Bạn Cùng Phòng Của Người Ấy![Caprhy]
Chap 1
Khải sai đẹp chiêu
Khải đã quay lại
Khải sai đẹp chiêu
có một sự thật là
Khải sai đẹp chiêu
mình thức lúc 2h sáng
Khải sai đẹp chiêu
và 5h mik mới viết truyện🤷
Cơn mưa rào mùa hạ như muốn trút hết bực dọc xuống mặt đường nhựa nóng hầm hập. Trong căn hộ chung cư cao cấp, bầu không khí thậm chí còn căng thẳng hơn cả sấm chớp ngoài kia.
Hoàng Đức Duy
//ném bản hợp đồng viết tay lên mặt bàn gỗ, tựa lưng vào ghế sofa, đôi mắt sắc sảo đầy vẻ khinh miệt//Ký vào. Đây là điều kiện duy nhất để cậu được bước chân vào nhà tôi. Tôi không muốn rước một mầm mống phản bội về rồi lại phải đi dọn bãi chiến trường cho bạn thân tôi
Nguyễn Quang Anh
//nhìn lướt qua những điều khoản vô lý trên giấy, đôi môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo//Báo cáo lịch trình 24/7? Không được phép tiếp khách?
Nguyễn Quang Anh
Cậu đang thuê người làm hay đang quản lý tù nhân đấy, Hoàng Đức Duy?
Hoàng Đức Duy
Với loại người tráo trở như cậu, kiểm soát bấy nhiêu vẫn còn là nhẹ nhàng//đập tay xuống bàn, đứng phắt dậy//
Hoàng Đức Duy
Cậu nên cảm thấy may mắn vì bạn tôi còn giữ chút lòng tốt mà nhờ tôi cưu mang cậu lúc cậu bị gia đình đuổi đi
Nguyễn Quang Anh
//không hề lùi bước, tiến lên một bước đối diện với Duy, ánh mắt bướng bỉnh//May mắn? Cậu nghĩ tôi thèm khát cái chỗ ở này đến thế à?
Nguyễn Quang Anh
Nếu không phải vì giấy tờ của tôi đang kẹt chỗ anh ta, tôi thà ngủ ngoài gầm cầu còn hơn phải nhìn cái bản mặt hãm tài của cậu mỗi ngày. Đừng có tỏ vẻ cao thượng, cậu chỉ đang thay bạn mình hành hạ tôi thôi.
Hoàng Đức Duy
//cười khẩy, giọng nói tràn ngập sự châm chọc//Hành hạ? Cậu cũng xứng sao?
Hoàng Đức Duy
Cậu đá thằng bé ngay lúc nó khó khăn nhất, biến nó thành trò cười cho cả đám bạn, giờ lại bày đặt diễn vai thanh cao. Bản tính 'rắn độc' của cậu, tôi nhìn thấu rồi
Nguyễn Quang Anh
//cầm bút lên, ký một nét rồng bay phượng múa rồi ném trả cây bút về phía Duy//Xong! Từ giờ tôi là người ở nhờ, còn cậu là chủ nợ. Nhưng nhớ cho kỹ, tôi ký vì tôi cần một chỗ ngủ để đi thi, không phải ký để cậu nhục mạ. Nếu cậu còn mở mồm ra là 'phản bội', đóng mồm lại là 'rắn độc', thì đừng trách tôi không nể mặt bạn thân của cậu!
Sáng hôm sau, không khí tại trường trung học X vẫn nhộn nhịp như thường lệ, nhưng ở khối lớp chọn, những tin đồn ngầm vẫn đang âm ỉ cháy.
