Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Kình Ngư

Chap 1: Bắt nạt

Hồi chuông tan học của tiết cuối cùng buổi chiều vang lên, xé tan bầu không khí yên lặng trong trường trung học phổ thông.

Nguyễn Nam Ca thu dọn cặp sách từng động tác rất nhẹ, cô gập cuốn sách bài tập lại, cẩn thận xếp vào cặp cho ngay ngắn,tiếp đến là hộp bút. Hộp bút màu xanh đậm, chỗ nối dây đeo đã khâu lại hai mũi, đường khâu ngoằn ngoèo, là do chính tay cô khâu.

Đầu ngón tay đặt lên trên mép bàn, đọng tác thu dọn của cô khựng lại.

Phía trước có người ngáp dài một cái, vươn người lên uốn éo. Chéo phía sau, mấy cô gái tụm lại với nhau, tiếng cười nói trò chuyện , như mũi kim đâm vào màn nhĩ cô.

Nguyễn Nam Ca cúi mặt, không dám cử động.

Cô đợi cho đến khi tiếng cười nói ấy rời khỏi lớp học, mới với tay, cầm chiếc cặp ra khỏi lớp.

Cảm giác khi cầm lên rất lạ, có chút ẩm ướt. cô đưa tay vào trong sờ, bên trong có chất nhờn, những quyển sách cô nhét vào cũng bị dính những chất đó.

Trái tim cô đập mạnh, đôi tay cô run lên trong vô thức. Cô chậm rãi, cực kỳ chậm rãi ôm chiếc cặp trước người. Đầu ngón tay chạm vào vải, một mảng ướt lạnh buốt.

Không phải nước, có chỗ khô sờ vào cứng, còn dính tay.

loại dầu, cái mùi đó toát ra rất hôi.

Cô ôm chiếc cặp, đứng dậy.

Động tác chậm rãi, còn nhớ đẩy nhẹ ghế về phía dưới bàn.

Xoay người, bước ra khỏi lớp.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ một góc cửa sổ.

Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang , của cô và của vài người ở xa.

Không đi thẳng đến chỗ giữ xe.

Cô rẽ vào nhà vệ sinh nữ, giờ này, nơi này thường không có người.

Nguyễn Nam Ca đặt chiếc cặp lên bồn rửa tay, nhìn vào cặp.

Trên mặt vải xanh đậm, đầy những nét vẽ thô bạo và những dòng chữ nhạy cảm.

Màu đỏ tươi, đen kịt, xanh lam đậm của bút dạ, từng lớp chồng lên nhau.

Những chữ to “Đi chết đi” “Có mẹ đẻ không cha nuôi” “ đồ con hoang” kiểu chữ méo mó. Túi bên hông cặp bị cắt rách một đường dài.

Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ ấy, rất lâu.

Trên mặt không một biểu cảm, chỉ có đôi môi mím chặt lại, khoé mắt đỏ hoe.

Rồi cô vặn to vòi nước, dùng tay hứng nước hất lên cặp. Chỗ nước xối vào, màu nhạt đi, nhưng nét chữ vẫn bám chặt trong sợi vải.

Rửa. Cọ xát mạnh. Móng tay cào qua lớp vải thô cứng, cho đến khi đầu ngón tay đỏ ửng vì lạnh, mất cảm giác, cho đến khi xung quanh bồn rửa văng đầy vết nước bẩn màu, những lời lẽ độc ác ấy mới biến mất.

Cô dừng tay.

Tắt vòi nước.

Cô giật lấy miếng giẻ lau bỏ đi trong sọt rác gần đó, thấm bớt phần nước thừa trên bề mặt cặp. Chiếc cặp ướt sũng trở nên nặng hơn, xách trên tay trĩu nặng.

Cô không cố gắng làm sạch nó nữa, cô quăng hết sách vào trong mặc kệ chúng có ướt hay không, cô ôm cặp trước ngực, hơi nước lạnh ẩm nhanh chóng thấm qua áo sơ mi đồng phục.

