Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Caprhy ] Thương Anh Một Chút Được Không?

3 năm....

: xin chào mọi người , tớ tên là kelly .
: Tớ viết truyện này để có thể ai đó hiểu được một phần suy nghĩ của tớ .
: Nên có gì đó sai sót hay phạm lỗi gì đó xin mọi người góp ý và thông cảm.
: Và truyện xin được bắt đầu
———————
Tại cổng của trại tù
Ngày hôm đó , có một cậu bé mới 22 tuổi bước ra từ nơi đó . Không hiểu trùng hợp sao bầu trời hôm đó xám xịt và lặng im nhưng đang thương xót một đứa đứa trẻ chả biết nói với ai về vấn đề mình đã gặp tồi tệ như thế nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
“ Trời hôm nay đẹp nhỉ” // nhìn lên trời //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
“ xám xịt nhưng cuộc đời của mình “ // mỉm cười nhẹ //
???
???
Ê!
Một giọng nói cắt ngang mọi suy nghĩ của nó . Nhìn kĩ lại thì nó mới nhận ra đó là thằng bạn mình .
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Sao làm gì mà đứng ngẩn ở đây // khoác vai nó //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Suy nghĩ một chút
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Suy nghĩ cái gì đấy kể nghe xem nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tò mò quá rồi đấy // bước về phía xe của Hiếu //
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ủa ê! Chờ tao coi // dí theo //
———————
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Giờ đi đâu không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi đâu?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// liếc nó // đi dạo hồ Tây?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ // khẽ nhắm mắt //
————
Vừa đến nơi
Hiếu đã mở hết cửa sổ xe xuống . Làn gió mát lạnh phà vào mặt nó khiến nó thức giấc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// khẽ nhíu mày //
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Thế mới mát // cười nhếch //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
" bụi bay hết vào mặt bố con mẹ rồi"
Ngay lúc đó , nó thấy một bóng dáng quen thuộc, ánh mắt nó chùng xuống .
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// thấy // sao vậy? // nhìn theo hướng nó //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không gì…
Nhưng ánh mắt nó vẫn dừng lại một bóng đang ở phía xa
———
Quay lại từ 3 năm trước
Vào một buổi sáng
Chát!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao bảo rồi mày đi thay cho nó có sao đâu // tát hắn //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có 3 năm chứ nhiêu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
3 năm mà anh coi là ít ha~// ôm má//
Nó nhìn thẳng vào anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sao anh không đi thay nó mà ép em phải đi // chỉ hắn //
“ Chát!!” Tiếng tát vang vọng khắp nhà , nó cuối mặt xuống . Máu rỉ từ miệng nó chảy xuống sàn nhà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày bị điên hả?!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao đang trong quá trình phát triển sự nghiệp công ty mà sao đi được!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao nói rồi mày phải đi thay cho nó vả lại nó đang bị bệnh như thế thì làm sao mà đi được?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu nó có chuyện gì ở trong đó thì mày chịu tránh nhiệm không?!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Thôi anh… nếu anh ấy không đi thì em có thể đi mà không cần anh ấy đi thay em đâu ạ…// nắm lấy cánh tay anh //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đừng có mà chiều nó , em càng chiều nó thế nó càng hư ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn nữa mày chỉ nhớ mày làm chồng tao trong 3 năm thôi rồi sẽ lị dị nên đừng có được càng nên làm tới
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao nói rồi đó mày biết điều mà thay cho nó // dẫn Kiệt đi //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ…
————
Hoàng Đức Duy - mẹ mất trong một vụ tai nạn nên theo cha lên thành phố sống . Vì vậy, khi có người thương , nó thương đến mất quên đi bản thân mình.
Nguyễn Quang Anh - có tất cả khi sinh ra , nên cũng dễ dàng buông bỏ mọi thử… kể cả những người thật lòng yêu mình.
Trần Minh Hiếu - bạn từ cấp 1 đến bây giờ của nó . Là người mà nó xem như một người thân trong gia đình .
Võ Tuấn Kiệt - thanh mai trúc mã của cậu . Nhưng gia đình hắn không thích Kiệt cho lắm bởi vì từ nhỏ Kiệt đã là một cái gai trong mắt họ.
Còn vì sao mà Duy lại là chồng Quang Anh á hả? Theo tui
—————
Quá Khứ
Có những người xuất hiện trong đời nhau rất sớm nhưng… lại không thuộc về nhau
Hoàng Đức Duy đã thích Nguyễn Quang Anh từ rất lâu .