Nguyễn Thanh Pháp
//vừa ôm chồng sách bài tập lý dày cộp vừa lẩm bẩm công thức, bất ngờ va sầm vào một lồng ngực vững chãi//... mắt mũi tôi để đâu không biết... xin lỗi
Trần Đăng Dương
Học giỏi mà hậu đậu thế này thì hỏng. Cậu là bạn của Quang Anh lớp 12A1 đúng không //nhanh tay đỡ lấy chồng sách sắp đổ, ánh mắt dừng lại ở huy hiệu lớp Tự nhiên trên ngực áo Pháp//
Nguyễn Thanh Pháp
Đúng, tôi là bạn cậu ấy. Có chuyện gì sao?//chỉnh lại gọng kính, cảnh giác nhìn nam sinh khối Xã hội trước mặt//
Trần Đăng Dương
//nhếch môi, thả một chiếc kẹo bạc hà vào túi áo của Pháp//Không có gì, chỉ là thấy cậu ấy dạo này đi cùng xe với 'đại ca' Đức Duy khối tôi, thấy lạ nên hỏi thôi. Nhìn cậu có vẻ vất vả với đống bài tập Toán Lý Anh nhỉ? Cần người gánh bớt môn Địa thì tìm tôi.
Nguyễn Thanh Pháp
Anh... anh rảnh quá hả
Tại văn phòng giáo viên, hai "ông trùm" chủ nhiệm đang có cuộc đối đầu không khoan nhượng trên bàn trà.
Bùi Thế Anh
Này Bảo, tôi nghe nói em Duy lớp cậu dạo này kèm cặp em Quang Anh lớp tôi sát sao lắm hả? Có âm mưu gì không đấy?
Trần Thiện Thanh Bảo
Kèm cặp gì đâu, tôi chỉ sợ thằng Duy nó bắt nạt học trò cưng của cậu thôi. Hai đứa đó như thuốc nổ với lửa, tôi vừa nghe phụ huynh nói chúng nó đang ở chung để tiện đi học mà đã thấy đau đầu rồi
Bùi Thế Anh
Cười sảng khoái//Cậu lo xa quá. Quang Anh nhìn thì hiền nhưng nó không dễ bị bắt nạt đâu. Để xem, đứa nào sẽ 'cháy' trước
Chiều muộn, Quang Anh tan học sớm để đi làm thêm, vừa bước ra cổng đã thấy chiếc mô tô phân khối lớn của Duy đỗ chễm chệ
Hoàng Đức Duy
Lên xe. Hợp đồng ghi rõ 6 giờ tối phải có mặt ở nhà//hất hàm//
Nguyễn Quang Anh
//khoác cặp lên vai, đi thẳng qua mặt Duy//Hôm nay tôi tăng ca, 8 giờ mới về. Trong hợp đồng có ghi tôi được quyền tự chủ tài chính
Hoàng Đức Duy
//nổ máy, chạy xe từ từ bám theo//Cậu bướng với tôi làm gì? Tiền làm thêm của cậu đủ trả tiền điện cái nhà đó không?
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại, quay đầu nhìn Duy với ánh mắt sắc lạnh//Ít nhất đó là tiền sạch, không phải tiền đi xin xỏ để thể hiện cái uy quyền hão huyền như cậu. Muốn tôi về sớm? Vậy thì trừ tiền phòng đi
Hoàng Đức Duy
//khựng lại, lần đầu tiên cảm thấy nghẹn họng trước cái miệng sắc sảo của "kẻ phản bội"//Cậu... giỏi lắm. Để xem cậu cứng đầu được bao lâu!
Quang Anh không trả lời, bóng cậu đổ dài dưới ánh đèn đường. Duy nhìn theo, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Cậu ta không giống như những gì người cũ kể, không hề yếu đuối, cũng chẳng hề có vẻ gì là kẻ ham vinh hoa. Một sự nghi ngờ nhỏ nhoi nhen nhóm, nhưng ngay lập tức bị sự định kiến của Duy dập tắt.
Cuộc chiến này, mới chỉ là chương mở đầu.