Khi bước ra khỏi trường , ánh sáng trời lại tối thêm một chút. Gió thổi lên, mang theo cái nóng cuối xuân, thổi vào ống tay áo ướt đẫm của cô, khiến cô rùng mình.

Đường về nhà không xa, xuyên qua hai con hẻm. Đầu hẻm quanh năm chất đầy đồ linh tinh, cô đi rất chậm tim cô đau nhói mỗi khi bước trên đường về, mỗi ngày đến trường luôn là cực hình đối với cô. Luôn bị người khác kỳ thị, luôn bị bắt nạt.

Chìa khóa cắm vào ổ, xoay. Cửa mở một khe hở, cô nép người bước vào.

“Nam Ca về rồi à?” Giọng mẹ từ bếp vang ra, cùng với tiếng xèo xèo khi nấu ăn.

“Dạ” Cô đáp, giọng không cao lắm.

Cô cúi đầu thay giày, ánh mắt lướt qua hốc tường.

Góc tường chất mấy thùng carton, bên trong nhét đầy đồ linh tinh, đồ đạc trong phòng khách cũng trống đi nhiều.

Cô đặt nhẹ chiếc cặp ướt vào chỗ tối nhất bên tủ giày.

“Mẹ, cần con giúp gì không?”

“Không cần không cần, sắp xong rồi. Con đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.” Mẹ cô bưng ra một đĩa rau muống xào chao.

“ Sao mặt trắng bệch thế? Lại không ăn trưa à?” giọng điệu lo lắng như thường ngày.

“Không có, có lẽ hơi mệt” Nguyễn Nam Ca né tránh ánh mắt của mẹ, bước vào bếp rửa tay.

Cơm canh dọn lên bàn, đơn giản hơn thường ngày. Hai mẹ con ngồi đối diện nhau.

Mẹ ăn có vẻ phân tâm, đôi đũa gạt qua gạt lại trong bát.

“ Nam Ca” Mẹ đột nhiên lên tiếng, giọng rất nhẹ

“Chúng ta... ngày mai chuyển nhà.”

Đôi đũa của Nguyễn Nam Ca gắp thức ăn dừng lại giữa không trung.

“ Nhà đã tìm rồi, hơi xa một chút, nhưng cũng có xe buýt thẳng đến trường con” Tốc độ nói của mẹ nhanh hơn.

“Đồ đạc mấy hôm nay mẹ thu dọn một ít rồi, sáng mai công ty chuyển nhà đến, chiều chúng ta có thể qua đó. Đồ của con, mẹ...”

“Tại sao?” Nguyễn Nam Ca ngắt lời mẹ.

Thực ra trong lòng đã có linh cảm.

Mấy thùng carton bên tủ giày, dáng vẻ trốn tránh của mẹ gần đây khi về muộn, khi nghe điện thoại cười nói dịu dàng ... Chỉ là không nghĩ nhanh thế.

Mẹ đặt đũa xuống

“ Căn nhà bên này... chủ nhà muốn thu lại. Đúng lúc có cơ hội, bên đó môi trường tốt hơn chút, cũng...” Bà ngừng một chút, hít một hơi, chăm chú nhìn con gái.

“Mẹ... cũng sắp kết hôn rồi. Đối phương chính là Chú Cố, con cũng biết chú là cha của Cố Tây Từ, học bá trường con nghe nói rất nổi tiếng , tuy khác lớp. Các con... có thể chăm sóc lẫn nhau.”

“ vâng” Nguyễn Nam Ca đáp một tiếng.

Rồi cô lại cầm đũa lên, gắp một cọng rau, bỏ vào miệng.

Nhai rất lâu, nuốt xuống.

“Tốt quá” Cô lại nói, giọng điệu bình thản, không cảm xúc.

Mẹ nhìn cô dường như muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ đưa tay, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô.

“ Nam Ca , mẹ hy vọng con có thể... thử chấp nhận. Chú Cố ấy thật sự rất tốt, con trai chú ấy, mẹ cũng gặp rồi, thành tích tốt, lần nào cũng đứng nhất khối, là một đứa trẻ rất hiểu chuyện..”

