Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Caprhy ] Sau Tất Cả , Em Chọn Người Chọn Em

01

: Hiii, xin chào tớ là Hân
: Lần đầu tớ viết nên còn rất thiếu kinh nghiệm nên có gì xin các bạn bỏ qua
: Tớ sẽ ít xuất hiện trừ khi có những việc quan trọng á
: Giờ thì vô thôi
———————————
GIỚI THIỆU
Nguyễn Quang Anh — bot9 22 tuổi. Là kiểu người rất dễ mềm lòng. Chỉ cần người mình yêu dịu dàng một chút thôi cũng sẽ vui cả ngày. Quang Anh yêu Võ Tuấn Kiệt từ những năm còn học đại học, yêu đến mức xem hắn là cả thanh xuân của mình. Cậu thích chờ người yêu về nhà, thích nấu ăn, thích những điều nhỏ nhặt trong tình yêu. Nhưng cũng vì yêu quá nhiều… Nên dần dần đánh mất chính mình.
—————————
Võ Tuấn Kiệt — top8 24 tuổi. Người yêu đầu tiên của Quang Anh. Từng là người dịu dàng nhất với cậu. Hắn từng nói: “Sau này nhất định sẽ cưới em.” Nhưng theo thời gian, tình yêu dần trở thành sự quen thuộc. Và rồi hắn bắt đầu rung động với một người khác.
—————————
Hoàng Đức Duy — top9 23 tuổi. Xuất hiện vào thời điểm Quang Anh đau khổ nhất. Duy rất khác Tuấn Kiệt. Anh điềm tĩnh, trưởng thành và dịu dàng theo kiểu âm thầm. Không hứa hẹn quá nhiều. Nhưng lại luôn xuất hiện đúng lúc Quang Anh cần nhất.
——————————
Nguyễn Minh Hoàng — bot8 23 tuổi. Người chen vào mối quan hệ của Quang Anh và Tuấn Kiệt. Biết rõ Tuấn Kiệt có người yêu. Nhưng vẫn ở cạnh hắn.
——————————
11 : 43 pm
Căn hộ vẫn sáng đèn .
Quang Anh ngồi co ro người trên Sofa , hai tay ôm gối , ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía đồng hồ treo tường
11 giờ 43 phút
Tuấn Kiệt vẫn chưa về . Bàn cơm trên bàn đã nguôi từ lâu . Canh cũng không còn bóc khói nữa . Quang Anh cúi đầu nhìn điện thoại . Đoạn chat cuối cùng vẫn dừng lại từ ba tiếng trước .
Quang Anh - Tuấn Kiệt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 : anh về chưa?
Seen 8 :12 pm
Không trả lời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cắn môi chậm rãi tắt màn hình //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" có lẻ anh bận thật rồi "
Dạo gần đây Tuấn kiệt luôn nói hắn bận
Bận họp , bận gặp khách hàng , bận công việc ,…
Ban đầu Quang Anh tin . Nhưng càng về sau….cậu cảm thấy khoảng chắc giữa hai người đang dần lớn lên .
————————
12 giờ 16 phút
Tiếng mở cửa cuối cùng cũng vang lên .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// gần như bật dậy //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh về rồi
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// bước vào với vẻ mặt mệt mỏi . Áo sơ mi nhăn , trên người thoang thoảng mùi rượu //
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
…sao chưa ngủ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đợi anh mà // bước tới giúp hắn cởi áo khoác //
Khoảng khắc càng gần lại… một mùi nước hoa lại thoảng qua . Mùi hương không phải của cậu cũng không phải của hắn .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// bàn tay chợt khựng lại // anh đi với ai à?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// Hơi cau mày // Đối tác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nam hay nữ?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Quang anh // giọng hắn trầm xuống //
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Em tra hỏi anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không có // lập tức lắc đầu // Em chỉ hỏi thôi…
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// thở dài rồi đi ngang cậu // Anh mệt rồi.