Không ai biết . Cũng không ai để ý .
Chỉ là ánh mắt luôn dõi theo một người . Nhưng khi đó , Quang Anh đã có người mình yêu đó là Võ Tuấn Kiệt .
Với Quang Anh, Duy chưa bao giờ là lựa chọn . Thậm chí , còn là người khiến hắn khó chịu .
Cho đến một ngày , Quang Anh rơi xuống nước . Không ai kịp phản ứng . Chỉ có Duy hắn nhảy xuống không do dự kéo người kia trở lại từ ranh giới sống chết .
Nhưng khi Quang Anh tỉnh lại , người đầu tiên cậu gọi không phải là Duy mà là Kiệt . Ánh mắt nhìn Duy không phải biết ơn mà là…lạnh nhạt .
Sau chuyện đó , gia đình Quang Anh mang ơn . Và học quyết định gả Quang Anh sang nhà Duy .
Một cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình yêu .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// phản đối // con không cưới
Phạm Minh Châu - mẹ Quang Anh
Phạm Minh Châu - mẹ Quang Anh
Lý do ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con có người yêu rồi
Nguyễn Minh Quân - ba Quang Anh
Nguyễn Minh Quân - ba Quang Anh
// nhíu mày// ai mà sao ba không biết
Hoàng Đức Anh - ba Đức Duy
Hoàng Đức Anh - ba Đức Duy
Hửm // nhíu mày //
Trần Minh Anh - mẹ kế Đức Duy
Trần Minh Anh - mẹ kế Đức Duy
Có người yêu rồi mà còn qua đây sinh gả?
Hoàng Đức Anh - ba Đức Duy
Hoàng Đức Anh - ba Đức Duy
Mày im ai cho mày quyền lên tiếng ở đây?
Trần Minh Anh - mẹ kế Đức Duy
Trần Minh Anh - mẹ kế Đức Duy
Anh-!
Hoàng Đức Anh - ba Đức Duy
Hoàng Đức Anh - ba Đức Duy
// trừng mắt //
Trần Minh Anh - mẹ kế Đức Duy
Trần Minh Anh - mẹ kế Đức Duy
// liếc Duy //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bấu chặt vạt áo//
Nguyễn Minh Quân - ba Quang Anh
Nguyễn Minh Quân - ba Quang Anh
Không được mối quan hê đó phải dừng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con không đồng ý!
Lúc này Duy lên tiếng-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
3 năm…
Tất cả nhìn hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cưới em trong 3 năm…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sau đó…anh muốn quay lại với ai cũng được…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhìn cậu cầm bút /// được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nhớ cho rõ // ký // tôi cưới cậu không phải vì thích… mà vì tôi không thể chọn người tôi muốn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// im lặng ký//
Một người bị ép Một người cưới vì đã yêu quá lâu Và một người… bị bỏ lại phía sau

Tai Nạn

Quay lại 3 năm sau
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Mà không hiểu sao mày có thể thay thế cho thằng đó vào tù mới ghê // nhếch mép //
Duy không trả lời lập tức mà nó im lặng một chút rồi khẽ cười nhạt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc lúc đó… tao ngu thôi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// cau mày // ngu cái đéo gì , chuyện đó-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao tự nguyện
Câu nói cắt ngang , nhẹ nhưng đủ khiến không khí chùng xuống . Gió thổi qua , lạnh hơi lúc nãy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nhìn về phía xa // với lại…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có những thứ , nếu không tự mình gánh… thì cả đời cũng không trả nỗi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// nhìn nó // mày bị điên à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bật cười nhẹ // ừ chắc vậy
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// siết chặt vô lăng // nó đáng để mày làm vậy không ?
Duy không trả lời . Chỉ cuối xuống , nhìn bàn tay mình . Những vết sẹo , vết chai mờ… 3 năm. Không phải ngắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải đáng hay không…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà là… tao muốn
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// cười khẩy // mày muốn bị nó giẫm đạp lên à ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// lác đầu // không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao chỉ muốn khi anh ấy quay đầu lại-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vẫn còn tao đứng đó
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nhưng nó có quay đầu lại không ?
Đúng lúc đó
Một chiếc xe đen phía sau vượt lên dừng lại ngay hàng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
// nhíu mày // thằng nào chạy ẩu vậy-
Câu nói chưa kịp dứt kính xe bên kia hạ xuống . Duy vô thức nhìn sang
Và- cả người nó cứng lại khi nhìn thấy người bên xe kia . Gương mặt đó , ánh mặt đó . Lạnh đến mức quen thuộc .
