đến đâu mùi nước hoa lưu lại nơi ấy
Thằng nhóc Dương chun mũi một cái rồi quạt quạt
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 Đ𝙞̀𝙣𝙝 𝘿𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜
Nồng thế
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 Đ𝙞̀𝙣𝙝 𝘿𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜
/nhăn mặt/
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙂𝙞𝙖 𝙇𝙞𝙣𝙝
Con lại đi lầu xanh phải không
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Hơi vậy à?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
/ngửi/
Cậu liếc thằng Tí một cái rồi bước vô buồng
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙂𝙞𝙖 𝙇𝙞𝙣𝙝
Xong xuôi thì ra má nói chuyện
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Vâng má
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Má có chuyện gì muốn nói
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Tao không uống
Bà hội buông chén trà nhìn cậu con trai trước mặt
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙂𝙞𝙖 𝙇𝙞𝙣𝙝
Má muốn bàn chuyện kết hôn
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Lại nữa à
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Má thích thì má rước
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙂𝙞𝙖 𝙇𝙞𝙣𝙝
Nhưng gia đình cũng gọi là nhất nhì trong vùng
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Kệ đi má dù gì cũng không lâu dài
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙈𝙞𝙣𝙝 𝙇𝙤̛̣𝙞
Nhà ông ta cũng không phải dạng vừa
Nguyễn Minh Lợi_Ông hội, kẻ mang dang 'quỷ hút máu người'
Hám tiền, mưu mô thì ông ta là nhất của cái vùng này
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙈𝙞𝙣𝙝 𝙇𝙤̛̣𝙞
Mà lần này vợ của mày là con trai
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Trai gái gì cũng như nhau cả mà
Và cứ thế đến canh 2 họ mới về buồng
Màn đêm tĩnh lặng, vài tiếng kêu như đang ai oán của mấy con cú rõ ràng hơn bao giờ hết
Lần này cậu con dâu nhà ông Hội sẽ làm được gì cho ông ta đây?
Cậu cả sẽ đối mặt với thứ mà người vợ này đem lại như thế nào?
⋆ ˚。⋆୨୧˚3˚୨୧⋆。˚ ⋆
Sau khi bàn bạc thì nay là ngày hai ông bà thông gia qua nói chuyện với nhau
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝘽𝙖́ Đ𝙞𝙣𝙝
Chào ông hội
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝘽𝙖́ Đ𝙞𝙣𝙝
/cười nhẹ/
Ông bước vào dáng người toát lên vẻ nhã nhặn, nụ cười mang theo sự hiền hòa
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙈𝙞𝙣𝙝 𝙇𝙤̛̣𝙞
À chào ông
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙂𝙞𝙖 𝙇𝙞𝙣𝙝
Ông Đinh đây là em ông Khang phổng
Từ trong nhà cậu cả bước ra, tiếng gỗ của guốc lạch cạch phá vỡ sự yên bình
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝘽𝙖́ Đ𝙞𝙣𝙝
Chào cậu cả
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
Ừm, ông đây là...?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝘽𝙖́ Đ𝙞𝙣𝙝
Tôi là ông Phú hộ cuối xóm
𝙏𝙞́
"thưa cậu, ổng là phú hộ nhân đức đấy"
Thằng Tí đằng sau khều nhẹ hắn, khẽ nói
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
À ông Đinh, chào ông
Cậu vừa dứt câu chào, bên ngoài vang vọng tiếng lanh lảnh của một cậu trai
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙏𝙝𝙖̀𝙣𝙝 𝘾𝙤̂𝙣𝙜
Cha, con đến rồi
Thành Công, gương mặt sắc sảo là đứa trẻ có đức tính hiền hậu nhã nhăn
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙏𝙝𝙖̀𝙣𝙝 𝘾𝙤̂𝙣𝙜
Chào ông hội, bà hội
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙏𝙝𝙖̀𝙣𝙝 𝘾𝙤̂𝙣𝙜
/khẽ cúi người, cười nhẹ/
Công cười, nụ cười tựa như nắng ban mai đầu mùa
Nhẹ nhàng êm ả, sáng chói
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚̂̃𝙣 𝙓𝙪𝙖̂𝙣 𝘽𝙖́𝙘𝙝
*Cũng xinh đó chứ*
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, ánh mắt ánh lên sự thích thú như vừa phát hiện điều gì đó thú vị
Hai bên nhà bàn qua bàn lại rồi cũng chốt ngày cưới
Xuân Bách không ý kiến, Thành Công cũng vậy
Bởi vốn dĩ một kẻ thì vô tâm
Hoàn toàn không có tình yêu.

𝙢𝙚𝙤𝙞𝙪𝙤𝙞
Khi cơn mưa quay về nơi đây
Mang theo bao tháng ngày năm ấy
Mình đã luôn kề vai
Mình đã luôn tươi cười
Ta băng qua chặng đường buồn vui
Và dẫu biết vẫn sẽ có muôn vàn tiếc nuối
Thì cũng sẽ đến một ngày
Mà ta phải nói ra lời tạm biệt
Giấu kín hết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài
Vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại
Hãy cứ nhớ rằng phút giây này
Mình đã mỉm cười vậy thôi
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại
Để cho nó ngủ vùi trong ký ức
Dẫu khi hành trình này kết thúc
Thì cứ nắm thật chặt tay nhau
Mình đi về thôi
Đã có lúc ta thật cô đơn
Để giờ thấy nhớ những phút giây gần nhau hơn
Thật giống như nhà
Thật giống như là một giấc mơ
Dẫu vẫn biết khi mình rời đi
Sẽ khó giấu nước mắt lăn dài trên mi
Thì ta vẫn phải chấp nhận rằng
Rằng ta phải nói tạm biệt mà thôi
Giấu kín hết những nỗi buồn đã khiến ta thở dài
Vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại
Hãy cứ nhớ rằng phút giây này
Mình đã mỉm cười vậy thôi
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại
Để cho nó ngủ vùi trong ký ức
Dẫu khi hành trình này kết thúc
Thì cứ nắm thật chặt tay nhau
Mình đi về thôi.
Đi về
Đi về
Nắm tay nhau mình đi về
Đi về
Đi về
Nắm tay nhau mình đi về
Đi về
Đi về
Nắm tay nhau mình đi về
Đi về, đi về thôi
Đừng quên nhau dù chỉ một giây thôi
Để nỗi nhớ được chạm vào mắt môi
Dù chân trời kia rất xa
Thì hàng ngàn con đường vẫn sẽ chờ đợi ta
Giấu kín những nỗi buồn đã khiến ta thở dài
Vì thời gian sẽ chẳng lưu luyến quay lại
Hãy cứ nhớ rằng phút giây này
Mình đã mỉm cười vậy thôi
Và đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại
Để khoảnh khắc ngủ vùi trong ký ức
Dẫu khi hành trình này kết thúc
Mình cứ nắm thật chặt tay nhau.
Đã đến lúc thước phim dài cũng nên dừng lại
Để cho nó ngủ vùi trong ký ức
Dẫu khi hành trình này kết thúc
Thì cứ nắm thật chặt tay nhau
Mình đi về thôi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play