Cạch! . Cửa phòng tắm đóng lại .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// đứng chết lặng//
Mùi nước hoa còn thoang thoảng khắp nơi . Lòng cậu bỗng lạnh đi từng chút.
——————
Nửa tiếng sau
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// bước ra từ phòng tắm //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// đã hâm nóng lại đồ ăn // anh ăn chút đi
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Anh ăn rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh uống rượu mà..
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// giọng bắt đầu khó chịu // anh nói anh ăn rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lặp tức im lặng . Đặt chén xuống // vậy em cất nhé…
Không khí giữa hai người yên tĩnh đến đáng sợ. Trước đây không như vậy . Trước đây Tuấn Kiệt sẽ ôm cậu từ phía sau lúc cậu đứng trong bếp.
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// cười // đúng là có vợ sướng thật
Hắn từng rất thích ăn cơm cậu nấu. Thích đến mức dù tăng ca cũng đòi về nhà ăn. Nhưng bây giờ… Ngay cả ngồi xuống cùng cậu hắn cũng không muốn nữa.
—————————
01:07 AM
Quang Anh nằm quay lưng về phía hắn. Cậu vẫn chưa ngủ. Trong đầu cứ lặp đi lặp lại mùi nước hoa kia. Rốt cuộc là ai? Là đồng nghiệp thật sao? Hay là… Điện thoại bên cạnh bỗng sáng lên. Tuấn Kiệt vừa vào phòng tắm nên chưa mang theo. Màn hình hiện thông báo tin nhắn.
Minh Hoàng ❤️
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
💬 : Anh về chưa?
Khoảnh khắc đó. Tim Quang Anh như ngừng đập. Bàn tay cậu run lên dữ dội. Minh Hoàng…? Là cái tên lần trước Tuấn Kiệt từng nhắc qua.
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Đồng nghiệp mới
Đầu óc Quang Anh trống rỗng. Cậu không dám mở điện thoại. Cũng không dám nghĩ tiếp. Nhưng trái tim lại đau đến mức gần như nghẹt thở. Đúng lúc đó— Tiếng cửa phòng tắm mở ra.
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// bước ra //
Kiệt vừa nhìn thấy điện thoại sáng màn hình
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// cau mày cầm lấy//
Ánh mắt hai người chạm nhau . Không ai nói gì nhưng không khí đã thay đổi.
Rất lâu sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhỏ giọng nói // Anh ấy là ai..?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
//khựng lại vài giây rồi tắt điện thoại// Đồng Nghiệp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tại sao lại nhắn giờ này?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Quang Anh // thấp giọng//
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Em đừng suy nghĩ nhiều
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em chỉ muốn biết thôi mà
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Biết rồi để làm gì?
Câu nói ấy như một nhát giao cứa thẳng vào tim cậu .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// siết chặt chăn , mắt bắt đầu đỏ //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…vì em là người yêu anh
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay giờ em không còn quyền hỏi nữa
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// im lặng //
Nhưng sự im lặng ấy , đã đủ khiến Quang Anh đau rồi .
Một lúc lâu sau
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// thở dài // Anh mệt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại là câu đó // bật cười khẽ //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạo này anh chỉ biết nói anh mệt
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nước mắt cậu rơi xuống // Anh mệt vì công việc hay…mệt vì em?

02

06 : 42 AM
Quang Anh gần như không ngủ . Đến lúc trời gần sáng , cậu mới mơ màng thiếp đi .
Nhưng chưa đầy nửa tiếng sau đã tỉnh giấc vì tiếng chuông báo thức của Tuấn Kiệt .
Căn phòng vẫn tối . Ánh nắng sớm chỉ lờ mờ len qua rèm cửa .