Nguyễn Nam Ca nghe, gật đầu.

“Ừ, đứng nhất khối, con biết cậu ấy.”

Trong trường không ai không biết Cố Tây Từ.

Cái tên luôn xuất hiện trên đỉnh bảng thành tích, thường xuyên xuất hiện trong danh sách đoạt giải các cuộc thi, tấm gương học tập đạo đức trong miệng giáo viên.

Nhưng, rất thích đánh nhau, cậu hay đánh những người bạn học trong khối, kỳ lạ thay.. những người cậu đánh đều là những người từng bắt nạt cô.

Ai cũng nói cậu ỷ bản thân học giỏi nên ăn hiếp bạn học, nhưng với cô… cậu là người tốt.

Người cậu đánh gần đây chính là Nguyễn Cung Yến, cô gái tát vào mặt cô hai bạt tay. Hai hôm sau thì cô nghe nói Nguyễn Cung Yến đắc tội với Cố Tây Từ bị cậu ấy tát vào mặt. Ai cũng bảo Cố Tây Từ là con trai laj đi ăn hiếp con gái, nhưng với cô… cậu như một vị thần hộ mệnh luôn lặng lẽ bảo vệ cô.

Dù biết là không phải thế, Cố Tây Từ chưa hề gặp qua cô cũng chưa hề để ý đến cô, nhưng… cô cũng xem cậu là một điểm dựa, một niềm hy vọng một ánh sáng thắp sáng con đường của mình.

Cô và cậu, chưa từng có giao tiếp. Như hai đường thẳng song song, cô lún sâu trong bùn đất còn cậu trên chín tầng mây.

Chap 2: nhà mới

Mẹ Ca— Trần Phấn thở phào nhẹ nhõm, lại dặn dò thêm vài chi tiết về việc chuyển nhà ngày mai.

Nguyễn Nam Ca im lặng nghe, lâu lâu trả lời một hai câu.

Bữa cơm ăn đặc biệt trầm lặng, dường như chẳng ai nói gì thêm cả.

Sau bữa ăn, Trần Phấn bận rộn thu dọn chút linh tinh cuối cùng. Nguyễn Nam Ca trở về phòng mình, không bật đèn, chỉ vặn sáng chiếc đèn bàn trên bàn học.

Ánh sáng vàng chiếu sáng một khoảng nhỏ mặt bàn, sách vở và đồ lặt vặt đã được mẹ thu vào thùng carton.

Căn phòng trông vô cùng trống trải.

Cô ngồi trên giường lắng nghe tiếng mẹ đi lại và thu dọn bên ngoài.

Rồi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh đèn đường của khu nhà cũ chiếu xuống những chiếc xe và những dải cây xanh đen kịt phía dưới.

Ngày mai, sẽ không còn ở nơi này nữa.

Nhà mới, thành viên gia đình mới.

Một chú Cố “rất tốt”, và một người anh trai “rất hiểu chuyện”, “đứng nhất khối”

“Cố Tây Từ” cô lẩm bẩm một mình.

Cô giơ tay lên, đầu ngón tay chạm vào mí mắt của mình.

Vẫn còn sưng, chiều nay trước gương trong nhà vệ sinh đã thấy rồi, bây giờ còn rõ hơn.

Đến nhà mới nên im lặng, nhẫn nhịn qua ngày, không được để mẹ bận tâm, cũng không được gây phiền phức cho mẹ. Càng không được để Cố Tây Từ chán ghét cô.

Ngày hôm sau.

Người của công ty chuyển nhà đến, đóng gói, vận chuyển, Trần Phấn thuê người đến dọn vệ sinh ngôi nhà để trả lại chủ nhà.

Nguyễn Nam Ca phụ trách trông mấy cái thùng của mình, mẹ và chú Cố— Cố Toàn ,một người đàn ông trung niên trông hiền lành, bận rộn trước sau.

Suốt quá trình, cô không gặp “anh trai mới”kia.

Mãi đến chiều tối, tất cả đồ linh tinh mới tạm thời thu dọn xong.