Khải sai đẹp chiêu
lười quá🦍
Chap 2
Tiếng chìa khóa lạch cạch xoay trong ổ lúc 8 giờ 15 phút tối. Quang Anh bước vào nhà với đôi vai rũ xuống vì mệt mỏi, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh đèn hành lang. Vừa đặt chân vào phòng khách, cậu đã thấy Đức Duy đang ngồi khoanh tay trên sofa, đồng hồ treo tường gõ nhịp "tích tắc" như đếm ngược cơn thịnh nộ của anh.
Hoàng Đức Duy
//gõ ngón tay xuống mặt bàn thủy tinh, giọng trầm đặc đầy áp lực//Trễ mười lăm phút. Cậu coi lời tôi nói là gió thoảng qua tai đúng không?
Nguyễn Quang Anh
//tháo giày, lảo đảo đi về phía bếp lấy nước, chẳng buồn nhìn Duy// Quán đông khách, chủ không cho về sớm. Cậu bớt soi mói đi, tôi không đi chơi với trai là được chứ gì?
Hoàng Đức Duy
//đứng phắt dậy, sải bước dài chặn trước mặt cậu, ném một xấp tiền lẻ lên bàn//Đi làm thêm cực khổ chỉ để kiếm mấy đồng bạc lẻ này rồi vác bộ dạng xác ve này về đây? Bạn tôi ngày xưa đúng là mù mắt mới yêu hạng người như cậu
Nguyễn Quang Anh
//uống cạn ly nước, đặt mạnh xuống bàn, ngước mắt nhìn thẳng vào Duy//"Đúng, anh ta mù nên mới không thấy tôi đã phải làm những gì. Còn cậu, cậu cũng đâu có sáng mắt hơn? Đừng có mở mồm ra là nhắc đến 'người cũ', nghe phát ngán
Hoàng Đức Duy
//siết chặt vai Quang Anh, ép cậu lùi sát vào kệ bếp//Cậu có tin tôi ném cậu ra khỏi đây ngay trong đêm nay không?
Nguyễn Quang Anh
Cứ việc. Nhưng nhớ báo với bố mẹ cậu là cậu vừa đuổi đứa con của bạn thân họ ra đường khi nó đang chuẩn bị thi cuối cấp nhé. Để xem cái 'uy' của đại công tử nhà họ Hoàng lớn đến đâu.Anh//cười nhạt, dù hơi thở có chút dồn dập nhưng ánh mắt vẫn không chút sợ hãi//
Sáng hôm sau, tại sân vận động trường, trận giao hữu bóng rổ giữa khối Tự nhiên và khối Xã hội đang diễn ra nảy lửa.
Trần Đăng Dương
//vừa dẫn bóng lách qua hai đối thủ, vừa nháy mắt với Thanh Pháp đang ngồi trực ở bàn y tế//Này lớp trưởng Pháp, nhìn kỹ nhé, cú úp rổ này là dành cho cậu đấy!