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Má nó đéo phải trùng hợp vậy chứ
Bên kia người đó chống tay lên kính xe nhìn vào Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ra rồi à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// không trả lời nhưng ánh mắt điềm tỉnh tới lạ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba năm… trông vẫn chưa khôn ra nhỉ // khẽ cười //
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Má nó mày-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chạy đi // cắt ngang //
Xe chạy nhanh đi nhưng trong đầu Duy vẫn còn nãy mắt đó
——————
Tại nhà chung của Quang Anh và Duy
Cánh cửa mở ra . Mùi quen thuộc . Nhưng… cảm giác không còn như cũ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bước vào nhà chưa kịp nhìn hết căn nhà //
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Ồ , ai đây vậy?
Một giọng nói lạ vang lên . Người đó ngồi trên sofa, chân gác lên bàn . Nhìn Duy từ trên xuống , ánh mắt khinh khinh .
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Tù nhân mới ra à ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// không đáp chỉ liếc nhìn //
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// bật cười // à chồng trên danh nghĩa của anh Quang Anh?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Tên gì nhỉ ?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Duy đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// không nói gì nhưng ánh mắt lạnh đi //
—————
Những ngày sau đó- Kiệt cố tình gây chuyện .
Ly nước đổ trên bàn của Duy . Đồ của Duy bị vút lung tung . Những câu nói nữa đùa nữa thật.
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Ở tù quen rồi chắc chịu được mấy cái này nhỉ ?
Nhưng Duy không để ý . Chính điều đó… làm Kiệt khó chịu.
Một lần Kiệt đẩy vai Duy
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Má nó mày câm à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cầm chặt cổ tay nó // nên nhớ mày chỉ là tình nhân chứ đếch phải chính thức mà lên mặt ở đây
Kiệt khựng lại . Ánh mắt lóe lên tia khó chịu rồi…
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// cười khẩy // vậy à? Thế.. người được giữ lại là ai ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nheo mắt //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đủ rồi // bước đến chỗ hai người lạnh mặt//
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Anh.. em hỏi một chút chuyện-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần thiết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy… anh thấy cái gì là cần thiết?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em à? // chỉ vào người mình//
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// cười khẩy // hay là-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cắt ngang // Tao chưa nói chuyện với mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhíu mày // Duy , đừng có gây chuyện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ha~ gây chuyện?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ đang nói chuyện với vợ mình thôi mà?
Hai chữ vợ mình rơi xuống . Nặng
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// nhỏ giọng // anh…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày thôi chưa?! Về phòng liền cho tao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ // gật đầu bước về phòng //
Nó quay lưng bước đi . Không một ai giữ lại .
Đền tối khoảng 22h13p
Ngoài tới bắt đầu mưa . Duy đứng dưới mái hiên . Nước mưa hắt vào mặt.
Tinh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 : về phòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nhìn một lúc rồi gõ rồi xóa //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// tắt máy . Bước ra mưa //
Đèn xe từ xa lao tới . Ánh sáng chói lóa . Tiếng còi tiếng phanh pha lẫn vào nhau .
RẦM!

Bệnh Viện

Đến tối khoảng 22h13p
Ngoài trời bắt đầu mưa . Duy đứng dưới mái hiên . Nước mưa hắt vào mặt.
Tinh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 : về phòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nhìn một lúc , gõ rồi xóa //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tắt máy . Bước ra mưa//
Đèn xe từ xa lao tới . Ánh sáng chói loá. Tiếng còi pha lẫn tiếng phanh.
RẦM-
???
???
6 : Trời ơi tai nạn
???
???
7: Ai đó đến giúp với
???
???
1: Gọi cấp cứu đi
Âm thanh hỗn loạn. Tiếng người , tiếng bánh xe đẩy đầy gấp gáp
Duy nằm đó . Máu loang ra mặt đường hòa cùng với nước mưa .
Điền thoại cách đó không xa . Màn hình vẫn sáng . Một người cúi xuống nhặt lên.
???
???
2 : có ai gọi tới nè
Tên hiển thị : Nguyễn Quang Anh
???
???
2 : // bắt máy // alo??
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy?
???
???
2: bạn là người nhà hả ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…phải
???
???
2 : cậu ấy bị tai nạn rồi tụi tôi đang gọi cấp cứu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// im lặng một chút// địa chỉ?
???
???
2: xxxxxx
Tích! Cuộc gọi ngắt
——
Từ xa tiếng còi vang lên
Nhân viên y tế lao xuống
???