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// ngồi ở mép giường chỉnh lại cà vạt//
Hắn không quay sang nhìn cậu cũng không cúi xuống hôn trán cậu như trước kia trước khi đi làm . Mọi thứ im lặng đến đáng sợ .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nằm im nhìn bóng lưng ấy //
Trong đầu bỗng nhớ tới những ngày trước. Ngày mà Tuấn Kiệt chỉ cần thấy cậu thức khuya sẽ ôm lấy rồi bắt đi ngủ. Ngày mà hắn từng nói:
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Anh không muốn em mệt
Còn bây giờ , người khiến em mệt lại là hắn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đi à?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh ăn sáng chưa?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Ra ngoài ăn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em làm nhanh lắm-
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Không cần đâu
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// đứng dậy cầm áo khoác // anh đi đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm
Tiếng cửa đóng lại vang lên. Căn hộ lập tức trở nên trống rỗng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nằm trên giường rất lâu , đưa tay che mắt , sống mũi bắt đầu cay xè//
———————————
10 : 17 AM
Tại Quán Mơ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
// vừa thấy Quang Anh bước vô //
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Má.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì vậy?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nhìn như cái xác chết trôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cười gượng rồi ngồi xuống ghế đối diện //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm gì dữ vậy
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Mày soi gương chưa?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
// đẩy ly nước sang cho cậu //
Phạm Anh Quân
Phạm Anh Quân
Mắt đỏ , môi trắng bệch
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không ngủ được thôi
Hoàng Kim Long
Hoàng Kim Long
Lại vì Tuấn Kiệt?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// im lăng , khuấy đều ly cà phê//
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Tao hỏi thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Mày còn ổn không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// tay Quang Anh khựng lại //
Ổn không à…
Thật ra thì chính cậu cũng không biết
Cậu bắt đầu cảm thấy mình không còn giống chính mình . Lúc nào cũng chờ điện thoại . Lúc nào cũng nghĩ xem Tuấn Kiệt đang ở đâu . Đang đi với ai . Có còn yêu cậu không . Cậu sống xoay quanh cảm xúc của hắn đến mức quên mất bản thân mình từ lúc nào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// giọng rất nhỏ // tao không biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
An
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hửm?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu một người thay đổi . Thì có thể quay lại như trước không ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
// im lặng vài giây rồi nhẹ giọng // Tuỳ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tùy gì ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tùy người đó có muốn thay đổi hay không?
Khoảng khắc đó . Tim Quang anh bỗng chùng xuống
—————————
Buổi chiều.
Quang Anh tan làm sớm nên ghé siêu thị mua đồ ăn. Cậu đứng rất lâu trước quầy thịt. Bởi vì Tuấn Kiệt từng nói thích món canh sườn cậu nấu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lấy em phần này với ạ // chỉ //
???
???
Người bán : Dạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cúi đầu xem danh sách nguyên liệu trong điện thoại , khéo môi vô thức cong lên //
Dù sao… Chỉ cần Tuấn Kiệt chịu về nhà ăn cơm với cậu. Thì mọi chuyện chắc vẫn chưa quá tệ.
———————
8 : 34 PM
Căn hộ thơm mùi thức ăn . Quang Anh đứng trong bếp múc canh ra tô. Đúng lúc đó điện thoại rung lên.
Tuấn kiệt - Quang Anh
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
💬 : Hôm nay anh không về
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// bàn tay khựng lại //
Một giọt canh nóng rơi lên tay. Đau rát. Nhưng Quang Anh lại không phản ứng gì. Cậu nhìn dòng tin nhắn rất lâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// chậm rãi rõ chữ //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 : Anh bận hả?
Seen . Không trả lời
Căn bếp bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cúi đầu nhìn bàn ăn đầy món ăn//
Đều là món Tuấn Kiệt thích. Cậu đã đứng trong bếp gần hai tiếng chỉ để nấu chúng. Vậy mà cuối cùng…Người kia thậm chí còn không muốn trở về.