Nguyễn Thanh Pháp
//đang cắm cúi ghi chép công thức Vật lý, ngẩng đầu lên đẩy gọng kính, giọng khô khan//Anh lo mà ném cho trúng đi, đừng để khối Tự nhiên bọn tôi dẫn trước 20 điểm thì nhục lắm
Trần Đăng Dương
//vừa dứt điểm ghi điểm xong, chạy lại chỗ Pháp, giành lấy chai nước trên tay cậu uống một hơi//Lạnh lùng thế? Nghe nói cậu đang kèm Quang Anh học Toán à? Bảo nó cẩn thận với thằng Duy, thằng đó đang điên tiết vì không 'trị' được cậu ấy đâu
Nguyễn Thanh Pháp
Quang Anh không cần ai lo cả. Cậu ấy mạnh mẽ hơn các anh tưởng nhiều
Trong lúc đó, ở một góc khán đài vắng vẻ
Nguyễn Thái Sơn
//ngồi vắt vẻo trên thành lan can, tay cầm chiếc máy ảnh hướng về phía sân bóng//
Nguyễn Thái Sơn
Nhìn kìa Hào, thằng Duy dạo này lạ lắm. Mắt nó cứ dính chặt vào cái cậu nam sinh mới chuyển trường kia kìa
Trầm Phong Hào
//đang mải mê gặm ổ bánh mì, ngước lên nhìn theo hướng ống kính// Quang Anh hả? Người yêu cũ của bạn thân nó mà. Chắc đang tìm cách trả thù thôi. Mà này Sơn, tí nữa tan học qua thư viện trực với tôi nhé, tôi lỡ làm hỏng mấy cuốn sách địa lý của thầy Bảo rồi
Nguyễn Thái Sơn
Trực thư viện hay là muốn tôi ngồi đó cho cậu ngắm? Được thôi, nhưng tiền công là một bữa lẩu đấy
Trở lại căn hộ chung cư vào buổi tối, sau một ngày "chiến tranh lạnh" ở trường. Đức Duy đi ngang qua phòng Quang Anh, định bụng sẽ vào mỉa mai cậu thêm vài câu thì thấy cửa phòng khép hờ.
Ánh đèn bàn học vẫn sáng, Quang Anh đã ngủ gục trên chồng sách vở từ lúc nào. Trên bàn, ngoài những tờ đề thi Toán dày đặc chữ số, còn có một hộp thuốc giảm đau đã vơi phân nửa và một tấm ảnh cũ bị xé rách góc.
Hoàng Đức Duy
//nhíu mày, khẽ bước vào trong//
Anh cầm lấy tấm ảnh, định xem đó là ai, nhưng ánh mắt lại bị thu hút bởi những dòng ghi chú nhỏ trong cuốn sổ tay của Quang Anh: "Ngày thứ 45... đầu đau như búa bổ. Không được để anh ấy biết. Phải để anh ấy ghét mình, có như thế lúc mình biến mất, anh ấy mới không đau lòng.
Hoàng Đức Duy
Cái gì mà biến mất? Cậu ta đang lẩm bẩm cái quái gì thế này?//đứng lặng người, bàn tay đang cầm tấm ảnh bỗng run nhẹ//
Vừa lúc đó, Quang Anh khẽ cựa mình, tiếng rên rỉ nhỏ phát ra từ cổ họng: "Đừng... đừng bỏ tôi... tôi không phản bội..."
Hoàng Đức Duy
//vô thức đưa tay định gạt lọn tóc mái trên trán Quang Anh, nhưng khi chạm vào, anh giật mình vì nhiệt độ nóng hổi tỏa ra từ làn da ấy//Này! Nguyễn Quang Anh! Cậu bị sốt à?
Nguyễn Quang Anh
//lờ mờ mở mắt, thấy khuôn mặt của Duy ở sát gần, cậu thều thào nhưng vẫn không quên cãi lại//Liên quan gì đến cậu... đi ra ngoài... đồ đáng ghét...
Hoàng Đức Duy
//Nghiến răng, không thèm chấp kẻ bệnh tật, bế thốc cậu lên giường//Ngậm miệng lại trước khi tôi vứt cậu vào bồn nước lạnh. Người ngợm nóng như hòn than mà còn bày đặt bướng bỉnh. Đợi đấy
Duy hớt hải chạy đi tìm khăn gạc và thuốc hạ sốt. Lần đầu tiên trong đời, "đại ca" khối Xã hội biết thế nào là lo lắng cho một người mà mình vốn dĩ phải căm ghét đến tận xương tủy. Ánh mắt Duy nhìn Quang Anh lúc này không còn sự khinh miệt, mà len lỏi một chút hoang mang – liệu có phải, tất cả những gì anh biết về cậu bấy lâu nay đều là sai lầm?