???
Nhân viên : tránh ra!
Duy được nâng lên băng ca . Cơ thể mềm nhũng . Không phản ứng
???
???
Nhân viên : mạch yếu!
???
???
Nhân viên : đưa lên xe nhanh!
Cửa xe đóng sầm lại . Tiếng còi hú xa dần
——
Tại bệnh viện
Cửa xe cứu thương bật mở . Băng ca được đẩy xuống . Nhanh và gấp
???
???
Nhân viên : tránh đường!
Bánh xe lăn dồn dập trên hành lang . Ánh đèn trắng lướt qua chói mắt.
Đùng!
Cửa bệnh viện bị đẩy mạnh . Quang Anh lao vao . Hơi thở gấp gáp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy đâu?!
Không một ai trả lời . Rồi- một băng ca lướt ngang qua hắn.
Chỉ một thoáng thôi . Nhưng đủ để hắn thấy Duy nằm trên đó bất động. Máu còn chưa khô
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// bước chân khựng lại // Duy?
——
Băng ca bị đẩy vào phòng cấp cứu . Quang Anh chạy theo .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đợi đã!
Nhưng-cửa đóng lại “ RẦM!” . Ngăn cách hai thế giới .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Ngồi xuống ghế , ôm đầu khẽ lắc nhẹ // không-
Đèn đỏ bật sáng. Hành lang vắng . Quang Anh đứng đó tay run . Lần đầu tiên , hắn không biết phải làm gì .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//tựa lưng vào tường. Nhắm mắt // …em đừng có chuyện gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giọng khàn đi // anh…chưa kịp thương em..
Đèn đỏ vẫn sáng . Hành lang không còn một mình . Tiếng bước chân vội vã vang lên.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Quang Anh! // chạy tới //
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Duy đâu rồi?// chạy theo sau //
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Sao vậy?// chạy theo //
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sao lại tai nạn?// theo sau Hùng //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời , nhìn chằm chằm vào cửa kính . Mắt đỏ //
Hoàng Kim Long
Hoàng Kim Long
Ổn không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// đan hai tay mình chặt vào nhau //
Không một ai biết hắn đang nghĩ gì . Bỗng-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cười méo // chồng tao nằm trong đó
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
// khựng lại // mày nói cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó gọi tao là vợ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tao chưa từng làm trong được bộ phận đó // vai khẽ run nhẹ //
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Giờ mày mới chịu nhận? // nhíu mày //
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Thôi em- // nói nhỏ xoa lưng cậu//
Cửa cấp cứu mở
???
???
Bác sĩ : ai là người nhà của bệnh nhân?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng bật dậy// tôi
???
???
Bác sĩ : bệnh nhận hiện đang mất máu nhiều tình trạng rất nguy kịch // đưa giấy //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhận lấy//
???
???
Bác sĩ : cần phẫu thuật ngay ký vào đấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// tờ giấy trước mắt hiện lên dòng chữ “ người chịu trách nhiệm //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// bên tai vang lên giọng Duy “ làm chồng anh…có cần được thương không? “ //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// tay siết chặt bút run . Nhưng vẫn ký //
Bút rơi xuống . Quang anh nhắm mắt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chưa kịp thương em // giọng rất nhỏ//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//nhìn hắn // đừng để lần này cũng trễ
Bác sĩ bước vô . Cửa khóa lại . Không khí trở nên nặng nề
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nếu hôm nay nó có chuyện gì // giọng nghẹn lại // mày tính sống sao ?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Thôi em , giờ không phải lúc-
Hoàng Kim Long
Hoàng Kim Long
Không phải lúc?
Hoàng Kim Long
Hoàng Kim Long
Lúc nó đứng đó , chờ một câu của nó , tụi mày đang làm gì ?
Không ai trả lời .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//vẫn đứng đó . Lưng dựa tường // nó đứng dưới mưa
Tất cả nhìn hắn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao thấy….nhưng tao không ra
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Vậy giờ mày đứng đây làm gì // siết chặt tay //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đợi…// cúi đầu //
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đợi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khẽ gật nhẹ // đợi nó quay lại mắng tao
Không một ai nói nữa
——
Thời gian trôi qua . 1 tiếng , 2 tiếng , 3 tiếng
Không ai rời đi . Đèn đỏ vẫn sáng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// ngồi sồm xuống đấy . Hai tay ôm đầu . Lần đầu tiên , hắn sợ mất Duy//
CẠCH!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play