————————
10:51 PM
Quang Anh ngồi co người trên sofa. TV vẫn mở nhưng cậu chẳng xem gì cả. Điện thoại đặt trong lòng bàn tay. Màn hình sáng lên rồi tắt đi rất nhiều lần. Cậu muốn nhắn cho Tuấn Kiệt. Muốn hỏi hắn đang ở đâu. Muốn hỏi hắn có đi cùng người kia không.
Nhưng cuối cùng… vẫn không dám ghi gì . Bởi vì cậu sợ. Sợ bản thân nghe thấy được câu trả lời mình không muốn .
——————————
12:03 PM
Tinh! . Điện thoại cuối cùng cũng rung lên .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// lập tức mở sáng màn hình //
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
💬 : Anh ngủ chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// siết chặt điện thoại //
[ Nguyễn Minh Hoàng đã gửi một ảnh ]
Trong ảnh , Hoàng đang nằm gọn trong lòng Kiệt trên giường ở nhà Hoàng . Đầu Hoàng tựa lên ngực hắn . Còn tay kiệt ôm ngang eo cậu ta rất tự nhiên .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
💬 : Anh Kiệt say rồi
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
💬 : Em đưa ảnh về nhà em chắc không sao đâu nhỉ?
Quang Anh mắt đỏ hoe , nước mắt rơi xuống mang hình lúc nào không hay
Tinh!
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
💬 : à đúng rồi
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
💬 : Anh Kiệt ngủ hay ôm người khác lắm
Nguyễn Minh Hoàng
Nguyễn Minh Hoàng
💬 : Dễ thương ghê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// sống mũi đau đến nghẹt thở //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//rồi lặng lẽ tắt màn hình //
Quang Anh co người trên sofa. Nước mắt rơi liên tục .
Cuối cùng , Quang Anh run rẩy mở danh bạ . Bấm gọi cho Hoàng Đức Duy . Chuông chỉ reo một tiếng . Đầu dây bên kia đã bắt máy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Duy…
Đầu dây bên kia im lặng một lúc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : Anh đang ở đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : ở nhà…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : đợi em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : em qua ngay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Duy…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : ừm?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Em tới đón anh được không?
Khoảng khắc , tim Quang Anh như thắt lại . Bởi vì , đây là lần đầu Quang Anh chủ động muốn rời khỏi nơi có Kiệt .
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : Được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : Anh đợi em chút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 : Lần này anh không phải một mình nữa đâu
__________
20 phút sau
Rengggg!
Tiếng chuông cửa vang lên .
Cạch!
Cửa vừa mở ra . Duy lập tức thấy ánh mắt đỏ hoe của Quang anh . Áo Quang anh nhăn nhúm .
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh khóc bao lâu rồi?..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cúi đầu không trả lời , siết chặt điện thoại trong tay //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// ánh mắt dịu xuống // Qua nhà em nhé?…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho anh 10 phút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm. Em đợi
——
Trên phòng Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// chậm rãi lấy từ bộ đồ bỏ vào vali //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// mở ngăn kéo cuối cùng lấy ra tờ giấy li hôn đã chuẩn bị sắn trên đó đã có chữ ký của cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// chậm rãi đặt nó lên bàn nơi Kiệt dễ thấy nhất //
Bên cạnh tờ giấy , còn có chiếc nhẫn cưới mà cậu đa từng rất quý nó .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em xin lỗi…
——————

03

Cạch!
Vali được kéo xuống tầng dưới
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// đứng đợi ngoài cửa // anh quyết định rồi à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// khẽ gật đầu // anh mệt rồi..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bước tới , ôm lấy cậu khẽ xoa đầu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao nữa rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đưa anh về nhà
—————————
Xe chạy giữa màn đêm yên tĩnh. Quang Anh ngồi bên ghế phụ. Ôm chặt balo trong lòng. Ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa kính. Còn Hoàng Đức Duy— Từ đầu đến cuối không hỏi gì thêm. Anh chỉ thỉnh thoảng quay sang nhìn Quang Anh. Sợ cậu lại khóc.