Chap 3
Cơn sốt đêm qua rút đi nhanh như cách nó đến, để lại cho Quang Anh một gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt thì vẫn quật cường như cũ. Sáng sớm, khi Duy còn đang loay hoay dưới bếp với bát cháo hành khét lẹt, Quang Anh đã chỉnh đốn đồng phục, xỏ giày đứng ở cửa.
Hoàng Đức Duy
//tay vẫn cầm cái muôi, mặt dính chút nhọ nồi, ngạc nhiên nhìn ra//Này! Cậu điên à? Hôm qua người nóng như hòn than, hôm nay định đi đâu?
Nguyễn Quang Anh
//giọng còn hơi khàn nhưng ngữ điệu thì sắc lẹm//Đi học. Tôi không có công tử đến mức sốt nhẹ một cái là nghỉ. Cám ơn đống thuốc hôm qua, tiền thuốc tôi sẽ gửi lại sau
Hoàng Đức Duy
Tiền tiền cái gì? Cậu nhìn gương chưa? Cái mặt trắng bệch như ma trôi thế kia định đi dọa ai? Ở nhà!
Nguyễn Quang Anh
//lách qua người Duy, ném lại một ánh mắt thách thức//Quyền hạn của cậu là 'giám sát lịch trình', không phải 'cấm túc'. Đừng có quản quá rộng
Tại căng tin trường trung học X, giờ giải lao rộn ràng tiếng cười nói. Quang Anh ngồi ở góc khuất nhất, tay cầm hộp sữa nhưng mắt lại dán vào cuốn đề cương Lý.
Nguyễn Thanh Pháp
//vừa đặt khay cơm xuống vừa đưa tay sờ trán Quang Anh//Quang Anh! Cậu bị làm sao thế này? Sắc mặt tệ quá, có phải cái tên Đức Duy kia lại làm khó gì cậu không?
Trầm Phong Hào
//ngồi xuống bên cạnh, đưa cho Quang Anh một túi bánh bao nóng hổi//Ăn đi ông tướng. Nhìn ông như sắp bay theo gió ấy. Tôi nghe nói hôm qua Duy nó hớt hải đi mua thuốc ở tiệm thuốc gần nhà, cứ tưởng nó bị làm sao, hóa ra là 'chăm bệnh' cho ông à?
Nguyễn Quang Anh
Chăm sóc cái gì chứ? Anh ta chỉ sợ tôi lăn đùng ra chết trong nhà anh ta rồi anh ta phải hầu tòa thôi. Pháp này, hôm nay thầy Thế Anh có kiểm tra bài cũ không? Tớ hơi đuối phần điện xoay chiều//thở dài, đẩy cuốn sách sang một bên//:
Nguyễn Thanh Pháp
//vừa bóc vỏ bánh cho bạn vừa nhíu mày//Thầy Thế Anh hôm nay tâm trạng tốt, chắc không hành hạ chúng ta đâu. Nhưng mà Hào nói đúng đấy, nhìn cậu gầy đi nhiều quá. Chuyện của... người cũ, cậu định giấu đến bao giờ?
Nguyễn Quang Anh
Giấu cái gì chứ? Mọi chuyện rõ ràng rồi mà. Tớ là kẻ phản bội, là đứa tham phú phụ bần. Cứ để họ tin như thế đi, ít nhất thì họ cũng có lý do để ghét tớ mà sống tốt hơn//bàn tay đang cầm hộp sữa khựng lại, ánh mắt thoáng qua một tia đau đớn rồi biến mất//
Trầm Phong Hào
//đập bàn một cái 'chát', thu hút sự chú ý của mấy bàn xung quanh//Cậu hâm à! Cái thằng người yêu cũ của cậu nó đang đi rêu rao với cả hội bạn là cậu vì tiền mà bỏ nó. Trong khi cậu thì đi làm thêm đến kiệt sức, lại còn bị bệnh... Tôi nhìn mà ngứa mắt thay cho cậu đấy!
