[Yunju-Cheetoz_Yunah×Minju_ILLIT] Một Kiếp Tình Si
Ám ảnh
Đồng hồ trên tường nhích dần về con số mười hai, tiếng tích tắc khô khốc rơi vào hư không của một đêm muộn tĩnh mịch.
Căn phòng tối không bật đèn. Noh Yunah bước vào như thể đã quen với việc không cần ánh sáng để biết mình đang ở đâu. Cô ném chìa khóa lên bàn. Âm thanh kim loại chạm kính vang khô, rồi tan vào không gian rộng và lạnh lẽo. Cả một ngày dài trôi qua chỉ để lại trong cô một sự trống rỗng đến cùng cực. Không mệt, không vui, chỉ có cảm giác vô vị.
Màn hình điện thoại sáng rực, phá vỡ khoảng không u tối.
Lee Seojin
💬vk pạn đăng chương mới kè
Yunah không trả lời. Cô lập tức nhấn vào liên kết quen thuộc đã được lưu sẵn trong tab ẩn danh. Trang web hiện ra với cái tên tác giả bí ẩn mà cô đã theo dõi đủ lâu để thuộc lòng từng nhịp gõ chữ. Cô đọc chậm. Không phải vì khó hiểu. Mà vì có thứ gì đó trong đó khiến cô không muốn bỏ qua.
“…con thỏ không chạy. Nó chỉ đứng yên, đợi một kẻ đủ lì để không buông nó giữa bầy sói.”
Một câu văn rất đơn giản. Nhưng lại khiến cô không đọc tiếp ngay được. Yunah dừng lại ở dòng đó. Ngón tay cô khẽ vuốt ve màn hình, ngay tại vị trí chữ "đợi". Tiếng cười khẩy bật ra giữa căn phòng vắng.
Giọng rất thấp, rơi vào khoảng trống trong phòng.
Noh Yunah
Park Minju. Rốt cuộc cậu đang đứng ở đâu trong cái câu đó.
Cô tắt điện thoại. Ánh sáng xanh vụt tắt, nhưng câu chữ về con thỏ nhỏ thì cứ ám ảnh khôn nguôi trong bóng tối.
----------------------------------
Rác
Khi những tia nắng đầu ngày bắt đầu xuyên qua lớp sương mù dày đặc của thành phố, tiếng còi xe inh ỏi báo hiệu một buổi sáng đi học lại bắt đầu.
Xe dừng. Đám đông chuyển động máy móc. Park Minju bước ra sau cùng, lờ đờ, nhợt nhạt. Nàng ôm xấp tài liệu, đi chậm hơn dòng người một nhịp.
Một cú va chạm đủ mạnh để giấy tờ văng tung tóe. Park Siwoo khựng lại, đôi mắt mở to vẻ hốt hoảng. Cô ta vội vàng đưa tay ra nhưng chỉ chạm hờ vào không trung.
Park Siwoo
Ôi... chị không sao chứ? Em xin lỗi, em không cố ý đâu.
Siwoo không nhặt giấy. Cô ta đứng đó, che miệng vẻ lo lắng, cố tình để đám học sinh xung quanh quay lại nhìn. Mũi giày cô ta cố tình di nhẹ lên một tờ giấy, gương mặt lộ rõ sự thương hại giả tạo.
Park Siwoo
Dạo này chị có vẻ không ổn chút nào, cứ như người đi lạc trong chính nhà mình vậy. Nhìn chị vụng về thế này, em thấy lo cho cái họ Park mà chị đang mang quá.
Nàng không ngước lên, lẳng lặng cúi xuống nhặt.
Siwoo cười khẽ, một nụ cười dịu dàng. Cô ta thong thả nhặt một tờ lên, giả vờ phủi bụi rồi lại "vô tình" để nó trượt khỏi tay, rơi đúng vào vũng nước nhỏ.
Park Siwoo
Ấy, tay em run quá.
Nàng vẫn không đáp, động tác nhặt giấy đều đặn đến mức vô cảm.
Tiếng giày phía sau đổi nhịp. Không khí xung quanh đột ngột hạ tông. Noh Yunah đi ngang qua. Ánh mắt cô lướt qua cả hai, dừng đúng một giây trên đỉnh đầu Minju rồi rời đi.
Siwoo nhìn theo bóng lưng Yunah, ánh mắt thoáng hiện sự đố kỵ, rồi cô ta cúi xuống, ghé sát tai Minju, hơi thở thơm mùi kẹo ngọt nhưng lời nói thì đéo:
Park Siwoo
Chị thấy chưa? Chị có quỳ dưới đất bao lâu đi nữa thì người ta cũng chỉ coi chị là rác thôi.
Siwoo đứng thẳng dậy, vuốt lại mái tóc, mỉm cười với đám bạn đứng xa rồi thong thả bước đi.
Minju đứng dậy, ôm lại xấp giấy bẩn vào lòng. Nàng không nhìn Siwoo, không phản ứng, cứ thế lướt qua như thể cô ta chưa từng tồn tại.
No cap
Trời về khuya, mặt sông phản chiếu ánh đèn thành phố lập lờ, Minju thong thả dạo bước dọc bờ đê để làn gió đêm thổi bay đi những suy nghĩ ngổn ngang.
Gió thổi dọc mặt nước mang theo cái lạnh trống trải. Ánh đèn đường kéo dài, đổ xuống mặt sông những vệt sáng đứt đoạn, chao đảo. Minju đi bộ một mình, không điểm đến, cũng chẳng có mục đích rõ ràng cho đến khi điện thoại trong túi áo khoác rung lên.
Lee Seojin
💬Qua đây nhanh đi.
Nàng nhìn màn hình một lúc rồi lẳng lặng rẽ hướng.
Chỉ một lát sau, dưới ánh đèn mờ ảo của quán cafe quen thuộc, nàng đã thấy bóng dáng Seojin ngồi đợi bên cửa sổ.
Quán vắng. Ánh đèn vàng phủ một lớp mỏng lên mặt bàn, mang lại chút cảm giác ấm áp. Lee Seojin đã ngồi sẵn ở góc quen thuộc, cậu đẩy cốc nước về phía nàng ngay khi nàng vừa ngồi xuống, ánh mắt dò xét không giấu giếm.
Lee Seojin
Nhìn mặt cậu như sắp sập nguồn đến nơi rồi đấy.
Minju không chạm vào cốc nước, giọng nàng nhàn nhạt
Seojin không vòng vo, cậu hạ thấp giọng, hỏi thẳng vào vấn đề
Lee Seojin
Bên kia nghi rồi à?
Nàng im lặng một nhịp, khẽ gật đầu
Park Minju
Ừ. Sắp không giữ được nữa.
Lee Seojin
Yunah biết chưa?
Minju dừng lại, ánh mắt thoáng chút dao động nhưng nhanh chóng trở lại vẻ phẳng lặng thường ngày.
Park Minju
Đừng để cô ấy dính vào. Tôi tự xử được.
Seojin định nói gì đó nhưng nhìn cái vẻ bướng bỉnh của Minju, cậu chỉ tặc lưỡi rồi thôi.
Zun cook
Moka ngầu vi ci eo
Download MangaToon APP on App Store and Google Play