——————
30 phút sau
Xe dừng trước một căn hộ nhỏ. Không quá lớn. Nhưng ánh đèn vàng hắt ra từ ban công lại khiến nơi này trông rất ấm áp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xuống được không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// gật đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Vừa bước vào nhà. Một mùi hương rất dễ chịu lập tức bao quanh cậu. Mùi bạc hà nhè nhẹ. Sạch sẽ. Yên tĩnh. Không hiểu sao— Sống mũi Quang Anh lại cay xè. Bởi vì nơi này… Khác hoàn toàn với căn nhà đầy áp lực kia.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ngồi đây nhé // đặt Vali cạnh sofa //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đi lấy nước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// ngồi xuống , ánh mắt vô thức nhìn quanh //
Rất gọn gàng. Trên bàn còn có vài gói snack và hộp thuốc đau đầu. Giống như đã được chuẩn bị sẵn từ lâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hửm?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh làm phiền em quá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// vừa đặt ly nước xuống bàn // anh nói linh tinh gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết em vui cỡ nào khi anh gọi cho em không? // ngồi bên cạnh //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh đang kéo em vào mớ hỗn độn này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh còn chưa dứt khoát được với Kiệt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// im lặng vài giây // Anh nhìn em giống người muốn chen vào lúc anh còn yêu người khác lắm à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không // lắc nhẹ đầu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy nên… em sẽ đợi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho tới khi anh sẵn sàng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À mà anh đi tắm trước nhé?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em để đồ trong phòng ngủ rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em tắm rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À ừm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À mà… anh ngủ ở đâu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong phòng đó luôn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ngủ sofa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là nhà em mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không được ngủ sofa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bật cười khẽ // vậy ngủ chung nhé
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// tai đỏ lên // ý anh là-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đùa thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tưởng thật à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy! // đỏ mặt , cầm gối ném em//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// gãi đầu // Em xin lỗi..hí hí
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// cười khẽ //
Lần đầu tiên trong suốt cả đêm— Quang Anh cũng bật cười theo. Một nụ cười rất nhẹ. Nhưng thật lòng hơn tất cả những ngày vừa qua.
———————
Đêm đó
Quang Anh tắm xong bước ra ngoài với mái tóc còn ướt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// vừa mở cửa phòng //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// tay cầm máy sáy // để em sấy cho
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh tự làm được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em muốn làm // kéo cậu ngồi xuống sofa rồi bật máy sấy //
Tiếng gió ấm vang lên khe khẽ. Ngón tay Duy luồn qua tóc cậu thật nhẹ. Không vội vàng. Cũng không có bất kỳ ý đồ nào quá giới hạn. Chỉ đơn giản là đang chăm sóc cậu thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hửm?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao em tốt với anh quá vậy?
// khựng lại vài giây rồi bật cười khẽ // vì anh xứng đáng được đối xử tốt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không đáng đâu…anh phiền lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay suy nghĩ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay khóc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại còn chưa quên được người cũ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// tắt máy sấy , cuối ngang tầm mắt cậu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe em nói này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải vì anh phiền nên người ta bỏ anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà là người ta không biết cách yêu anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh từng yêu người ta tới mức quên cả bản thân
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
… // nghẹn lại //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nên bây giờ // lau nước mắt cậu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh phải học cách được yêu lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nước mắt rơi xuống liên tục//
Bởi vì cậu nhận ra. Hoàng Đức Duy chưa từng xem tình cảm của cậu là gánh nặng.
——————
Cùng lúc đó , tại căn nhà cũ
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
// mở cửa bước vào //
Căn nhà tối om. Không còn tiếng Quang Anh chạy ra đón mình . Không còn mùi đồ ăn. Không còn ánh đèn vàng quen thuộc.
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Quang Anh?