Ngôi nhà lớn hơn so với trước, cũng mới hơn và sạch sẽ hơn . Nguyễn Nam Ca đứng trong căn phòng nhỏ của mình, nhìn đống thùng xếp chồng dưới đất, hơi hoang mang và lo lắng.

“Nam ca, ra ngoài một chút.” Trần Phấn gọi ngoài cửa.

Nguyễn Nam Ca kéo cửa bước ra ngoài.

Trong phòng khách, Cố Toàn đứng bên cạnh ghế sofa, Trần Phấn đứng bên cạnh ông, cả hai đều nhìn về phía cửa.

Cửa đang mở.

Một bóng người nghiêng nghiêng đang làm gì đó bên ngoài.

Dáng cao, trên người khoác bộ đồng phục quần xanh áo trắng giống cô, khóa kéo không kéo hết, lộ ra bên trong cổ áo phông màu đen.

Khoác một chiếc cặp lệch một bên vai.

Cậu ta hơi cúi đầu, tóc che mất phần lông mày, chỉ có thể thấy đường xương hàm và đôi môi mỏng.

Nghe thấy tiếng bước chân, mí mắt cậu ta liếc lên.

Ánh nhìn quét qua.

Dừng lại trên mặt cô trước, sau đó đi xuống, dừng lại trên người cô, cô mặc một bộ đồ bộ màu đen, quần dài, áo dài cả người đen kịt. Ban đêm thì có lẻ chỉ thấy đầu cô mà thôi.

Ánh mắt giao nhau, chỉ một ánh nhìn, núi sông đảo ngược, tinh tú rơi rụng, thời gian đọng lại, ánh mắt dường như đã xuyên qua nghìn năm lắng đọng trong khoảng khắc này, khiến tim cô thổn thức.

Đây là lần đầu tiên cô chính diện nhìn Cố Tây Từ, cậu ấy quả thật rất đẹp trai và tài giỏi.

Những lần trước đây, cô luôn tình cờ gặp cậu, mỗi lần gặp cô cúi đầu xuống và luôn giả vờ không quan tâm đi ngang qua cậu, chỉ lướt qua nhưng khoé mắt cô đã nhìn cậu vô số lần. Ở một gốc độ cậu không nhìn thấy ánh mắt cô vẫn lưu luyến trên người cậu.

Trong phòng khách chỉ còn tiếng tích tắc của kim giây chiếc đồng hồ treo tường.

Ánh mắt Cố Tây Từ dừng lại trên người cô vài giây. Rồi, khóe miệng m cong xuống.

Yết hầu lên xuống, giọng nhẹ nhàng.

“ đúng là….”

Đôi mắt ấy rất đen, rất sâu, không phản chiếu bất cứ cảm xúc nào.

“ phiền phức”

Không gian bỗng im lặng, Trần Phấn và Cố Toàn đứng im nhìn cậu, Nguyễn Nam Ca im lặng nhìn cậu, cô biết cậu không thích cô, một học bá điển trai nhất trường thì làm sao mà lại muốn có một cô em gái hay bị bắt nạt như cô.

Cậu nói đúng, cô sẽ đem lại phiền phức đến cho cậu.

Gương mặt Cố Toàn lập tức hiện ra vẻ không vui.

“ kìa con, con ăn nói gì kỳ cục vậy?”

“ không muốn nghe thì thôi, con đi lên lầu là được” Cố Tây Từ lạnh giọng, cậu đi thẳng lên cầu thang lướt qua người cô một cách lạnh lùng, xem cô như người vô hình.

Nguyễn Nam Ca quay sang nhìn cậu, bóng lưng cậu thẳng đứng hiên ngang đi về phía trước, cậu không hề quay lại nhìn cô, thậm chí.. xem cô như không tồn tại.

Cố Toàn ánh mắt giận dữ nhìn Cố Tây Từ, cho đến khi cửa phòng đóng lại, Cố Toàn mới thu lại ánh mắt khó chịu đó, quay qua nhì cô mỉm cười.