Nguyễn Quang Anh
Hào này, đôi khi sự thật không quan trọng bằng việc người ta muốn tin vào điều gì.//cười nhạt, nụ cười mang theo chút vị đắng của cà phê//
Nguyễn Quang Anh
Duy cũng thế thôi, anh ta chỉ tin vào những gì anh ta thấy ở bề nổi. Tớ không rảnh để đi giải thích với kẻ luôn muốn định tội mình
Vừa lúc đó, từ phía xa, Đức Duy cùng hội bạn khối Xã hội bước vào căng tin. Ánh mắt Duy ngay lập tức quét trúng vị trí của Quang Anh. Thấy cậu đang cười nói với Pháp và Hào, trong lòng Duy dâng lên một cảm giác bực bội khó tả.
Hoàng Đức Duy
//đi lướt qua bàn của Quang Anh, cố tình nói lớn với Thái Sơn bên cạnh//Đúng là hạng người không biết quý trọng bản thân. Vừa mới sống dậy đã chạy đi tụ tập, chắc sợ người ta quên mất cái vẻ mặt 'đáng thương' của mình đấy mà
Nguyễn Quang Anh
//không thèm ngẩng đầu, thản nhiên nói với Pháp//Pháp ơi, hình như ở đây có mùi rác chưa đổ, hôi quá nhỉ
Hoàng Đức Duy
//khựng bước, nghiến răng quay lại//
Hoàng Đức Duy
Cậu nói ai là rác?
Nguyễn Quang Anh
//ngước lên, đôi mắt trong trẻo đầy vẻ khiêu khích//
Nguyễn Quang Anh
Ai tự nhận thì là người đó. Tôi bận học, không có thời gian tiếp chuyện với 'chủ nhà' cao quý. Mời đi cho khuất mắt
Duy tức đến nghẹn họng nhưng không làm gì được vì xung quanh có rất nhiều học sinh. Anh chỉ biết hậm hực bước đi, lòng thầm nhủ: "Được lắm Quang Anh, về nhà rồi xem tôi trị cậu thế nào!"
Trong bóng tối của hành lang gần đó, Bùi Thế Anh đứng khoanh tay, quan sát cuộc đối đầu giữa hai học trò cưng của mình và đồng nghiệp. Thầy khẽ nhếch môi, lẩm bẩm: "Thằng bé Duy này, bắt đầu để ý người ta rồi mà cứ thích làm trò."

Khải sai đẹp chiêu
⚠ Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng và phục vụ mục đích giải trí. Vui lòng không áp đặt lên người thật hoặc mang những suy nghĩ này ra khỏi phạm vi câu chuyện⚠ ⚠ Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng và phục vụ mục đích giải trí. Vui lòng không áp đặt lên người thật hoặc mang những suy nghĩ này ra khỏi phạm vi câu chuyện⚠ ⚠ Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng và phục vụ mục đích giải trí. Vui lòng không áp đặt lên người thật hoặc mang những suy nghĩ này ra khỏi phạm vi câu chuyện⚠ ⚠ Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng và phục vụ mục đích giải trí. Vui lòng không áp đặt lên người thật hoặc mang những suy nghĩ này ra khỏi phạm vi câu chuyện⚠ ⚠ Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng và phục vụ mục đích giải trí. Vui lòng không áp đặt lên người thật hoặc mang những suy nghĩ này ra khỏi phạm vi câu chuyện⚠ ⚠ Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng và phục vụ mục đích giải trí. Vui lòng không áp đặt lên người thật hoặc mang những suy nghĩ này ra khỏi phạm vi câu chuyện⚠ ⚠ Mọi tình tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng và phục vụ mục đích giải trí. Vui lòng không áp đặt lên người thật hoặc mang những suy nghĩ này ra khỏi phạm vi câu chuyện⚠
Khải sai đẹp chiêu
gì quan trọng nhắc lại nhiều lần
Download MangaToon APP on App Store and Google Play