Không một ai trả lời
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
//cau mày bước vào trong rồi ánh mắt khựng lại //
Trên bàn— Là chiếc nhẫn cưới . Cùng tờ giấy ly hôn đã ký sẵn . Khoảnh khắc ấy— Cả người hắn gần như chết lặng.
Bàn tay run lên khi cầm tờ giấy. Nước mắt lần đầu tiên rơi xuống thật sự. Bởi vì tới lúc này— Tuấn Kiệt mới nhận ra. Quang Anh lần này… Không còn chỉ là đau lòng nữa rồi. Mà là thật sự muốn rời đi.
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
Không được không được // lấy điện thoại ra gọi cho Quang Anh //
Nhưng đầu dây bên kia— Không ai bắt máy.
——————
Còn lúc này. Quang Anh đã nằm trên giường ở nhà Hoàng Đức Duy. Điện thoại rung liên tục. Tên “Tuấn Kiệt” sáng lên không ngừng. Cậu nhìn màn hình rất lâu. Nhưng cuối cùng— Vẫn tắt máy. Khoảnh khắc ấy— Nước mắt lại chậm rãi rơi xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// từ ngoài cửa bước vào //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// vừa nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Quang Anh lập tức hiểu ra mọi truyện //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bước lại gần giường ngồi xuống bên cạnh Quang anh // anh muốn khóc thì cứ khóc đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ở đây mà
Chỉ một câu đó thôi. Mà Quang Anh bật khóc thật sự.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// chậm rãi ôm cậu vào lòng rồi nhẹ nhàng vuốt tóc cậu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngủ đi…tối nay không ai làm anh đau nữa đâu
—————————
Sáng hôm sau
Quang Anh tỉnh dậy trong mùi hương bạc hà quen thuộc. Căn phòng rất yên tĩnh. Ánh nắng nhạt xuyên qua rèm cửa rơi lên chăn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi— Cậu gần như quên mất mọi chuyện tối qua. Cho tới khi nhìn thấy điện thoại 27 cuộc gọi nhỡ , Đều từ Tuấn Kiệt. Tim Quang Anh lại nhói lên.
Cạch!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bước vào tay cầm ly sữa nóng // chào buổi sáng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào buổi sáng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đầu còn đau không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đỡ rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nói dối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh khóc tới ngủ quên mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đừng nhắc nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bật cười khẽ//
Điện thoại trên giường lại rung lên. Tên “Tuấn Kiệt” sáng liên tục. Cả căn phòng chợt im lặng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh muốn nghe không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// không nói gì im lặng bắt máy // 📲 : alo
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Quang Anh!
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Em đang ở đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Nhà bạn
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Bạn nào?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Hoàng Đức Duy?
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Em qua nhà nó?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : ừm
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Quang anh
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : em thật sự muốn bỏ anh lại sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Kiệt…
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : gì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : em từng đợi anh quay về rất lâu
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : lâu tới mất em nghĩ mình sắp chết trong cuộc tình này rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Nhưng anh vẫn chọn người khác
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Vẫn để em lại một mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : Em mệt lắm rồi
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Anh xin lỗi
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Anh biết anh sai rồi
Giọng kiệt nghẹn lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲 : ...
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Anh sẽ cắt đứt với Minh Hoàng
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Anh sẽ thay đổi
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Anh sẽ làm mọi thứ
Võ Tuấn Kiệt
Võ Tuấn Kiệt
📲 : Chỉ cần em quay về
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// bật khóc thành tiếng //
Nhưng bây giờ… Lại có người đang nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu. Là Hoàng Đức Duy. Anh không chen vào cuộc gọi. Không ép cậu cúp máy. Chỉ im lặng ngồi cạnh. Dùng ngón tay xoa nhẹ mu bàn tay Quang Anh như đang dỗ dành. Khoảnh khắc ấy— Tim cậu lại đau thêm một lần nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play