“ tính con trai chú là thế, cháu đừng bận tâm. Không sao đâu, con chú không quen tiếp xúc người lạ”

“ dạ!” Nguyễn Nam Ca gật nhẹ đầu, thái độ không quen tiếp xúc người lạ và chán ghét, cô biết phân biệt, nhưng từ nay sống chung một mái nhà, cô phải cười nhiều hơn, hoà đồng hơn và phải chủ động tiếp xúc với cậu. Cô không muốn mẹ phải khó xử, chỉ cần mẹ hạnh phúc thì cô sẽ vui, còn cô có hạnh phúc hay không hình như… không quan trọng.

Nguyễn Nam Ca ngẩng đầu nhìn về phía phòng của cậu, phòng cô và cậu sát bên nhau, cô phải cố gắng ngoan ngoãn để cậu không chán ghét cô.

Chap 3: ăn tối

Tối hôm đó, bữa cơm đầu tiên ở ngôi nhà mới,

không khí trong buổi ăn khá căng thẳng.

Trên bàn ăn ai nấy cũng im lặng, Cố Toàn và Trần Phấn ngồi đối diện nhau, Nguyễn Nam Ca và Cố Tây Từ ngồi kế bên cha và mẹ của mình.

Đồ ăn rất phong phú, toàn là món ngon, toàn những món Nguyễn Nam Ca thích ăn.

Cô không dám ăn nhiều, vì sợ ,Cố Tây Từ biết những món đó Cố Toàn làm cho cô ăn. Sẽ khiến Cố Tây Từ cảm thấy bản thân trở thành người ngoài, sẽ chán ghét cô hơn nữa.

Cố Toàn nhiệt tình gắp thức ăn cho Nguyễn Nam Ca: “Nam Ca ăn nhiều vào hôm nay, dọn nhà rất mệt đúng không?”

“Cảm ơn chú.”Nguyễn Nam Ca cúi đầu, nói nhỏ.

Cố Tây Từ chỉ im lặng ăn cơm, ánh mắt không hề nhìn mẹ con họ.

Cậu ăn rất nhanh, gần như không động vào mấy món thức ăn trên bàn, chỉ ăn cơm trắng.

“Tây Từ, ăn thêm chút cá đi.” Cố Toàn gắp cho con trai một miếng cá.

Cố Tây Từ cau mày, giọng nói khó chịu: “Con không thích ăn.”

“Vậy ăn thịt gà, món này dì con làm rất ngon.” Miếng thịt gà được Cố Toàn gắp lên rồi đặt lên chén của cậu.

“Con no rồi.” Cậu đặt đũa xuống, đứng dậy

“Con vào phòng học bài.”

“Nhưng mới chỉ ăn có...” Cố Toàn định bảo con trai ăn thêm.

“Để con bé đó ăn đi.” Cố Tây Từ quay đầu, ánh mắt lướt qua Nguyễn Nam Ca, giọng mỉa mai

“Chuyển nhà tốn sức lắm mà. Không phải sao?”

Nói xong, không đợi ai phản ứng, cậu ta đã xoay người rời khỏi.

Nguyễn Nam Ca hiểu được câu nói của cậu, chắc hẳn cậu nghĩ cô đến để giành tình thương của cha mình.

Cố Toàn thở dài một tiếng, quay sang nói với Trần Phấn và Cô : “Đừng để ý, thằng nhóc đó tính nó là vậy”

“Không sao.” Trần Phấn ngượng cười

“Đang tuổi dậy thì, tuổi cãi cha mẹ mà, tính khí thất thường là chuyện bình thường. Nam Ca, con ăn tiếp đi.”

Nguyễn Nam Ca gật đầu, tiếp tục cúi xuống ăn cơm.

Món cá trong chén dường như mất hết hương vị, chỉ còn lại vị tanh khiến cô cảm thấy khó chịu.

Đêm đầu tiên ở nhà mới, Nguyễn Nam Ca không hề ngủ được.

Căn phòng này rộng hơn so với phòng cũ, cửa sổ cũng to hơn, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy ngột ngạt.

Cô trằn trọc mãi đến hơn mười hai giờ đêm vẫn không tài nào chợp mắt được, cô cảm thấy cổ họng rất khô muốn ra ngoài uống nước.

Nguyễn Nam Ca từ từ mở cửa.

Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng đèn nhỏ mập mờ. Nguyễn Nam Ca không muốn phát ra tiếng động, đi chân trần, bước nhẹ về phía nhà bếp.

Vừa đi qua cửa phòng Cố Tây Từ, cánh cửa đột nhiên mở ra.

Cô giật mình, dừng lại.

Cố Tây Từ mặc một bộ đồ ngủ màu xám, tóc hơi rối, dường như cũng vừa thức dậy.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tim cô như ngừng đập.

Ánh mắt của cậu nhìn cô mang cảm xúc kỳ lạ, một cảm giác không phải chán ghét khiến cô hoang mang.

Hai người đứng đối diện nhau trong vài giây.

“Chào...” Nguyễn Nam Ca lên tiếng trước.

“Đừng quấy rầy tôi.”Cố Tây Từ cắt ngang lời cô, giọng nói thấp trầm.

“Tôi không cần người thân, càng không cần một người xa lạ đột nhiên xuất hiện, làm rối tung cuộc sống của tôi.” Cố Tây Từ giọng lạnh lùng, ánh mắt nhìn cô không một chút thân thiện.

Cô há hốc mồm, lời nói nghẹn lại trong cổ họng.

“Mọi người giữ khoảng cách với nhau, được không? Đừng dùng thân phận đó đến gần tôi ” Cố Tây Từ nhíu mày

“Đừng động vào đồ của tôi, đừng vào phòng tôi, cũng đừng chủ động nói chuyện với tôi ở trường. Làm được không?”

“Tôi...” Nguyễn Nam Ca biết cậu sẽ như thế mà, một học sinh xuất sắc như cậu, làm sao chấp nhận một người như cô.

“Tôi hiểu rồi.” Giọng cô rất nhỏ.

“Tốt.” Cố Tây Từ gật đầu, xoay người đóng cửa lại.

Trước khi cửa đóng lại, Nguyễn Nam Ca nghe thấy một câu nói từ phòng vọng ra, cậu cố ý để cô nghe thấy:

“Đúng là phiền phức.”

Cô đứng ở hành lang rất lâu, cậu đã nói 2 lần trong ngày. Cô cúi đầu xuống quay người, bước chân nhẹ nhàng trở về phòng.

Cô đóng cửa, dựa lưng vào cánh cửa, từ từ ngồi xổm xuống.

Nước mắt cô tuông trào.

Căn phòng mới, thành viên gia đình mới.

Một người chú “rất tốt”, và một người anh trai “rất hiểu chuyện”, và cô phải ngoan ngoãn.

Gia đình mới của cô rất hoà đồng và hạnh phúc.

Chỉ có điều, cô không thể nói với bất cứ ai, người anh trai “rất hiểu chuyện” này, lại ghét cay ghét đắng sự xuất hiện của cô đến vậy.

Nguyễn Nam Ca ôm lấy đầu gối, khuôn mặt chôn sâu vào đầu gối.

Nước mắt tuông rơi

Ngày mai cô phải đi học sớm, không thể để Cố Toàn đưa cô đi học, không thể để Cố Tây Từ cảm thấy cô ... phiền phức.

Cô lau đi nước mắt, mỉm cười nhẹ, trong lòng dâng lên sự mệt mỏi vô hạn.

Cô bò về giường, kéo chăn đắp lên người. Không ngừng tự an ủi mình, có gia đình là hạnh phúc rồi, mới bắt đầu thôi mà, cô sẽ cố gắng ngoan ngoãn, để Cố Tây Từ chấp nhận người như cô làm người thân của cậu.

Lúc trước, không phải cô rất mong muốn được đến gần cậu sao? Bây giờ đã có thể chung một mái nhà, nếu… có thể nói chuyện với nhau thì tốt quá! Là người thân của nhau, là điều mà cô luôn mong muốn, cô phải nghe theo cậu, sẽ có một ngày, cậu chấp nhận cô và mẹ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play